Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 24: Chapter 24: Đói (2)
Hồ trưởng lão đã chết nhưng những di sản lão để lại đủ khiến cho đám đệ tử ngoại môn phải há hốc mồm. Đấy là trận bàn. Trận bàn tựa như trận pháp phiên bản túi trữ vật. Nó có thể lưu trữ rất nhiều loại trận pháp khác nhau, tùy vào chất lượng mà nhiều khi chứa cả sát trận.
Trong chiến đấu, sát trận là màn đánh úp cực kỳ hoàn hảo và người rơi vào nó chắc chắn là kẻ xui nhất trần đời. Trừ phi mạnh vượt trội, không thì sát trận chẳng khác gì một đòn vây công tuyệt sát không kẽ hở. Một khi dùng tới nó, e rằng tu hành giả đã quyết tâm giết đối thủ.
Hồ trưởng lão chỉ là trận pháp sư cấp thấp, lượng trận pháp lão tinh thông vốn không nhiều, chủ yếu là loại hỗ trợ. Song với một đệ tử Định Pháp trung cảnh như Hứa Tử Du, nhiêu đấy là quá nhiều để vừa sử dụng vừa học tập. Dù sao hắn cũng tự nhận có chút thiên phú trận pháp, không học lại uổng phí quá. Học ít hay nhiều, ngày sau thể nào cũng có lợi.
Không bao lâu sau, hai tòa trận pháp đã được dựng lên. Lấy trận bàn làm trung tâm, khuôn viên ba trượng xung quanh đã trở thành lãnh địa của Hứa Tử Du. Mật độ linh khí bên trong cũng nồng đậm hơn trước. Hắn bắt đầu có cảm giác quen thuộc hơn rồi.
Trận bàn dùng xong liền thu nhỏ lại bằng đúng lòng bàn tay. Hứa Tử Du cho vào ngực áo rồi khoanh chân đả tọa, bắt đầu tu luyện Tiểu Ma Công.
Nếu Nhập Môn Ma Công là công pháp khởi nguyên để bắt đầu chặng đường tu hành ma đạo thì Tiểu Ma Công là một phân nhánh. Mỗi một tông môn ma đạo đều có công pháp cơ bản định danh tên tuổi nhưng thường chỉ áp dụng với nội môn là chính. Ngoại môn thì tu hành kiểu quái gì cũng được, dù sao cũng chỉ loanh quanh trong phạm vi lãnh địa tông môn.
Tiểu Ma Công là phiên bản lược giản của tam đại ma công nội môn Ngự Ma Tông. Chỉ cần đại viên mãn là có thể tu hành tiếp nối mà không gặp bất trắc gì cả.
Hứa Tử Du đã thử tu hành Tiểu Ma Công mà không xem bản lý giải của Lạc Tông Trạch, phải thừa nhận là bước khởi đầu khó khăn cực kỳ nhưng hắn vẫn cố tu hành để rút ra lý giải của riêng mình. Phụ thuộc vào lý giải của người khác sẽ khiến bản thân thụ động, hơn nữa rất dễ lâm vào đường cùng nếu gặp chỗ khó trong suốt quá trình tu hành.
Tiểu Ma Công không dài nhưng lại chất chứa những tinh túy cơ bản của tu hành ma công. Từ việc c·ướp đoạt thiên địa linh khí như thế nào để không lưu ám thương cho cơ thể, cho tới việc cảm ngộ, sử dụng và ẩn giấu ma khí.
Tất nhiên, nguyên một nửa sau của Tiểu Ma Công chỉ dành cho những người đã sinh ra ma khí nên không phải đệ tử ngoại môn nào cũng ưa thích Tiểu Ma Công, do bản chất của nó đã sớm phân biệt.
Song, đã tu hành thì phải hướng lên cao, nếu cả đời này chỉ tính dừng tại mỗi Định Pháp cảnh thì Ngự Ma Tông không cần. Tệ nhất cũng phải là Tiềm Hư, mà đã Tiềm Hư thì kiểu gì cũng sinh ma khí, có ma khí thì nửa sau Tiểu Ma Công không hề thừa.
Hứa Tử Du còn đang đau đầu tìm trận pháp di động giúp mình che đậy ma khí, ai ngờ biện pháp lại nằm ngay trong Tiểu Ma Công. Thế là hắn đâm đầu vào, vừa luyện vừa nghiên cứu.
Bất giác, ba ngày nữa lại trôi qua.
“Khó thật đấy.”
Hứa Tử Du vò đầu rồi đi ra ngoài cho khuây khỏa, sẵn tiện bày thêm một trận pháp chướng nhãn để che lấp vị trí tu hành của mình. Hắn rời khỏi rừng sâu, đến nhà bếp kiếm miếng ăn.
Ích Cốc Đan tháng này dùng hết rồi, chịu khó ăn đồ ăn bình thường rồi tinh lọc tạp chất sau cũng được. Hắn không có nhiều lựa chọn.
“Hứa sư huynh, nghe nói huynh thành đệ tử ngoại môn rồi phải không?”
Đứng đầu nhà bếp là đệ tử tạp dịch cực kỳ lâu năm, tu vi Tọa Tâm đỉnh cao nhưng mãi không thể bước vào Định Pháp. Năm nay gã đã ngoài bốn mươi, e rằng vô vọng với con đường tu hành. Song chấp niệm quá lớn, nhất quyết không chịu về nhân gian nên nán lại làm đầu bếp phục vụ cho mọi tầng lớp đệ tử ở ngoại môn.
“Bàn sư huynh, tự nhiên gọi một tiếng ‘sư huynh’ làm ta sợ hãi nha.” Hứa Tử Du trêu.
Bàn Tử gác muôi lớn lên vai rồi lắc đầu, dõng dạc đáp:
“Tu hành nói chuyện nhìn tu vi, sư huynh bây giờ đã là đệ tử ngoại môn, tiểu đệ đây chỉ có thể ngưỡng vọng. Nay sư huynh muốn ăn gì, sơn hào hải vị loại nào tiểu đệ đây cũng có thể chơi được tất!”
“Một bữa cơm bình thường thôi nhưng cho khẩu phần lớn gấp đôi đi.” Hứa Tử Du nói.
Nghe vậy, đôi mắt Bàn Tử liền lóe lên tinh quang, trực tiếp hướng vào nhà bếp lục đục gì đó gần mười lăm phút, khi ra ngoài liền kéo nguyên một bàn thức ăn đầy ắp.
Cơm được nấu từ linh mễ, thịt được làm từ yêu thú, rau được xào từ linh thảo. Nguyên bàn cơm này mà đặt ở nhân gian thì không khéo trở thành truyền thuyết mất.
Hứa Tử Du vốn không ăn nhiều như thế nhưng từ khi đột phá giới hạn cơ thể, hắn bắt đầu hấp nạp nhiều hơn bình thường. Từ linh khí đến thức ăn, khẩu phần bình thường chưa bao giờ là đủ.
Các đệ tử ngoại môn khác chỉ đến nhà bếp khi muốn đổi khẩu vị, chứ với lượng Ích Cốc Đan được phát trường kỳ, ăn mãi cũng khó hết. Song, Hứa Tử Du ăn nửa tháng đầu là hết sạch.