Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 1000: Bình Yên Vĩnh Cửu: Dòng Thời Gian Ngừng Trôi Nơi Tâm Hồn

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi tựa vào nhau, tay trong tay, cùng ngắm hoàng hôn vàng cam dần tắt và ánh trăng bắt đầu ló dạng, đổ bóng bạc xuống mặt hồ. Hắn khẽ cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng, không cần lời nói cũng đủ để hiểu thấu lòng nhau. Đó không phải là một nụ hôn đầy đam mê của tuổi trẻ, mà là một nụ hôn của sự đồng điệu tâm hồn, của sự mãn nguyện và tình yêu vĩnh cửu. Mùi hương sen thoang thoảng, tiếng gió đêm khẽ rì rào, và sự ấm áp từ người nàng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc hoàn hảo, một khoảnh khắc mà hắn biết mình sẽ ghi nhớ mãi mãi. Hắn đã tìm thấy bến đỗ, tìm thấy bình yên, tìm thấy hạnh phúc. Và đó, đối với hắn, là tất cả.

***

Bình minh hé rạng. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lâm Dịch khỏi giấc ngủ sâu. Hắn không vội vàng thức dậy ngay mà nằm im lặng một lúc, lắng nghe tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, thứ âm thanh quen thuộc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống nơi đây. Tiếng gió sớm xào xạc luồn qua những rặng tre xanh mướt sau nhà, mang theo hơi ẩm mát lành của sương đêm. Mùi đất tươi, mùi cỏ dại và hương hoa lài trắng muốt trong vườn nhà quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác dễ chịu, khiến lồng ngực hắn căng tràn sức sống.

Hắn khẽ cựa mình, nhẹ nhàng vén chăn để không làm Bạch Vân Nhi thức giấc. Nàng vẫn đang say ngủ, gương mặt thanh tú lộ vẻ an yên, đôi môi khẽ hé nụ cười. Ngắm nhìn nàng, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Lâm Dịch. Đã bao nhiêu năm rồi, kể từ cái ngày hắn lạc bước đến thế giới này, từ một thiếu niên 17 tuổi gầy gò, xanh xao ở vùng biên thùy nghèo khó, vật lộn với sinh tồn, cho đến giờ phút này, hắn đã có thể mỉm cười thanh thản như vậy. Cuộc đời hắn, đúng là một hành trình phi thường, nhưng đích đến lại bình dị đến không ngờ.

Hắn rời giường, khoác vội chiếc áo vải thô, rồi bước ra ban công. Trước mắt hắn là một bức tranh sống động của vùng đất tự trị do chính tay hắn kiến tạo. Bình minh đang bừng lên rạng rỡ, nhuộm vàng những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Làn sương sớm vẫn còn vương vấn trên ngọn cây, mái nhà, tạo nên một vẻ đẹp hư ảo. Từ xa, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa đâu đó trong làng vọng lại, hòa cùng tiếng nước suối chảy róc rách từ con kênh dẫn nước vào làng. Khói bếp đã bắt đầu bay lên từ những mái nhà ngói đỏ tươi, mang theo mùi thơm của bữa sáng ấm áp. Tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình, yên ả, tràn đầy sức sống và hy vọng. Cảm giác an toàn tuyệt đối, một cảm giác mà hắn đã từng khao khát đến cháy bỏng trong những ngày đầu sinh tồn.

Hít một hơi thật sâu không khí trong lành, Lâm Dịch nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những ký ức về hành trình gian khó, những lựa chọn sinh tử, những âm mưu quyền lực hiện lên như một thước phim quay chậm. Hắn nhớ về những ngày đầu tiên, khi hắn chỉ là một kẻ lạ mặt, không thiên phú tu luyện, không bàn tay vàng, chỉ có tư duy logic và bản năng sinh tồn mãnh liệt của một người hiện đại. Hắn đã phải vật lộn với cái đói, cái nghèo, với sự áp bức của thế gia địa phương, sự mục ruỗng của quan trường. Hắn đã từng phải dùng hết mưu trí để bảo vệ gia đình mình, từng bước tạo dựng chỗ đứng trong ngôi làng nhỏ bé này.

