Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 4: Chapter 4: Ngự Ma Tông (2)

Dĩ nhiên, Hồ trưởng lão rất tin tưởng vào phương pháp luyện cổ của Ngự Ma Tông nên không tin Hứa Tử Du là đứa thỏ đế. Vì vậy, trong suốt một năm qua, không ngày nào là lão không âm thầm quan sát hắn, xem thử hắn định diễn cái vai ngây thơ thuần khiết này đến bao giờ. Nhưng có vẻ như lão mới là người ngây thơ. Hứa Tử Du chẳng có dáng vẻ gì là diễn cả.

Mọi ghi chép liên quan đến Lò Luyện Cổ đều là thông tin cơ mật, cấp độ của Hồ trưởng lão chưa đủ để xem thử Hứa Tử Du đã làm cái trò gì mà sinh tồn được ở trong cái hang động khốc liệt đó. Vì vậy, trước mắt lão chỉ xem hắn gặp may nên sống sót thôi.

… Ừ, loại vận may đó chắc phải nghịch thiên lắm.

“Hôm nay tới đây, ngươi về nghỉ ngơi trước đi.”

Hồ trưởng lão kiểm tra lại tiến độ sửa chữa rồi gật gù hài lòng. Lần này không ra sai sót gì.

Lão ném một cục linh thạch hạ phẩm cho Hứa Tử Du, bảo:

“Phần thưởng của ngươi.”

Hứa Tử Du vội bắt lấy rồi chắp tay khom mình:

“Đa tạ trưởng lão. Đệ tử xin phép lui.”

“Khoan đã.” Chợt Hồ trưởng lão gọi lại:

“… Bao giờ ngươi rời khỏi đây?”

Hứa Tử Du chớp mắt một lúc, giọng bỗng run thấy rõ:

“Trưởng lão, ngài đ-đuổi đệ tử sao?”

Mặt Hồ trưởng lão đanh lại. Lão đỡ trán rồi hít thở thật sâu, cố gắng kiềm chế để không tát chết hắn ngay tại chỗ:

“Ngươi đã Định Pháp sơ cảnh, tiêu chuẩn từ sớm đã ngang ngửa đệ tử ngoại môn. Cho dù ngươi yếu như sên, chỉ cần thành đệ tử ngoại môn thì mấy tên vừa rồi dù bực tức thế nào cũng sẽ không đánh ngươi thành bộ dạng như vậy.”

Hứa Tử Du “à” một tiếng đã hiểu, thì ra Hồ trưởng lão nói chuyện này.

Hắn gãi má xấu hổ.

“Trưởng lão, ngài biết đấy… dạo này tông môn thu nhận nhiều đệ tử hơn bình thường, mà số lượng động phủ lại eo hẹp. Đệ tử yếu thế này, không tranh nổi với bọn họ, mà ngủ lang bên ngoài nhiều khi lại gặp ám toán, m·ất m·ạng vô ích. Ở lại Tụ Linh Sơn ngoại trừ có mật độ linh khí cao, đệ tử còn có chỗ ăn chỗ ngủ, ngoài ra còn được trưởng lão chỉ điểm tu luyện. So với tự bươn chải ngoài kia… lưu lại đây không phải sướng hơn sao.”

À, còn chưa kể mỗi lần sửa chữa Tụ Linh Trận lại còn nhận thêm linh thạch tu hành. Tuy rằng tổng số linh thạch nhận được không thể sánh với phần chênh lệch bổng lộc giữa hai thân phận đệ tử nhưng Hứa Tử Du được bù đắp bằng linh khí của Tụ Linh Sơn.

Đệ tử tạp dịch nghe thì thấp kém, nhưng nếu đặt ở Tụ Linh Sơn thì chưa chắc.

Hồ trưởng lão:

“…” Nghe cũng hợp lý nhưng tự dưng lại thấy hèn hèn thế nào.

