Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 6: Chapter 6: Tu luyện (2)

“Những đường tơ đen ngươi thấy là mạch tu hành của ma đạo chúng ta. Càng tu hành lên cao, mạch sẽ nối với linh căn, khi ấy ngươi có thể luyện công pháp võ kỹ ứng với thuộc tính của bản thân. Tu hành là một chuyện, sống sót lại là chuyện khác. Bao giờ ngươi nối mạch với linh căn thành công, lão phu sẽ tìm công pháp phù hợp giúp ngươi.” Hồ trưởng lão bảo.

Hứa Tử Du mừng rơn, vội hành lễ:

“Đa tạ trưởng lão đã chiếu cố.”

“Tụ Linh Sơn có mỗi mình ngươi, lão phu không chiếu cố không được. Nhưng sau này có lứa tốt hơn thì cũng đừng trách lão phu có mới nới cũ. Lão phu không thích kẻ hèn.”

Hứa Tử Du bĩu môi:

“… Sống dai là được mà.”

Hồ trưởng lão rướn tai, cười lạnh:

“Ngươi nghĩ nói thầm thì lão phu không nghe à?”

Hứa Tử Du nín thinh. Hồ trưởng lão không nói hai lời, trực tiếp đá vào mông hắn, sút thẳng từ bên trong bay ra bên ngoài. Mặc dù đã có tuổi nhưng tu vi Tiềm Hư nào phải để chơi, lực chân của lão đủ để giẫm nát một tảng đá cỡ lớn. Nếu lão thực sự có ý xấu, không khéo Hứa Tử Du phải từ biệt xương chậu của mình, từ nay về sau làm một phế nhân.

Hứa Tử Du vừa đứng dậy, một túi linh thạch từ đâu chợt đập vào mặt hắn.

Chủ mưu ngang nhiên đạp lên đùi hắn rồi thản nhiên bước vào trong.

“Chuẩn bị một tòa động phủ linh khí cấp năm cho ta, dùng trong một ngày.”

Hứa Tử Du kiểm tra linh thạch, vò đầu rồi đuổi theo.

Xét trên đầu việc, công việc tạp dịch của Hứa Tử Du không nhiều, họa chăng Tụ Linh Sơn lớn quá, một mình hắn phải cắm đầu cắm mặt mới làm xong. Hồ trưởng lão có thể gọi thêm người, nhưng lão nhất quyết không hạ tiêu chuẩn. Dù sao hoàn cảnh của Tụ Linh Sơn tốt, nếu chỉ gọi đệ tử tạp dịch làm mấy việc vặt thì lại hời cho bọn chúng quá. Ít nhất phải chịu khó đi sửa Tụ Linh Trận như Hứa Tử Du thì mới được hưởng quyền lợi. Song, trách nhiệm lớn, không phải ai cũng muốn làm. Thành ra Hồ trưởng lão vẫn thấy thuận mắt con thỏ đế hơn.

Hứa Tử Du không phải quá tài năng, cũng chẳng đảm đang tạp dịch như các nữ đệ tử. Hắn chỉ là một lục bình không rễ làm mọi chuyện để được sống. Hắn sợ Hồ trưởng lão, nhưng lại không muốn bị đưa đến những nơi nguy hiểm khác nên mới cắn răng đi theo. May mà giờ đã quen với hoàn cảnh sinh hoạt nên hắn dễ thở hơn nhiều.

Trở về động phủ vào buổi tối, Hứa Tử Du bỏ qua việc tắm rửa mà khoanh chân đả tọa, dựa theo chỉ bảo của Hồ trưởng lão để hấp nạp linh khí.

Hoàn cảnh của Ngự Ma Tông có chút đặc biệt do nằm gần Ma Uyên nên càng về đêm mật độ linh khí lại dày thêm. Song, dày thêm không có nghĩa là tốt hơn.

Bởi Ma Uyên tràn ngập độc tính, về đêm càng độc.

Tu luyện ban đêm giúp đại năng ma đạo tiết kiệm thời gian tu hành nhưng buộc phải có biện pháp loại trừ độc tính.

Hồ trưởng lão phá lệ cho hắn một viên Uyên Độc Đan để hắn có thể bước chân vào con đường tu hành chính thức. Thành hay bại do bản thân, lão sẽ không can thiệp. Hắn dùng lúc nào cũng được, lão cũng không quan tâm.

Hứa Tử Du nuốt viên đan đắng nghét ấy vào miệng. Đan tan thành nước, một hơi chảy thẳng xuống dưới bụng. Dược lực rất mạnh, chưa gì đã làm hắn cảm thấy vừa nóng vừa lạnh.

Hứa Tử Du dựa theo khẩu quyết Nhập Môn Ma Công, bắt đầu tu hành.

Trong động phủ dần xuất hiện gió thoảng. Mới đầu chúng còn phân tán, sau lại tập trung quanh người Hứa Tử Du rồi dung nhập vào cơ thể thông qua lỗ chân lông.

Gương mặt hắn chợt tái nhợt, bất giác chửi nhỏ:

“Má nó chứ…”

Các thớ cơ bị ép đến cực hạn. Chúng nóng ran rồi phát đau. Cả người hắn chưa gì đã đỏ bừng như một cục than hồng. Dẫu thế, hắn vẫn cắn răng luyện, thậm chí là cấu vào đùi để giữ tâm trí tỉnh táo. “Tuyệt đối không được phép bất tỉnh.” Hồ trưởng lão đã căn dặn như thế.

Vạn vật trên đời đều có thể bị quán tính, tu hành cũng vậy. Nếu trước đó thiên địa linh khí đã chuyển động theo khẩu quyết thì dù cho tu hành giả có b·ị đ·au đến ngất, cơ thể vẫn sẽ tiếp nhận linh khí tự động. Đấy cũng là nguồn cơn của tẩu hỏa nhập ma.

Chính đạo nhập ma còn lớn chuyện, hận không thể giấu, chứ ma đạo nhập ma lại như cơm bữa. Nhìn sang Dược Y Đường là hiểu, ngày nào cũng có kẻ nhập ma bị khiêng đến chữa trị.

Hứa Tử Du không phải đệ tử ngoại môn nên không thuộc quyền hạn chữa trị miễn phí theo định kỳ của Dược Y Đường. Nếu hắn nhập ma, hắn buộc phải trả linh thạch. Mà số linh thạch hắn kiếm được từ bổng lộc lẫn công việc sửa chữa Tụ Linh Trận đều dành cho tu luyện cả rồi. Hắn mà nhập ma, đảm bảo sẽ bị chia năm xẻ bảy làm vật thí nghiệm.

Mang nỗi sợ ấy trong người, Hứa Tử Du liền bấu chặt đùi, bấu đến chảy máu, móng tay cắt ngắn thế mà cũng găm vào trong thịt. Gió thổi trong động phủ mỗi lúc một lớn, màn sương trắng về đêm chợt tràn vào bên trong, càng lúc càng mịt mù.

Chớp mắt, cơ thể Hứa Tử Du bị nhấn chìm trong sương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free