Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 18: Chapter 18: Tự huyễn hoặc (2)

Hứa Tử Du mím môi một lát, thẹn thùng đáp lại:

“… Đệ tử tê chân, chưa đứng dậy được.”

Từ trưởng lão:

“…”

Lão phất tay, ma khí liền cuốn hắn ngồi lên giường. Toàn bộ quá trình tựa như cơn gió thoảng nhưng áp súc từ ma khí lại không phải đùa được.

“Qua điều tra, tông môn đã xác nhận lão Hồ vẫn lạc. Lão phu nghi ngờ ngươi có liên quan đến việc ông ta m·ất t·ích nên mới bắt lại để khảo hình. Bây giờ ngươi được phán vô tội, nhưng lão phu vẫn muốn hỏi thêm lần nữa. Ngươi thật sự không biết hôm đó lão Hồ đi đâu sao?”

Từ trưởng lão chống tay nghiêng đầu. Thanh âm trầm đục vang đều mà nặng trĩu.

Hứa Tử Du chắp tay đáp lại:

“Hồ trưởng lão có việc ra ngoài, chỉ bảo đệ tử trông nhà. Mong trưởng lão minh giám.”

Từ trưởng lão nheo mắt nhìn hắn. Một lần nữa, pháp nhãn của lão không thể nhìn thấu lời nói của hắn. Tuy rằng câu đấy không nói dối, nhưng hiện tượng phập phù này lại không hoàn toàn nói thật. Đồng nghĩa, trong câu đấy có chữ không được diễn đạt đúng sự thật.

Từ trưởng lão đã nhận ra sự phập phù này ngay từ đầu nên mới trông cậy vào tài năng khảo hình của Hình chấp sự. Ngặt nỗi, hắn vẫn kiên định với câu trả lời của mình mặc cho những đau đớn đã trải qua. Lượng khảo hình ấy quá đủ để khiến một Định Pháp sơ cảnh chết vì bị dày vò, nhưng hắn vẫn còn sống, chứng tỏ ý chí của hắn không phải dạng vừa.

Cơ mà loại ý chí đó với dáng vẻ khép nép hiện thời của Hứa Tử Du lại khiến Từ trưởng lão không hiểu nổi. Đúng hơn thì lão thấy hơi chướng mắt nên chỉ muốn giải quyết toàn bộ mọi việc cho êm đẹp rồi bẩm báo lại hai vị trưởng lão chấp quyền.

Từ trưởng lão thu pháp nhãn, trực tiếp ném một miếng ngọc bài cho Hứa Tử Du.

“Nếu chỉ là một đệ tử tạp dịch, lão phu liền không quan tâm sống chết của ngươi. Bây giờ ngươi đã là đệ tử ngoại môn, tự nhiên được hưởng mọi quyền lợi của một đệ tử. Cầm miếng ngọc bài này vào Ngự Thư Cốc, ngươi được phép chọn hai loại công pháp tu hành.”

Hứa Tử Du cả kinh.

Khi tấn cấp thành đệ tử ngoại môn, mỗi một tu hành giả đều có một cơ hội bước vào Ngự Thư Cốc để tìm công pháp tu hành phù hợp. Đấy là lần duy nhất được miễn phí nên buộc phải chọn lựa thật kỹ càng để không hối hận về sau.

Nếu Hứa Tử Du có thêm một lựa chọn nữa thì hắn sẽ dễ dàng đa dạng hóa kho tàng công pháp, võ kỹ của mình, tăng thêm một tầng bảo trợ trên con đường tu hành.

Nói không ngoa thì đây là một loại hồi đáp rất tốt.

“Đa tạ trưởng lão.” Hứa Tử Du nghiêm chỉnh hành lễ.

