Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 25: Chapter 25: Ngự Thư Cốc (1)

Thức ăn vừa ra, Hứa Tử Du liền ngấu nghiến tới tấp, đồng thời đảo mắt quan sát xung quanh một lúc rồi hỏi:

“Dạo gần đây nhà bếp ít người hơn thì phải.”

“Ừ, quãng thời gian trước Chấp Pháp Đường đột nhiên đến đây truy hỏi nguồn thực phẩm. Ta cũng không biết phải trả lời sao, chủ yếu là nhận phần do nội bộ Chấp Sự Đường mang tới thôi mà.” Bàn Tử than trời vãn đất.

Chợt gã liếc mắt nhìn quanh, rướn người nói nhỏ:

“À phải, đợt trước có sư huynh giúp đỡ nấu nướng thay nên Lộc tiểu tử mới có thể tổ chức đám tang mẹ già. Kể ra cũng đáng thương thật, vừa bước vào con đường tu hành không lâu đã nghe tin dữ, đạo tâm giờ lung lay lắm.”

Hứa Tử Du nhai thức ăn, nói tiếp:

“Tiểu Lộc tử không bị phát hiện chứ?”

“Dĩ nhiên là không.” Bàn Tử cười hí hửng:

“Đệ tử bình thường truy hỏi thôi, nếu bọn họ sở hữu thủ đoạn đọc suy nghĩ thì hai người chúng ta đã sớm bị khảo hình rồi. Với cả, tự tiện rời bỏ chức trách tương đương với tội chết, huynh đệ chúng ta ngu gì khai thật. Sư huynh đã giúp đỡ, chúng ta làm sao bán đứng được chứ.”

Hứa Tử Du nuốt một bụng thức ăn, khóe miệng chợt vểnh.

“Không, ta mới là người được giúp.”

“Hử?” Bàn Tử nghiêng đầu rồi nhìn lại bàn ăn, hoảng hốt:

“Ă-ăn hết rồi á?!”

Hứa Tử Du đặt tay lên bụng, ngẫm nghĩ một lúc lại bảo:

“Có vẻ chưa đủ để thỏa lấp bụng ta rồi. Bàn sư huynh, cho ta thêm một phần nữa đi.” Hắn đưa một ngón tay.

“Đã bảo đừng gọi ta là ‘sư huynh’ mà.”

“Vậy thì sư đệ, cho ta thêm phần nữa. Tiền bạc không cần lo.” Hứa Tử Du cười nhẹ.

Bàn Tử nhếch mép:

“Chăm lo bụng đói là nhiệm vụ của đầu bếp. Huynh không cần trả thêm, chỉ cần ăn thật no là chức trách của ta đây đã hoàn thành.”

Gã ngông nghênh vào trong bếp, một lần nữa chuẩn bị bàn ăn. Trong khi đó, Hứa Tử Du lại đảo mắt ra xung quanh, sống mũi chợt thông thoáng lạ thường.

Chà, hết mùi của người quen rồi.

...

Tiềm Hư cảnh sở hữu thọ nguyên vượt qua hai trăm năm, nhục thân khác biệt người bình thường. Cho dù chết đi, nhục thân cũng sẽ tồn tại nguyên trạng trong vài năm.

Hứa Tử Du không thể giấu xác Hồ trưởng lão, kiểu gì cũng bị lộ. Ăn thịt cũng có giới hạn do năng lượng tích trữ của Tiềm Hư cảnh quá lớn. Hắn cố ăn sạch thì cũng bạo thể chết tươi. Chưa kể, tu hành giả có nhiều thủ đoạn để truy nguyên, nếu có mỗi mình hắn ăn thịt Hồ trưởng lão thì chối đằng trời. Giấu lá phải giấu trong rừng, ăn thịt cũng nên chia khẩu phần cho toàn tông.

Hứa Tử Du quen biết nhiều người ở nhà bếp. Trước khi đến Tụ Linh Sơn, nơi này là chỗ làm việc của hắn. Tay nghề nấu nướng của hắn không tốt nhưng cắt thái lại ổn. Hắn biết nên cắt thớ thịt như thế nào để nấu nhanh nhất có thể. Các đệ tử ngoại môn tu hành khắc khổ, cơ thể lúc nào cũng trong tình trạng đói lã, nếu luyện thể thuật như hắn nữa thì tính háu ăn càng cao.

Không nấu nhanh thì bản thân sẽ thành miếng thịt trong miệng bọn họ.

Hứa Tử Du đã quen với kiểu sinh hoạt như vậy. Song nhờ thế mà hắn nắm rõ cơ chế hoạt động của nhà bếp. Trước khi nấu nướng, Bàn Tử kiểu gì cũng kiểm tra nguyên liệu qua một lượt. Gã chỉ nấu nguyên liệu đạt chuẩn, không thì có chết cũng chẳng động dao.

Bàn Tử có thể phân biệt thịt người và thịt yêu thú nên đưa thịt Hồ trưởng lão vào trước khi nấu là quyết định sai lầm. Thời điểm tốt nhất là trở thành đầu bếp, nhân lúc không ai để ý liền cho thịt vào trong chảo, nấu với lửa lớn kèm một lượng lớn gia vị khử mùi.

Hứa Tử Du quen biết Bàn Tử nhưng để hợp lý hóa kế trà trộn, hắn cần một chim mồi hoàn hảo.

Nghe nói mẹ già của tiểu Lộc tử đã bệnh nhiều ngày liền không khỏi, đại phu dự đoán không thể sống quá một tháng nữa hắn buộc phải trở về chăm bệnh. Ngặt nỗi, tông quy nghiêm ngặt, tiểu Lộc tử không thể trốn việc, cũng không thể xin phép Chấp Sự Đường.

Sinh mệnh phàm nhân nhỏ nhoi, tu hành giả nào để tâm.

Nhận được tin báo, Hứa Tử Du liền rộng tay giúp đỡ. Kế hoạch thoát tội đại khái cũng thành công, dẫu cho cơ thể đầy thương tích, nhưng không chết là tốt rồi.

Rời khỏi nhà bếp, Hứa Tử Du hướng về Ngự Thư Cốc.

Hứa Tử Du nghe nói Ngự Thư Cốc ở ngoại môn chỉ là một phiên bản tinh giản quy mô và chất lượng so với trong nội môn nên không kỳ vọng nó quá lớn. Song khi đứng trước một sơn cốc rộng lớn với đầy rẫy sương mù, hắn không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.

Ngự Thư “Cốc”. Hóa ra “Cốc” này là nguyên một cái cốc thật.

“Đệ tử Hứa Tử Du xin thỉnh an trưởng lão.”

Hứa Tử Du trình mộc bài công pháp và ngọc bài của Từ trưởng lão.

Hữu trưởng lão đang rít điếu tẩu chợt thay đổi nét mặt. Y ngoắc ngón tay, cả hai tấm bài liền bay lên trước mặt. Một bên mày chợt nhướng cao, con rắn đen đang cuốn trên cánh tay phải liền bò ra khỏi quầy rồi hướng đến chỗ đối phương. Chầm chậm, chầm chậm.

Hứa Tử Du không dám cử động bậy bạ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free