Lạc thế chi nhân - Chương 999: Bình Minh An Nhiên, Vườn An Lạc Khắc Ghi
Ánh trăng non treo mình trên đỉnh trời, đổ một vệt bạc lung linh xuống mặt Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi những đóa sen trắng muốt vẫn còn tỏa hương dịu nhẹ trong màn đêm. Gió đêm mơn man lướt qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi giao thời giữa hè và thu, khẽ lay động những hàng liễu rủ ven bờ. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi vẫn ngồi đó, vai kề vai, tay nắm chặt tay, hình ảnh của họ in bóng xuống mặt hồ phẳng lặng, như một bức thủy mặc vô cùng tĩnh lặng và đẹp đẽ. Lời nói của hắn, "Đây không chỉ là một kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một khởi đầu cho một cuộc đời bình dị mà vĩ đại, nơi hạnh phúc được định nghĩa bằng sự an yên và tình thân," vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời thề nguyện không cần thốt ra thành tiếng.
Bạch Vân Nhi tựa đầu vào vai hắn, mái tóc mềm mại cọ nhẹ vào gò má. Nàng nh��m mắt lại, hít thật sâu mùi hương của sen, của đất, của sự bình yên mà họ đã cùng nhau kiến tạo. Tim nàng đập một cách nhẹ nhàng, đều đặn, không còn những nhịp đập lo âu, phấp phỏng như những năm tháng loạn lạc. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lâm Dịch đang siết nhẹ tay mình, một hơi ấm quen thuộc, vững chãi, đã cùng nàng đi qua biết bao phong ba bão táp. Nàng không cần bất cứ lời hứa hẹn xa hoa nào, chỉ cần khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà nàng biết rằng cả cuộc đời mình đã được đặt đúng chỗ, bên cạnh người đàn ông đã định hình lại mọi khái niệm về hạnh phúc và bình an trong tâm trí nàng. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào gió đêm: "Phu quân, thiếp chưa từng nghĩ, có một ngày chúng ta lại có thể an yên đến thế này. Cứ ngỡ những tháng ngày giông bão sẽ kéo dài mãi mãi."
Lâm Dịch mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Hắn nhớ lại những đêm đầu tiên hắn đặt chân đến thế giới này, những đêm dài đằng đẵng trằn trọc trong căn nhà tranh vách đất ở vùng biên thùy, nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng, nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt không ngừng giày vò. Hắn đã từng là một kẻ lạc loài, một linh hồn cô độc giữa một thế giới xa lạ, không một chút quyền lực hay thiên phú, chỉ có khối óc và tư duy của một người hiện đại. "Phải, Vân Nhi. Anh cũng vậy." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, "Có những lúc, anh tưởng chừng như mình sẽ gục ngã. Cái đói, cái lạnh, sự áp bức, sự mục ruỗng của quan trường, sự tàn khốc của nhân tâm... Tất cả đều muốn nuốt chửng chúng ta. Nhưng rồi, anh đã học được cách sinh tồn, học được cách thích nghi, học được cách chiến đấu bằng chính những gì mình có. Tri thức không phải là vạn năng, nhưng nó là vũ khí mạnh nhất mà anh sở hữu. Và quan trọng hơn cả, là có em, có gia đình chúng ta." Hắn siết chặt tay nàng hơn, cảm nhận dòng điện ấm áp chạy qua. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, em nói đúng. Nhưng chúng ta có thể tự kiến tạo công bằng cho chính mình, tự tạo ra chốn bình yên của riêng mình."
