Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 27: Chapter 27: Công pháp (1)

Có điều, lý thuyết là thế và thứ để giúp thực tế tiếp cận lý thuyết là công pháp. Nếu Hứa Tử Du chọn sai, thời gian vào nội môn của hắn sẽ dài hơn trung bình.

Vốn dĩ tu hành đã theo con đường thẳng. Rời khỏi con đường đó buộc phải đi lại từ đầu. Ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng không ai dám phạm sai lầm ở tu hành.

Đinh ninh, ngờ vực, lo lắng, đa nghi,… là những cảm xúc sẽ tác động tới việc chọn công pháp đầu tiên trong đời ngoài Tiểu Ma Công. Hữu trưởng lão đã nhìn thấy rất nhiều người tự đoạn con đường tu hành của mình, lúc cắn răng đi lại đã quá trễ, thời điểm tu hành hoàng kim cũng sớm qua nên thành tựu chẳng có gì đáng nhắc tới.

Lâu lắm mới có người thú vị như Hứa Tử Du, Hữu trưởng lão liền kỳ vọng. Thậm chí, y còn cá cược với con rắn đen, xem thử hắn có chọn đúng công pháp hay không.

“Sao ngươi lại chọn thứ này?” Hữu trưởng lão nhíu mày.

Kỳ vọng nhiều quá y lại đâm ra khó hiểu sự lựa chọn của Hứa Tử Du.

Hắn gãi đầu:

“Thời gian có hạn, đệ tử chỉ chọn được một bộ quyền pháp phù hợp. Thứ còn lại… dựa vào trực giác. Mong trưởng lão không trách phạt.”

Hữu trưởng lão liếc nhìn ngọc giản. Thiết Ma Quyền và Lục Thông Thức.

“Lão phu không trách ngươi.” Y lắc đầu:

“Không phải người nào cũng tìm ra bí mật Truyền Tống Trận trong Ngự Thư Cốc ngay lần đầu. Ngươi giải quyết không tệ, lão phu có lời khen.”

“Đa tạ trưởng lão đã khích lệ.” Hứa Tử Du khom mình, chợt hắn hỏi:

“… Thưa trưởng lão, đệ tử có một thắc mắc. Đệ tử đã thử quan sát ngọc giản, quy luật truyền tống được ếm lên không quá phức tạp, chỉ cần trận pháp sư thông hiểu Truyền Tống Trận cũng có thể làm giả. Nếu có người cố tình tạo thêm một ngọc giản để sao chép công pháp của tông môn thì sao ạ?”

Hữu trưởng lão khẽ “ồ” một tiếng. Đúng là loại thắc mắc hiếm có.

Y định trả lời, nhưng thấy bóng dáng tay đệ tử ra trước Hứa Tử Du thì khóe miệng lại vểnh nhẹ:

“Hắn sẽ cho ngươi câu trả lời.” Y hất đầu.

Hứa Tử Du gãi đầu, xoay người ra đằng sau, ở đấy chỉ có một đệ tử đang hướng ra ngoài sơn cốc. Là tu hành giả Định Pháp trung cảnh trước đó.

Có lẽ ý của Hữu trưởng lão là hỏi đồng môn. Hứa Tử Du nghĩ vậy nên đuổi theo, nhưng chưa kịp gọi thì đối phương đã ra ngoài sơn cốc. Theo sau đó là một tiếng “Oành” cực vang. Máu thịt văng ngược lại bên trong, ruột non còn lăn tới dưới chân hắn.

Hứa Tử Du sững người tại nguyên địa, bờ môi mấp máy không thành lời.

Làn khói trắng của tẩu thuốc chợt vờn qua người hắn, hóa thành một đám khô cốt lao tới chỗ xác thịt, ngấu nghiến không chừa lại một giọt máu, cục xương.

Hữu trưởng lão rít nhẹ điếu thuốc, bước đến bên hắn, mỉm cười hỏi tiếp:

“Ngươi đã có câu trả lời chưa?”

Hứa Tử Du cắn chặt răng, lập tức chắp tay khom mình.

“Đa tạ trưởng lão đã chỉ điểm.”

...

Tiếng động khiến các đệ tử canh phòng chạy lại kiểm tra. Hữu trưởng lão phất tay ra hiệu đã xử lý xong, không cần bọn họ nhúng tay rồi mới giải thích với Hứa Tử Du.

“Mỗi một ngọc giản đều có cấm chế đặc biệt của tông môn, dù ngươi sở hữu tài năng trận pháp tới đâu cũng không thể phát hiện thứ vốn dĩ đã vô hình. Muốn nhìn thấy, chí ít phải Tiềm Hư, diễn sinh thần thức, có được thần thức soi rọi vạn vật. Giải thích tới đây, ngươi hiểu rồi chứ?”

Hứa Tử Du nghiêm túc gật đầu.

Ngọc giản mang cấm chế tựa như chìa khóa mở cánh cổng bước ra ngoài Ngự Thư Cốc. Đi vào có thể không cần gì, nhưng đi ra mà không có, hoặc có nhưng thừa thì sẽ bị sát trận tru diệt.

“… Nhưng thưa trưởng lão, nếu người đến đây không mang mục đích lấy công pháp, vậy thì bọn họ thoát ra kiểu gì?” Hứa Tử Du tò mò hỏi.

Hữu trưởng lão hỏi hắn:

“Ngươi đến Ngự Thư Cốc làm gì?”

Hứa Tử Du chớp mắt một lúc:

“Để tham ngộ công pháp, thưa trưởng lão.”

“Phải, đệ tử ngoại môn tới Ngự Thư Cốc để tham ngộ công pháp. Không mang mục đích đấy, chẳng có lý do gì để các ngươi tới nơi này cả. Nếu hành động không mục đích thì cũng giống như tu hành không đích đến, chết cũng chẳng có gì oán trách.”

Nghe vậy, Hứa Tử Du liền chắp tay khom mình:

“Đa tạ trưởng lão chỉ điểm.”

Hữu trưởng lão xua tay:

“Chỉ là chút chuyện vặt, ngươi không cần trịnh trọng vậy. Lấy được công pháp cần thiết rồi thì về tu hành đi, đừng tốn thời gian. Nhất là Lục Thông Thức.”

Nói xong, y liền trở về quầy, tiếp tục đung đưa ghế rồi phì phèo khói thuốc.

Hứa Tử Du chắp tay hành lễ rồi rời khỏi Ngự Thư Cốc. Mặc dù chứng kiến cảnh vừa rồi hơi bất ngờ, nhưng hắn cũng từng mổ xẻ và ăn thịt người nên mọi thứ vẫn trong ngưỡng chấp nhận.

Hứa Tử Du bình tâm, bước bộ không còn vội vàng nữa.

Hữu trưởng lão nhìn bóng lưng hắn, rít nhẹ tẩu thuốc rồi bật cười nhưng không qua bao lâu lại thở dài. Bởi trong hai loại hắn chọn, Lục Thông Thức chẳng khác gì gân gà.

Ban nãy Hữu trưởng lão đã quan sát nhục thân Hứa Tử Du, chắc chắn đã đột phá nhân thể, bước vào con đường tu hành thể thuật tiêu hao tài nguyên. Thiết Ma Quyền là công pháp thể thuật thiên t·ấn c·ông tương đối mạnh, chỉ cần luyện thành thì một thân thực lực tăng vọt.

Chọn Thiết Ma Quyền cho thấy mắt nhìn của Hứa Tử Du không tệ, nhưng chọn Lục Thông Thức lại cho thấy trực giác của hắn quá đần độn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free