Lạc thế chi nhân - Chương 998: Bên Ấm Trà Cũ, Kể Chuyện Đời An
Lâm Dịch nhắm mắt lại lần nữa, hít thở sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận sự bình yên len lỏi trong từng tế bào của cơ thể. Từ một người hiện đại lạc bước về quá khứ, mục tiêu duy nhất là sinh tồn, hắn đã vượt qua mọi khó khăn, mọi cám dỗ, để rồi tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời không phải ở đỉnh cao quyền lực, mà ở sự thanh thản trong tâm hồn và hạnh phúc bên những người thân yêu. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã kiến tạo nên một "thiên đường" nhỏ bé giữa thế giới loạn lạc, và giờ đây, hắn được sống trọn vẹn trong "thiên đường" đó.
Hắn mở mắt, nhìn về phía xa, nơi ánh đèn lồng của vùng đất tự trị đã bắt đầu thắp sáng, lập lòe như nh���ng vì sao trên mặt đất. Đó không chỉ là ánh sáng của những ngôi nhà, mà còn là ánh sáng của hy vọng, của sự ổn định, của một cộng đồng đã tìm thấy con đường của mình. "Bình yên là đích đến," hắn thầm nhủ. Và giờ đây, hắn đã đến được đích. Đây không phải là sự yếu đuối hay trốn tránh, mà là một sự lựa chọn mạnh mẽ, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Thế giới này có thể hỗn loạn, nhưng "thiên đường" của hắn sẽ vẫn đứng vững, như một ngọn hải đăng giữa giông bão, chứng minh rằng, có những giá trị quý giá hơn bất kỳ vương quyền nào. Hắn không cần danh xưng vĩ đại. Hắn chỉ cần một cuộc sống bình yên, bên những người hắn yêu thương, trong một vùng đất mà hắn đã kiến tạo bằng cả tâm huyết và trí tuệ. Và đó, đối với hắn, là đủ.
***
Hoàng hôn dần buông trên vùng đất tự trị, nhuộm vàng cả một khoảng trời phía tây bằng những mảng màu rực rỡ, từ cam đậm đến tím nhạt. Gió nhẹ mơn man qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi sương mát lành và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây sau một ngày nắng. Trong một ngôi nhà gỗ ấm cúng nằm nép mình bên sườn đồi, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt đang quây quần bên bàn trà. Ánh đèn lồng treo trước hiên đã được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, xua đi bóng tối đang dần bao trùm.
Lâm Tiểu Nguyệt, với mái tóc búi hai chỏm và đôi mắt to tròn lấp lánh, đang ngồi ngay ngắn trên ghế, hai tay chống cằm, hào hứng kể lể. Cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, giờ đây đã không còn vẻ nhút nhát của ngày nào. Chiếc áo vải xanh thêu hoa văn đơn giản khiến cô bé trông càng thêm hoạt bát. "Ca ca, tỷ tỷ Vân Nhi, hôm nay Tiểu Nguyệt đã học được cách làm đèn lồng giấy rất đẹp đó! Bác Trương còn khen con khéo tay hơn cả con gái bác ấy nữa!" Giọng nói non nớt, trong trẻo của cô bé như một dòng suối chảy róc rách, rót đầy niềm vui vào không gian.
Lâm Dịch khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng thật sự thư thái, không vướng bận. Hắn đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm của cô em gái, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương. "Tiểu Nguyệt của chúng ta càng ngày càng khéo léo rồi. Có khi vài năm nữa, cả vùng này sẽ đến nhờ Tiểu Nguyệt làm đèn lồng cho coi." Hắn nói đùa, nhưng trong thâm tâm, hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Cô bé hồn nhiên này, cùng với cha mẹ và Vân Nhi, là lý do lớn nhất để hắn kiên định với con đường đã chọn. Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi sinh tồn là tất cả, khi mỗi bữa ăn đều là một cuộc chiến. Giờ đây, nhìn Tiểu Nguyệt vô tư vui đùa, hắn biết mọi nỗ lực đều xứng đáng.
