Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 16: Chapter 16: Tàn độc (2)
Đến đây, Từ trưởng lão không nói thêm nữa. Bởi lão đã biết số phận bằng hữu của mình.
“Cho người điều tra nhà bếp, xem thử nguồn thịt dạo gần đây có chỗ nào lạ không.” Tả trưởng lão ra lệnh:
“... Mà lão phu đoán kiểu gì cũng không có kết quả khả quan đâu.”
Từ trưởng lão mím môi một lúc rồi hành lễ.
“Đa tạ Hữu trưởng lão đã giúp đỡ. Thuộc hạ sẽ giải quyết chuyện này trong hai ngày. Ngoại môn sẽ về lại quỹ đạo như cũ.”
Hữu trưởng lão gật gù rồi cho đối phương lui. Y cũng gạt tấm địa đồ trên bàn đi rồi dựng lại ván cờ ban nãy, tiếp tục chơi với Tả trưởng lão. Dẫu thế, y vẫn còn đinh ninh chuyện vừa rồi.
“Hồ trưởng lão đã là Tiềm Hư trung cảnh, muốn giết hắn mà không phát ra thanh thế ít nhất cũng cần tu vi tầm cỡ hai ta, không thì tầm cỡ Từ trưởng lão nhưng phải chuẩn bị bẫy.”
Tả trưởng lão liếc mắt vẽ bằng máu:
“… Ngươi đang nghi ngờ lão phu?”
“Ngày nào hai ta cũng trông chừng nhau, tự nhiên không nằm trong diện tình nghi.”
Hữu trưởng lão bình tĩnh đánh một nước cờ:
“Dù là người nào ra tay, thủ đoạn cũng tàn độc đấy. Để trộn thịt người vào thịt yêu thú, hung thủ ít nhất phải nắm rõ con đường vận chuyển nguyên liệu của phòng bếp. Chấp Sự Đường sẽ nằm trong diện tình nghi cao nhất. Ngươi nghĩ Từ trưởng lão và Lý trưởng lão có đánh một trận không?”
Tả trưởng lão ngẫm một chút rồi lắc đầu.
“Sự tình ra đến nước này, nếu không tra được gì cả thì vẫn nên lặng lẽ khép lại. Từ trưởng lão đủ khôn ngoan để hiểu tình hình. Với cả, không cần biết Hồ trưởng lão chết vì cái gì, cái chết của hắn giúp đỡ không ít cho tông ta, xem như chết không uổng phí.”
Hữu trưởng lão cười cười đồng tình.
“Lão phu còn đang thắc mắc dạo gần đây sao các đệ tử tu hành tiến cảnh nhanh như thế, thì ra được máu thịt của Tiềm Hư tẩm bổ. Mà sự thăng tiến này hẳn cũng không kéo dài được bao lâu. Một quãng thời gian sau liền yên ắng.”
“Ngươi định bẩm báo lại với nội môn không?”
Tiếng cạch vang nhẹ. Tả trưởng lão ra một nước cờ rồi nhìn đồng hữu.
Hữu trưởng lão cười nhẹ:
“Nội môn không biết nội tình, chúng ta mới được khen thưởng. Tài nguyên chia bốn phần: hai ta tám phần, Từ trưởng lão một phần, Lý trưởng lão một phần.”
Tả trưởng lão nhếch mép:
“Quả nhiên mỗi ngươi hiểu lão phu.”
Tiếng cạch lại vang, hai trưởng lão tiếp tục đánh cờ.
Trong lúc hai lão âm hóa tính toán làm sao để đè chuyện này xuống thì Từ trưởng lão lại đi tìm Lý trưởng lão. Hai người nói chuyện một lúc lâu trong động phủ, ma khí hừng hực lan tỏa khiến cho các đệ tử trong mấy chục trượng đổ lại hoảng sợ.
Tưởng chừng hai đại lão Tiềm Hư của ngoại môn sẽ tranh phong một trận, ai ngờ đâu sự tình sau đó lại rất yên ắng. Sau khi Từ trưởng lão rời động phủ, Chấp Sự Đường và Chấp Pháp Đường cũng không xuất hiện chiến tranh lạnh như các đệ tử đang trông đợi.
Thấp thoáng, hai ngày nữa lại trôi qua.
Hứa Tử Du không nhớ mình bị giam được bao lâu. Cả người hắn treo lủng lẳng giữa ngục, gần đó không thiếu người bị h·ành h·ạ đến độ rên ư hử cả buổi. Người hắn cũng đầy máu tươi, cơ thể chằng chịt v·ết t·hương từ bé đến lớn.
Thậm chí chỗ bị t·hương còn bị xát thêm bột ớt, dẫn đến thương tích bị loét trông rất ghê rợn. Dẫu thế, câu trả lời của hắn vẫn như cũ.
“Trưởng lão… ra ngoài, chỉ bảo… đệ tử… trông nhà…”
Hình chấp sự nghe câu này đến phát chán. Gã kiếm cây kìm, nhìn đi nhìn lại trên người Hứa Tử Du xem thử còn chỗ nào chưa động. Móng tay cũng rút rồi, xương tỳ bà cũng treo lên rồi, ngón tay cũng bị kẹp gãy khớp luôn rồi, còn mỗi đôi chân bị đánh bằng roi.
… Mà không, vẫn còn chỗ khác.
Hình chấp sự nheo mắt, cây kìm t·ra t·ấn đột nhiên kẹp vào thứ treo lủng lẳng giữa hai chân Hứa Tử Du. Đôi mắt gã lóe lên một tia hứng thú:
“Tiểu tử, đằng nào cũng bị đem đi luyện thi, thứ này giữ lại cũng vô dụng, hay để ta rút ra giúp ngươi nhé?”
Hứa Tử Du mấp máy bờ môi, còn chưa nói gì thì Hình chấp sự đã kẹp vào, cơn đau trực tiếp truyền đến bộ não hắn, rên rỉ trong cơn nhói không nói thành lời.
Hình chấp sự cười khúc khích một cách biến thái, tính treo cục tạ vào để nó đứt từ từ. Nhưng ý định đó chưa kịp thực thi thì tay đệ tử thân cận Từ trưởng lão lại can thiệp.
“Trưởng lão đã có phán quyết. Hứa sư đệ vô tội, lập tức đưa đến Dược Y Đường chữa trị.”
Hình chấp sự nhíu mày:
“Ta còn chơi chưa đã tay.”
“Đệ tử chỉ truyền lại lời của trưởng lão, chấp sự liệu tình hình mà quyết định.”
Nghĩ đến Từ trưởng lão, Hình chấp sự đột nhiên thu vai lại, rụt rè như mấy con chuột chũi chỉ biết đào hang, còn lâu mới ló mặt ra ngoài.
Gã nhìn Hứa Tử Du, bất giác thở dài.
“… Hiếm lắm mới có được món đồ chơi dai sức, tiếc thật đấy.”
Rồi gã cắt xích.
Hứa Tử Du rơi xuống đất, đầu được tay đệ tử kia đỡ lại nên không va chạm mạnh. Dẫu thế, người hắn thương thế khắp nơi, chống chịu mấy ngày rồi cũng không duy trì được thêm.