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lấp lánh nhìn sâu vào ánh mắt hắn. Trong đó không còn sự mệt mỏi, không còn vẻ sắc sảo phòng bị thường trực của một người phụ nữ quyền lực, mà chỉ còn sự dịu dàng và tin cậy tuyệt đối. "Chàng đã làm được, phu quân. Chàng đã làm được điều mà không ai có thể tưởng tượng nổi. Từ một ngôi làng nghèo khó ở biên thùy, chàng đã dựng nên một vùng đất an lạc, thịnh vượng, nơi mà người dân không phải lo lắng về đói nghèo hay chiến tranh. Chàng đã cho họ một cuộc sống, và cho chúng ta một gia đình trọn vẹn." Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ gò má hắn, cảm nhận sự chai sần nhưng ấm áp. "Chàng không cần vương quyền, không cần danh vọng. Đối với thiếp, chàng đã là vĩ nhân rồi."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mà hắn không cần phải che giấu bất cứ điều gì. Hắn đã từng nghĩ, hạnh phúc là khi hắn có đủ sức mạnh để bảo vệ tất cả những người hắn yêu thương khỏi mọi hiểm nguy. Hắn đã từng lao vào vòng xoáy của quyền lực, của âm mưu, của chiến tranh, chỉ để rồi nhận ra rằng, quyền lực càng lớn, gánh nặng càng nhiều, và bình yên càng trở nên xa vời. Hắn đã từng đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống thế giới hỗn loạn, và nhận ra rằng ngai vàng không phải là chốn dừng chân mà hắn khao khát. "Có lẽ, vĩ nhân không phải là người thay đổi thế giới, mà là người tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống trong chính thế giới đó, Vân Nhi à." Hắn thì thầm, "Anh đã từng đọc một câu nói ở thế giới cũ của mình: 'Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình.' Giờ đây, anh hiểu rằng, hành trình đó của anh chính là để tìm về chốn bình yên này, bên cạnh em và những người thân yêu. Đó là đích đến cuối cùng của cuộc đời anh."
Hắn ôm nàng chặt hơn, cảm nhận từng hơi thở đều đặn của nàng, nhịp đập trái tim nàng hòa cùng nhịp đập của hắn. Màn đêm càng lúc càng sâu, ánh trăng càng lúc càng sáng. Trên mặt hồ, những cánh sen khẽ khàng lay động, như đang thì thầm những câu chuyện cổ tích về sự bình yên. Tiếng côn trùng đêm rả rích vẫn đều đặn, không gian tĩnh mịch bao trùm lấy họ, tạo nên một khoảnh khắc vĩnh cửu. Lâm Dịch nhắm mắt lại, không còn một chút lo toan hay vướng bận. Hắn đã hoàn to��n buông bỏ quá khứ, buông bỏ những tham vọng từng có, buông bỏ cả những bí ẩn về thế giới tu hành hay bản chất của thế giới này. Tất cả những điều đó giờ đây chỉ là những dấu mốc trên con đường hắn đã đi qua, không còn quan trọng bằng khoảnh khắc hiện tại. Hắn không phải là hoàng đế, cũng không phải tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông đã lạc thế, nhưng cuối cùng đã tìm thấy thiên đường của riêng mình, ngay trong vòng tay của người phụ nữ mà hắn yêu, dưới ánh trăng thanh bình của một thế giới cổ đại xa lạ. Hắn mỉm cười trong giấc mơ nhẹ nhàng đang dần bao phủ lấy tâm trí, một nụ cười mãn nguyện và thanh thản.
***
Những tia nắng đầu tiên của bình minh lách qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, được chạm khắc tinh xảo nhưng không phô trương, rọi vào căn phòng đơn giản nhưng ấm cúng của Lâm Dịch. Ánh sáng vàng nhạt nhảy múa trên nền gạch lát sạch sẽ, in bóng những họa tiết hoa văn dịu nhẹ trên tường. Không gian tràn ngập một mùi hương thoang thoảng của gỗ thông và hoa khô đặt trong một chiếc bình gốm nhỏ trên bàn, tạo nên một cảm giác vừa thanh khiết vừa gần gũi. Lâm Dịch khẽ cựa mình, nhẹ nhàng thức giấc, không còn sự vội vã hay lo toan thường trực như những năm tháng xưa cũ. Giờ đây, mỗi buổi sáng đối với hắn là một khởi đầu mới, không phải của những âm mưu hay chiến lược, mà là của sự an nhiên và hạnh phúc.
