Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 22: Chapter 22: Song trọng đột phá (2)
May mà Hứa Tử Du tạm thời được lưu lại Tụ Linh Sơn nên không ai phát hiện.
Đột phá thành công, Hứa Tử Du liền được đà thăng tiến mà đẩy cao tu vi nhờ vào nguồn năng lượng tích trữ đến từ trái tim của Hồ trưởng lão. Hắn đã cố gắng đè nén tu vi từ đó đến giờ, chờ đợi một thời khắc hoàn mỹ nhất để xả ra. Bây giờ là lúc ấy nên cảnh giới Định Pháp trung cảnh vừa đột phá không những được ổn định ngay mà còn đi thêm một bước dài.
Thoáng chốc, tu vi của Hứa Tử Du đã dừng chân tại Định Pháp trung cảnh sơ giai đỉnh phong, chỉ còn cách một bước nữa là vào trung cảnh trung giai.
Tốc độ tu hành thật sự choáng ngợp với một ngụy linh căn như hắn.
Hứa Tử Du không muốn trở nên già yếu giống như Hồ trưởng lão. Đằng nào hắn cũng có nhiều chuẩn bị ban đầu hơn với lão nên tương lai chắc chắn tươi sáng hơn.
Tu hành không cần vội, không lại uổng phí công sức ẩn nhẫn.
Dục tốc bất đạt.
“… Má thật, thối quá!”
Ổn định cảnh giới không lâu, Hứa Tử Du liền choáng váng đầu óc vì đống tạp chất đen bị bài trừ khỏi cơ thể. Hắn nhanh chóng đi tắm để gột rửa cái bẩn, sẵn tiện tận hưởng sau quãng thời gian khó khăn ở ma ngục.
Dựa theo lời Thẩm cô nương, dường như hắn là người duy nhất còn sống lành lặn bước ra khỏi đấy. Cá nhân hắn không đồng ý vế “lành lặn” lắm nhưng sau khi được giới thiệu những n·ạn n·hân trước đó, hắn cũng im.
Còn sống đã tốt, thêm tí sẹo tính là gì.
Ngày hôm sau, Tụ Linh Sơn được giải lệnh giới nghiêm, các đệ tử ngoại môn liền ùa vào như ong vỡ tổ. Người nào người nấy trông thấy Hứa Tử Du liền mừng rơi nước mắt.
“Sư đệ, nghe nói ngươi luyện công gặp vấn đề không thể xuống giường, sau này tu hành khó khăn có thể tìm vi huynh, vi huynh nhất định hướng dẫn chu đáo.”
“Sư đệ, xa nhau mấy ngày sư tỷ nhớ ngươi muốn chết… Mà khoan, sao đệ mang đồng phục ngoại môn, tu hành có thành tựu rồi sao?”
“Chúc mừng Hứa sư đệ!”
Người người nhao nhao vây Hứa Tử Du vào giữa, tay bắt mặt mừng như thể đôi bên thân thiết lắm. Hắn không tiện từ chối ý tốt, đành gãi đầu thẹn thùng:
“Đa tạ các sư huynh, sư tỷ đã quan tâm, chỉ là đệ may mắn thôi. Ngày sau mong được mọi người chiếu cố.”
“Ừ, may mắn cũng là thực lực. Còn bây giờ mở động đi, không ta xiên đệ bây giờ.”
Hứa Tử Du:
“…” Đang cảm động mà ăn nói gì kỳ vậy.
Ngoại môn sắp chuẩn bị tiểu bí định kỳ để các đệ tử tranh phong thay đổi vị trí xếp hạng. Vị trí càng cao, tài nguyên nhận về hằng tháng càng lớn. Thậm chí, vị trí ở tít tắp trên cùng lại càng có lượng tài nguyên chênh lệch hoàn toàn. Đệ tử mà đãi ngộ còn cao hơn cả trưởng lão.
Mặc dù Ngự Ma Tông không nói gì nhưng đệ tử nào cũng hiểu. Tại Ngự Ma Tông, thực lực quyết định tất cả. Muốn có tài nguyên, muốn có địa vị, cứ mạnh đi là sẽ có.
Tụ Linh Sơn đóng cửa mấy ngày liền, ai cũng sốt ruột, chỉ đợi vừa mở là sẽ lao lên tranh giành, thậm chí còn không tiếc nguyên thạch. Hứa Tử Du chỉ có một mình, đương đầu với ngần nấy người cũng khiến hắn áp lực nhưng chuyện gì cũng phải làm tuần tự.
Ngày đầu tiên khó tránh khỏi hỗn loạn, Hứa Tử Du may mắn lắm mới vượt qua.
Từ ngày thứ hai đổ đi, hắn dần nắm được tiết tấu của người đến nên ứng phó tốt hơn hẳn.
Mặt khác, nhờ tầng thân phận đệ tử ngoại môn, Hứa Tử Du giờ này được tính ngang hàng với bọn họ nên dù tức giận tới đâu, bọn họ cũng không thể thượng cẳng chân hạ cẳng tay với hắn. Với cả, phía Chấp Sự Đường cũng cho người tới hỗ trợ nên đỡ đần phần nào.
“Sư đệ, hôm nay không có tên nào q·uấy r·ối chứ?”
Lạc Tông Trạch của Chấp Pháp Đường lại được cử đến ổn định trật tự. Hai người bọn hắn khá thân thiết với nhau, nhưng chỉ khi một trong hai không bị Chấp Pháp Đường gô cổ thôi.
Hứa Tử Du còn nhớ ngày hắn bị b·ắt. Thái độ Lạc Tông Trạch khi ấy thay đổi hoàn toàn.
“Những ai q·uấy r·ối đều bị các sư huynh, sư tỷ khác hội đồng một trận rồi. Sư huynh cứ yên tâm, đệ vẫn kiểm soát được tình hình.” Hứa Tử Du chắp tay chào hỏi.
Lạc Tông Trạch gật gù, chợt hắn hỏi:
“… Khí tức của sư đệ hơi khác, đột phá rồi à?”
Hứa Tử Du chớp mắt một lúc, gãi đầu đáp lại:
“Dạo này đệ đang nghiên cứu thể thuật. Nhờ Hình chấp sự và thuốc men của Dược Y Đường nên có đột phá đôi chút.”
Nhắc tới chuyện cũ, Lạc Tông Trạch liền hiểu vấn đề. Hắn bảo:
“Chức trách không thể nhìn quan hệ tương thân, mong sư đệ không để bụng.”
Hứa Tử Du vội lắc đầu:
“Đệ nào dám trách.”
Lạc Tông Trạch bật cười thành tiếng, không nói gì thêm.
Vào hôm Hứa Tử Du được ân xá, hắn đã thấy ánh mắt của đối phương hướng về Hình chấp sự. Đấy không phải con mắt của một người đơn thuần, mà là một con sói hoang ẩn nhẫn chờ ngày có cơ hội cắn ngược lại kẻ đã hãm hại mình.
Lạc Tông Trạch thích ánh mắt đấy. Ấn tượng của Hứa Tử Du trong mắt hắn cũng thay đổi theo. Với biểu hiện bây giờ, hắn dám cá Hứa Tử Du đang chờ đợi thời cơ.