Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 7: Chapter 7: Thiên tài? (1)
Mãi mê tu luyện, bầu trời đã chuyển sáng từ lúc nào không hay. Lần đầu tiên Hứa Tử Du đến trễ, đối mặt với hắn liền là gương mặt hết sức hòa nhã của Hồ trưởng lão, nhưng động tác lại chẳng khác gì la sát. Hắn vừa đến, lão lập tức dần cho một trận nhớ đời.
Mấy đệ tử ngoại môn tới thuê động phủ hứng thú khoanh tay nhìn chuyện vui, xem như giải trí đầu ngày. Hồ trưởng lão đánh một lúc cũng nguôi giận, liền đá hắn đi làm việc.
Hứa Tử Du lật đật bò dậy, động tác nhanh thoăn thoắt tiếp các đệ tử ngoại môn rồi dẫn từng người tới động phủ theo yêu cầu. Nhưng hắn không biết mọi hành động của mình đều bị Hồ trưởng lão giá·m s·át với đôi mắt tràn đầy sự nghi hoặc.
Lão lẩm bẩm:
“Quái dị, thằng nhóc này sao hôm nay lại trâu bò thế?”
Hồ trưởng lão không quá mạnh nhưng ở ngoại môn cũng được xem là một nhân vật lớn. Đệ tử Định Pháp cảnh ăn mấy đòn liền của lão mặt mũi không biến dạng đã được xem là xuất sắc. Mọi ngày Hứa Tử Du thường “ăn hành” từ lão nên thể phách của hắn không đến nỗi tệ, dẫu thế, lão vẫn luôn kiềm chế sức mình. Chỉ là sáng hôm nay hắn đến trễ, báo hại công việc đầu ngày bị dồn đống nên lão mới bực tức mà xả lên hắn luôn một lượt.
Không dùng tới ma khí, quyền cước của Hồ trưởng lão đủ để Hứa Tử Du nằm rên mấy ngày liền. Đoạn sau lão đã nương tay một chút nhưng không tránh hiện thực trước đó. Dẫu vậy, Hứa Tử Du vẫn mạnh khỏe, trên người có chút xây xát song lại không quá nặng.
Hứa Tử Du vẫn làm việc như mọi ngày, một chút cũng không trì trệ. Thậm chí, hắn còn đẩy nhanh tiến độ để làm bù cho quãng thời gian đến trễ.
Hồ trưởng lão chợt bắt lấy cổ áo Hứa Tử Du khi hắn chạy ngang qua, trực tiếp xách lên cao.
Lão hỏi:
“Ngươi… luyện Nhập Môn Ma Công rồi?”
Hứa Tử Du chớp mắt một lúc rồi gật đầu:
“Đệ tử luyện nguyên đêm qua ạ.”
“Lão phu biết.” Hồ trưởng lão cười mỉa:
“Trông ngươi khác gì cái xác mới đội mồ dậy đâu.”
Lại thêm một đêm mất ngủ, quầng thâm dưới mắt Hứa Tử Du càng trở nên tối màu và lan rộng hơn. Nhưng tinh thần của hắn lại khá tỉnh táo. Nguyên nhân chẳng đâu xa lạ, do thể phách của hắn đã được Nhập Môn Ma Công cường hóa. Linh khí cải tạo thân thể liên tục nên sức chống chịu của hắn tốt hơn hẳn. Tuy biên độ chênh lệch không lớn, nhưng có thể phân biệt sự khác nhau giữa ngày trước và ngày sau là đủ cho thấy sự tiến bộ rõ rệt.
“… Lần tới đệ tử sẽ lưu ý sức khỏe.” Hứa Tử Du đáp.
Hồ trưởng lão ném hắn xuống đất rồi thẳng chân sút một phát không nhân nhượng.
“Không nhiều lời với ngươi nữa, cút đi làm việc cho lão phu.”
Hứa Tử Du gãi đầu, lật đật đi làm việc mà không nói gì thêm. Trong khi đó, Hồ trưởng lão lại quay về quầy, lật quyển sách mới, đọc mãi mà vẫn chưa vào một chữ nào.
Hồ trưởng lão không nhớ rõ lần đầu luyện Nhập Môn Ma Công mình tốn bao nhiêu thời gian, nhưng ít nhất cũng phải một tháng mới thấm nhuần đoạn khẩu quyết đầu tiên. Nhưng Hứa Tử Du chỉ tốn đúng một đêm. Hơn nữa, thể phách của hắn còn rất chắc, xem chừng lần đầu lại hấp thụ một lượng lớn thiên địa linh khí. Lão bất ngờ là hắn chưa nhập ma đấy.
“… Tên nhóc này là thiên tài à?” Hồ trưởng lão đinh ninh.
Chuyện gì có thể trùng hợp, riêng tu hành thì không. Sai một li, đi một dặm. Tu hành trắc trở một bước nhỏ thôi cũng để lại những hậu quả khôn lường. Mà lần tu hành công pháp đầu tiên rất quan trọng, sai sót một chút cũng khiến cơ thể vỡ nát, tâm trí phát điên. Vì vậy, các trưởng bối thường bảo nên tiết chế cảm xúc, tuyệt đối không được để sự hưng phấn lấn át.
Không nghe theo, tự mình giải quyết cho tốt, chẳng người nào đứng ra giúp đỡ đâu.
Lấy tình trạng của Hứa Tử Du, Hồ trưởng lão dám cá hắn hấp thụ quá đà rồi. Nhưng thần trí hắn vẫn thanh tỉnh, nên xem chừng đã thành công qua ải đầu tiên.
Trong số những người vượt ải đầu dễ dàng, Hồ trưởng lão chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Kẻ nào cũng là thiên tài tu hành, bất chấp sử dụng thủ đoạn của ma đạo hay chính đạo.
Hồ trưởng lão suy ngẫm:
“Nên bẩm báo lại với tông môn không nhỉ?”
Mặc dù chưa xác nhận thiên tư cụ thể của Hứa Tử Du như thế nào nhưng Hồ trưởng lão đã mờ hồ nhận diện hắn là thiên tài. Dù sao kết quả không nói dối. Trong một đêm vượt qua giai đoạn đầu của Nhập Môn Ma Công đã là minh chứng rõ ràng nhất.
Ma đạo không đòi hỏi nhiều ở linh căn như chính đạo, nhưng thiên tài và người thường vẫn có khoảng cách nhất định. Bởi thiên tài có thể đi xa và đi cao hơn. Những người đấy mới là sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn, không phải những kẻ lót đường như Hồ trưởng lão.
Hồ trưởng lão kẹt tại Tiềm Hư trung cảnh nhiều năm, đại nạn tuy không quá gần nhưng cũng chẳng quá xa, chớp mắt vài chục năm kiểu gì cũng tới. Với lượng bổng lộc hiện tại của Ngự Ma Tông cũng như thu hoạch từ nhiệm vụ, lão không chắc lượng tài nguyên kiếm được từ đấy đủ để thỏa mãn lòng tham của mình.