Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 49: Chapter 49: Truyền đạo (2)
Hứa Tử Du tu hành chính thức chưa đến ba năm, đã thế còn chuyên tu thân thể nên không nghiên cứu công pháp quá sâu, tối dạ phần này cũng là lẽ thường.
Dẫu thế, phơi bày cái ngu của mình chẳng khác nào biến bản thân thành tấm bia. Lời nói của đệ tử nội môn rất có trọng lượng, chỉ cần nói bâng quơ một câu chê trách thôi là đối tượng bị nhắm tới sẽ trở thành trò tiêu khiển của các đệ tử ngoại môn khác.
Thật vậy, vẻ mặt ngờ nghệch của vài tên đệ tử ngoại môn đã lọt vào con mắt của sư huynh nội môn. Hắn vừa giảng vừa châm biếm, không quên gọi đối phương đứng dậy để diễn giải lại, thậm chí là giả bộ bực tức để lôi kéo những tên chuyên a dua nịnh hót đứng ra trút giận thay. Buổi truyền đạo cứ thế mà trở thành hiện trường bắt nạt.
Truyền đạo chỉ diễn ra đến trưa, Hứa Tử Du đã xong chuyện nên không lưu lại nữa. Về phần con mồi xấu số bị chỉ định, thôi thì hôm nay xem như có một bài học.
Có điều, tháng ngày về sau sẽ chẳng êm đẹp gì, nếu không bày ra thực lực mạnh mẽ, tương lai trở thành kẻ bị khinh miệt đã không còn là mộng tưởng.
Quay trở về động phủ, Hứa Tử Du lập tức đánh một giấc sâu đến chiều ngày hôm sau. Khi tỉnh lại, bụng hắn cồn cào vang từng tiếng rên rỉ, đôi chân run rẩy đi bước vào khó bước nấy, may mà hắn lết tới chỗ Bàn Tử kịp nên mới bổ sung dưỡng chất kịp thời.
“Hứa sư huynh khiến tiểu đệ mở mang tầm mắt thật, ăn ngần này đã không phải là người thường nữa rồi.” Tiểu Lộc tử nhìn đống bát dĩa chất thành núi trước mặt, nhịn không được mà tấm tắc cúi mình. Tối nay hắn và Bàn Tử phải còng lưng rửa bát rồi.
Bàn Tử vội đánh vào đầu hắn:
“Ăn nói linh tinh. Ăn uống nhiều chứng tỏ tiêu hao nhiều. Hứa sư huynh cật lực tu hành như thế chúng ta phải học hỏi mới phải.” Gã bĩu môi:
“Nhìn ngươi đi, chăm chỉ tu hành thêm chút nữa có khi đã đột phá Định Pháp rồi cũng không chừng.”
Tiểu Lộc tử gãi má xấu hổ.
“Bàn sư huynh, tiểu đệ biết tư chất mình chẳng ra sao mà.” Hắn dừng lại một lúc:
“Sư huynh này, không phải huynh đã Tọa Tâm hơn chục năm rồi ư, sao mãi vẫn chưa đột phá vậy?”
Tiểu Lộc tử chuyển sang giọng khiêu khích, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh trêu chọc.
“Á à, tiểu Lộc tử ngươi dạo này ngứa đòn nhỉ? Dám chọc cả Bàn gia, để Bàn gia cho ngươi biết thế nào lễ độ nhá?!” Bàn Tử xắn ống tay áo, hai tai phừng phừng như lửa đốt.
Hai người truy đuổi hết cả nhà ăn, không ai chịu thua ai.
Hứa Tử Du đói quá nên chỉ biết cắm cổ ăn. Hắn không yêu cầu sơn hào hải vị gì đặc biệt, chỉ cần nhiều món và dọn lên nhanh là được, thành thử các đầu bếp không áp lực lắm.
Dẫu thế, phục vụ một người có bao tử không đáy như Hứa Tử Du lại khiến bọn họ sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời bọn họ thấy một người ăn nhiều như thế mà không béo đấy.
Mặc dù cả ngày nay Hứa Tử Du không chủ động luyện công nhưng cơ thể hắn đã ghi nhớ mạch vận công của Tiểu Ma Công nên dù có ngủ hắn cũng vô thức tu hành.
Là thể tu, tu hành đồng nghĩa với tiêu hao. May mà Hứa Tử Du tỉnh giấc kịp, không thì hắn đã đói meo đến mức chỉ có thể cạp đất với cây cỏ trong rừng để sinh tồn.
“Ngày mai phải mua thêm Ích Cốc Đan mới được.” Hắn thầm nghĩ.
Hứa Tử Du ăn một canh giờ liền mới thấy căng bụng, tâm trạng liền tốt hơn thấy rõ.
Mắt thấy Bàn Tử và tiểu Lộc tử vẫn còn vờn nhau, hắn liền nhập cuộc dọa bọn họ một trận. Thế là nhà bếp có hai người ngất lịm, xem chừng nguyên đêm khó tỉnh.
Hứa Tử Du nhìn bọn họ bằng ánh mắt khó hiểu rồi quay sang một tên đầu bếp khác.
“Này, ta nặng tay lắm à?”
Tên đầu bếp kia giật thốt, vội vàng lắc đầu.
“Không, sư huynh không nặng tay, tại b-bọn họ mệt quá nên mới ngất thôi.”
Hứa Tử Du ù ù cạc cạc rồi dặn dò bọn mang Bàn Tử và tiểu Lộc tử về giường nghỉ ngơi, không quên trả cho nhà bếp hai linh thạch hạ phẩm, đám người liền mừng quýnh.
Nhìn bóng lưng Hứa Tử Du mờ dần trong màn đêm, tay đầu bếp đưa tiễn bất giác thở dài.
“Đệ tử ngoại môn có khác.”
Hắn quay đầu nhìn Bàn Tử và tiểu Lộc tử vẫn còn ngất trắng mắt. Sau lưng bọn họ là dấu tay đỏ chót của Hứa Tử Du, mới đánh “nhẹ” một cái đã mất luôn cả ý thức.
“Chậc, chắc phải ngất tới tận trưa hôm sau quá.”
...
Thời gian như con thoi đưa, ngày hẹn đã đến.
“Sư đệ, hướng này!” Thẩm Vân Mai nhận ra dáng vẻ của Hứa Tử Du từ đằng xa, gương mặt liền rộ một nụ cười cuốn hút, mỗi tội không duy trì được lâu.
Hứa Tử Du vác nguyên một bao tải lớn, từ xa có thể không để ý lắm nhưng lại gần sẽ không giấu nổi “mai rùa”. Hắn chắp tay hành lễ với từng người một, thái độ thành khẩn.
Lạc Tông Trạch và Thẩm Vân Mai gặp Hứa Tử Du nhiều rồi nên khá khách sáo, Ma Trường Tô không như vậy. Từ khi thấy “mai rùa” hắn đã có cảm giác hơi chướng chướng.
“ Ngươi mang theo thứ gì thế?” Hắn hất đầu hỏi.