Hắn vươn vai thư thái, cảm nhận từng khớp xương giãn ra sau một giấc ngủ sâu. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí buổi sớm, lẫn chút hương đất tươi và sương đêm còn vương vấn. Hắn bước đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa gỗ. Một làn gió nhẹ mang theo hơi mát của buổi sớm mai ùa vào, khẽ lay động vạt áo hắn. Từ khung cửa sổ, hắn phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn vùng đất tự trị đang dần bừng sáng dưới ánh bình minh rạng rỡ.
Trước mắt hắn, một bức tranh sống động và yên bình hiện ra. Những mái nhà ngói đỏ tươi tắn, được xây dựng theo kiến trúc pha trộn giữa nét cổ điển Đại Hạ và sự tiện lợi của thế giới hiện đại mà hắn đã mang đến, nằm san sát nhau, như những viên ngọc quý rải trên thảm xanh. Những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài tăm tắp đến tận chân những ngọn núi xa xa, đang lấp lánh những giọt sương mai. Con đường lát đá sạch sẽ, được quét dọn tỉ mỉ mỗi ngày, uốn lượn mềm mại qua những ngôi nhà, những khu chợ, dẫn đến bến sông tấp nập thuyền bè. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tiếng trẻ con nô đùa đâu đó mới thức giấc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và bình yên.
Lâm Dịch nở một nụ cười mãn nguyện. Bốn năm... Chỉ bốn năm ngắn ngủi, mà đã thay đổi cả một đời người. Từ một kẻ lạc lõng giữa thế giới xa lạ, mang theo nỗi sợ hãi về cái chết và sự cô độc, giờ đây hắn có một mái nhà, một gia đình, và một vùng đất an yên, một chốn dung thân mà hắn đã dùng cả trí tuệ và tâm huyết để kiến tạo. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên, khi hắn chỉ là một thiếu niên gầy gò, xanh xao, luôn phải tính toán từng bữa ăn, từng đồng xu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." �� câu nói ấy đã khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động. Hắn đã từng sống trong sợ hãi, từng phải đấu tranh với cảnh đói nghèo, áp bức, với những thế gia địa phương tham lam và quan lại mục ruỗng. Hắn đã từng dùng "Tri thức là vũ khí mạnh nhất" của mình để giải quyết từng vấn đề nhỏ nhặt nhất, từ việc cải tiến nông cụ, xây dựng hệ thống thủy lợi, đến việc tổ chức phòng vệ, quản lý hành chính.
Hắn đã từng va chạm với các thương hội xảo quyệt, với những băng nhóm giang hồ tàn bạo, với cả những thế lực tu hành bí ẩn. Hắn đã từng đứng trên bờ vực của quyền lực, từng có thể trở thành một lãnh chúa, một thế lực chi phối cả một phương. Nhưng rồi, hắn đã chọn buông bỏ. Hắn nhận ra rằng, cái hắn khao khát không phải là quyền lực tối thượng, mà là sự bình yên cho những người hắn yêu thương và cho chính bản thân hắn. "Có lẽ, đây mới là sự 'bàn tay vàng' lớn nhất mà ông trời ban tặng," hắn nghĩ thầm, ánh mắt lướt qua những ngôi nhà đang dần bừng sáng. "Không quyền lực, không danh vọng, chỉ là bình yên. Và nó đáng giá hơn bất cứ thứ gì." Hắn đã từng nghĩ, mình cần phải thay đổi thế giới này, cần phải mang đến sự công bằng. Nhưng rồi hắn hiểu, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Thay vào đó, hắn đã tự tạo ra một thế giới công bằng của riêng mình, trong phạm vi mà hắn có thể kiểm soát.