Rồi chiến loạn bùng nổ, phá vỡ trật tự cũ. Hắn đã đứng trước vô vàn lựa chọn, từng bước một dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức để xây dựng thế lực riêng. Những trận chiến khốc liệt, không phải bằng vũ khí hay phép thuật, mà bằng trí tuệ và sự kiên trì. Những cuộc đối đầu với các thế gia hùng mạnh, với những băng nhóm giang hồ hung hãn, với những kẻ tham vọng quyền lực. Hắn đã từng đứng trên bờ vực của quyền lực, khi mọi người đều muốn tôn hắn lên làm lãnh chúa, làm người dẫn dắt một vương triều mới. Những lời mời gọi danh vọng, những lời hứa hẹn về một tương lai lẫy lừng. Nhưng tất cả đều bị hắn từ chối.

"Cuối cùng, ta đã làm được." Hắn khẽ thốt lên, giọng nói trầm ấm, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. "Không phải vương vị, không phải quyền lực, chỉ là một góc bình yên này thôi... Nhưng nó đáng giá hơn tất cả." Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây tràn đầy sự mãn nguyện. Hắn đã không chọn con đường trở thành anh hùng, không chọn thay đổi thế giới, mà chọn bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Đó không phải là một sự trốn tránh, mà là một sự giác ngộ. Hắn đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã trở thành một người đàn ông hạnh phúc, một người đàn ông tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.

Thế giới ngoài kia có thể vẫn loạn lạc, những thế lực mới có thể đang trỗi dậy tranh giành thiên hạ. Hắn biết điều đó, nhưng giờ đây, nó chỉ là một phông nền xa xăm, không còn ảnh hưởng trực tiếp đến hắn và vùng đất của hắn. Vùng đất này, được xây dựng trên nền tảng của tri thức và mưu lược, trên sự tin tưởng và tình người, đã trở thành một ốc đảo thanh bình giữa biển cả phong ba bão táp. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn từng khắc cốt ghi tâm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn đã dùng nó để vượt qua mọi thử thách. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, nhưng hắn đã tự tay kiến tạo một sự công bằng cho riêng mình, cho gia đình và những người hắn yêu thương. Hắn vươn vai, gân cốt giãn ra, một nụ cười nhẹ nhõm hiện rõ trên môi. Không còn chút vội vã hay toan tính, hắn quay vào nhà, chuẩn bị cho một ngày mới, một ngày bình yên như bao ngày khác.

***

Nắng sớm đã lên cao, rải những vệt vàng óng ả khắp sân nhà. Mùi cháo nóng hổi quyện với hương bánh mì nướng và mùi trà thơm thoang thoảng bay ra từ gian bếp, đánh thức mọi giác quan. Tiếng Lâm mẫu gọi ăn sáng, giọng nói tuy đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn ấm áp và tràn đầy sức sống, vọng ra từ căn bếp: "Lâm Dịch, Vân Nhi, mau ra ăn sáng đi con! Cha con và Tiểu Nguyệt ��ợi từ lâu rồi."

Vừa bước ra sân, Lâm Dịch đã thấy một khung cảnh quen thuộc mà hắn yêu quý. Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp vì lao động, đang ngồi bên bàn đá dưới gốc cây thị cổ thụ, ánh mắt hiền lành, đầy tình yêu thương. Gương mặt khắc khổ ngày nào giờ đã giãn ra, thay vào đó là vẻ an yên, mãn nguyện. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt không còn sự lo âu mà thay vào đó là niềm hạnh phúc và an nhàn. Bà đang đặt thêm một đĩa bánh lên bàn, mỉm cười nhìn cả nhà.

