Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 5: Chapter 5: Tu luyện (1)
“Cái quỷ gì đây, ngươi không ngủ à?”
Vừa sáng bảnh mắt Hồ trưởng lão đã một phen giật mình. Hứa Tử Du ôm một mắt thâm quầng nhìn lão, gật gù chào hỏi rồi lờ đờ đi làm những chuyện khác. Cả Tụ Linh Sơn chỉ có mỗi hắn làm tạp dịch nên công việc đội lên khá nhiều, không bắt đầu từ sớm thì còn lâu mới xong.
Hồ trưởng lão có thể làm ngơ nhưng cả ngày thấy hắn lượn qua lượn lại như hồn ma vật vờ thế thì lão cũng chướng mắt. Không hỏi thì n·gược đ·ãi bản thân, mà hỏi thì lại sợ câu trả lời của hắn khiến huyết áp lão tăng cao. Cân nhắc cả buổi, Hồ trưởng lão vẫn quyết định hỏi.
“Nhập Môn Ma Công hơi dài, đệ tử xem cả đêm, chưa hiểu hơn phân nửa.” Hứa Tử Du đáp.
Hồ trưởng lão hơi im lặng một lát mới bảo:
“Bình thường ngươi sáng dạ, sao giờ ngu thế?”
Hứa Tử Du gãi đầu, bẽn lẽn đáp lại:
“Tư chất đệ tử không tốt, đọc không hiểu…”
“Câm, câm, câm.” Hồ trưởng lão ngắt lời hắn với thái độ bực dọc:
“Ma đạo chúng ta từ bao giờ lại quan tâm tới ba cái thứ tư chất vớ vẩn của lũ chính đạo thế. Bọn chúng phụ thuộc chọn lọc tự nhiên, còn chúng ta tự nắm lấy mệnh mình, hơi đâu đi phó mặc vận mệnh cho trời.”
Tu hành là một chặng đường gian nan và đầy rẫy khó khăn. Bất kỳ ai trên đời cũng mong muốn được tu hành, sớm ngày trường sinh bất lão hay chỉ đơn giản là có chút thực lực rồi đến nhân gian hưởng vinh hoa phú quý, ngày ngày được nhân loại thờ phụng như lục địa thần tiên. Nhưng chuyện tốt thế không bao giờ rơi xuống đầu đại đa số.
Muốn tu hành, trước tiên cần linh căn. Linh căn càng đơn thuộc tính, tu hành càng thuận lợi.
Chính đạo tu hành lệ thuộc vào chọn lọc tự nhiên, tức là ưu tiên tài nguyên cho những người được thiên địa ưu ái. Còn những kẻ khác tự bơi, bơi được bao nhiêu đấy thì bơi.
Ma đạo không quan tâm tới chuyện đó. Bọn họ thông qua công pháp phù hợp để cưỡng đoạt thiên địa linh khí vào người, bất chấp linh căn của mình như thế nào. Linh căn thuần thì tốt, không tốt cũng chẳng sao. Môi trường tu hành của ma đạo tuy khắc nghiệt, bất cứ lúc nào cũng bị hãm hại nhưng ít nhất ở đây ai cũng có cơ hội truy cầu đại đạo.
“Nhìn lão phu mà xem, tứ tạp linh căn đặt ở chính đạo giờ chắc còn chẳng làm nổi đệ tử ngoại môn, nói gì một trưởng lão Tiềm Hư.” Hồ trưởng lão tiếp tục luyên thuyên.
Hứa Tử Du chạm đúng chỗ cay của lão nên đành phải quỳ dưới đất, vừa dõng tai nghe vừa châm trà để không bị gián đoạn. Sống lâu trong cái khổ, hắn cũng quen rồi.
Hồ trưởng lão xả một tràng, tâm trạng liền thoải mái:
“Bây giờ chưa nhiều người, không hiểu chỗ nào thì tinh gọn trong một câu, lão phu sẽ giải đáp.”
Đợi mãi mới tới cơ hội, Hứa Tử Du nhanh chóng hỏi kỹ về quá trình dung nạp linh khí.
Đây là kiến thức căn bản khi tu hành, hắn đương nhiên hiểu, nhưng giữa chính đạo và ma đạo khác biệt rất nhiều. Chính đạo thông qua linh căn, ma đạo lại thông qua cơ thể. Linh căn là thứ phân biệt, còn cơ thể trừ phi xui lắm gặp phải phế mạch thì mới khó tu luyện, không thì ai cũng có khả năng tu hành bước vào đại đạo.
Ma đạo tu hành nhờ vào cưỡng đoạt thiên địa linh khí rồi dung nhập vào trong từng thớ thịt tấc xương, để thiên địa linh khí tẩy lễ nhục thân mà gia tăng giới hạn chịu đựng. Trong suốt quá trình này, cơ thể tu hành giả sẽ đau đớn triền miên, nhiều khi hấp thụ quá đà còn bị tẩu hỏa nhập ma, thần trí không thanh tỉnh, lúc điên lúc khùng không kiểm soát bản thân.
Nhưng điên thì sao chứ. Vì truy cầu đại đạo, hy sinh một chút này có là gì. Thà rằng thất bại do bản thân, còn hơn chưa kịp làm gì đã bị phán định không thể tu hành.
Tu hành theo kiểu chính đạo ai cũng biết, nhưng theo kiểu ma đạo lại không. Chưa kể, mỗi một trường phái ma đạo lại càng có cách tu hành độc đáo khác nhau.
Có người kết hợp tu hành giữa yêu thú với con người, để yêu thú hấp thụ rồi truyền sang thông qua khế ước. Có người tu hành thông qua giao phối, nhờ vào khoái cảm để cảm nhận thiên địa, nương nhờ cơn cực khoái để giải tỏa đi những đau đớn trong người.
Hồ trưởng lão xắn tay áo lên cao.
“Lão phu chưa từng vào nội môn nên không tiếp xúc các loại tu hành cấp cao, nhưng với ngươi thì tu hành căn bản là đủ rồi. Nếu có cơ hội tự khắc sẽ có được phương thức tu hành không tệ. Song, kiểu gì cũng gắn với căn bản.”
Hồ trưởng lão có một tật đi lòng vòng một lúc lại quay trở về điểm bắt đầu. Nhiều khi lão luyên thuyên trên trời dưới đất nhưng đến câu cuối kiểu gì cũng quay lại câu giống hệt ban đầu.
Hứa Tử Du thoạt đầu còn nghe chăm chú, sau một quãng thời gian làm quen thì chỉ cần nghe câu đầu đã đủ. Đằng nào lão chẳng về lại chỗ cũ.
…
Hồ trưởng lão thực hiện hấp nạp linh khí bằng khẩu quyết của Nhập Môn Ma Công. Hứa Tử Du không thấy gì cả, chỉ cảm nhận một luồng gió thổi vào tay lão. Dọc trên cánh tay, các đường tơ máu chạy đều, tung ngang xẻ dọc không theo bất cứ trình từ nào cả.