Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 47: Chapter 47: Đoạt bảo (3)

Đinh Vụ mừng rỡ. Mặt mày bị đấm thành biến dạng cũng không giấu được sự kinh hỉ.

Y nhanh chóng lao tới vung đao chém giết:

“Chết đi—!!”

Hứa Tử Du đột nhiên ngẩng mặt lên, khóe miệng giương nhẹ.

Bốn cây châm độc đã bị Huyết Sắc Nhận cản lại. Trong khi đó, hắn đã thủ sẵn trận bàn trên tay, nhân lúc đối phương không để ý liền bày năm cây trận kỳ nhằm dựng tòa trận pháp phòng thủ.

Đinh Vụ không hiểu. Đã ở trong trận pháp vây khốn, hắn tạo thêm trận pháp làm gì?

Thắc mắc là thế, nhưng đến khi nhìn thấy hòn châu màu tím lăn trên đất, gương mặt Đinh Vụ chỉ còn lại nỗi sợ hãi và giữ nguyên cho tới khi hòn châu đó p·hát n·ổ.

Uỳnh—?!

Đinh Vụ chết thảm, thi thể bị v·ụ n·ổ cuốn bay, những gì còn sót là một vết đen cháy đậm lưu trên đất, theo sau là một mùi khét lẹt đến gay mũi.

Thanh đao pháp khí của Đinh Vụ bị hư hại, cho dù lưu lại cũng không có bao tác dụng. Mấy cây châm độc thì khỏi bàn, Hứa Tử Du chẳng thấy bóng dáng chúng đâu.

“… Tám linh thạch đi cứ như không.”

Hứa Tử Du ôm tim tiếc nuối nhưng không còn cách nào khác. Đinh Vụ đột nhiên bộc phát lực lượng liều chết, thủ đoạn chắc chắn sẽ còn độc ác hơn. Phường thị đã gây náo động, tông môn kiểu gì cũng cho người tới trấn áp nên hắn buộc phải kết thúc vụ này nhanh.

“Mà thôi, Thiên Lôi Châu cũng làm tròn trách nhiệm rồi.” Hứa Tử Du lẩm bẩm.

Lúc mua Thiên Lôi Châu, Hứa Tử Du đã nói tiểu nhị, liệu rằng uy lực của nó có hủy đi túi trữ vật không. Câu trả lời khiến hắn hơi bất ngờ: dĩ nhiên là không.

Túi trữ vật có nhiều loại nhưng dù là loại thấp kém nhất, Thiên Lôi Châu cũng khó hủy được nó. Dù sao thứ làm nên túi trữ vật là trận pháp và phù văn, túi vải chỉ là vật mang hình dáng tượng trưng. Túi vải bị thiêu cháy, chỉ cần phù văn còn nguyên thì vật bên trong sẽ an toàn.

Hứa Tử Du tìm được năm túi trữ vật. Bốn trong số đó đã mất đi túi vải, chỉ còn lại phù văn mờ nhạt. Túi duy nhất còn nguyên sở hữu chất lượng cao cấp hơn hẳn, từ phù văn lẫn vật liệu.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là túi của chàng thanh niên xấu số đã mua Thạch Chu Phù.

Hứa Tử Du ghé mắt vào trong, khóe miệng liền run run.

Thấy rồi, phù bảo của hắn đây rồi.

Hắn vội thu tất cả vào trong trận bàn rồi vội vàng chạy thẳng một mạch về tông môn. Trên đường, hắn không quên chỉnh trang xóa đi dấu vết đánh nhau để tránh bị nghi ngờ.

Hứa Tử Du vượt qua kết giới hộ tông, làm như không biết chuyện gì hết rồi hướng tới Chấp Sự Đường, trả thẻ thông hành cho chấp sự, sẵn đường buôn chuyện thoải mái nhất có thể.

Càng vội vàng càng khiến người khác nghi ngờ, cứ thong thả bàng quan với mọi chuyện là qua ải. Cho dù không qua ngay thì nghi vấn trên người cũng sẽ không lớn.

Trên đường trở về rừng, Hứa Tử Du thấy mấy tia sáng lướt qua trên bầu trời. Chấp Pháp Đường đã hành động nhưng hắn đã xong chuyện rồi nên không có gì phải lo nữa.

Xếp bằng điều khí trong rừng sâu, trạng thái của Hứa Tử Du đã tốt hơn thấy rõ.

Hắn không ngại dùng một viên Uyên Độc Đan, dù sao chuyến này cũng kiếm lời, tiêu pha chút chẳng sao.

Kiểm tra từng phù văn trữ vật, Hứa Tử Du thu về khá nhiều đan dược tu hành cấp thấp, công pháp và phù lục. Tán tu không giàu có mấy nên hắn không kỳ vọng nhiều, chủ yếu là túi trữ vật của Đinh Vụ và chàng thanh niên kia. Nhưng kỳ vọng bao nhiêu, thất vọng bấy nhiêu.

Đinh Vụ là đệ tử bài danh đệ thập cửu tại ngoại môn, tư trang đáng lý phải phong phú hơn phần đông đồng môn, nói gì tán tu. Nhưng không ngờ tên này nghèo hơn Hứa Tử Du nghĩ, thậm chí linh thạch cũng không nhiều, còn chẳng đủ để bù lại tổn thất của hắn vừa rồi.

Dẫu thế, chí ít còn lưu lại một quyển sách liên quan tới độc dược, hắn sẽ nghiên cứu sau.

Ngoài ra, bên trong túi còn có một thẻ bài nhiệm vụ trường kỳ. Giữ thứ này bên người rất nguy hiểm, hắn sẽ thanh lý trong thời gian sớm nhất có thể.

“Chắc tên này đổ hết tư nguyên vào tu hành rồi.” Hứa Tử Du suy đoán.

Chuyển sang túi trữ vật của chàng thanh niên, Hứa Tử Du liền hít vào một hơi thật sâu.

Hắn nóng lòng mở ra xem, đôi mắt liền phát sáng, nhịn không được mà cười vang.

...

Hứa Tử Du từng chôm qua rất nhiều túi trữ vật nhưng không ai khiến hắn có cảm giác như đang nhìn vào tài vật của Hồ trưởng lão. Chàng thanh niên xấu số kia là người đầu tiên.

Đan dược, linh thạch, quan trọng nhất là Thạch Chu Phù, tất cả đều đã bày ra trước mắt.

Vì chạy trốn, chàng thanh niên đã sử dụng hết toàn bộ phù lục nên Hứa Tử Du không thể xơ múi được gì, nhưng có đan dược là tốt rồi. Hắn luyện thể trường kỳ nên thiếu hụt rất nhiều đan dược hỗ trợ khôi phục pháp lực và nội thương, bây giờ có được vài bình cũng xem như kiếm bộn. Chưa kể, lượng linh thạch cũng khá đáng kể.

Một, hai, ba,... một trăm hai mươi tám linh thạch hạ phẩm.

Con số không quá lớn nhưng sau khi mua hết ngần ấy tài vật mà vẫn còn từng này thì chứng tỏ chàng thanh niên kia có thân phận không bình thường.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free