Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 23: Chapter 23: Đói (1)

“Trước đây thân phận cách trở, hai ta không tiếp xúc nhiều. Từ giờ mong sư đệ chiếu cố.”

Hứa Tử Du sửng sốt:

“Đa tạ sư huynh, câu đấy nên để đệ nói mới phải.”

Lạc Tông Trạch gật gù, lại đổi chủ đề:

“À phải, đệ có định tham dự tiểu bí kỳ này không?”

“Đệ mới thành đệ tử ngoại môn được bao lâu chứ. Công pháp còn chưa có, kinh nghiệm chiến đấu lại bằng không, tham gia sớm e chỉ làm bao cát cho các sư huynh, sư tỷ.” Hứa Tử Du gãi đầu cười khan:

“Đợt này chắc đệ chỉ đến quan sát thôi.”

Câu trả lời không ngoài dự đoán của Lạc Tông Trạch lắm. Hắn mỉm cười vỗ vai đối phương.

“Phải, cứ từ từ thôi, không cần vội vàng. À, sẵn tiện cho đệ cái này.”

Chợt hắn lấy một quyển sách cũ trong ngực áo cho Hứa Tử Du.

“Đây là bản lý giải Tiểu Ma Công của ta. Đệ lấy về nghiên cứu thêm, chỗ nào không hiểu thì đến Chấp Pháp Đường tìm ta.”

Hứa Tử Du há hốc mồm, nói không thành lời:

“S-sư huynh, thế này…”

“Chỉ là Tiểu Ma Công thôi, không phải bí pháp gì đặc biệt. Cả tông ai cũng luyện cả.” Lạc Tông Trạch xua tay:

“Sư đệ cứ xem như quà đền bù cho vụ lần trước đi.”

Lạc Tông Trạch là người đã nói “Chức trách không thể nhìn quan hệ tương thân” nên Hứa Tử Du tin bản lý giải Tiểu Ma Công này không liên quan gì tới đền bù. Theo suy nghĩ của hắn, e rằng mục tiêu của món quà này là lòng tin. Về phần nguyên nhân, có lẽ hắn phải tìm hiểu thêm.

Người nghèo không chê đồ chùa, Hứa Tử Du lập tức nhận lấy, chân thành cảm tạ.

“Đa tạ sư huynh, đệ sẽ tu luyện thật tốt.”

...

Ngự Ma Tông quy định khi các đệ tử được tấn cấp ngoại môn, tư trang của mỗi người sẽ bao gồm: một mộc bài thân phận, ba viên Uyên Độc Đan, mười viên linh thạch hạ phẩm, một quyển Tiểu Ma Công, một mộc bài công pháp Ngự Thư Cốc và một mộc bài Lò Rèn.

Mộc bài công pháp dùng để ra vào Ngự Thư Cốc lần đầu tiên, hạn sử dụng chỉ trong một tháng đầu tiên, không dùng thì sau thời gian hạn định sẽ biến mất.

Mộc bài Lò Rèn là thứ dùng để đổi pháp khí hạ phẩm. Tại tông môn khác chủ yếu là binh khí bình thường nhưng riêng Ngự Ma Tông lại chơi trội, chỉ cần tấn cấp đệ tử ngoại môn là đã có pháp khí hạ phẩm để dùng. Mặc dù chưa chắc là loại tốt nhất nhưng so với binh khí tầm thường chắc chắn tốt hơn hẳn. Tông môn ít người tự nhiên có cái lợi của ít người.

Sau một tuần ăn nhờ ở đậu tại Tụ Linh Sơn, tông môn đã tìm được trưởng lão mới nên Hứa Tử Du phải dọn về đúng khu vực dành cho đệ tử. Để mô tả tình cảnh của mình, hắn xin phép dùng bốn chữ lên voi xuống chó. Mật độ linh khí ngoài Tụ Linh Sơn đúng là kém thật.

Ngoại môn đã sớm chia chỗ ở, người tấn cấp muộn có thể chọn phòng thông qua nhiều cách khác nhau. Hoặc là thương lượng, hoặc là khiêu chiến.

Ngự Ma Tông ưa chuộng khiêu chiến, chỉ cần đôi bên chấp thuận yêu cầu chung là có thể đánh nhau ngay tại chỗ, Chấp Pháp Đường sẽ không can thiệp. Nếu mọi chuyện vượt tầm khống chế, cả hai liền bị b·ắt giam vào ma ngục, tùy theo tội trạng mà sẽ được phán xử riêng.

“Hứa sư đệ chưa tìm được chỗ ở sao?”

Không biết Thẩm cô nương lấy tình báo từ đâu mà nhanh nhạy kinh khủng. Hứa Tử Du vừa đặt chân vào khu ở của đệ tử là cô đã chạy đến đón đầu, miệng cười tủm tỉm.

“Đa tạ sư tỷ quan tâm, ta đã tìm được.” Hứa Tử Du đáp lại.

Thẩm cô nương chớp mắt kinh ngạc:

“Mới đó đã có rồi?”

Hứa Tử Du gật gù:

“Vâng.” Hắn chỉ về phía rừng:

“Ở trong đó.”

Thẩm cô nương ngây người, tưởng chừng nghe nhầm, nhưng không, hắn nói thật. Khi cô lấy lại nhận thức, bóng dáng của hắn cũng mất hút vào trong rừng.

Trừ những trường hợp cần sự cho phép của các trưởng lão, đệ tử ngoại môn có thể ở bất cứ đâu. Trong khu tập thể trạch viện nối tiếp trạch viện, khu nhà bếp, hay thậm chí ở trong rừng, chỉ cần không rời khỏi phạm vi Ngự Ma Tông thì bên trên cũng không quản nhiều.

Hứa Tử Du chưa thể kiểm soát ma khí khi tu hành nên hắn không muốn chung đụng với người khác. Hơn nữa, chung sống nhiều người rất dễ phát sinh những mâu thuẫn và rắc rối không cần thiết. Trước mắt hắn muốn tách biệt để học cách thu liễm ma khí đã.

Rừng sâu là nơi các đệ tử luyện tập võ kỹ và làm chuyện mờ ám nhiều nhất, nhưng chắc chắn không một ai dám lưu lại nơi này quá lâu. Bởi nếu gặp bất trắc gì ở trong này, e rằng không một ai cứu nổi nên rừng sâu nghiễm nhiên thành nơi để các đệ tử âm thầm thanh lý nhau.

Hứa Tử Du chọn một nơi khá phức tạp nhưng thực tế lại rất khôn ngoan.

Dừng chân bên con suối, Hứa Tử Du liền kiểm tra mật độ thiên địa linh khí. Vẫn không bằng Tụ Linh Sơn nhưng chắc chắn cao hơn khu trạch viện. Nhiêu đây là quá đủ với hắn.

Hứa Tử Du lôi trận kỳ trong túi, bắt đầu bày trận pháp phòng ngự, đồng thời bày thêm một tòa Tụ Linh Trận nho nhỏ bằng cách lợi dụng số nguyên thạch hắn vơ vét được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free