Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 42: Chapter 42: Phù bảo (2)

Đi lại nhờ y phục đệ tử Ngự Ma Tông sẽ dễ dàng hơn nhưng như thế lại thu hút quá nhiều sự chú ý không cần thiết. Vừa xuất tông, Hứa Tử Du liền thay một bộ y phục tầm thường, mang một tấm mặt nạ che mặt và đội nón rơm giấu đi dáng đầu.

Giới tu hành vốn dĩ đã hỗn loạn, dưới trướng ma đạo lại còn hỗn loạn hơn. Ở đây chỉ nói chuyện bằng thực lực, kẻ yếu chỉ là những tên bị sai vặt.

Lần đầu tiên đến đây, Hứa Tử Du đã bị một nhóm tán tu bao vây, ý đồ muốn t·rấn l·ột tư trang. May mà hắn luyện thành Thiết Cốt, một quyền đánh gục một người nên mới không bị để mắt tới.

“Quan khách, lâu rồi không thấy ngài.”

Hứa Tử Du tiến vào Tần Gia Bảo mua sắm. Nơi này là bảo điếm do nhà họ Tần mở ra, nghe đồn lão tổ nhà này là cường giả Trúc Dịch cảnh, thực lực không tầm thường. Ở phường thị, Tần Gia Bảo là một trong ba địa điểm buôn bán sinh ý nhất với nhiều mặt hàng thông dụng.

Hứa Tử Du không chọn hai nơi kia chủ yếu là do chặng đường xa, nhỡ đâu có biến thì khó chạy về tông môn sớm. Trong khi đó, từ Tần Gia Bảo, hắn cắm đầu cắm cổ chạy một lúc là tới biên giới trận pháp. Có thẻ bài thông hành, vượt qua nhẹ như bỡn.

“Ta muốn mua một ít đan dược trị thương, Phi Thạch Phù và Tỏa Mộc Phù. Số lượng như cũ.”

Hứa Tử Du giả giọng, thanh âm nghèn nghẹn khàn khàn như thể bị t·hương ở cổ họng. Mới đầu người ở đây nghe không quen nhưng dần cũng biết hắn biểu đạt cái gì.

“Vâng, tiểu nhân cho người chuẩn bị ngay. Quan khách, ngài muốn mua gì nữa không?”

Hứa Tử Du xoa cằm một lúc:

“Gần đây có thứ gì mới không?”

Tiểu nhị gãi đầu đáp lại:

“Quan khách, mỗi ngày bổn bảo đều nhập mặt hàng mới, nếu phải giới thiệu… e rằng nói một ngày không hết mất.”

“Bắt đầu từ cái cao giá nhất đổ xuống là được.” Hứa Tử Du đáp.

Đôi mắt tiểu nhị chợt lóe lên ánh sáng. Gã chắp hai tay vào nhau, xoa xoa trông hèn mọn.

Gã đón tiếp Hứa Tử Du ba lần, lần nào cũng thấy hắn xuất ra một lượng linh thạch không nhỏ, nhưng những thứ mua sắm lại tương đối phổ thông. Gã đoán chắc đây là con cháu gia tộc tu hành nào đó ở gần đây, vì tránh tiếng gió nên mới giả trang đi mua sắm.

Tất nhiên, thân phận thế nào không quan trọng, Tần Gia Bảo chỉ cần tiền.

“Mời quan khách đi theo tiểu nhân.”

Tiểu nhị nhanh chóng dẫn đường lên lầu ba, nơi này dành cho tu hành giả Tiềm Hư cảnh nhưng vì giờ này vắng khách nên gã mới có thể đưa hắn lên kiến thức một phen, hi vọng có thể kiếm chác một chút. Dù sao đồ trên này Định Pháp cảnh vẫn dùng được.

Dừng chân trước bệ đỡ nhỏ giữa tầng, đôi mắt Hứa Tử Du bỗng phát sáng.

Trên bệ đỡ là một tấm phù lục vàng óng tỏa ra pháp lực cực kỳ tinh thuần. Các đường nét phù triện gọn gàng đẹp đẽ, linh khí hội tụ xung quanh cũng chậm rãi theo tuần tự.

“Đây là… phù bảo?” Hứa Tử Du nuốt một ngụm nước bọt.

Tiểu nhị cười tươi gật đầu:

“Quan khách quả nhiên có mắt nhìn, chính là phù bảo.” Gã tiếp cận bệ đỡ, nghiêm cẩn giới thiệu:

“Vật này là Thạch Chu Phù do một họa phù sư có tiếng vẽ, uy lực có thể sánh với một đòn toàn lực của tu hành giả Tiềm Hư trung cảnh. Tất nhiên, dưới Tiềm Hư cảnh thi triển sẽ ngốn một lượng lớn pháp lực, hơn nữa còn đòi hỏi thời gian thi triển. Lợi hại song hành, nhưng nếu biết vận dụng đúng lúc, Thạch Chu Phù xứng đáng là bảo vật áp hòm.”

Thuộc tính thổ của Thạch Chu Phù rất mạnh, vừa hay đồng nguyên với linh căn của Hứa Tử Du. Tuy nhiên, giá cả hơi mắc, tận năm trăm linh thạch hạ phẩm.

“… Sao giá của nó còn cao hơn cả linh dược năm trăm năm vậy?” Hắn nhíu mày.

“Quan khách, linh dược dùng để luyện đan, là nguyên liệu đầu vào, cho dù quý hơn, nếu không qua ngàn năm thì giá trị lại không quá lớn. Trong khi đó, phù bảo là thành phẩm, với tu hành giả Định Pháp cảnh lại không khác gì vật bảo mệnh. Đắt một chút có sao đâu, sinh mệnh quý hơn tiền tài mà.” Tiểu nhị cười cười đáp lại.

Hứa Tử Du đã quen với chiến đấu nhưng hắn vẫn còn thiếu thủ đoạn áp hòm để bảo vệ tính mạng. Với lượng linh thạch hiện có, hắn vẫn đủ sức mua nhưng mua xong có giữ được không lại là chuyện khác. Bởi từ lúc đặt chân lên tầng này, hắn phát hiện ba người đang âm thầm quan sát hắn, xem thử liệu hắn có mua thứ gì quý giá không.

Tần Gia Bảo chỉ bảo vệ khách hàng trong bảo điếm nhằm đảm bảo uy tín, chứ một khi tiền trao cháo múc, người rời khỏi bảo điếm thì chẳng còn liên quan tới bọn họ.

Đợt trước tới đây, Hứa Tử Du đã chứng kiến một màn giết người đoạt bảo rất đẫm máu, mà n·ạn n·hân chỉ mới mua một kiện pháp khí trung phẩm thôi đấy. Đằng này, thứ sáng chói trước mặt hắn là phù bảo, lớ ngớ không cẩn thận lại bị nhắm cho xem.

Hứa Tử Du nghẹn giọng, cười khổ.

“Không có tiền, đành phải tránh nguy hiểm.”

Tiểu nhị hơi thất vọng vì chào giá bất thành nhưng năm trăm linh thạch không phải con số nhỏ, ngần đấy đã gấp hơn chục lần con số Hứa Tử Du trả cho đống hàng hóa mua hôm nay.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free