Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 19: Chapter 19: Tiềm phục
“Hứa sư đệ, đằng nào mọi chi phí cũng có Chấp Pháp Đường lo liệu, ăn nhờ ở đậu Dược Y Đường chúng ta thêm mấy ngày nữa có sao đâu.”
Hứa Tử Du đã ở Dược Y Đường hai ngày, thương thế căn bản đã khôi phục. Nhờ vào lượng đan dược trị thương và nước thuốc bồi đắp, hắn chẳng khác nào đi nghỉ dưỡng ngắn hạn, giờ về chỉ cần tĩnh tu vài ngày là lấy lại thể trạng như trước.
“Đa tạ sư tỷ có ý tốt nhưng Tụ Linh Sơn không thể đóng cửa mãi. Tiểu bí sắp tới rồi, nếu còn không mở nữa chắc ta thành công địch trong mắt mấy sư huynh, sư tỷ mất.”
Hứa Tử Du cười khan rồi cáo lui:
“Dược Y Đường còn nhiều bệnh nhân, sư tỷ hãy chăm lo cho bọn họ đi. Tụ Linh Sơn ở gần đây, ta có thể tự quay về.”
Vừa nói xong, hắn đã chạy biến đi.
Thẩm cô nương chống nạnh bĩu môi:
“Thiệt là, còn chưa kiểm tra hết mà.”
“Nha đầu này thật tình.” Dư trưởng lão đến ngay sau, vừa vỗ cái lưng già vừa càm ràm:
“Nữ nhi mà cả ngày cứ dán mắt vào cục thịt thừa đấy để làm gì chứ. Mất hết cả phẩm giá.”
Thẩm cô nương xoa tay cười tủm tỉm, nũng nịu đáp lại:
“Sư phụ, nghe nói Hình chấp sự còn khảo hình cả chỗ đó nữa mà. Thân là đệ tử Dược Y Đường, đệ tử phải đảm bảo bệnh nhân khôi phục lại hoàn toàn chứ. Không phải sư phụ đã dạy thế sao?”
Dư trưởng lão:
“…” Không phải con mê cái mặt hắn à.
Lão âm thầm phỉ nhổ rồi rít điếu thuốc tẩu, cẩn trọng nhìn bóng lưng chạy bộ đằng xa của Hứa Tử Du. Bước bộ không những ổn định mà nhịp thở lẫn hệ tuần hoàn đều khôi phục lại nguyên trạng. Cơ bắp vừa sung mãn, sinh lực lại tràn trề.
Khóe miệng lão khẽ nhếch:
“Nha đầu, nhớ lưu ý tên tiểu tử đó. Về sau hắn sẽ là đối thủ của con ở đại bí vào nội môn.”
“Hứa sư đệ?” Thẩm cô nương nhíu mày:
“Trừ thể phách vững chắc, hắn còn thứ gì khác sao?”
“Ngoại trừ thể phách thì không còn gì quá đặc biệt nhưng dưới Trúc Dịch, thể tu là một đối thủ cực kỳ phiền hà. Ở ngoại môn không thiếu người luyện thể nhưng đạt thành tựu nhanh và ổn định chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Theo ta biết thì ngoại môn hiện tại chỉ có ba người đáng lưu ý. Song, hai hôm trước, một người đã vào nội môn, còn một người khác thì lại vẫn lạc trong nhiệm vụ gần đây, mới một canh giờ trước đã có người báo tử.”
Thẩm cô nương cả kinh:
“Nói như vậy, ngoại môn hiện tại…”
Dư trưởng lão thở một ngụm khói thuốc.
“Phải, thể tu đáng nhìn hiện tại ở ngoại môn chỉ còn tên nhãi đó thôi.”
——
Hứa Tử Du quay trở về Tụ Linh Sơn, vừa hay bắt gặp hàng đống đệ tử ngoại môn đang đóng đô tu hành. Để tránh bị bọn họ lôi lại, hắn rón rén đi đường khác để tiến vào hậu sơn.
Bây giờ thành đệ tử ngoại môn rồi nên Hứa Tử Du không lo bị đánh đ·ập vô cớ nữa. Song hắn sẽ còn sinh hoạt tại đây khá lâu nên cần phải giữ thái độ thật hòa hoãn với các sư huynh đệ tỷ muội để không gặp rắc rối về sau.
Dù sao người trong ma đạo thù dai, hành sự tùy theo bản tâm, không bị trói buộc quá nhiều bởi tông quy.
Hậu sơn của Tụ Linh Sơn vẫn như mọi khi, linh khí lúc nào cũng tràn đầy nên thương thế trên người Hứa Tử Du còn lành nhanh hơn cả. Cầm tấm ngọc bài động phủ trưởng lão trên tay, Hứa Tử Du tìm đến chỗ ở của Hồ trưởng lão ngày trước, trực tiếp khai môn.
“… Chậc, Chấp Pháp Đường vơ vét không còn thứ gì luôn.”
Sau một hồi tìm kiếm, Hứa Tử Du đành từ bỏ hy vọng.
Trên thực tế, vào đêm giết Hồ trưởng lão, hắn đã tìm thấy hai trọng bảo trên người lão. Tấm ngọc bài trưởng lão là một, túi trữ vật là hai.
Vì nguyên chủ đ·ã chết, túi trữ vật tự nhiên trở thành vật vô chủ nên hắn nhanh chóng nhỏ máu để đoạt chủ quyền. Về phần xem thứ bên trong, e rằng phải chờ đến khi đột phá Tiềm Hư cảnh, thức tỉnh thần thức mới thấy được.
Có tấm ngọc bài trưởng lão trên tay, Hứa Tử Du liền vào ngay trong đêm, lựa chọn mang đi những thứ thực sự quan trọng. Tu hành đằng nào cũng sẽ cần dùng tới đại lượng tài nguyên. Hắn không giàu có như thế nên phải tích cóp âm thầm. Hồ trưởng lão đứng đầu một phương ở ngoại môn, tích cóp của lão cũng không hề ít.
Hứa Tử Du muốn lấy hết nhưng hắn phải kiềm chế lòng tham. Sự tham lam sẽ chỉ khiến hành tung của hắn lộ tẩy. Hơn nữa, hắn muốn Chấp Pháp Đường suy đoán Hồ trưởng lão bị tu hành giả mạnh hơn giết hại nên không được phép lấy đi toàn bộ.
Càng tu hành lên cao, mắt nhìn cũng chuyển tới một vùng trời khác. Những thứ trước mắt có thể là bảo vật trân quý với Hứa Tử Du nhưng chỉ là đồ bỏ trong mắt đại năng mạnh mẽ.
Trong lúc chờ đợi Chấp Pháp Đường tới nơi, Hứa Tử Du đã phải cầu nguyện để mình không trở nên tham lam. Hắn cũng khốn khó lắm. May thay, mọi chuyện đã ổn thỏa.
Hứa Tử Du vuốt mặt, tạm nghỉ chân một lúc mới đi đến hậu sơn.
Mặc dù Hứa Tử Du đã tiêu hủy hết toàn bộ trận kỳ và dấu tích của Mẫu Tử Trận, nhưng hắn vẫn nên xem lại một lần nữa cho chắc ăn. Dựa theo những gì hắn biết được thông qua những cuộc xì xào giữa các đệ tử, ngoại môn không có quá nhiều người am hiểu trận pháp. Dù sao ứng dụng cũng không quá cao như luyện đan, rèn khí và vẽ phù.