Hắn quay vào trong phòng, nhìn Bạch Vân Nhi đang say ngủ bên cạnh. Nàng nằm nghiêng, khuôn mặt thanh tú vùi vào gối, mái tóc đen nhánh xõa ra trên chiếc gối thêu. Nàng vẫn đẹp như ngày nào, nhưng giờ đây trên gương mặt nàng không còn vẻ lo âu hay căng thẳng. Thay vào đó là sự thanh thản, mãn nguyện. Hắn nhẹ nhàng tiến đến bên giường, khẽ cúi xuống, vuốt nhẹ những lọn tóc vương trên trán nàng. Làn da nàng mềm mại và ấm áp dưới đầu ngón tay hắn. Hắn đứng đó một lúc, chỉ để ngắm nhìn nàng, để cảm nhận sự tồn tại bình yên của nàng bên cạnh hắn. Mỗi hơi thở đều đặn của nàng là một lời khẳng định cho lựa chọn của hắn, một minh chứng cho hạnh phúc mà họ đã cùng nhau vun đắp.
Hắn khẽ khàng rời giường, không muốn đánh thức nàng. Hắn khoác lên mình bộ thường phục bằng vải bông giản dị nhưng sạch sẽ, không còn là những bộ quần áo vá víu thô sơ của ngày xưa. Hắn bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn, cùng với hình ảnh nàng đang say ngủ, như một đóa sen e ấp giữa chốn bình yên. Một ngày mới đã bắt đầu, một ngày mới tràn ngập sự an yên và những khoảnh khắc quý giá bên gia đình.
***
Trong khu vườn rộng lớn của tư gia Lâm Dịch, một khu vườn mà hắn đã dành nhiều tâm huyết để thiết kế và chăm sóc, cả gia đình đang tận hưởng buổi sáng muộn. Nắng đã lên cao, nhưng vẫn còn dịu nhẹ, xuyên qua những tán lá xanh um, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên lối đi lát đá cuội. Gió nhẹ lay động tán lá, mang theo mùi đất tươi xốp và hương thơm ngan ngát của hàng trăm loài thảo dược và hoa trái. Tiếng chim hót líu lo, tiếng ong vo ve bay lượn quanh những chùm hoa đang độ khoe sắc, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, cao vời vợi, như một tấm lụa ngọc bích trải rộng.
Vườn Thảo Dược này không chỉ là nơi để trồng trọt mà còn là một không gian sống, một ốc đảo bình yên giữa vùng đất tự trị. Những luống rau xanh mướt được chăm sóc tỉ mỉ, những cây ăn quả trĩu cành, và đặc biệt là khu vực dành riêng cho các loại thảo dược quý hiếm mà Lâm Dịch đã sưu tầm hoặc nhân giống. Hương bạc hà the mát, hương cúc dịu nhẹ, hương quế nồng ấm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa thư thái vừa tràn đầy sức sống.
Ở một góc vườn, Lâm phụ đang tỉ mẩn hướng dẫn Lâm Tiểu Nguyệt cách tưới nước cho một luống rau cải mới trồng. Khuôn mặt ông, tuy vẫn hằn những vết khắc khổ của năm tháng lao động, giờ đây đã rạng rỡ niềm vui và sự an nhàn. Ánh mắt ông hiền lành, đầy tình yêu thương khi nhìn cô con gái bé bỏng của mình. Ông không còn phải lo toan về việc ruộng đất có bị thu thuế quá mức không, hay có đủ ăn qua mùa đông không. Cuộc sống đã thay đổi hoàn toàn.
"Con phải tưới nhẹ nhàng thôi, Tiểu Nguyệt," Lâm phụ nói, giọng nói hiền từ, "như vầy này, để nước thấm từ từ vào đất, cây con mới không bị đổ. Con thấy không?" Ông cầm chiếc gáo nhỏ bằng gỗ, múc một gáo nước từ cái chum sành đặt gần đó, rồi nhẹ nhàng đổ xuống gốc rau.
Lâm Tiểu Nguyệt, giờ đây đã lớn hơn một chút, không còn gầy gò mà tràn đầy sức sống. Cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch và hạnh phúc. Bộ quần áo vải thô màu xanh lá cây càng làm nổi bật vẻ hoạt bát của cô bé. "Cha ơi, cây này bao giờ thì ra quả ạ? Con muốn ăn quá!" Cô bé ngây thơ, hớn hở chỉ vào một cây cà chua con mới nhú, ánh mắt đầy mong đợi.