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn ngày nào, giờ đã là một thiếu nữ duyên dáng, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu không còn gầy gò, đôi mắt to tròn vẫn ngây thơ nhưng đã thêm phần hiểu chuyện. Nàng đang líu lo trò chuyện với Lâm phụ về vụ mùa sắp tới, thỉnh thoảng liếc nhìn ca ca với ánh mắt ngưỡng mộ. Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, đang dịu dàng rót trà cho mọi người. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lấp lánh hạnh phúc, khóe môi luôn giữ một nụ cười nhẹ nhàng.

"Chào cha, mẹ. Chào Tiểu Nguyệt." Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm. Hắn kéo ghế ngồi cạnh Bạch Vân Nhi, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân yêu.

"Ca ca, huynh dậy rồi à? Mẹ làm món cháo đậu xanh huynh thích đó!" Tiểu Nguyệt reo lên, đặt một bát cháo nghi ngút khói trước mặt hắn.

"Cháo đậu xanh của mẹ là ngon nhất rồi." Lâm Dịch mỉm cười, xoa đầu em gái. "Tiểu Nguyệt nhà ta càng ngày càng khéo léo, sau này ai lấy được em chắc chắn có phúc lớn."

Tiểu Nguyệt đỏ bừng mặt, lí nhí: "Ca ca lại trêu muội rồi."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc vọng tới. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, bước vào sân, theo sau là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Vương Đại Trụ vẫn mặc bộ trang phục lao động của nông dân, nhưng ánh mắt tràn đầy sự hài lòng và trung thành. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lúc nào cũng vui vẻ. Lý Hổ, vạm vỡ không kém Đại Trụ, v��� mặt từng có phần hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, giờ đây đã trở nên bình thản, trọng nghĩa khí hơn.

"Đại ca, Lâm phu nhân, Lâm lão gia, Tiểu Nguyệt cô nương, Bạch cô nương!" Cả ba đồng thanh chào, giọng Vương Đại Trụ nói to, rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý.

"Vào đi, Đại Trụ, Nhị Cẩu, Lý Hổ. Ngồi xuống cùng ăn sáng." Lâm mẫu vẫy tay, khuôn mặt hiền từ. "Còn nhiều cháo lắm."

Ba người họ vui vẻ ngồi vào bàn. Cuộc trò chuyện nhanh chóng trở nên rôm rả. Vương Đại Trụ bắt đầu kể về tình hình vụ mùa lúa nước năm nay, ước tính năng suất sẽ rất tốt nhờ hệ thống thủy lợi được Lâm Dịch cải tiến. Trần Nhị Cẩu chen vào, hào hứng nói về kế hoạch xây thêm vài căn nhà mới cho những gia đình mới chuyển đến vùng đất của họ, và cả dự án mở rộng con đường chính để thuận tiện cho việc giao thương.

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, đôi mắt sáng rực. "Đại ca cứ yên tâm, mọi chuyện ở đây đều đâu vào đấy cả. Ai ai cũng có việc làm, ai ai cũng c�� cái ăn, chẳng ai còn phải lo lắng đói rét như xưa nữa."

Lý Hổ gật gù phụ họa, giọng trầm hơn: "Đúng vậy, Lâm huynh. Nhờ có huynh, vùng đất này mới có được ngày hôm nay. Chúng tôi nợ huynh một ân tình lớn."

Lâm Dịch mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp khi nhìn những gương mặt thân thuộc. Hắn nhớ về những ngày đầu, khi Đại Trụ, Nhị Cẩu, Lý Hổ đều là những thanh niên hoang mang, đói khổ, hoặc lạc lối trong giang hồ. Giờ đây, họ đều đã tìm thấy vị trí của mình, sống một cuộc đời ổn định, hạnh phúc. "Không có gì là ân tình cả. Chúng ta là anh em, là cộng sự. Mọi người đã cùng ta đổ mồ hôi công sức để xây dựng nên nơi này."

Bạch Vân Nhi dịu dàng rót thêm trà cho Lý Hổ, mỉm cười nói: "Mấy ngày nay công việc giao thương ở bến thuyền cũng thuận lợi. Hàng hóa từ các vùng lân cận đổ về ngày càng nhiều, chứng tỏ uy tín và sự an toàn của vùng đất chúng ta đã được khẳng định."