Bạch Vân Nhi, người bạn đời thanh tú với vóc dáng thon thả, đôi mắt thông minh sắc sảo nhưng giờ đây ánh lên vẻ dịu dàng vô hạn, tựa đầu vào vai Lâm Dịch. Nàng khẽ siết chặt bàn tay hắn, như muốn chia sẻ niềm hạnh phúc thầm lặng này. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch. Hương trà sen thơm ngát lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ góc phòng, tạo nên một không gian ấm cúng và an yên đến lạ. "Chắc chắn rồi, Tiểu Nguyệt là tiểu công chúa khéo tay nhất vùng này mà," nàng phụ họa, giọng nói ngọt ngào, ��nh mắt tràn đầy yêu thương dành cho Lâm Dịch và cô em chồng.
Lâm phụ, lão nông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp, ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà nóng. Khuôn mặt khắc khổ ngày nào giờ đã giãn ra, khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian nhưng ánh lên niềm vui sướng. Ông vuốt chòm râu bạc, mỉm cười hiền hậu. "Tiểu Nguyệt nhà ta giờ là niềm tự hào của cả nhà rồi. Hồi nhỏ, ai mà ngờ nó lại lanh lợi thế này." Giọng ông trầm ấm, chất phác, ẩn chứa niềm tự hào không thể giấu diếm.
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng giờ đây rạng rỡ nụ cười, ân cần gắp một miếng bánh ngọt vào chén của Lâm Tiểu Nguyệt. "Con cứ ăn đi, đừng để nguội. Mấy đứa nhỏ giờ được học hành tử tế, không như ngày xưa chúng ta, suốt ngày chỉ biết lo cái ăn cái mặc." Bà nói, ánh mắt dõi theo con trai, đầy mãn nguyện. Bà đã trải qua quá nhiều gian khó, chứng kiến con mình từ một thiếu niên yếu ớt, xanh xao trở thành một trụ cột vững chãi, một người đã kiến tạo nên một cuộc sống bình yên cho cả gia đình. Đối với bà, không có gì quý giá hơn cảnh gia đình sum vầy, con cháu bình an.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thơm, tiếng cười trẻ thơ và sự ấm áp từ bàn tay Vân Nhi. Hắn mở mắt, nhìn ngắm từng người thân yêu. Đối với hắn, đây không chỉ là một bữa trà chiều, mà là bức tranh hoàn hảo của cuộc sống mà hắn đã từng mơ ước – một cuộc sống bình dị, không quyền lực, không mưu toan, chỉ có tình thân và sự an yên. Hắn đã từng nghĩ, với tư cách một người xuyên không, mình phải làm gì đó vĩ đại, phải thay đổi thế giới. Nhưng dần dần, hắn nhận ra, cái vĩ đại nhất không phải là trở thành hoàng đế hay tiên nhân, mà là tạo dựng được một chốn bình yên cho những người mình yêu thương, giữa một thế giới đầy biến động. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói đó đã dẫn lối hắn qua những ngày gian khó. Nhưng giờ đây, nó đã biến thành "Bình yên là đích đến." Tri thức hắn mang theo từ thế giới hiện đại không phải để xưng bá, mà để bảo v��, để xây dựng.
"Cha, mẹ, cha mẹ có nhớ hồi con mới về đây không? Lúc đó, chúng ta còn phải lo từng hạt gạo, từng củ khoai," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm ấm, gợi lại những ký ức xa xưa. Hắn không khỏi mỉm cười khi nghĩ về những ngày tháng ấy, tuy gian khổ nhưng đã tôi luyện nên hắn của ngày hôm nay. "Lúc đó, con chỉ mong sao cả nhà có đủ cái ăn, cái mặc, không bị lũ thổ phỉ quấy nhiễu. Ai ngờ, giờ đây chúng ta lại có thể ngồi đây, cùng nhau thưởng trà, ngắm cảnh."
Lâm phụ gật gù, ánh mắt xa xăm. "Nhớ chứ con. Hồi đó, cha cứ nghĩ đời mình chỉ đến thế. Ai ngờ có ngày được hưởng phước thế này. Tất cả là nhờ con, Dịch nhi." Ông nhìn con trai với ánh mắt đầy tự hào, một niềm tự hào thuần túy của một người cha dành cho con mình.
Lâm mẫu cũng khẽ thở dài, nhưng là một tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm. "Mẹ còn nhớ có lần con bị thương nặng, cả nhà lo sốt vó. Giờ thì con đã lớn khôn, đã là chỗ dựa cho cả nhà rồi." Bà đưa tay vuốt nhẹ má Lâm Dịch, một cử chỉ đầy yêu thương và trìu mến. "Chỉ cần con được bình yên, mẹ đã mãn nguyện rồi."