Lâm phụ xoa đầu con bé, mỉm cười đầy thâm ý. "Sắp rồi, con gái. Con phải kiên nhẫn, giống như anh con đã kiên nhẫn xây dựng nơi này vậy. Mọi thứ tốt đẹp đều cần thời gian và sự chăm sóc." Ông nhìn về phía Lâm Dịch đang đứng cách đó không xa, ánh mắt hiện lên niềm tự hào không thể che giấu.
Cách đó vài bước, Lâm mẫu và Bạch Vân Nhi thì đang hái những bông hoa tươi để cắm vào bình. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt đã hằn rõ dấu vết thời gian, nay ánh mắt không còn lo âu mà thay vào đó là sự mãn nguyện, bình yên. Bà vận một bộ áo vải giản dị nhưng sạch sẽ, tươm tất.
"Vân Nhi à, cành này cắm vào bình kia sẽ đẹp lắm đấy. Để mẹ chỉ con cách cắm cho hài hòa," Lâm mẫu nói, giọng nói thanh thản, yêu đời. Bà cầm một bó hoa cúc trắng muốt, khẽ vuốt ve từng cánh hoa mềm mại.
Bạch Vân Nhi mỉm cười dịu dàng, đôi mắt thông minh lấp lánh dưới ánh nắng. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, vẫn giữ được phong thái tao nhã của mình. "Dạ, mẹ. Chúng con thật may mắn khi có được cuộc sống như thế này. Có lẽ, đây chính là thiên đường mà chàng ấy đã hứa." Nàng khẽ quay đầu, ánh mắt tìm kiếm Lâm Dịch, và khi bắt gặp ánh mắt hắn, nàng trao hắn một nụ cười ấm áp, đầy yêu thương.
Lâm Dịch chậm rãi bước đến gần, đôi mắt anh dõi theo từng thành viên trong gia đình, ghi khắc từng khoảnh khắc bình dị này vào tâm trí. Tiếng cười giòn tan của Lâm Tiểu Nguyệt vang vọng khắp khu vườn, như một bản nhạc hạnh phúc. Lâm phụ và Lâm mẫu cũng đã thực sự an hưởng tuổi già, không còn lo toan về miếng cơm manh áo hay chiến tranh loạn lạc. Họ đã trải qua quá nhiều gian khổ, giờ đây, họ xứng đáng với cuộc sống bình yên này.
"Thiên đường..." Lâm Dịch nghĩ thầm, nhìn nụ cười của Bạch Vân Nhi. "Đúng vậy. Thiên đường không phải ở trên trời, mà ở ngay đây, trong từng hơi thở bình yên, trong từng nụ cười của những người ta yêu thương. Kiên nhẫn, mưu lược, đấu tranh... tất cả là để đổi lấy những khoảnh khắc này." Hắn đã từng nghĩ rằng mình phải tìm kiếm một cái gì đó vĩ đại hơn, một thứ quyền lực có thể thay đổi cục diện thế giới. Hắn đã từng tin rằng "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" không chỉ là cho bản thân, mà còn là để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn cho thế giới này. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, cái tương lai tốt đẹp nhất không phải là một vương triều hùng mạnh, mà là một gia đình hạnh phúc, một cộng đồng an lành.
Hắn đứng cạnh Bạch Vân Nhi, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nàng. Bàn tay nàng mềm mại, ấm áp, nhưng hắn biết nó đã từng cầm kiếm, từng tính toán những con số phức tạp, từng đưa ra những quyết định khó khăn. "Vân Nhi, khu vườn này, những nụ cười này... đều là thành quả của chúng ta." Hắn nói khẽ, ánh mắt tràn đầy yêu thương và sự thấu hiểu.
