Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 8: Chapter 8: Thiên tài? (2)

Thiên tài không phải rau hẹ, cứ muốn là có nên Ngự Ma Tông sẽ không chê bất cứ đệ tử nào có tiềm lực cao. Nếu Hồ trưởng lão bẩm báo với tông môn, đồng thời cố ý đánh tiếng để Hứa Tử Du nói tốt cho mình thì lượng tài nguyên đổi lại chắc chắn rất lớn. Chưa kể, dựa vào mối quan hệ hiện tại, chỉ cần Hứa Tử Du phất lên trong hai mươi năm, lão liền có lời.

Hồ trưởng lão bất giác xoa hai tay vào nhau, híp mắt quan sát Hứa Tử Du một lúc lâu.

“… Không, trước mắt quan sát thêm cái đã.” Lão đột nhiên lắc đầu.

Mới suy đoán thôi, không nên vội. Nhiều khi hắn gặp may thật cũng không chừng.

Hứa Tử Du không biết suy nghĩ của Hồ trưởng lão. Ngày qua ngày hắn vẫn đều đặn làm công việc tạp dịch của mình một cách cẩn thận để tránh phạm sai lầm.

Hắn không tiếp tục lao đầu vào tu luyện nữa, mà bắt đầu biết cách chia giờ hơn. Tu hành về đêm đúng là tốt thật, nhưng Uyên Độc Đan đắt quá. Mỗi viên ba linh thạch hạ phẩm.

Bổng lộc của Hứa Tử Du mỗi tháng được đúng một viên cùng với một ít đan dược tu hành phổ thông. Thu nhập của hắn chủ yếu đến từ việc sửa chữa Tụ Linh Trận. Có tháng hên thì được ba viên, có tháng đen lại không được viên nào.

Uyên Độc Đan đầu tiên của Hứa Tử Du được Hồ trưởng lão cho và đấy cũng là lần miễn phí duy nhất. Từ giờ hắn phải tự lực cánh sinh.

Để đảm bảo vừa có linh thạch tu hành, vừa có một khoản tích lũy nho nhỏ, Hứa Tử Du quyết định chỉ tu hành vào ban ngày, hơn nữa là xen lẫn giữa lúc làm việc. Hễ rảnh tay là hắn lại đả tọa hấp nạp thiên địa linh khí.

Tu hành cần nơi tĩnh mịch. Nơi đây lại càng là Tụ Linh Sơn, là chốn bế quan phá cảnh của các đệ tử nên độ yên tĩnh gần như tuyệt đối tại ngoại môn. Hứa Tử Du trường kỳ tu hành tại đây toàn là lợi, nếu có hại, vậy thì chỉ có mỗi bị ăn đòn vì chểnh mảng công việc.

Tính tình của Hồ trưởng lão thất thường giống thời tiết, hôm trời đẹp thì miệng cười ha hả không ngớt, hôm trời âm u lại âm trầm không thốt lời nào, hôm trời nóng một chút thì khỏi bàn, động tới lão ta chẳng khác gì đang động tới lò lửa.

Hứa Tử Du quan sát lâu cũng nắm được quy luật. Hắn lựa chọn tu hành vào những ngày tính khí Hồ trưởng lão tốt nên dù có bị phát hiện cũng ba hoa chích chòe được vài câu để không bị ăn đòn. Dẫu thế, hắn vẫn bị ăn mắng. Nhưng thôi, không bị đập là tốt rồi.

Ngày qua ngày, Hứa Tử Du trường kỳ tu hành, nhịp sống mới cũng dần ổn định.

Chớp mắt, nửa năm lại trôi qua. Hứa Tử Du mười sáu tuổi, Nhập Môn Ma Công của hắn cũng đại viên mãn bất chấp quãng thời gian tu hành không cố định.

“Tiểu Hứa, buổi tối gặp lão phu ở hậu sơn.”

Hôm nay lại có người đột phá cảnh giới. Lần này là Định Pháp thượng cảnh, tương tự như Ma tam thiếu nửa năm trước. Nhưng thái độ của Hồ trưởng lão lại khác rất nhiều.

Hứa Tử Du tò mò hỏi:

“Trưởng lão, ngài không gọi sư huynh đó là ‘đạo hữu’ à?”

Hồ trưởng lão liếc một mắt khinh bỉ:

“Tên đấy có cái gì mà lão phu phải hạ mình, chỉ là một Định Pháp thượng cảnh cỏn con mà thôi. Không đáng để vào mắt.”

“Ơ, không phải Ma tam thiếu gia nửa năm trước…”

Hứa Tử Du còn chưa nói hết câu, Hồ trưởng lão đã bịt miệng hắn lại:

“Be bé cái mồm thôi thằng ranh này.

Tam thiếu gia ở một đẳng cấp khác, gà làm sao dám so với hạc.”

Hứa Tử Du nghiêng đầu không hiểu.

Hồ trưởng lão cuộn quyển sách lại, gõ đầu hắn:

“Thằng ngu này, mấy hôm trước ngoại môn mở một lớp truyền dạy kinh nghiệm tu hành cho các đệ tử tạp dịch, ngươi không đi hả?”

“Trưởng lão, hôm đấy ngài đi vắng, đệ tử không có ấn tín nên Chấp Sự Đường không chấp nhận cho nghỉ.” Hứa Tử Du chỉ chỉ hai ngón tay vào nhau, nhỏ tiếng đáp lại.

Nghe vậy, Hồ trưởng lão mới sực nhớ. Những nơi khác trong ngoại sơn có nhiều đệ tử tạp dịch nên quy trình hành chính khá nghiêm ngặt. Ai muốn xin phép đều phải cần có ấn tín của trưởng lão. Nhưng hoàn cảnh của Tụ Linh Sơn khác biệt, chỉ có mỗi Hồ trưởng lão và Hứa Tử Du sinh sống nên lão khá tùy tiện với hắn. Thành thử hậu quả cũng đến.

Hồ trưởng lão bất cẩn, nhưng chắc chắn lão không bao giờ nhận lỗi. Là hắn không nhắc, chứ không phải lão không nhớ. Là lỗi của hắn, lão vô tội.

Hồ trưởng lão khụ khụ vài tiếng rồi vuốt râu, chầm chậm bắt chuyện.

“Ngươi còn nhớ cảnh tượng đột phá của tam thiếu gia ngày hôm đó chứ?”

Hứa Tử Du gật gù:

“Hôm đấy hình như có một loại khí tức rất đặc biệt, không lẽ…”

“Không sai.” Hồ trưởng lão đáp lại:

“Tên đệ tử hôm nay tuy đột phá Định Pháp thượng cảnh, tu vi đặt tại ngoại môn cũng xem như nhóm đệ tử nhất lưu, nhưng tuyệt đối không so nổi với tam thiếu gia. Bởi ngày tam thiếu gia đột phá, ma khí đã xuất hiện.”

Hứa Tử Du chớp mắt: “Ma khí?”

“Phải, là ma khí.”

“… Là thứ gì?” Hứa Tử Du nghiêng đầu.

Hồ trưởng lão:

“…” Ngươi có thật là đệ tử Ngự Ma Tông không đấy?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free