Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 44: Chapter 44: Truy đuổi (2)
Thanh niên bị đẩy lùi về sau. Thi thể trung niên lại quay ngược, tiếp tục bổ đao như chặt củi. Hắn không dám đỡ lấy, cũng không tiện lưu lại chỗ này. Hắn vội tìm đường thoát nhưng bên ngoài lại luôn đầy rẫy linh cẩu đang chờ hắn lộ diện.
“Mẹ kiếp, lũ khốn nạn các ngươi!”
Chàng thanh niên phẫn nộ, dốc toàn bộ phù lục và pháp khí ra đánh nhau. Xông qua thi thể trung niên, hắn lại lao vào liều chết với đám người đang chực chờ.
Quy mô chiến đấu có vẻ đã vượt qua tiếng ồn mọi khi. Các tán tu bên ngoài liền biết người bị nhắm vào lần này đã mua bảo vật. Song, không phải người nào cũng đuổi theo.
Muốn cầm bảo vật, điều kiện đầu tiên là có thực lực.
Tranh giành bảo vật không chỉ nhắm vào mỗi người đang giữ, mà bao gồm những ai liên quan. Người đuổi theo thậm chí còn bị giết giữa chừng mà không rõ nguyên nhân.
Trừ phi nắm chắc thực lực, không thì cứ mắt không thấy, tai không nghe, tâm không phiền.
Thanh âm giao chiến mỗi lúc một vang, người trong phường thị dù làm ngơ cũng dần khó tránh khỏi tò mò. Có người bạo gan đóng quầy đi hóng chuyện liền một đi không trở lại.
Người trong phường thị dần từ bỏ ý định đấy, tiếp tục làm cảnh.
Trong khi đó, chàng thanh niên đã trốn qua rất nhiều tai mắt, đánh qua không ít k·ẻ g·ian muốn cưỡng đoạt phù bảo. Thậm chí, hắn còn thành công phản sát vài người. Nhưng đối thủ nhiều như kiến cỏ, giết mãi cũng không hết, mà pháp khí phù lục lại vơi theo thời gian.
Cứ thế này mãi không phải cách, chàng thanh niên liền rút phù bảo, liều ăn nhiều.
Ánh hào quang chói lóa soi sáng con hẻm. Những con linh cẩu đuổi theo sáng hết cả mắt nhưng nội tâm lại chẳng vui mừng bấy lâu, bởi chàng thanh niên đang truyền pháp lực.
“Không ổn, hắn vận dụng phù bảo?!”
“Mau cản lạ… Phốc!”
Mấy tia đỏ lóe lên từ trong bóng tối, sáu lưỡi dao đỏ thẫm thình lình xuyên qua lồng ngực một người đàn ông rồi hướng đến những kẻ khác xung quanh.
Đòn tấn công bất ngờ khiến đám người loạn cào cào nhưng sau đó không lâu cũng ổn định lại trận hình. Ngặt nỗi, chàng thanh niên nhân lúc hỗn loạn đã thu phù bảo rồi chạy mất.
Đám người không có thời gian truy tra ngọn ngành, vội vàng đuổi theo mặc cho người vừa bị xuyên thủng lồng ngực là người quen lâu năm.
Người vừa rời đi khỏi, sáu con dao đỏ thẫm lại bay ngược về một con ngõ nọ, lần lượt đáp lên đôi quyền sáo.
Hứa Tử Du kéo nón rơm rồi âm thầm đuổi theo sau.
Chợt cổ hắn phát lạnh, lưỡi đao từ đâu đột nhiên sượt qua cổ. Hắn vội nhào về trước, đỡ tay trên đất trong khi xuất cước tấn công kẻ đánh lén nhưng đối phương cũng tránh được.
Hai người bọn hắn đối mặt nhau, không ai thấy rõ diện mạo thật. Chẳng rõ có phải tư tưởng lớn gặp nhau không nhưng người nào cũng chơi một cây đen, mắt tinh mấy cũng chịu.
Không nói lời nào, người đó đột nhiên tấn công Hứa Tử Du, đao chiêu ánh lên trong màn đêm, lục quang hiện hữu thành dư ảnh sượt qua người. Hắn tránh né trong gang tấc, đồng thời phản đòn bằng Thiết Ma Quyền. Quyền nhanh như chớp, dữ dội khó lường.
Người kia có vẻ không nghĩ hắn tránh được nên nhanh chóng phản công.
Đao và quyền sáo ánh lên từng tia quang mang. Thanh âm sắc bén và thanh thúy của kim loại phá vỡ sự tĩnh lặng.
Oành!
Người kia xoay báng đao đỡ một quyền của Hứa Tử Du, lực lượng chênh lệch lớn tới nỗi đẩy hắn ra phía sau, cánh tay cầm đao còn run lên một đợt, nét mặt liền giật mình.
“Thể tu?!”
Nhận thấy đối thủ thuộc dạng khó chơi, người kia liền lùi ra sau để bảo trì khoảng cách. Đấy là thường thức khi đương đầu với những kẻ mạnh cận chiến nhưng hắn lại quên một thứ.
Sáu thanh Huyết Sắc Nhận phóng tới trước mắt, quần trước quần sau không cho hắn tránh đi. Mặc dù quỹ đạo đơn giản nhưng mỗi một thanh nhận đều đủ sắc bén để đâm xuyên da thịt. Thậm chí nếu không cẩn thận, hắn sẽ bị đục thành tổ ong.
Trong lúc Huyết Sắc Nhận đang q·uấy n·hiễu kẻ địch, Hứa Tử Du lại lao tới dứt điểm, quyền dội như mưa rơi, lực lượng cường hoành có thể biến một người thành một đống thịt nhão.
Người kia gồng đao đỡ đòn, bước chân lùi ra sau. Huyết Sắc Nhận sượt qua da, máu tươi đổ xuống đất. Hắn quyết đoán rút pháp khí ngân châm, truyền pháp lực nhắm ngược về đối thủ.
Hứa Tử Du lùi ra sau, bật chân tránh ngân châm.
Mùi gay gắt chợt xộc vào mũi, nét mặt hắn liền nhăn ngay tắp lự:
“Độc?!”
Huyết Sắc Nhận của Hứa Tử Du vờn người như thế nào, ngân châm của đối phương lại quần hắn y như thế. Thậm chí khả năng khống chế còn tốt hơn.
Hứa Tử Du không muốn bị trúng độc, bèn vận Thiết Bì để chống đỡ.
Ngân châm sượt qua da liền lóe lên một tia lửa nóng. Hắn lùi về sâu trong hẻm, Huyết Sắc Nhận liền rút theo, xích quang ảm đạm rồi biến mất ngay chỗ ngoặc.
Người kia đuổi theo nhưng bóng dáng Hứa Tử Du đã mất hút. Hắn không muốn dây dưa nữa, bèn truy đuổi phù bảo. Nếu đã cạnh tranh, đằng nào cũng sẽ giáp mặt.
Người kia vừa rút, Hứa Tử Du liền ló mặt ra từ trong bóng tối. Trước ngực hắn là một lá Ẩn Thân Phù đang dần tan biến. Một lá năm linh thạch, lại tiếp tục đốt tiền.