Nàng siết nhẹ tay hắn, tựa đầu vào vai hắn. "Phải, phu quân. Thành quả của chàng, của những gì chàng đã hy sinh và kiến tạo." Nàng biết hắn không nói hết, nhưng nàng hiểu. Hắn đã hy sinh biết bao nhiêu giấc ngủ, bao nhiêu suy tư, bao nhiêu mưu lược để có được ngày hôm nay. Hắn đã dùng "tri thức là vũ khí mạnh nhất" của mình không chỉ để sinh tồn mà còn để gieo mầm hạnh phúc.
Lâm Dịch nhìn về phía cha mẹ và em gái mình, những người đang tận hưởng niềm vui giản dị của cuộc sống. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong từng tế bào. Mọi nghi hoặc, mọi lo toan về thế sự ngoài kia đều tan biến. Thế giới ngoài kia có thể vẫn loạn lạc, những thế lực mới có thể đang trỗi dậy tranh giành thiên hạ. Nhưng nơi đây, là thiên đường của họ. Một thiên đường không cần phép thuật hay thần thông, chỉ cần tình yêu và sự lựa chọn đúng đắn.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm cả bầu trời phía Tây một màu vàng cam rực rỡ, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi lại tìm về Hồ Sen Tĩnh Mịch. Lâm Tiểu Nguyệt đã ngủ say trong vòng tay Lâm mẫu ở nhà, sau một ngày dài vui chơi và học hỏi trong vườn. Tiếng cười đùa hồn nhiên của con bé đã thay thế bằng sự yên tĩnh của đêm về, nhưng dư âm của niềm vui vẫn còn vương vấn trong không khí.
Mặt hồ lăn tăn gợn sóng nhẹ, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ như một tấm gương khổng lồ bằng đồng. Những bông sen trắng muốt, vẫn kiên cường tỏa hương, giờ đây khoe sắc thắm dưới ánh sáng yếu ớt dần tắt. Không khí dần mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm của nước và mùi hương đặc trưng của sen, thanh khiết và dịu dàng. Bầu trời vẫn trong xanh không một gợn mây, nhưng ở phía Đông, một vầng trăng lưỡi liềm đã bắt đầu ló dạng, treo mình trên đỉnh núi xa xa, hứa hẹn một đêm tĩnh mịch.
Lâm Dịch ngả đầu vào vai Bạch Vân Nhi, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của mái tóc nàng, của vòng tay nàng khẽ ôm lấy cánh tay hắn. Sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể hắn, từ đỉnh đầu đến gót chân. Hắn khẽ nhắm mắt, để những hình ảnh về cuộc đời đã qua lướt qua tâm trí – như một cuộn phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết.
Hắn nhớ về những ngày đầu lạc lõng, khi hắn chỉ là một linh hồn cô độc trong thân xác một thiếu niên 17 tuổi, lạc vào một thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt. Nỗi sợ hãi về cái chết cận kề, sự bất lực trước cảnh đói nghèo và sự áp bức đã từng là những bóng ma ám ��nh hắn. Hắn đã từng sống trong sự cảnh giác tột độ, từng phải tính toán từng bước đi, từng lời nói, chỉ để "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn đã dùng "tri thức là vũ khí mạnh nhất" của mình để chống lại mọi nghịch cảnh, để dần dần tạo dựng một chỗ đứng, một gia đình, một cộng đồng.
Hắn nhớ về những trận chiến khốc liệt, không phải bằng vũ khí hay phép thuật, mà bằng trí tuệ và mưu lược. Những cuộc đối đầu với các thế gia, với quan trường thối nát, với những băng nhóm giang hồ hung hãn. Những lựa chọn sinh tử, khi hắn phải đặt cược tất cả để bảo vệ những người thân yêu. Hắn đã từng đứng trên bờ vực của quyền lực, khi mọi người đều muốn tôn hắn lên làm lãnh chúa, làm người dẫn dắt. Nhưng rồi, hắn đã chọn buông bỏ tất cả, từ bỏ danh vọng, từ bỏ quyền lực, từ bỏ cả những tham vọng thay đổi thế giới.
