Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 41: Chapter 41: Phù bảo (1)

Hứa Tử Du cả kinh:

“Một năm?!” Ngoại môn có nhiệm vụ này á?

“Ru rú trong rừng mãi cũng không tốt.” Thẩm Vân Mai vừa cười vừa nhoài người sang:

“Mười người mạnh nhất trong kỳ tiểu bí có cơ hội nhận nhiệm vụ trường kỳ. Ưu đãi của tông môn đấy. Sư đệ không tham gia, không biết cũng phải.” Cô cười khúc khích.

Hứa Tử Du ỡm ợ cảm ơn. Thì ra là vậy.

“Sư đệ còn nhớ con Huyết Sắc Yêu Kê từng đột nhập dược viên hai tháng trước chứ?”

Lạc Tông Trạch chợt hỏi.

Hứa Tử Du vẫn còn nhớ lời Dương trưởng lão. Mặc dù Chấp Pháp Đường biết ngọn ngành nội tình nhưng ở đây có nhân vật không liên quan, hắn không tiện trả lời.

“Sư đệ yên tâm, Thẩm đạo hữu đã biết.” Lạc Tông Trạch bảo.

Thấy thế, Hứa Tử Du cũng biết đường ứng phó. Hắn gật đầu.

“Ma Uyên b·ạo đ·ộng, khí độc lan tràn, yêu thú sống lân cận không chịu nổi nên vội vàng di cư tạo thành thú triều. Con Huyết Sắc Yêu Kê vốn thuộc một bộ phận nhưng tu vi không quá mạnh, dọc đường di cư bị đẩy khỏi đội ngũ nên mới vô tình chạy lạc đến dược viên. Nội môn đã xử lý nhóm thú triều, những con rải rác không đáng lưu tâm giao lại cho ngoại môn lịch luyện.”

Lạc Tông Trạch giải thích bối cảnh cho Hứa Tử Du nắm chuyện.

Nghĩ lại thì gần đây Hứa Tử Du cũng nhận nhiệm vụ liệp sát yêu thú. Nhờ chúng, kinh nghiệm đấu pháp của hắn tăng cao rõ rệt. Không ngờ lại gặp chúng trong thời gian ngắn.

“Đa tạ sư huynh giải đáp, ba hôm nữa ta sẽ đến Chấp Sự Đường.” Hứa Tử Du đáp lại.

Lạc Tông Trạch gật đầu. Thẩm Vân Mai cũng không còn lời nào để nói ngoài xà nẹo với hắn một lúc. Khó lắm mới “đuổi khéo” thành công, Hứa Tử Du liền tăng thêm vài tầng trận, đảm bảo trong lúc nghỉ ngơi không có người làm phiền.

Vừa ra ngoài bìa rừng, sương mù sau lưng Lạc Tông Trạch và Thẩm Vân Mai lập tức biến mất, cảnh vật trở lại như ban đầu, trông thế nào cũng không ra dấu vết trận pháp.

“Trận pháp ghê gớm thật đấy. Ngoại trừ Mê Tung còn có Thủ Địa, Loạn Lâm, Tụ Linh và Mê Mộng. Ngũ trận điệp gia, thực lực trận pháp của Hứa sư đệ thế này chẳng trách bên dược viên chủ động đề cử nhiệm vụ. Nếu hai ta không vào đó e rằng khó lòng phát giác.”

Thẩm Vân Mai cười khanh khách.

Lạc Tông Trạch nhếch mép.

“Đạo hữu nhận ra nhanh như thế càng làm ta bất ngờ hơn.”

“Ngươi nghĩ ta chỉ biết mỗi tán tỉnh thôi sao.” Thẩm Vân Mai cười mỉa:

“Mặc dù có chút hứng thú với Hứa sư đệ nhưng động phủ của cổ tu hành giả đầy rẫy cơ duyên, muốn nhận một phần cũng phải tỏ ra hữu ích chứ.”

“Vậy đánh giá của đạo hữu…?”

Thẩm Vân Mai ngoảnh đầu vào trong rừng, khóe miệng giương nhẹ.

“Giỏi đấy, hơn nữa ở trung cảnh còn tự mình xử lý yêu thú thượng cảnh, thực lực đủ để lọt vào nhóm bốn mươi người mạnh nhất ngoại môn, đi cùng cũng không thành gánh nặng.”

Lạc Tông Trạch gật đầu thừa nhận.

“Riêng điểm này hai ta hợp ý nhau.”

Thẩm Vân Mai cười khanh khách, lả lướt đi về Dược Y Đường.

“Ba ngày sau gặp lại.”

.

..

Hứa Tử Du nghỉ ngơi nửa ngày, tinh lực lại sung mãn như cũ. Hắn kiểm tra tư trang, đong đếm số lượng đan dược và phù lục đang có cũng như lượng linh thạch còn lại.

Nhờ treo thưởng từ nhiệm vụ, Hứa Tử Du đã có thể tự mình kiếm sống mà không phụ thuộc vào số linh thạch của Hồ trưởng lão. Mà nhắc tới lão ta, hắn lại thấy não nề.

Hồ trưởng lão rất giàu nhưng nguyên nhân khiến lão giàu lại đến từ cái tính keo kiệt. Không làm nhiệm vụ thì thôi, làm rồi Hứa Tử Du mới biết mình bị bóc lột dã man ngần nào.

Chấp Sự Đường từng chuyển nhiệm vụ sửa chữa Tụ Linh Trận cho Hứa Tử Du do trưởng lão quản sự có việc ra ngoài, treo thưởng những hai mươi linh thạch hạ phẩm cho một lần sửa chữa. Thậm chí, nếu hư hại nghiêm trọng, con số có thể tăng thêm.

Trong khi đó, Hồ trưởng lão chỉ trả hắn một viên linh thạch. Một lần sửa ứng một viên, giá trị bị cắt giảm hàng chục lần. Ăn bớt nhiều như thế bảo sao lão ta không giàu.

Dạo trước Hứa Tử Du xài chùa linh thạch còn thấy tội lỗi, bây giờ hắn lại thấy đấy là thành quả hắn nên nhận được. Hồ trưởng lão ăn chặn hắn, giờ hắn tiêu xài hộ lão ta.

“Có vẻ không đủ cho chuyến đi, đành xuống phường thị một chuyến vậy.”

Hứa Tử Du thu dọn đan dược và phù lục vào trận bàn rồi đến Chấp Sự Đường.

Hắn không nằm trong nhóm mười đệ tử đứng đầu ngoại môn nên không có quyền tự do ra vào phường thị ngoài tông môn. Muốn ra, phải có thẻ bài thông hành giới hạn.

May mắn là gần đây hắn quen biết chấp sự nên cũng dễ xin xỏ.

Thẻ bài Hứa Tử Du mượn giới hạn mười hai canh giờ, tức là tối mai hắn về vẫn kịp.

Phường thị buổi tối sáng đèn lung linh, dòng người qua lại không những tấp nập mà còn ngư long hỗn tạp. Có tu hành giả thuộc Ngự Ma Tông, có tu hành giả thuộc thế lực nhỏ quanh đây và không thiếu nhất, các tán tu đến tìm kiếm cơ duyên nhập tông.

Tất cả tập hợp, phường thị liền đông đúc, người người chật như nêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free