Lâm Tiểu Nguyệt ngước đôi mắt trong veo nhìn anh trai, không hiểu hết những câu chuyện của người lớn, nhưng cảm nhận được không khí ấm áp và tình cảm dạt dào. Cô bé lại líu lo kể về những bông hoa sen trong ao, về những chú cá nhỏ bơi lội. Tiếng cười giòn tan của cô bé vang vọng, xua tan đi chút hoài niệm u hoài, mang lại sự tươi mới và sức sống. Lâm Dịch nhìn em gái, trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp khó tả. Hắn đã kiến tạo nên một thế giới nhỏ bé, nơi những người hắn yêu thương có thể sống một cuộc đời vô tư, an toàn, không bị cuốn vào vòng xoáy của tranh giành và quyền lực. Đó chính là thành quả lớn nhất của hắn.
Hắn rót thêm trà vào chén của mọi người, từng cử chỉ chậm rãi, thong thả. Chiếc ấm trà bằng gốm sứ cũ kỹ, đã theo hắn từ những ngày đầu, giờ đây lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Nó không chỉ là vật dụng, mà còn là một phần của những ký ức, của hành trình hắn đã đi qua. Hắn cảm nhận sự ấm nóng từ chén trà truyền qua lòng bàn tay, một c��m giác chân thực và bình dị. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng nghĩ. Và hắn đã dùng tri thức của mình để tạo nên không chỉ một vùng đất trù phú, mà còn là một gia đình ấm êm, hạnh phúc. Đây chính là giá trị thực sự của cuộc sống, không phải những hào quang hư ảo.
***
Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rải một màn bạc huyền ảo lên khắp vùng đất tự trị. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh nhưng không quá buốt giá, chỉ đủ để khiến người ta cảm thấy tỉnh táo và thanh tĩnh hơn. Trong một căn nhà lớn hơn một chút, được xây dựng theo kiến trúc pha trộn giữa cổ điển Đại Hạ và một chút tiện nghi hiện đại mà Lâm Dịch đã cải tiến, một nhóm người đang quây quần bên một chiếc bàn gỗ lớn. Ánh đèn lồng thắp sáng cả căn phòng, làm nổi bật những gương mặt thân quen. Đó là Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Chu Thiên, Liễu Thanh Y, Tô Mẫn và Lão Tăng Viên Giác. Họ không chỉ là những cộng sự, mà còn là những bằng hữu, những người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao thăng trầm.
Không khí hoài niệm bao trùm, nhưng không hề bi lụy. Thay vào đó là sự tự hào, mãn nguyện và một chút hóm hỉnh khi họ ôn lại những năm tháng đã qua. Rượu ngon được rót đầy chén, hương thơm nồng ấm lan tỏa khắp căn phòng, xua đi cái lạnh của đêm khuya.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, là người đầu tiên phá vỡ sự trầm mặc. Ông ta vỗ mạnh vào vai Lâm Dịch, khiến hắn hơi nghiêng người. "Ha ha, Lâm huynh à, còn nhớ lần đó lão tử suýt bị đám thổ phỉ lột sạch không? May mà có huynh ra tay kịp thời, nếu không thì cái mạng già này đã chôn ở cái xó núi nào rồi!" Giọng ông ta sang sảng, tràn đầy vẻ nghĩa khí và sự biết ơn. Vết sẹo nhỏ trên má ông ta dường như cũng sáng lên trong ánh đèn lồng.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt nhanh nhẹn và lấp lánh, lập tức hùa theo, hào hứng kể lại. "Đúng vậy, hồi đó Đại ca ra chiêu hiểm thật, khiến bọn chúng chạy té khói! Chúng nó còn tưởng Đại ca là quỷ sứ phương nào nữa chứ! Hồi đó, Đại ca chỉ cần vung tay một cái là cả đám thổ ph��� đã sợ mất mật rồi. Chuyện đó vẫn còn được kể lại ở các quán rượu đấy!" Nhị Cẩu cười phá lên, vẻ ngưỡng mộ Lâm Dịch không hề suy giảm dù thời gian đã trôi qua. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn thốt lên, như một câu khẩu hiệu đã ăn sâu vào máu thịt.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt từng hung dữ nhưng giờ đây đã dịu đi nhiều, chỉ cười gật gù, nhấp một ngụm rượu. Anh ta đã từng là một kẻ giang hồ cộm cán, nhưng đã bị Lâm Dịch thu phục bằng trí tuệ và mưu lược chứ không phải sức mạnh. Giờ đây, anh ta tìm thấy sự bình yên trong việc bảo vệ vùng đất này và những con người nơi đây.
