Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 28: Chapter 28: Công pháp (2)
Hữu trưởng lão nghe Từ trưởng lão thuật rằng hắn là một tên sáng dạ nhưng vô tri. Nghe thì mâu thuẫn ra mặt, song với những gì đã chứng kiến, y phần nào hiểu được lời đối phương.
Thiết Ma Quyền là sáng dạ, Lục Thông Thức là vô tri.
Nếu Hứa Tử Du chọn Thiết Ma Quyền kèm một môn bộ pháp, hai tấm bài hắn dùng tự nhiên không uổng phí. Mà nhiều khi Hữu trưởng lão sẽ ưu ái, cố ý chỉ điểm một chút để hắn tiết kiệm thời gian tu hành Thiết Ma Quyền. Nhưng hiện thực không vẹn toàn như thế.
Trong lịch sử Ngự Ma Tông, không một đệ tử ngoại môn nào luyện thành Lục Thông Thức do bản chất công pháp bị khiếm khuyết. Nhiều lần Hữu trưởng lão đề nghị tông môn loại bỏ tàn thứ phẩm này ra khỏi Ngự Thư Cốc nhưng năm lần bảy lượt yêu cầu của y đều bị từ chối.
Hữu trưởng lão đoán Lục Thông Thức có lẽ ẩn chứa nhiều bí ẩn hơn y nghĩ nên cũng từng thử nghiên cứu qua. Ngặt nỗi, tàn thứ phẩm vẫn là tàn thứ phẩm, xem đi xem lại vẫn không vào chữ nào. Cho dù Hứa Tử Du học thuộc không sót một chữ, Hữu trưởng lão tin chắc hắn chỉ nhớ mặt chữ, còn thâm ý thì miễn đi. Đến y còn chịu chết.
“Mà thôi, là phúc hay họa, tự ngươi định đoạt.”
Hữu trưởng lão nhắm mắt, chậm rãi nhả khói trắng.
Hứa Tử Du vừa về khu rừng, việc đầu tiên hắn làm là ôm ngực hít thở một hơi thật sâu. Hắn nghe nói Hữu trưởng lão là một trong hai cường giả Trúc Dịch cảnh ở ngoại môn nên có chút mong đợi, không biết dáng vẻ thế nào. Ấy thế mà màn ra mắt của y với hắn lại nặng mùi máu tanh.
Nhớ lại nụ cười của y, hắn bất giác lạnh hết cả sống lưng.
Thật lòng mà nói, khi phát hiện dấu vết Truyền Tống Trận, Hứa Tử Du đã có suy nghĩ sẽ làm giả ngọc giản, dù sao Ngự Thư Cốc có rất nhiều công pháp, loại nào hắn cũng muốn tham ngộ. May mà Hữu trưởng lão đề tỉnh, không lại phạm sai lầm ngu ngốc.
Xốc lại tinh thần, Hứa Tử Du xem công pháp hắn lấy được.
Vì thời gian eo hẹp nên hắn chú tâm vào loại liên quan tới thể thuật, chọn xong mới dám chuyển sang thứ khác. Hắn muốn chọn bộ pháp, nhưng chưa kịp chạy đến khu bộ pháp thì đã hết thời gian. Khi đấy, Truyền Tống Trận bọc lấy người, hắn chỉ kịp với tay áp ngọc giản vào quyển công pháp gần đấy, còn chưa biết tên tuổi thế nào.
“Lục Thông Thức.” Hứa Tử Du lẩm bẩm:
“Nghe cũng được.”
Rồi hắn đọc qua một lượt.
Một lần, hai lần, rồi ba lần. Đến lần thứ tư, hắn từ bỏ.
“… Má nó chứ, sao đọc không hiểu chữ nào vậy?!”
Hứa Tử Du xuất thân thấp hèn không được học chữ, chỉ sau khi vượt qua Lò Luyện Cổ vào Ngự Ma Tông mới được học bổ túc đêm khuya. Chưa kể, để nghiên cứu trận pháp, hắn còn cố gắng bổ sung chữ nghĩa hơn. Vốn từ hiện giờ của hắn nhiều khi còn vượt qua cả thầy đồ nổi danh trong nhân gian. Song, hắn vẫn không hiểu một chữ trong Lục Thông Thức.
Hứa Tử Du có thể đọc mặt chữ nhưng ghép lại thì tối nghĩa cực.
Hắn đã thử phép đảo chữ, nhưng đảo xong còn khó hiểu hơn. Hắn cũng thử đọc ngược, vô nghĩa vẫn hoàn vô nghĩa.
Hứa Tử Du tạm để Lục Thông Thức sang một bên, xem như hắn đen đủi, uổng phí một cơ hội.
Thôi thì thế cũng tốt, dành trọn thời gian tinh tu một công pháp là đủ.
Thiết Ma Quyền là công pháp thể thuật thiên t·ấn c·ông. Bằng cách cường hóa thân thể, Hứa Tử Du sẽ đạt ngưỡng sức mạnh có thể đấm nứt vách đá khi tôi luyện lên cảnh giới mạnh nhất. Bên cạnh đó, công pháp thể thuật sẽ nâng cao khả năng khôi phục v·ết t·hương cũng như chống chịu tác động từ môi trường, hạn chế sự tiêu hao pháp lực trong quá trình lịch luyện.
Nhìn chung, Thiết Ma Quyền khá hợp với Hứa Tử Du. Vấn đề duy nhất của nó là tiêu hao khá nhiều tài nguyên để đốc thúc cơ thể sản sinh thêm cơ bắp và gia tăng sức bền.
Nếu chỉ dựa vào mỗi bổng lộc của đệ tử ngoại môn, Hứa Tử Du chắc phải tích cóp nguyên năm mới tu hành được tầng đầu tiên của Thiết Ma Quyền. Càng tu hành lên cao, tiêu hào càng nhiều hơn. May mà hắn có linh thạch chôm được từ Hồ trưởng lão, đã thế còn là loại trung phẩm.
Linh thạch là tài nguyên tu luyện nhưng cũng là đơn vị tiền tệ chính trong giới tu hành. Hạ phẩm thấp nhất, thượng phẩm cao nhất. Về lý thuyết, giữa ba bậc thượng trung hạ sẽ có mức quy đổi tương đương, nhưng dần dần, giới tu hành đã bỏ luôn mức quy đổi ấy.
Nguyên nhân đến từ chênh lệch chất lượng linh khí. Cho dù quy đổi ngang giá cỡ nào đi nữa thì lượng cũng chẳng thể nào bù lại chất. Trung phẩm vẫn hơn hạ phẩm, thượng phẩm vẫn đè đầu trung phẩm, hạ phẩm thì vẫn cứ lót đáy như mọi khi.
Hồ trưởng lão giàu có hơn Hứa Tử Du nghĩ. Lão có một đống linh thạch trung phẩm được giấu trong trận bàn nên hắn có thể mang nguyên đống gia tài này bên người mà không để lộ khí tức.
Dẫu thế, mang nhiều thứ tốt quá hắn cũng lo, có đêm còn mất ngủ.
“Phải tiêu hao bớt mới được.”
Tu hành thể thuật tiêu hao đại lượng tài nguyên, cũng là cơ hội trời cho để Hứa Tử Du thanh lý tang vật. Ngoài ra, khi cần thiết, hắn có thể mang một viên tới phường thị để đổi thịt yêu thú cấp cao nhằm tẩm bổ nhục thân. Một viên trung phẩm đổi được hàng tá, ăn mãi chỉ sợ ngán.