Lâm mẫu đặt tay lên tay Lâm Dịch, ánh mắt rưng rưng: "Nhờ có con, gia đình ta mới có ngày hôm nay, an cư lạc nghi��p như thế này. Mẹ từng nghĩ đời này chỉ có thể sống trong cảnh đói nghèo, lo lắng từng bữa. Không ngờ lại có ngày được hưởng an nhàn thế này."

Lâm Dịch nắm chặt tay mẹ, cảm nhận sự chai sạn nhưng ấm áp. "Mẹ đừng nói vậy. Con chỉ làm những điều con cho là đúng. Hạnh phúc này là do cả gia đình mình cùng nhau vun đắp." Hắn nhìn cha, nhìn mẹ, nhìn Tiểu Nguyệt, nhìn Vân Nhi, nhìn những người bạn thân thiết. Đây chính là thành quả của hắn. Không phải một vương triều rộng lớn, không phải một danh hiệu vĩ đại, mà là một gia đình ấm êm, một cộng đồng vững mạnh, một chốn bình yên để trở về. Sự mãn nguyện tràn ngập tâm hồn hắn. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình ngay trong những khoảnh khắc giản dị này.

Sau bữa ăn, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi đỡ Lâm mẫu dọn dẹp. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng cười nói rộn ràng, tất cả tạo nên một bản nhạc quen thuộc của cuộc sống. Lâm phụ ra vườn chăm sóc cây cảnh, khẽ ho khan vài tiếng, nhưng gương mặt vẫn tràn đầy niềm vui. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vui vẻ rời đi để tiếp tục công việc của mình, mỗi người đều tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình dị. Mùa màng, xây dựng, giao thương, bảo vệ an ninh... mỗi người một việc, nhưng tất cả đều hướng tới mục tiêu chung: xây dựng và bảo vệ vùng đất bình yên này.

***

Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng Hồ Sen Tĩnh Mịch một màu cam đỏ rực rỡ, phản chiếu lung linh trên mặt hồ. Gió nhẹ lay động những cánh sen hồng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn và mang theo hương sen thanh khiết thoang thoảng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá cây xào xạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.

Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi tản bộ bên bờ hồ, tay trong tay. Hắn cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nàng, sự gắn kết không lời giữa hai tâm hồn đã cùng nhau trải qua bao thăng trầm. Ánh mắt hắn bất chợt dừng lại ở một hình ảnh quen thuộc. Bên bờ hồ, dưới gốc liễu rủ, Ông già câu cá vẫn ngồi bất động như pho tượng đá, cần câu buông thõng. Dáng người gầy gò trong chiếc áo tơi cũ kỹ, đội nón lá, quay lưng về phía hoàng hôn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía mặt nước phẳng lặng. Một hình ảnh biểu tượng cho sự bình yên tuyệt đối, một cuộc đời không vướng bận, mà Lâm Dịch đã luôn hướng tới. Hắn mỉm cười.

Từ phía xa, một dáng người gầy gò, khoác chiếc áo cà sa cũ kỹ, từ từ tiến đến. Đó là Lão Tăng Viên Giác. Gương mặt hiền từ, đôi mắt chứa đựng sự từ bi và trí tuệ, nụ cười an hòa thường trực trên môi. Tiếng chuông chùa Viên Giác Tự, tuy đã xa xôi, vẫn thỉnh thoảng vọng lại, mang theo sự thanh tịnh của chốn thiền môn.

"Lâm thí chủ, Bạch cô nương." Lão Tăng khẽ chắp tay, giọng nói trầm ấm.

"Sư phụ." Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đồng thanh đáp, cúi chào.

Ba người ngồi xuống một phiến đá ven hồ, cùng ngắm nhìn hoàng hôn dần buông. Lão Tăng Viên Giác nhìn về phía ông già câu cá, rồi lại quay sang Lâm Dịch, ánh mắt thấu triệt: "Thế gian vạn vật, đều có duyên số. Đến được bến bờ bình yên này, Lâm thí chủ đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp. Nhưng cu��i cùng, người đã tìm thấy điều quý giá nhất."