Chu Thiên, thư sinh nho nhã với bộ râu dài và chiếc kính gọng tre, đặt chén rượu xuống, ánh mắt suy tư. "Hồi đó ai cũng nghĩ Lâm huynh sẽ xưng vương, sẽ lập nên nghiệp lớn. Đến cả Chu mỗ đây cũng từng nghĩ vậy. Ai ngờ lại chọn con đường này. Nhưng giờ nhìn lại, đây mới là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Giữa loạn lạc thế gian, kiến tạo một chốn bình yên, bảo vệ người thân, ấy mới là đại trí, đại dũng." Giọng ông trầm tĩnh, uyên bác, như một lời tổng kết cho cả một hành trình dài.
Liễu Thanh Y, kiếm khách thanh tao, điềm tĩnh, chỉ khẽ nhấp rượu, nhưng ánh mắt cương nghị của nàng chứa đựng sự đồng tình sâu sắc. Nàng đã từng bôn ba giang hồ, nếm trải đủ mọi hiểm nguy. Nàng hiểu rõ giá trị của sự bình yên mà Lâm Dịch đã kiến tạo. "Giang hồ hiểm ác, quyền lực phù du. Cuối cùng, thứ còn lại vẫn là tình người, là sự an ổn," nàng khẽ nói, giọng thanh tao như tiếng gió thoảng qua.
Tô Mẫn, với gương mặt thông minh sắc sảo nhưng giờ đã dịu dàng hơn, mỉm cười nhìn Lâm Dịch. "Lâm công tử luôn có những lựa chọn khiến người khác bất ngờ, nhưng lại luôn là những lựa chọn đúng đắn. Một người biết buông bỏ khi đã đạt được mọi thứ, ấy mới là người thực sự mạnh mẽ." Nàng là một đối tác, một tri kỷ, người hiểu rõ nhất những suy nghĩ sâu xa của Lâm Dịch.
Lão Tăng Viên Giác, với dáng người gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ kỹ, gương mặt hiền từ và đôi mắt từ bi, mỉm cười nhẹ nhàng, không nói gì, chỉ chậm rãi nhấp chén trà nóng. Ánh mắt ông tràn đầy sự tán thưởng và thấu hiểu, như đã nhìn thấu vạn vật.
Lâm Dịch lắng nghe mọi người, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn nhớ lại những lời nói, những câu hỏi, những ánh mắt nghi ngờ từ khi hắn mới đến thế giới này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn từng tự nhủ. Và hắn đã tự tạo ra công bằng cho mình, cho những người hắn yêu thương. Hắn đã không dùng vũ lực để chinh phục, mà dùng trí tuệ để kiến tạo. "Mỗi người có một con đường riêng," hắn đáp, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. "Ta chỉ muốn một cuộc đời bình dị, được bảo vệ những người ta yêu thương. Quyền lực và danh vọng, cuối cùng cũng chỉ là những gánh nặng. Còn sự bình yên này, nó mới là vĩnh cửu."
Hắn nhấp một ngụm rượu, vị nồng ấm lan tỏa khắp khoang miệng, xua đi cái se lạnh của đêm khuya. Hắn nhìn quanh, nhìn từng gương mặt quen thuộc. Vương Đại Trụ vẫn hùng hổ, nghĩa khí. Trần Nhị Cẩu vẫn nhanh nhẹn, trung thành. Lý Hổ vẫn trầm lặng, vững chãi. Chu Thiên vẫn uyên bác, thâm trầm. Liễu Thanh Y vẫn thanh tao, chính trực. Tô Mẫn vẫn sắc sảo, tinh tế. Và Lão Tăng Viên Giác vẫn từ bi, minh triết. Họ là những mảnh ghép hoàn hảo, đã cùng hắn tạo nên vùng đất này, đã cùng hắn viết nên câu chuyện này.
