Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 39: Chapter 39: Cơ duyên (1)

Song trận pháp sư vẫn là những người có tiền, không như tu hành giả phổ thông.

Hứa Tử Du đa dạng hóa nhiệm vụ được nhận để làm quen. Dễ khó đủ loại, đôi khi được chiến đấu, có lúc phải dùng đầu. Nói chung, trải nghiệm trong ba tháng nay của hắn khá phong phú.

“Hứa sư chất, dạo này ngươi bận rộn thật đấy.” Chấp sự nhận thẻ bài hoàn thành nhiệm vụ rồi gật gù hài lòng, không quên tăng điểm tích lũy cho hắn.

Hứa Tử Du mỉm cười đáp lại:

“Đa tạ chấp sự đã quan tâm. Kỳ bảo hộ sắp hết, đệ tử cũng lo lắng cho con đường tu hành ngày sau, làm quen trước cho khỏi bỡ ngỡ.”

Chấp sự:

“…” Ta thấy bọn trung cảnh lâu năm còn đáng được bảo hộ hơn ngươi ấy.

Hứa Tử Du nhận nhiệm vụ đa dạng nên chấp sự thừa sức đánh giá thực lực của hắn.

Ở nhiệm vụ truy tung, hắn không biểu hiện tốt lắm, nhiều lần còn để lọt con mồi, mặc dù cuối cùng vẫn thành công nhưng cách thức sử dụng không tạo ra hiệu quả cao, xem như không có thiên phú mặt này. Nhiệm vụ cần trận pháp thì miễn bàn, cả ngoại môn không có bao trận pháp sư, mà hắn còn thuộc nhóm được cao tầng ngoại môn đánh giá cao nên những nhiệm vụ tương tự thường chỉ định trực tiếp tên hắn luôn chứ không treo lên bảng làm gì cho mất thời gian.

Bất ngờ nhất là nhiệm vụ chiến đấu và liệp sát yêu thú. Hắn biểu hiện quá xuất sắc.

Thi thể yêu thú mang về lúc nào cũng gọn gàng nên phía Lò Rèn cười tươi như được mùa. Chấp sự nghe nói trưởng lão quản lý bên đó khá thân thiện với hắn. Lại nói, mấy con yêu thú hắn săn nào có yếu, tu vi thấp lắm cũng ngang với trung cảnh, có con còn là thượng cảnh.

Lâu lâu có một con cảnh giới cao hơn thì dễ hiểu, nhưng nhiều như giờ lại mang ý nghĩa khác.

Đôi mắt chấp sự lóe lên tinh quang, lão mỉm cười xoa hai tay vào nhau.

“Hứa sư chất, lần này ngươi muốn nhiệm vụ gì, chỗ ta đã chuẩn bị trước một vài loại rồi.”

“Đa tạ chấp sự, chỉ là liên tục nhận nhiệm vụ thế cũng khiến tinh thần đệ tử hao kiệt, có lẽ cần lắng đọng một quãng thời gian rồi mới tiếp tục.” Hứa Tử Du chắp tay đáp lại.

Chấp sự không bắt hắn gượng ép bản thân. Trong ba tháng hoàn thành chín nhiệm vụ, vị chi mỗi nhiệm vụ làm trong mười ngày, thời gian quả thực gấp gáp.

“Không sao, bao giờ muốn nhận nhiệm vụ cứ đến tìm ta, đỡ phải chen chúc trước bảng.”

“Đệ tử xin ghi nhớ lời chấp sự.” Hứa Tử Du niềm nở khom mình.

Rời khỏi Chấp Sự Đường, hắn liền vươn vai ưỡn người rồi trở về “động phủ” trong rừng.

Hứa Tử Du đã lên kế hoạch cho kỳ nghỉ ngắn sắp tới, hắn còn tính xuống phường thị mua sắm nhưng có vẻ phải gác lại chuyện đó rồi. Bởi hắn phát hiện có người đang cố thâm nhập vào trận pháp của hắn, số lượng không dừng ở một.