Từ trưởng lão không muốn lưu lại thêm, lão nói tiếp:

“Lão Lý của Chấp Sự Đường nhờ lão phu truyền lời lại cho ngươi. Tụ Linh Sơn hiện thời chưa có trưởng lão mới, mà ngươi lại thân thuộc với hoàn cảnh nơi đó nên tạm thời nhờ ngươi trông coi. Qua tuần sau sẽ có người đến tiếp nhận.”

Chợt lão dừng một lúc, chuyển thành truyền âm:

“Còn nữa, chuyện của lão Hồ, lão phu hi vọng ngươi giữ mồm giữ miệng. Nếu lão phu nghe người khác phong thanh, ngươi tự hiểu hậu quả.”

Hứa Tử Du bất giác nuốt một ngụm nước bọt:

“… Đệ tử còn một thắc mắc. Trong quãng thời gian lưu lại Tụ Linh Sơn, đệ tử… ở tại đâu cũng được phải không ạ?”

Từ trưởng lão híp mắt, khóe miệng liền giương nhẹ:

“Lão Hồ bảo ngươi sáng dạ không sai.

Trong một tuần ngươi ở đấy, mọi động phủ đều nằm trong tay ngươi.”

Hứa Tử Du thoáng mừng rỡ. Hắn lập tức khom mình. Cơn đau trên người lại âm ỉ.

“Đệ tử không biết gì về chuyện của Hồ trưởng lão cả.”

Từ trưởng lão gật gù hài lòng.

“Không cần lo chi phí chữa trị, Chấp Sự Đường đã dùng phần nguyên thạch tìm thấy trong động phủ của lão Hồ để chi trả cho ngươi. Nhân quả đôi bên xem như chấm dứt. Từ giờ ngươi không còn là đệ tử tạp dịch của Tụ Linh Sơn.”

Dặn dò xong, Từ trưởng lão liền rời đi. Hứa Tử Du vẫn giữ đúng tư thế khom mình đấy tới tận một lúc lâu sau mời nằm oằn lại giường. Mí mắt hắn chợt giật nhẹ, nhịp tim đang đập ổn định chợt vang mạnh một lúc lâu mới trở lại nhịp độ như cũ.

Hứa Tử Du đặt tay lên ngực, âm thầm thở phào.

“… Rốt cuộc cũng qua ải.”

Nhờ cái tính luyên thuyên của Hồ trưởng lão, Hứa Tử Du sớm biết Từ trưởng lão có một loại tà pháp đặc biệt giúp mắt nhìn phân biệt thật giả. Trước mặt lão ta, hắn không thể nói dối.

Tuy nhiên, Hồ trưởng lão cũng bảo lão từng qua mắt đối phương một lần, đấy là nói chuyện trong lúc say tửu tiên, tới sáng hôm sau khi tỉnh dậy, lão còn chẳng nhớ gì cả. Từ trưởng lão hỏi kiểu gì, Hồ trưởng lão cũng không hề hay biết. Đối phương khi đó còn không cách nào phân biệt được thật giả thì chứng tỏ pháp nhãn vẫn có sơ hở.

Hứa Tử Du không chắc cách của mình có thể qua mặt Từ trưởng lão, nhưng hắn vẫn phải liều một phen. Thành hay bại chỉ trong gang tấc, tính toán so đo mãi đều vô dụng.

Đêm đó, trong lúc đang hấp thụ năng lượng từ trái tim của Hồ trưởng lão, Hứa Tử Du đã tự huyễn một câu chuyện và bắt bản thân tin vào nó.

Hắn tự huyễn mấy ngày mấy đêm, xem như đang làm việc cũng tự huyễn trong đầu. Đến tận bây giờ, hắn vẫn còn bị chính những lời tự huyễn ấy nuốt chửng. Từ trưởng lão không nhắc đến cái chết của Hồ trưởng lão, nhiều khi hắn còn tưởng đối phương ra ngoài có việc thật.

Nâng tay đỡ trán, Hứa Tử Du lẩm bẩm:

“Mà thôi, thoát một kiếp rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free