Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 48: Chapter 48: Truyền đạo (1)
Hứa Tử Du đoán là con em đại gia tộc nào đó dưới phường thị.
“Người không do mình giết, có lẽ không lưu lại dấu vết gì.” Hắn lẩm bẩm.
Hứa Tử Du đã tiêu hủy thi thể bằng hóa thi thủy, xem như gia tộc đối phương biết được thì cũng không dễ tra ra ngọn ngành. Huống hồ, tra ra được thì sao chứ, tranh đoạt bảo vật trong tu hành giới nào phải chuyện gì mới lạ.
Không có thực lực mà cầm bảo vật thì chẳng khác nào treo biển tìm chết.
Hứa Tử Du cất linh thạch và đan dược vào trong trận bàn, thuận tay tiêu hủy toàn bộ túi trữ vật rồi bắt đầu luyện hóa Thạch Chu Phù. Chớp mắt, rừng sâu lại tĩnh lặng.
Phù bảo không giống phù lục thông thường bởi tu hành giả cấp thấp cũng có thể sử dụng, tiền đề là rót đủ lượng pháp lực. Hơn nữa, phù bảo có thể dùng nhiều lần, tùy vào chất lượng mà có thể dùng tận mười lần liền.
Tu hành giả Định Pháp cảnh sở hữu một tấm phù bảo chẳng khác gì nắm trong tay thủ đoạn áp đáy hòm vô địch cùng cảnh giới. Trong quá trình lịch luyện nhỡ đen đủi giáp mặt với cao thủ Tiềm Hư cảnh thì ít ra còn có vài phần cơ hội thoát đi.
Sinh mạng là tài lộc, Thạch Chu Phù đắt xắt ra miếng cũng là lẽ hiển nhiên.
Hứa Tử Du luyện hóa hết một đêm, tinh thần liền rệu rã.
“Ngụy linh căn phế phẩm thật đấy…” Hắn ngồi xổm bên con suối, vừa rửa mặt vừa than.
Thạch Chu Phù là phù bảo thuộc tính thổ nên chỉ phù hợp với tu hành giả chủ tu cùng thuộc tính. Đồng nghĩa, linh căn có thuộc tính thổ là thỏa mãn yêu cầu.
Ngặt nỗi, độ tinh thuần của linh căn sẽ quyết định tốc độ luyện hóa. Thiên linh căn sẽ luyện hóa nhanh nhất, dường như chỉ cần nửa canh giờ, thậm chí ngắn hơn. Còn ngụy linh căn như Hứa Tử Du lại mất trắng đêm, đã thế còn ảnh hưởng cả tinh thần.
Hứa Tử Du vỗ nước vào mặt cho tỉnh táo.
Nếu chấp nhận số phận ngụy linh căn thì hắn giờ này vẫn chỉ là đệ tử tạp dịch, nào có cơ hội khoác áo bào của đệ tử ngoại môn. Thiên phú tu hành không tốt thì hắn dùng nỗ lực bù đắp, nỗ lực chưa đủ thì đắp thêm tài lực, về phần tài lực ở đâu… từ từ rồi tính.
Hứa Tử Du là trận pháp sư, hắn có thể làm trận pháp kiếm tiền, cũng có thể nhận nhiệm vụ liên quan đến trận pháp để tích lũy linh thạch. Túng quẫn quá thì canh me phường thị, thấy ai mua bảo vật thì gia nhập đội ngũ giết người c·ướp c·ủa là xong.
Phường thị ngư long hỗn tạp, c·ướp không thành thì trốn, ai có thể truy ra chứ.
Rời khỏi động phủ trong rừng sâu, Hứa Tử Du nhanh chóng hòa lẫn vào nhóm đệ tử ngoại môn. Hôm nay hắn đi nghe giảng đạo Tiểu Ma Công của một đệ tử nội môn, nghe nói danh tiếng rất cao nên người đến nghe cũng nhiều không kể xiết.
Giấu lá phải giấu trong rừng sâu, tiêu hủy thẻ bài thì phải hủy ngay giữa biển người.
Hứa Tử Du hoàn tất công tác xóa bỏ dấu vết cá nhân trên thẻ bài nhiệm vụ của Đinh Vụ rồi lén lút giấu vào y phục của một người nọ tại ngoại môn mà không ai hay biết.
Người xấu số này có chút tiếng tăm ở ngoại môn, trong đợt tiểu bí gần nhất bài danh đệ nhị thập, chỉ xếp sau lưng Đinh Vụ. Hơn nữa, trong trận đấu xếp hạng, gã còn thua rất đau do y lén sử dụng độc nên tới giờ vẫn còn rất hận.
Hứa Tử Du không tham gia tiểu bí nhưng mùa tiểu bí nào hắn cũng hóng náo nhiệt nên biết mâu thuẫn của hai người cũng chẳng lạ. Vu oan giá họa cho đối phương là hợp nhất.
Tuy rằng Hứa Tử Du không thù không oán với vị sư huynh bài danh đệ nhị thập này nhưng hắn không muốn bị t·ông môn truy tội nên đành phải độc ác một chút.
Lại nói, chết rồi vẫn có thể lôi đối thủ xuống mồ cùng mình, Hứa Tử Du đoán Đinh Vụ có lẽ sẽ vui lắm, chí ít y sẽ không oán trách hắn dưới suối vàng.
… Hắn mong là vậy.
Tang vật không còn trong tay, tâm trạng Hứa Tử Du liền khoan khoái trở lại. Mặc dù vẫn còn hơi buồn ngủ nhưng vất đi gánh nặng trên vai, hắn có thể tham gia buổi truyền đạo này một cách sảng bình thản mà không bị để ý.
Tiểu Ma Công là công pháp cơ bản nhưng tinh túy ẩn chứa lại vượt xa những công pháp tầm phào do tán tu bán trong phường thị. Thậm chí, các bảo lâu cũng chưa chắc lấy được công pháp cơ bản nào chứa nhiều huyền cơ như Tiểu Ma Công.
Buổi truyền đạo hôm nay chủ yếu làm rõ sự tinh túy ấy, mỗi tội Hứa Tử Du nghe không hiểu.
Hắn không phải người thông minh nhưng cũng tự nhận sáng dạ. Dù gì cũng là trận pháp sư mà, tư duy của hắn vẫn hơn những người chỉ có mỗi thiên phú chứ.
Song, nghe không hiểu vẫn hoàn không hiểu.
Hứa Tử Du không phải người duy nhất, đảo mắt một vòng hắn cũng thấy được vài gương mặt vô tri, nhưng để tránh chọc giận vị sư huynh nội môn trên bục giảng, hắn phải giả vờ nghiền ngẫm nửa hiểu nửa không để không rơi vào nhóm thiểu số.
Thiểu số có hai loại: thực sự hiểu và không hiểu một chữ nào.
Tiểu Ma Công chứa nhiều tinh túy thật nhưng không đến mức khó hiểu đến thế. Người luyện nó lâu năm cũng sẽ lý giải được vài câu của đối phương.