… Mỗi tội toàn người quen mới chết.

“Lạc sư huynh, Thẩm sư tỷ, đã lâu không gặp.”

Hứa Tử Du chắp tay hành lễ.

...

Sương mù xung quanh tản ra, để lộ con đường mòn nối liền vị trí đôi bên.

Lạc Tông Trạch trông thấy Hứa Tử Du, nội tâm nhẹ nhõm phần nào.

“Nghe Chấp Sự Đường nói hôm nay sư đệ quay về, ta và Thẩm đạo hữu cố ý đến thăm, không ngờ lại bị cuốn vào Mê Tung Trận, loay hoay trong này cũng gần một canh giờ rồi.”

“Một cái con khỉ, gần hai canh giờ rồi đấy.” Thẩm Vân Mai lẩm bẩm, trông thấy Hứa Tử Du liền sáng mắt, giọng dịu hẳn:

“Sư đệ, đệ không về sớm thì ta đã thiêu r·ụi cả khu rừng này rồi đó.

Hứa Tử Du không biết vì lý do gì cả hai lại tới đây nhưng đã tìm đến nơi thì hắn vẫn phải làm đúng đạo đãi khách của chủ nhà. Hắn hành lễ thêm lần nữa, nhanh chóng tạo một con đường đi xuyên Mê Tung Trận rồi dẫn cả hai vào “động phủ”.

Mê Tung Trận chỉ có tác dụng gây rối, phạm vi bao trùm không lớn nên không khó phá giải. Định Pháp thượng cảnh dùng lực phá trận cũng được. Nhưng cả hai lại tỏ ra hảo ý, cố dùng đầu thoát trận chứ không cường ngạnh. Ngặt nỗi, gần hai canh giờ rồi vẫn không thoát được.

“Nơi này… là chỗ ở của sư đệ sao?”

Vừa đặt chân vào bên trong phạm vi Tụ Linh Trận, Lạc Tông Trạch và Thẩm Vân Mai đã cảm nhận độ chênh lệch chất lượng linh khí so với bên ngoài. Thậm chí, chất lượng cỡ này có thể sánh ngang với động phủ của bọn hắn, thứ trầy da tróc vảy mới giành được trong các kỳ tiểu bí.

Hứa Tử Du pha một ấm trà từ nước suối.

“Cô độc trên Tụ Linh Sơn đã lâu, đệ không quen ở nơi nhiều người nên liều lĩnh vào đây. Gặp chỗ non nước hữu tình, đánh liều đặt vài trận pháp để cô lập. May mắn không ai tới làm phiền.”

“Ồ, nói thế hai người chúng ta q·uấy n·hiễu đệ tu hành rồi sao?”

Thẩm Vân Mai cười khúc khích. Dáng vẻ đùa cợt thường ngày lại xuất hiện.

Hứa Tử Du vội lắc đầu:

“Sư tỷ hiểu lầm, ta không có ý đó.”

“Được rồi, đừng trêu Hứa sư đệ nữa.” Lạc Tông Trạch lên tiếng giải thích:

“Cách đây một tuần, Chấp Pháp Đường nhận tin có đệ tử lạc trong rừng, người được cử đi xem cũng bị lạc theo, cho tới khi các chấp sự tới điều tra thì mới xác nhận trong này có trận pháp, hơn nữa không dừng lại ở một. Hỏi chuyện Chấp Sự Đường, chúng ta mới biết nơi này là chỗ ở của sư đệ. Chấp Sự Đường bảo hôm nay sư đệ mới trở về nên ta và Thẩm đạo hữu cố tình đợi ở đây.”

Thẩm Vân Mai bĩu môi:

“Lạc ở trong, đợi cái gì.”

“Thẩm đạo hữu quên ai mới là người vô tình kích hoạt trận pháp à?” Lạc Tông Trạch mỉa mai.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free