Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 45: Chapter 45: Đoạt bảo (1)
Hứa Tử Du lấy khăn lau vết nhờn ở bên tay áo phải rồi ngửi thử là loại độc nào để phòng ngừa.
Chợt con ngươi hắn lấp lóe tinh quang:
“… Khiên Cơ Độc?”
Nét mặt hắn âm trầm trong giây lát rồi cất khăn, tiếp tục đuổi theo.
Chàng thanh niên mang phù bảo quả thật kiên cường, dù bị hàng đống người t·ruy s·át nhưng vẫn có thể cao chạy xa bay. Tất nhiên, để đổi lại mạng sống của chính mình, hắn cũng tổn thất một lượng lớn pháp khí và phù lục, lòng đau như cắt.
Ngay lúc tận dụng toàn bộ tư nguyên để chạy trốn, chàng thanh niên thành công trốn khỏi cuộc t·ruy s·át, âm thầm ẩn mình trong dòng người đông đúc rồi tuần tự cải trang mỗi khi tìm thấy vật phù hợp. Đi mười trượng, ngoại hình liền đổi thay.
Nhận thấy không còn ai đuổi theo mình, người người vẫn còn bị phù lục đánh lừa thị giác ở nơi xa, nội tâm hắn không khỏi vui mừng một trận, nhanh chóng rẽ vào con hẻm cuối đường để thoát khỏi phường thị rồi liên lạc với gia quyến.
Hắn chạy rất nhanh, tới nỗi không nhận ra trước mặt có một sợi tơ mảnh được vắt ngang.
Người vừa chạy qua, thân hướng về trước, đầu rơi tại chỗ. Chết mà không rõ nguyên do.
“Để cho ngươi vui mừng một lúc.”
Người phụ nữ cười khanh khách bước ra từ trong bóng tối con hẻm, đôi mắt mị hoặc liếc nhìn thi thể của chàng thanh niên rồi liếm mép, sau thu dây tơ về tay.
Trông thấy túi trữ vật giấu trong người hắn, khóe miệng cô nhịn không được mà run lên. Cô vội bụm miệng để không thốt thành tiếng, vội vàng thu thập mọi thứ ở trên người rồi chuồn.
… Ngặt nỗi, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ngay sau.
Nữ tán tu vừa quay người, cây ngân châm liền đâm vào đầu cô, theo sau đó là bốn cây châm khác phân biệt cắm vào tứ chi. Động tác của đối phương quá nhanh, cô còn chưa kịp phản ứng hay khu động pháp khí thì cơ thể bỗng co rút, tay chân quặn lại trong đau đớn, đầu quặp vào chân. Đau đớn tiếp nối đớn đau nhưng cô lại không thể hét thành tiếng. Cho tới khi chết đi, nét mặt của nữ tán tu chỉ còn vẻ bất cam, hốc mắt đỏ hoe chứa đầy tơ máu.
Năm cây ngân châm rời khỏi người cô rồi bay về tay người đã giao thủ với Hứa Tử Du trước đó. Hắn tiếp cận thi thể, cưỡng đoạt tất cả mọi thứ mà nữ tán tu đã lấy đi trước đó, chỉ còn lại mấy sợi tơ chắc chắn mà cô đã dùng để giết chàng thanh niên.
Vốn định lấy nó luôn thì người kia đột nhiên quay đầu, thoáng chốc đã ẩn mình vào màn đêm.
Hắn đi không lâu, Hứa Tử Du liền đuổi tới, xa xa còn có cả tiếng bước chân hỗn loạn của các tu hành giả. Người nào người nấy ráo riết đuổi theo chàng thanh niên với vẻ sát khí đằng đằng.
Hứa Tử Du may mắn đi sau nên không bị trúng huyễn thuật của phù lục, vì vậy mới phát hiện hướng di chuyển của đối tượng trái ngược so với hướng truy đuổi.
Đáng tiếc thay, hắn tới chậm một bước, đối phương đã chết, bên cạnh còn có một thi thể lạ mặt.
Hắn không tìm thấy túi trữ vật, vẻ mặt liền tiếc nuối, may mà trên tay nữ tán tu vẫn còn một pháp khí dạng tơ, bên trên vẫn còn dính máu. Trông là biết đã dùng lên đối tượng nào.
Hứa Tử Du thu đống tơ ấy vào trận bàn, tính rời đi trước khi sự tình tệ hơn thì cái mùi gay gắt của độc tố lại xộc vào mũi hắn.
Nhìn kỹ thi thể nữ tán tu, hắn mới thấy dáng vẻ lúc chết có chút quen mắt, không phải là hiệu quả của Khiên Cơ Độc sao.
Độc có nhiều loại nhưng sẽ có vài loại tán tu không cách nào tiếp cận do dược liệu đầu vào cần môi trường đặc biệt để sinh trưởng. Khiên Cơ Độc là một trong số đó.
Trùng hợp thay, đống dược liệu đấy hiện thời đang được trồng ở dược viên Ngự Ma Tông.
“Không lẽ là đồng môn?”
Hôm nay Hứa Tử Du chỉ đánh với đúng một kẻ dùng Khiên Cơ Độc. Mà v·ết t·hương chí tử của nữ tán tu lại do ngân châm đâm vào. Trùng hợp hai lần thì không còn là trùng hợp nữa.
Không nghĩ gì thêm, Hứa Tử Du lập tức lấy Hóa Thi Thủy, cắn răng tiếc tiền đổ lên hai thi thể. Chúng nhanh chóng hóa thành một vũng nước bốc mùi hôi.
Vô luận là xương cốt hay nội quan, tất cả đều bốc hơi chỉ trong chớp mắt.
“Má nó, lại tốn thêm mười linh thạch.”
Hứa Tử Du mắng nhỏ rồi kéo nón rơm, cấp tốc chìm vào trong đêm tối.
...
Đinh Vụ vừa hoàn thành nhiệm vụ tông môn liền nhanh chóng trở về báo cáo Chấp Sự Đường trước khi hết hạn. Hắn đi một mạch qua phường thị, không quá để tâm tới tranh đấu bên trong.
Ngày nào nơi này cũng loạn, không cần quan tâm sâu sắc cũng được.
Vòng vây bên ngoài phường thị khá chặt chẽ, đâu đâu cũng có bóng dáng tán tu Định Pháp cảnh, thậm chí có vài kẻ là Tiềm Hư. Nhờ y phục và mộc bài đệ tử Ngự Ma Tông, Đinh Vụ thoát vòng vây dễ như bỡn, dù sao đám tán tu cũng không dám đắc tội đại tông môn.
“Sư huynh, đợi ta với!”
Rời khỏi phường thị không lâu, đằng xa đã có một chàng thanh niên mang y phục giống hệt y, tu vi hiện hữu chỉ có mỗi Định Pháp trung cảnh, xem chừng là một vị sư đệ nào đó.
“… Hứa sư đệ?”
Ngoại môn nhiều người nhưng không phải ai cũng có ngoại hình trời phú như Hứa Tử Du. Hơn nữa gần đây hắn còn là trận pháp sư duy nhất được dược viên chỉ định nên trong vòng ngoại môn cũng có vài người nhớ tên hắn. Đinh Vụ là một trong số đó.