Hắn nhớ lại những lúc nguy nan, khi cái chết cận kề, khi phải vận dụng mọi mưu mẹo, mọi tri thức hiện đại để xoay chuyển tình thế. Hắn đã phải học cách thích nghi, học cách sinh tồn trong một thế giới hoàn toàn xa lạ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," đó là kim chỉ nam của hắn trong những ngày đầu. Rồi dần dần, khi đã có được chỗ đứng, hắn bắt đầu nghĩ đến việc xây dựng, kiến tạo. Hắn đã dùng "Tri thức là vũ khí mạnh nhất" để thay đổi cuộc sống của mình và của cộng đồng.
Giờ đây, khi mọi thứ đã ổn định, khi "thiên đường" nhỏ bé này đã hình thành, hắn cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. Sự mãn nguyện không đến từ đỉnh cao quyền lực, mà đến từ sự bình yên trong tâm hồn, từ những nụ cười của người thân, của bằng hữu. Hắn không hối tiếc về bất kỳ lựa chọn nào. Hắn biết, có thể bên ngoài kia, Đại Hạ vương triều đang dần sụp đổ, các thế lực mới đang tranh giành từng tấc đất. Nhưng ở nơi đây, trong "thiên đường" của hắn, mọi thứ vẫn sẽ bình yên. Đây chính là di sản của hắn, không phải một đế chế, mà là một cuộc sống.
Vương Đại Trụ lại nâng chén. "Nào, huynh đệ! Chúng ta cùng cạn chén này, mừng cho những ngày tháng bình yên đã tới, mừng cho Lâm huynh đã tìm được bến đỗ!" Tất cả mọi người cùng nâng chén, tiếng cụng chén vang lên giòn giã trong đêm khuya, như một lời thề nguyện, một lời chúc phúc.
***
Sau khi bữa tiệc nhỏ tan dần, ánh trăng đã lên đến đỉnh đầu, rải ánh sáng bạc lạnh lẽo xuống Hồ Sen Tĩnh Mịch. Không khí nửa đêm trở nên thanh khiết và se lạnh hơn, mang theo mùi hương dịu nhẹ của những đóa sen đang hé nở trên mặt hồ. Tiếng ếch nhái vọng lại từ xa, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh mịch của đêm. Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Lão Tăng Viên Giác dạo bước trên con đường đá nhỏ quanh hồ. Bóng của ba người in dài trên mặt đất, mờ ảo dưới ánh trăng.
Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng vằng vặc, ánh mắt xa xăm. Hắn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự nhỏ bé của con người, và sự vĩnh cửu của thời gian. Tất cả những cuộc tranh giành, những mưu tính, những vinh hoa phú quý trong thế giới này, dưới ánh trăng này, dường như trở nên vô nghĩa.
"Bạch Vân Nhi, Lão Tăng," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta chợt nhận ra, tất cả những gì đã qua, những tranh đấu, những mưu tính, cuối cùng cũng chỉ để đổi lấy khoảnh khắc bình yên này. Cái cảm giác được sống một cuộc đời giản dị, không bị quyền lực ràng buộc, không bị tham vọng cuốn đi, nó thật sự quý giá."
Bạch Vân Nhi nắm chặt tay hắn, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ bàn tay ấy. Nàng không cần nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của nàng đã là chỗ dựa vững chắc cho hắn. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, hít hà mùi hương quen thuộc. "Chỉ cần có chàng và mọi người, đây chính là thiên đường của thiếp. Quyền lực có thể mang lại danh vọng, nhưng không th�� mang lại sự an yên trong tâm hồn như thế này."
