Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 40: Chapter 40: Cơ duyên (2)

Hứa Tử Du không biết quan hệ hai người thế này, nhưng lời nói nặng mùi giương cung bạt kiếm quá nên buộc phải cản lại trước khi cả hai lao vào nhau.

Trước đây Hứa Tử Du không quan tâm ngoại môn vì hắn chưa thành một phần của nó, nhưng khi đã thành, hắn mới biết người thường xuyên nói chuyện với mình lúc Tụ Linh Sơn “vắng chủ” lại là nhân vật lớn.

Lạc Tông Trạch, Định Pháp thượng cảnh đỉnh phong, bài danh đệ nhất ngoại môn.

Thẩm Vân Mai, Định Pháp thượng cảnh đỉnh phong, bài danh đệ tứ ngoại môn.

Cả hai đều diễn sinh ma khí, sớm muộn gì cũng đột phá Tiềm Hư cảnh. Ngay từ đầu, vị thế của hai người đã trên tầm các đệ tử khác. Nội môn chi vị hoàn toàn trong tầm tay.

Khuyên nhủ mãi hai người mới thôi giương cung bạt kiếm, Hứa Tử Du liền rót cho mỗi người một chén trà từ lá thảo dược của dược viên. Mùi hương nồng đậm, chất lượng khác biệt trà bình thường của giới tu hành. Tuy không thể sánh với loại trà trưởng lão uống nhưng trong hàng ngũ đệ tử, trà kiểu này chẳng khác gì hàng thượng phẩm khó cầu.

“Ồ hô, Bạch Ngọc Thảo, Tử Diệp Thảo. Không hổ danh là người được dược viên ưu ái, xem ra dạo này sư đệ lăn lộn tốt đấy.” Thẩm Vân Mai cười khúc khích.

“Sư tỷ chê cười, chỉ là phần dư thừa các chấp sự không cần dùng tới thôi.”

Thẩm Vân Mai lắc đầu:

“Mấy tên ở dược viên kiêu ngạo mắt cao hơn đầu không dễ gì kết quan hệ với đệ tử bình thường, sư đệ tiến xa thế đều nhờ bản sự cả.”

Cô đặt chén trà không lại bàn, trực tiếp vào chuyện chính:

“Sư đệ vừa trở về từ nhiệm vụ, hai ta đến tìm không đúng lúc, nhưng là chuyện quan trọng, không thể chậm trễ.”

Lạc Tông Trạch đặt tay lên vai, cô liền im lặng ra hiệu với Hứa Tử Du.

Hắn hiểu ý, liền đáp:

“Sư huynh, sư tỷ yên tâm, trận pháp của ta cách âm.”

Lạc Tông Trạch gật gù:

“Không hổ danh là trận pháp sư được dược viên thừa nhận.”

Thẩm Vân Mai tiếp lời:

“Sư đệ, hai người chúng ta muốn mời đệ đi đào bảo.”

“… Hả?” Hứa Tử Du sửng sốt, chẳng rõ đầu đuôi mọi chuyện thế nào.

Lạc Tông Trạch đỡ trán thở dài, nhanh chóng tiếp nhận hiện trường, chậm rãi giải thích.

Cách đây một tháng, Ma tam thiếu Ma Trường Tô trong một chuyến lịch luyện đã phát hiện động phủ của cổ tu hành giả. Tuy nhiên, động phủ được ngoại trang trận pháp mạnh mẽ, dùng lực phá trận lại đánh động tới sát trận. Hắn phải dùng bí pháp mới trốn thoát.

Trận pháp mạnh như thế mà không có trận pháp sư tọa trấn, e rằng phải trông cậy thực lực mạnh hơn. Song, đợi tu vi tăng tiến đến ngưỡng cần thiết, chưa chắc động phủ còn nguyên.

Ma Trường Tô không đợi được, đành chia sẻ với Lạc Tông Trạch và Thẩm Vân Mai. Mặt khác, cả hai đều quen Hứa Tử Du, có thể thông qua quan hệ cá nhân để mời hắn gia nhập.

Thành thật mà nói, thà rằng Hứa Tử Du chưa từng nghe, nghe xong hắn lại không nuốt nổi nước trà. Hai người này chơi nước cờ hiểm ác thật, không báo chẳng rằng đã nói toẹt mọi chuyện cho hắn nghe, giờ hắn mà từ chối thì cái mạng này chắc cũng nằm yên ở đây.

“Thế nào, sư đệ muốn tham gia với chúng ta chứ?” Thẩm Vân Mai cười khúc khích.

Hứa Tử Du mím môi một lúc:

“Ta có câu hỏi to gan, không biết lợi tức phân chia thế nào?”

“Trước mắt chia đều, còn thay đổi thế nào trong suốt quá trình đó lại bàn sau.”

Nghe vậy, Hứa Tử Du lại trầm mặc. Hắn cẩn thận suy tính tình hình. Hắn bị đưa vào thế khó, từ chối đồng nghĩa với bị giết chết, thôi thì tham gia cũng không thiệt.

“Tu vi ta kém cỏi, nhận phần chia đều khó mà bảo toàn. Mang ngọc có tội nên ta sẽ không đòi hỏi quá phận. Ta có thể nhường phần cho ba sư huynh, sư tỷ, chỉ cầu duy nhất tâm đắc trận pháp của động phủ. Ngoài ra, nếu có thứ gì sư huynh, sư tỷ không cần đến, ta cũng xin nhận. Ta mới tu hành không lâu, cái gì cũng thiếu, không dám đòi hỏi nhiều.”

Lạc Tông Trạch và Thẩm Vân Mai liếc mắt nhìn nhau, ngầm trao đổi một lát liền gật đầu.

“Sư đệ là trận pháp sư, cầu tâm đắc trận pháp là lẽ thường tình. Hai người chúng ta không cần nó, Ma đạo hữu cũng vậy. Dĩ nhiên, phá trận không phải công việc dễ dàng, đầu xuôi đuôi lọt, chúng ta vẫn sẽ nhường một bộ phận linh thạch cho sư đệ. Phần còn lại như sư đệ nói, thứ gì không cần thiết, chúng ta sẽ nhường.” Lạc Tông Trạch đáp.

“Nghe theo sư huynh.” Hứa Tử Du chắp tay.

Lạc Tông Trạch tiếp tiếp tục nói:

“Ta biết sư đệ mới trở về, thân thể mệt mỏi, nhưng sự tình gấp rút, không thể chờ đợi lâu. Không biết sư đệ cần chuẩn bị bao lâu?”

Hứa Tử Du nghĩ một lát mới đáp:

“Ta cần chuẩn bị trận pháp, có lẽ sẽ tốn ba ngày. Đầu tuần sau có thể lên đường.”

Hắn im lặng một lúc, lại nói tiếp:

“… Chỉ là, đệ tử ngoại môn không thể xuất hành tự do, cho dù nhận nhiệm vụ cũng sẽ bị giới hạn thời gian. Không biết sư huynh đã có cao kiến gì chưa?”

Lạc Tông Trạch bật cười, lập tức lấy một cái ngọc giản trong tay áo.

“Sư đệ yên tâm, chuyến này bốn người chúng ta cùng làm nhiệm vụ liệp sát yêu thú, thời gian kéo dài một năm, có thể trở về bất cứ lúc nào.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free