Tất cả những nghi hoặc, những giằng xé nội tâm về việc lựa chọn giữa quyền lực và bình yên, giờ đây đã hoàn toàn tan biến. Chỉ còn lại sự thanh thản tuyệt đối, một ni��m tin vững chắc vào con đường mà hắn đã chọn. Đó không phải là một sự trốn tránh, mà là một sự giác ngộ. Hắn đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã trở thành một người đàn ông hạnh phúc, một người đàn ông tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.
"Vân Nhi, em có thấy không..." Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm ấm, đầy cảm xúc, hơi thở nhẹ nhàng phả vào mái tóc nàng. "Đây chính là điều anh hằng tìm kiếm. Không phải là ngai vàng, cũng chẳng phải là danh tiếng lẫy lừng. Mà là khoảnh khắc này, bên em, bên gia đình chúng ta, trong chốn bình yên này."
Bạch Vân Nhi dịu dàng nương tựa vào hắn, đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn. "Em thấy, phu quân. Hạnh phúc này, bình yên này, là do chàng mang lại. Là chàng đã dùng cả sinh mạng để bảo vệ. Em biết, chàng đã phải hy sinh rất nhiều để có được ngày hôm nay." Nàng hiểu rằng, cái gọi là buông bỏ không hề dễ dàng đối với một người đã từng ở đỉnh cao của trí tuệ và quyền lực cục bộ như hắn. Nhưng hắn đã làm được, vì nàng, vì gia đình, vì một cu���c sống mà hắn tin là đúng đắn.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, khẳng định. "Không, là do chúng ta cùng nhau tạo nên, Vân Nhi. Em cũng đã hy sinh rất nhiều, đã luôn ở bên anh, cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Sau tất cả, anh nhận ra, vương quyền hay danh vọng đều không bằng một gia đình ấm êm, một chốn bình yên để trở về. Anh không cần làm anh hùng, không cần là vĩ nhân của thế giới này. Chỉ cần là người đàn ông của gia đình chúng ta, vậy là đủ." Hắn siết chặt tay nàng, cảm nhận sự gắn kết không thể tách rời giữa hai người. "Đó là sự công bằng duy nhất mà anh cần tìm thấy trong cuộc đời này, một sự công bằng mà anh tự tay kiến tạo."
Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt nàng. Trong đó, hắn thấy được sự tin cậy, tình yêu thương và sự thấu hiểu vô bờ bến. Hắn thấy được cả những năm tháng đã qua, và cả tương lai đang rộng mở trước mắt. Một tương lai không còn những âm mưu, không còn những trận chiến, chỉ còn những ngày tháng bình dị, an yên.
Thế giới ngoài kia có thể vẫn loạn lạc, những thế lực mới có thể đang trỗi dậy tranh giành thiên hạ. Hắn biết điều đó, nhưng giờ đây, nó chỉ là một phông nền xa xăm, không còn ảnh hưởng trực tiếp đến hắn và vùng đất của hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng chúng ta đã tự tìm thấy nó, trong chính những lựa chọn của mình." Nơi đây, là thiên đường của họ. Một thiên đường không cần phép thuật hay thần thông, chỉ cần tình yêu và sự lựa chọn đúng đắn. Một người xuyên không như hắn, cuối cùng đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi tựa vào nhau, tay trong tay, cùng ngắm hoàng hôn vàng cam dần tắt và ánh trăng bắt đầu ló dạng, đổ bóng bạc xuống mặt hồ. Hắn khẽ cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng, không cần lời nói cũng đủ để hiểu thấu lòng nhau. Đó không phải là một nụ hôn đầy đam mê của tuổi trẻ, mà là một nụ hôn của sự đồng điệu tâm hồn, của sự mãn nguyện và tình yêu vĩnh cửu. Mùi hương sen thoang thoảng, tiếng gió đêm khẽ rì rào, và sự ấm áp từ người nàng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc hoàn hảo, một khoảnh khắc mà hắn biết mình sẽ ghi nhớ mãi mãi. Hắn đã tìm thấy bến đỗ, tìm thấy bình yên, tìm thấy hạnh phúc. Và đó, đối với hắn, là tất cả.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.