Lão Tăng Viên Giác, với nụ cười hiền từ thường trực trên môi, chắp tay niệm Phật khẽ khàng. "A Di Đà Phật. Đạo của Lâm thí chủ, chính là đạo của sự bình phàm mà vĩ đại. Hạnh phúc không nằm ở đỉnh cao quyền lực, mà ở nơi tâm hồn được an yên, nơi người ta tìm thấy giá trị thực sự của cuộc sống. Lâm thí chủ đã kiến tạo một cảnh giới cho riêng mình, một chốn tịnh thổ giữa phàm trần. Đây là một đại công đức, không kém gì việc giác ngộ chúng sinh." Giọng ông trầm bổng, như tiếng chuông chùa vọng lại từ cõi xa xăm, thấm sâu vào lòng người. "Người đời thường mê muội chạy theo danh lợi, tự cho mình là người kiến tạo thế cục, nhưng lại quên mất rằng, cuộc đời vốn dĩ là một hành trình tìm về sự bình an. Lâm thí chủ đã đi ngược lại dòng đời, nhưng lại là người tìm thấy chân lý."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo vầng trăng. Hắn biết, Lão Tăng Viên Giác đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong hắn. Hắn, một kẻ xuyên không từ thế giới hiện đại, ban đ��u chỉ muốn sinh tồn, sau đó là bảo vệ những người thân yêu. Hắn đã dùng mọi tri thức, mọi mưu lược để chống lại sự khắc nghiệt của thế giới này, để vượt qua cái đói nghèo, sự áp bức. Hắn đã từng va chạm với các thế gia, với quan trường, với giang hồ. Hắn đã từng đứng trên bờ vực của quyền lực, từng có thể trở thành một lãnh chúa, thậm chí là một hoàng đế. Nhưng rồi, hắn đã chọn buông bỏ.
Hắn nhớ lại những dòng suy nghĩ của mình, những cụm từ đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời hắn ở thế giới này: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn đã chấp nhận sự thật tàn khốc đó, và dùng chính đôi tay, khối óc của mình để kiến tạo nên một cuộc sống xứng đáng. Hắn không còn phải lo toan về những âm mưu thâm độc, về những cuộc chiến đẫm máu. Hắn không cần phải giải quyết những bí ẩn về thế lực tu hành hay bản chất của thế giới này. Tất cả những thứ đó giờ đây đã trở thành một phần của quá khứ, một phần của hành trình mà hắn đã đi qua.
"Có lẽ vậy, Lão Tăng," Lâm Dịch nói, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. "Đời người vốn dĩ chỉ cần một chữ 'an' là đủ." Hắn hít một hơi thật sâu không khí đêm, cảm nhận sự an yên ngập tràn trong từng tế bào của cơ thể. Hương hoa sen dịu nhẹ, cái se lạnh của gió đêm, tiếng côn trùng rả rích, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và bình yên.
Lão Tăng Viên Giác lại mỉm cười, không nói thêm lời nào, chỉ chắp tay cúi chào nhẹ rồi lặng lẽ rời đi, bóng ông hòa vào màn đêm, để lại Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi một mình bên Hồ Sen Tĩnh Mịch.
Lâm Dịch quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương. Nàng, người đã luôn ở bên hắn, chia sẻ mọi khó khăn, mọi thăng trầm. Nàng không chỉ là người bạn đời, mà còn là tri kỷ, là người hiểu hắn hơn bất kỳ ai. "Vân Nhi," hắn khẽ gọi.
Nàng ngước lên, đôi mắt thông minh lấp lánh dưới ánh trăng. "Thiếp đây, chàng."
"Cảm ơn em," hắn nói, giọng chân thành, "cảm ơn vì đã luôn ở bên ta, cùng ta kiến tạo nên tất cả những điều này. Không có em, ta không biết mình sẽ đi về đâu."
Bạch Vân Nhi mỉm cười rạng rỡ, tựa đầu sát hơn vào vai hắn. "Chàng nói gì vậy? Có chàng, thiếp mới tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình. Chúng ta là một mà, chàng không nhớ sao?" Nàng khẽ nhéo tay hắn, một cử chỉ đầy yêu chiều. "Chúng ta sẽ cùng nhau tận hưởng cuộc sống này, cùng nhau ngắm trăng, ngắm sen, cùng nhau nhìn Tiểu Nguyệt lớn khôn."
Lâm Dịch ôm chặt nàng vào lòng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Hắn nhìn lại mặt hồ, nơi những đóa sen trắng muốt đang tỏa hương trong đêm. "Đúng vậy," hắn thì thầm. "Đúng vậy." Cuộc đời hắn, từ một kẻ lạc thế, giờ đây đã tìm thấy ý nghĩa thực sự. Hắn không cần trở thành vĩ nhân, không cần danh xưng hiển hách. Hắn chỉ cần một cuộc sống bình yên, bên những người hắn yêu thương, trong một vùng đất mà hắn đã kiến tạo bằng cả tâm huyết và trí tuệ. Đó, đối với hắn, là đủ. Đây không chỉ là một kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một khởi đầu cho một cuộc đời bình dị mà vĩ đại, nơi hạnh phúc được định nghĩa bằng sự an yên và tình thân.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.