Hứa Tử Du phân tích rất chính xác. Đó giờ Hồ trưởng lão không để ý mấy, nhưng nghe hắn giải thích thì lão chiêm nghiệm lại. Cũng phải, đệ tử ngoại môn bình thường làm gì có cơ hội được tu hành giả Tiềm Hư trung cảnh như lão chỉ điểm thường xuyên.

Thậm chí, với vốn trận pháp què quặt Hứa Tử Du học được từ Hồ trưởng lão, vốn tri thức trận pháp của hắn có khi còn cao hơn cả đệ tử ngoại môn. Các trận pháp bình thường nhiều khi không ngăn cản nổi bước chân của hắn.

Chưa kể, tu hành giả phụ thuộc rất nhiều vào mật độ linh khí để tu hành, cả ngoại sơn này làm gì còn chỗ nào có linh khí tập trung cao như Tụ Linh Sơn của Hồ trưởng lão chứ.

“Ngươi… khôn lắm.

Hồ trưởng lão chỉ tay liên tục vào Hứa Tử Du, hiếm lắm mới khen được một câu. Kể ra mà nói, lão không nhìn nhầm người. Hắn vẫn là đứa sáng dạ, nếu bỏ được cái tật thỏ đế nhát cáy kia thì không khéo sẽ là một hạt giống tốt cho Ngự Ma Tông.

Đáng tiếc, đây là nơi cá lớn nuốt cá bé, nhát thế kia không nên xông pha vào chiến trường ngoại môn, thế lại m·ất m·ạng vô ích. Trong khi đó, Tụ Linh Sơn lại thiếu người.

Không bàn mà hợp, Hồ trưởng lão không nhắc lại chuyện đó nữa. Lão lấy cuốn sách đọc khi chiều cho Hứa Tử Du:

“Đây là Nhập Môn Ma Công, ngươi về xem cho kỹ rồi hẵng luyện. Chỗ nào không hiểu thì đến tìm lão phu, nhưng mỗi ngày chỉ được hỏi một lần.”

Nghe vậy, Hứa Tử Du liền cả kinh. Hắn nhìn nghiêng ngó dọc rồi tiếp cận lão, hỏi nhỏ:

“Trưởng lão, không phải có quy định không được truyền công pháp cho đệ tử tạp dịch à?”

Hồ trưởng lão đập quyển sách vào đầu hắn, mắng:

“Biết đọc chữ thì đọc cho trót. Tông môn quy định không được truyền cho tu hành giả dưới Định Pháp cảnh, chứ không phân nhóm đệ tử. Tạp dịch hay ngoại môn, chỉ cần là Định Pháp, ngươi liền đủ tư cách.”

Hứa Tử Du xoa đầu mình rồi cười hì hì, hắn nhanh chóng nhận lấy rồi cảm tạ.

Hồ trưởng lão vuốt râu, lườm hắn một lúc rồi lắc đầu:

“Không còn việc gì nữa thì cút đi.”

“Đệ tử xin cáo lui.”

Hứa Tử Du hành lễ rồi trở về động phủ của mình trong Tụ Linh Sơn. Không gian bên trong động không lớn nhưng dành cho một người sống thì quá mức thừa thãi, nhiều khi còn rộng hơn cả động phủ của đệ tử ngoại môn.

Cũng phải thôi, động phủ này vốn dành cho mười đệ tử tạp dịch chen chúc nhau mà. Chẳng qua tình hình của Tụ Linh Sơn đặc biệt, chỉ có mỗi mình tạp dịch Hứa Tử Du nên hắn mới có được ưu đãi lớn như thế này.

Vừa nhai Ích Cốc Đan, Hứa Tử Du vừa lật Nhập Môn Ma Công, nghiền ngẫm từng chữ một dưới ngọn đèn lửa bập bùng. Đôi mắt hắn lóe lên tia tinh minh rồi biến mất vào màn đêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free