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng không còn chút gánh nặng. "Đúng vậy, sư phụ. Con đã từng nghĩ quyền lực, danh vọng là tất cả. Con đã từng nghĩ chỉ có thể dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, để bảo vệ những người con yêu thương. Nhưng giờ đây, con biết, hạnh phúc không nằm ở đó. Hạnh phúc nằm trong những khoảnh khắc bình dị này, trong tình thân, trong sự an yên của tâm hồn."

Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng siết chặt tay hắn, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu và tình yêu thương. Nàng biết, để đi đến được ngày hôm nay, hắn đã phải trải qua những cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đến mức nào. Từ một người đàn ông hiện đại mang trong mình những kiến thức vượt thời đại, hắn đã từng đứng trước cám dỗ của việc làm bá chủ, thay đổi cả một vương triều. Nhưng cuối cùng, hắn đã chọn buông bỏ tất cả, chọn quay về với những giá trị cốt lõi nhất của con người.

Lão Tăng Viên Giác gật đầu, đôi mắt khép hờ: "Vạn pháp quy tâm, bình yên trong tâm chính là bình yên thật sự. Người đã nhìn thấu." Ngài dừng lại một lát, rồi khẽ nói tiếp: "Cẩm Nang Kế Sách mà người đã dùng, nó chỉ là một phương tiện. Con đường mà người chọn đi, mới là chân lý."

Lâm Dịch mỉm cười. "Vâng, sư phụ. Cẩm Nang Kế Sách đã giúp con vượt qua nhiều hiểm nguy, nhưng nó không thể định nghĩa con đường của con. Con đường này, là do con tự tay vẽ nên." Hắn chợt nhớ lại những câu chữ trong cuốn cẩm nang, những chiến lược, những kế sách lật đổ và kiến tạo. Hắn đã dùng chúng, nhưng không phải để phục vụ cho tham vọng cá nhân, mà để dẫn dắt mọi người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn, và cuối cùng, để tìm về sự bình yên cho chính mình.

Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, phản chiếu xuống mặt hồ như những viên kim cương. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hơi sương và mùi hương sen nồng nàn hơn. Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi. Hắn hoàn toàn chìm đắm trong khoảnh khắc hiện tại. Không còn quá khứ, không còn tương lai, chỉ có sự bình yên vĩnh cửu.

Thế giới bên ngoài kia, vẫn còn tồn tại những bí ẩn chưa được giải đáp. Những thế lực tu hành, những vùng đất xa xôi với linh khí mỏng manh hay dồi dào, những tri thức cổ xưa bị chôn vùi. Hắn biết, chúng vẫn hiện hữu, vẫn vận hành theo quy luật của riêng mình. Nhưng giờ đây, những điều đó không còn quan trọng với hắn nữa. Hắn đã không đi theo con đường truy cầu sức mạnh hay sự bất tử, mà chọn con đường tìm kiếm hạnh phúc trong sự hữu hạn của kiếp người. Và hắn đã tìm thấy nó, trong chính những lựa chọn của mình. Một người xuyên không như hắn, cuối cùng đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, không cần danh xưng vĩ đại, không cần quyền lực ngút trời. Chỉ cần một cuộc sống bình dị, an yên, bên những người thân yêu. Và đó, đối với Lâm Dịch, là tất cả.

Hắn mở mắt, nhìn về phía Bạch Vân Nhi. Nàng cũng đang nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh như những vì sao trên trời. Hắn nắm chặt tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và bình an lan tỏa. Giữa vũ trụ rộng lớn và đầy bí ẩn, hai con người này, trong vòng tay nhau, đã tạo nên thiên đường của riêng mình. Một thiên đường không cần phép thuật hay thần thông, chỉ cần tình yêu và sự lựa chọn đúng đắn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free