Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 43: Chapter 43: Truy đuổi (1)
“Quan khách, bên này còn có hàng, ngài xem chứ?”
Hứa Tử Du gật đầu:
“Được, nhưng không cần giới thiệu thứ quá mắc cho ta.”
“Quan khách yên tâm, bổn bảo tuy có nhiều mặt hàng quý giá nhưng không phải món nào cũng trân phẩm như phù bảo. Lần này đảm bảo quan khách hài lòng.”
Vừa nói, tiểu nhị vừa đưa Hứa Tử Du xuống tầng.
Không thấy hắn trả giá, mấy ánh mắt theo dõi lần lượt rút đi.
Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục lắng nghe giới thiệu.
Pháp khí, đan dược, phù lục, thậm chí là tiểu trận. Thượng vàng hạ cám, cái gì Tần Gia Bảo cũng có nhưng đúng là không cái nào sánh bằng phù bảo ở tầng trên.
Không hổ danh là nơi dành cho tài lực Tiềm Hư cảnh.
Hứa Tử Du muốn mua Thạch Chu Phù nhưng lại không muốn gây chú ý. Hắn đã thử điều tra ngóc ngách đường di chuyển trong Tần Gia Bảo, nơi đâu cũng có người nhìn chằm chằm vào tấm phù bảo nên kiểu gì cũng không tránh khỏi một đợt t·ruy s·át.
Không nên xem nhẹ uy lực Tiềm Hư trung cảnh của Thạch Chu Phù mà cho rằng chỉ có mỗi Định Pháp cảnh thèm muốn. Đến Tiềm Hư cảnh cũng phải chảy dãi chứ chẳng đùa. Dù sao đấy cũng là một đòn toàn lực chứ không phải đòn đánh hời hợt.
Trong chiến đấu, một đòn toàn lực vào đúng lúc sẽ thay đổi cục diện thế trận ngay lập tức.
“Quan khách, hàng của ngài đây. Lần kế xin ngài tiếp tục ủng hộ.”
Tiểu nhị đưa túi trữ vật cho Hứa Tử Du, miệng cười tủm tỉm rất chuyên nghiệp.
Túi trữ vật có nhiều loại, nhưng loại thấp nhất không cần nhỏ máu nhận chủ, cũng không cần thần thức soi rọi vào trong để quan sát. Chỉ cần truyền pháp lực, hé mắt nhìn vào miệng túi là sẽ thấy được tổng thể đồ vật bên trong. Mỗi lần mua sắm vượt qua hai mươi linh thạch hạ phẩm, Tần Gia Bảo thường sẽ miễn phí một túi trữ vật cấp thấp như thế này.
Hứa Tử Du ném túi trữ vật vào trong trận bàn rồi dạo phố kiếm ăn. Tay nghề đầu bếp ở phường thị cao cấp hơn nhà bếp của ngoại môn, món nào ra món đấy, mùi vị đều rất tuyệt. Hứa Tử Du bỏ hai linh thạch hạ phẩm, hắn liền ăn tới no căng cả bụng.
Trong lúc dạo phố, Hứa Tử Du tiện đường tạt vào vài tiệm nhỏ tán tu mở ven đường, xem thử có thứ gì đặc biệt không. Hắn không kỳ vọng sẽ kiếm được thứ tốt, chủ yếu là kiến thức thủ đoạn của các tán tu, rảnh rỗi lại bắt chuyện vài ba câu để thăm dò tình hình của phường thị.
Tại sao lại thăm dò?
Câu trả lời rất đơn giản. Hứa Tử Du quyết định gia nhập vào đội ngũ tăm tia Thạch Chu Phù.
Đằng nào hắn cũng có tận một ngày ở ngoài này, chi bằng gửi gắm vận may, xem thử có người nào mua tấm phù đó không. Không mua được thì c·ướp, đạo lý tu hành ở đây là vậy.
Trăng mỗi lúc một lên cao, tiết trời lạnh dần về đêm nhưng người trong phường thị lại không hề thuyên giảm, ngược lại còn tăng cao.
Trong bóng đêm len lỏi giữa ánh đèn lấp lánh, một tiếng v·út chợt phóng qua mái nhà, đạp trên gạch lát rồi chạy về hướng bắc, theo sau là một nhóm người hắc y bịt kín từ đầu đến chân.
Hứa Tử Du vừa hạ xong đám người muốn t·rấn l·ột hàng hắn mua từ Tần Gia Bảo, đang lúc rời khỏi con hẻm nhỏ thì nghe thấy tiếng chân đuổi bắt.
Hắn kéo mũ rơm xuống, dường như không định đuổi theo. Chuyện thường ngày mà.
Tuy nhiên, vừa ra con hẻm, nhóm người chăm chăm vào hắn trong Tần Gia Bảo chợt lướt qua. Dáng vẻ hớt hãi đuổi theo của bọn họ làm hắn sửng sờ trong giây lát.
Không thể nào, có kẻ mua thật?!
...
Ánh chớp lòa hiện diện trong màn đêm, thanh niên nọ tránh lần này tới lần khác mà vẫn không thể đếm xuể những kẻ đuổi theo mình. Hắn bật nhảy lên cao, tránh một đạo phi đao rồi xuất kiếm đánh lệch hướng một thanh tiểu kiếm khác đang phóng về, sau trượt dài trên đất, vòng qua một kẻ đang tiềm phục ngay ngã rẽ rồi chém vào ổ bụng.
Hắn lấy phù lục, truyền pháp lực rồi hóa thành một đạo lam quang xuyên qua màn đêm. Lá phù rơi xuống đất rồi phát một t·iếng n·ổ lớn, làm những kẻ đuổi theo phải lùi ra sau.
“Mau đuổi theo!”
Nơi này vừa phát sinh trận giao tranh nhỏ thì không lâu sau đó lại diễn ra ở nơi khác cách đó không xa. Nhân vật chính vẫn là chàng thanh niên đã mua Thạch Chu Phù.
Hắn biết kiểu gì cũng lâm vào tình cảnh bị đuổi giết nhưng hắn không thể không mua. Chuyện hắn sắp làm cần Thạch Chu Phù hỗ trợ, không thì xác suất thành công sẽ bằng không.
Song, xác suất đấy cũng đang ếm vào người hắn. Không thoát khốn cảnh, hắn chết chắc.
“Đưa phù bảo đây!”
Vừa lướt qua con ngõ nhỏ trong hẻm, ánh bóng loáng của đại đao đã bổ thẳng trước mặt hắn.
Trung niên vạm vỡ mang gương mặt như quỷ, đâu đâu cũng chằng chịt vết khâu, nhắm hắn chém liên tục. Đao nào đao nấy đều nhắm vào yếu điểm trên người.
Thanh niên cả kinh:
“Luyện thi?!” Phản công kiểu gì cũng không giết nổi gã nên hắn lựa chọn vòng ngược qua trung niên để nhắm tới người điều khiển thật sự trong bóng tối.
Choang!
“Ngu xuẩn, chết đi!”
Kiếm của hắn bị chặn lại bởi một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt ả thoa đầy phấn trắng, hai bên khóe có dấu chấm đỏ, trông qua không khác gì bạch diện yêu cơ.