Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 26: Chapter 26: Ngự Thư Cốc (2)

“Tiểu hắc, về đây.” Hữu trưởng lão lên tiếng, cách không bóp vụn hai tấm bài trước mặt rồi ném hai tấm ngọc giản về phía hắn:

“Ngươi có hai canh giờ để lựa chọn. Thấy công pháp nào phù hợp thì trực tiếp áp ngọc giản lên, nó sẽ sao chép lại cho ngươi. Một tháng sau, dù ngươi luyện được hay không, ngọc giản cũng sẽ trở thành bụi phấn. Ngoài ra, khi ngọc giản rời khỏi Ngự Ma Tông, nó sẽ thành một lời nguyền ếm chết người mang nó đi.”

Hứa Tử Du nuốt một ngụm nước bọt, cầm lấy chúng rồi đáp lại:

“Đệ tử xin ghi nhớ.”

Hữu trưởng lão gật gù, tiếp tục rít tẩu thuốc. Đợi khi Hứa Tử Du vừa đi ngang qua quầy, y đột nhiên lên tiếng:

“Ngươi đột phá Định Pháp trung cảnh từ bao giờ thế?”

Thình thịch. Nhịp tim Hứa Tử Du vang mạnh. Hắn nhắm mắt, thành khẩn trả lời:

“Khởi bẩm, đệ tử đột phá mới đây không lâu.”

Hữu trưởng lão nhếch mép, phì phèo khói thuốc rồi xua tay đuổi người. Hứa Tử Du không dám lưu lại, vội vàng hướng vào trong cốc để tìm công pháp tu hành.

“… Không nói dối, nhưng cũng chẳng nói thật.” Hữu trưởng lão vừa ngẫm vừa vuốt ve con rắn đen:

“Tiểu hắc, ngươi nói lão phu nghe xem.”

Con rắn đen ngẩng đầu cao, trực tiếp trườn lên đầu vai y rồi nhả ra một làn khói đen. Thấy thế, đuôi mắt y liền nhảy, con ngươi mở trừng. Y liền cười khúc khích.

“Ra vậy, cuối cùng cũng có kẻ ngoại lai sinh ma khí trước Tiềm Hư.”

Sơn cốc rộng thênh thang, sương mù bao phủ cũng dày đặc chẳng kém. Bình thường đi lại trong này hai canh giờ thôi còn không đủ, đằng này phải tìm cả công pháp nên viễn cảnh trước mặt có vẻ hơi vô vọng. Hứa Tử Du cứ tưởng được chọn hai công pháp, võ kỹ là lợi lắm rồi, ai dè lại hại.

Hai canh giờ trong này chưa chắc tìm nổi một, nói gì hai.

“… Từ trưởng lão cố ý sao?”

Hứa Tử Du lẩm bẩm một lúc liền lắc đầu. Hiện giờ không phải lúc đinh ninh chuyện đó. Hắn phải nhanh chân tìm ra công pháp phù hợp trước khi hết thời gian.

Hứa Tử Du bắt đầu chạy đến các hốc đá trong sơn cốc. Công pháp võ kỹ trong đó nhiều vô kể. Tự Quỷ Quyết, Lục Dục Thất Tình Công, Nội Sinh Ma Đan Công, Song Tu Mị Thanh Khúc,… Công pháp nào nghe cũng kêu tai nhưng không có loại nào phù hợp với hắn. Bởi hắn đang tìm công pháp thể thuật.

Chạy loạn rồi trông cậy vào vận may không phải cách hay, vừa tốn sức vừa không hiệu quả. Hứa Tử Du phải lắng tinh thần của mình lại rồi chậm rãi quan sát. Theo hắn thấy, trước khi hắn vào ít nhất cũng có tận hai người, một trung cảnh, một sơ cảnh. Người trước hắn không so đo, nhưng hắn không tin mình chậm hơn người sau.

Hơn nữa, thời gian ra vào chênh nhau không quá một phút, nên khả năng cao có phương thức truyền tống ngay bên trong sơn cốc. Rõ ràng là phạm trù trận pháp.

“May mà có nghiên cứu.”

Hứa Tử Du thầm nhủ may mắn, bắt đầu nghiên cứu cách thức hoạt động của dòng dịch chuyển linh khí trong sơn cốc để xác định vị trí kỳ trận. Nhưng cố quá lại quá cố. Tốn nửa canh giờ hắn chẳng tìm thấy thứ gì cả. Đã thế, dòng dịch chuyển linh khí trong này lại rất hỗn loạn.

Trận pháp yêu cầu tính trật tự rất cao, cho dù là đại trận hộ tông cũng không ngoại lệ.

Hứa Tử Du không nghĩ trận pháp truyền tống trong này lại bỏ qua nguyên tắc ấy. Cái gì có thể tự do, riêng trận pháp buộc phải tuân thủ quy luật tự nhiên thì mới phát huy năng lực.

… Tự do?

Hứa Tử Du đột nhiên nhìn hai miếng ngọc giản:

“Không lẽ… đây là kỳ trận?”

Hắn nuốt một ngụm nước bọt, đánh liều truyền pháp lực ít ỏi của mình vào bên trong. Một vầng sáng chợt hiện, nhanh chóng bao lấy người hắn rồi kéo thẳng về sâu trong cốc.

Bên ngoài, Hữu trưởng lão bỗng nhướng mày cao:

“Học trận pháp có khác.” Y mỉm cười.

Trên đời không có gì là miễn phí. Ngự Ma Tông cho các đệ tử cơ hội lấy công pháp trong Ngự Thư Cốc nhưng không phải ai cũng tìm ra công pháp phù hợp ngay trong lần đầu.

Bảy phần đệ tử ngoại môn phải chọn đại công pháp vì không đủ thời gian tìm kiếm. Hai phần rưỡi nhờ vào vận may tìm ra công pháp tương ứng thuộc tính linh căn. Nửa phần còn lại mang tính chủ động hơn do phát giác bản chất của trận pháp truyền tống trong Ngự Thư Cốc.

Có người nhờ quan hệ đồng môn, có người dựa vào gia tộc chỉ điểm, có người mua chuộc chấp sự và cũng có người tự mày mò nhờ thực lực tự thân.

Tỷ lệ của nhóm người sau cùng thường thấp nhất nhưng lại là nhóm thiên tài.

Hữu trưởng lão rít nhẹ khói trắng:

“Ngươi sẽ chọn công pháp nào đây, Hứa Tử Du.”

Định Pháp trung cảnh đã có ma khí, thể chất đã phá giới hạn nhân thể thông thường, lại thêm tài năng trận pháp thô sơ học trong một năm rưỡi. Ngần này biểu hiện là quá đủ để Hữu trưởng lão đánh giá tiềm năng của Hứa Tử Du, thể nào cũng sẽ vào nội môn.

Theo ghi chép Ngự Ma Tông, phàm đệ tử sinh ma khí trước Tiềm Hư thường sẽ vào nội môn trong vòng hai năm. Ma tam thiếu đã sinh ma khí từ nửa năm trước, thực lực tăng mạnh đến đỉnh thượng cảnh, sau tiểu bí có khi đạt viên mãn để bắt đầu xung kích Tiềm Hư. Thành tựu Tiềm Hư, trực tiếp vào nội môn. Tầm Hứa Tử Du chắc sẽ lâu hơn do hắn mới trung cảnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free