Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 17: Chapter 17: Tự huyễn hoặc (1)
Khi Hứa Tử Du tỉnh dậy, hắn đã nằm trên giường bệnh Dược Y Đường. Cơ thể đau nhức, người ngợm không cách nào cử động tự do. Trên người hắn đâu đâu cũng là băng trắng chằng chịt. Xung quanh còn vương mùi thuốc men và hương thơm ngào ngạt của đan dược.
“Ồ, sư đệ tỉnh rồi sao?”
Cô nương vừa vào phòng thay băng là người đầu tiên phát hiện.
Hứa Tử Du gắng gượng ngồi dậy.
“Đừng cử động, để ta đi gọi sư phụ.”
Không đợi hồi đáp, bóng dáng cô đã mất hút.
Hứa Tử Du không qua lại với Dược Y Đường nên không rõ thân phận cô thế nào. Nhưng đã gọi “sư phụ” thì thân phận tại đây có lẽ khá cao. Ngoại môn muốn thu đồ, điều kiện đầu tiên phải sở hữu tu vi Tiềm Hư sơ cảnh, tức là cấp chấp sự.
Sư phụ cô nương đấy quả thực không ngoài dự đoán của Hứa Tử Du, là Dư trưởng lão của Dược Y Đường. Tu hành giả ngang cấp Hồ trưởng lão, Tiềm Hư trung cảnh.
“Đệ tử Hứa Tử Du… đa tạ trưởng lão đã cứu chữa.”
Mặc dù được bảo không nên cử động lung tung nhưng Hứa Tử Du vẫn gắng gượng ngồi dậy từ sớm. Vừa thấy đối phương, hắn đã quỳ trên giường, bộ dạng rất thành thục.
Dư trưởng lão là một người đàn ông mang vẻ ngoài ngũ tuần nhưng thực tế đã hơn trăm tuổi. Gương mặt lão có một vết sẹo bỏng khá dữ tợn, trông qua không giống người niềm nở. Đúng ra mà nói, lão là người khá kiêu ngạo. Từ khi vào đây, đầu lão toàn hất lên trời.
Luyện đan sư có khác, hoàn toàn có vốn để kiêu ngạo.
“Lão Hồ từng nói ngươi sáng dạ mà vô tri. Lão phu không rõ từ đâu cái kiểu mô tả ngớ ngẩn đó nhưng nhìn người thật mới hiểu. Ngươi còn sống đến giờ quả không dễ.”
Dư trưởng lão chìa tay về phía hắn:
“Đưa tay cho lão phu.”
Hứa Tử Du ngoan ngoãn nghe lời. Dư trưởng lão kiểm tra mạch tượng của hắn, đồng thời vận dụng thần thức kiểm tra luôn một lần. Lão gật gù:
“Khôi phục không tệ. Lão Hồ cũng nhọc công dạy dỗ ngươi, không có căn cơ thâm hậu thế này, ngươi khó mà vượt qua khảo hình của Chấp Pháp Đường. Bình thường lão Từ không dễ thả người, nhưng ngươi đợt này hên đấy.”
Hứa Tử Du chớp mắt không hiểu:
“Ý của trưởng lão là…?”
Dư trưởng lão xuy tay:
“Lão phu không rõ nội tình. Ngươi muốn biết thì nghe từ lão Từ ấy. Bây giờ ngươi tỉnh rồi, ông ta sẽ sớm sang đây thôi.”
“Trưởng lão, về phần chi phí…”
Hứa Tử Du còn chưa nói xong, Dư trưởng lão đã đi mất hút, tác phong nhanh nhạy lạ thường.
Cô nương đi cùng lão nhìn hắn cười tủm tỉm.
“Hứa sư đệ bị t·hương nặng thế mà khôi phục nhanh thật, sư tỷ phải mở mang tầm mắt đó.”
“… Sư tỷ, làm gì đấy?” Hứa Tử Du chợt kéo áo lại.
Cô nương khều mười ngón tay, nụ cười trên mặt chợt tăm tối đi.
“Tất nhiên là thay băng.”
Hứa Tử Du:
“…” Ta còn tưởng tỷ định cưỡng gian.
Cô nương này họ Thẩm, là đệ tử của Dư trưởng lão, tại ngoại môn cũng có chút tiếng tăm.
Hứa Tử Du chưa vào hàng ngũ này nên không quan tâm lắm. Hiện thời hắn đang là bệnh nhân của Dược Y Đường nên mọi vấn đề sinh hoạt đều phải thông qua cô. May mà tính cô dễ chịu, dù rằng thỉnh thoảng có hơi đùa cợt quá trớn.
“Chà, sư đệ trông gầy thế mà cơ bắp nhiều phết, mấy v·ết t·hương nhỏ giờ đã mờ hết rồi này.”
Thẩm cô nương chạm tay vào người hắn, cảm nhận những thớ cơ săn chắc tràn đầy lực lượng mà không khỏi tấm tắc khen ngợi.
Hứa Tử Du đã ghi nhớ gương mặt của Hình chấp sự, sau này có cơ hội, hắn sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.
Nhờ ơn tên biến thái khốn nạn ấy, hắn xém thì thành thái giám.
“Tụ Linh Sơn chỉ có mỗi mình ta quán xuyến tạp dịch, suốt ngày chạy đôn chạy đáo cũng xem như một phần luyện thể.” Vừa nói, Hứa Tử Du vừa kéo áo lên, nhận ra bộ y phục trên người hơi giống Thẩm cô nương, hắn liền hỏi:
“… Sư tỷ, bộ y phục này của ai vậy?”
“Của Hứa sư đệ đấy. Người của Chấp Sự Đường đưa sang, còn có cả lệnh bài thân phận.”
Cô cúi xuống giường, lôi ra một hộp gỗ đơn giản rồi đưa cho hắn.
“Chúc mừng sư đệ tấn cấp thành công, từ giờ trở thành đệ tử ngoại môn của bổn tông.”
“… Hả?!” Hứa Tử Du sửng sốt:
“Ta thành đệ tử ngoại môn từ bao giờ?”
“Từ lúc ngươi được đưa về đây.”
Ngoài cửa vọng đến giọng của Từ trưởng lão.
Hứa Tử Du và Thẩm cô nương giật mình, cả hai nhanh chóng quỳ xuống hành lễ.
Hứa Tử Du chưa tiện hành động nên còn cần giúp đỡ một chút, nhưng lễ thì vẫn phải làm.
Hắn còn không quên ngày hôm đó, Từ trưởng lão không nói không rằng đã đập chết một đệ tử ngoại môn, hung danh không phải dạng vừa.
Hắn không muốn chết nên không dám làm chuyện gì ngu ngốc.
Từ trưởng lão vào trong phòng, ngang nhiên ngồi xuống cái ghế cạnh bàn trà. Thẩm cô nương nhanh nhảu rót nước cho lão, bộ dạng có vẻ hơi lo lắng.
“Ra ngoài đi, lão phu có chuyện muốn nói với Hứa Tử Du.”
Thẩm cô nương mừng thầm vì được ân xá. Cô nhanh chóng lui ra, thậm chí còn khép cửa giúp.
Từ trưởng lão làm một hớp trà rồi bảo:
“Ngươi tính quỳ ở đấy đến bao giờ?”