Lạc thế chi nhân - Chương 997: Buông Bỏ Vương Quyền, Gửi Gắm Bình Yên
Ánh nắng chiều dịu dàng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một thứ ánh sáng khác vẫn rạng rỡ, đó là ánh sáng của sự bình yên. Hắn ngồi trong căn phòng làm việc, nơi mà bao nhiêu quyết sách lớn nhỏ đã được đưa ra, bao nhiêu đêm hắn đã thức trắng để suy tính đường đi nước bước cho vùng đất này. Giờ đây, mọi thứ dường như đã ổn định. Quyết định đã được đưa ra, con đường đã được vạch rõ. Hắn không còn phải gánh vác mọi thứ một mình nữa. Một nụ cười nhẹ nhẽo nở trên môi hắn, một nụ cười của sự mãn nguyện và tự tại, thứ mà một người đàn ông hiện đại như hắn đã khao khát từ rất lâu, từ cái ngày hắn lạc bước đến thế giới đầy rẫy bất công và tàn khốc này.
Sáng hôm sau, mặt trời vừa hé rạng, những tia nắng đầu tiên đã nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ Chính Điện, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát sàn cổ kính. Không khí trong Chính Điện trang nghiêm một cách lạ thường, mang theo mùi gỗ đánh bóng thoang thoảng, xen lẫn chút hương trà thanh đạm vừa được pha. Lâm Dịch đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa, một chiếc bàn gỗ lim lớn, chạm khắc tinh xảo, phản chiếu ánh sáng lấp lánh từ mặt trời. Hắn không còn vẻ mệt mỏi hay căng thẳng như những ngày tháng trước, thay vào đó là sự điềm tĩnh và kiên định, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đã nhìn thấu nhân thế. Khuôn mặt thanh tú của hắn, dù vẫn còn nét gầy gò do thiếu ăn và lao động vất vả từ những ngày đầu, giờ đây lại toát lên vẻ ung dung, tự tại. Bộ trang phục lụa màu xanh lam đơn giản nhưng tinh tế càng làm tôn lên khí chất của hắn.
Từng người một, các cộng sự thân tín, những người đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm, lần lượt bước vào. Trần Nhị Cẩu là người đầu tiên, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn. Hắn bước vào với một vẻ nghiêm túc lạ thường, không còn sự hoạt bát thường thấy, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự trung thành tuyệt đối. Tiếp theo là Chu Thiên, dáng người thư sinh, bộ râu dài được vuốt gọn gàng, chiếc kính gọng đồng vẫn an vị trên sống mũi. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro giản dị nhưng sạch sẽ, tay vẫn không quên kẹp một cuốn sách cũ. Bước chân của Chu Thiên trầm ổn, mang theo khí chất của một học giả uyên bác.
Binh trưởng Triệu, người lính già dày dạn kinh nghiệm, rắn rỏi với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo vắt ngang má, bước vào với dáng vẻ uy nghiêm, bộ giáp trụ gọn gàng phát ra tiếng lạch cạch nhẹ nhàng. Ánh mắt ông ta quét qua một lượt, đầy cảnh giác nhưng cũng ẩn chứa sự tin tưởng sâu sắc. Tô Mẫn, người phụ nữ thanh tú với gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, bước vào với phong thái điềm đạm. Nàng mặc bộ trang phục nhã nhặn, gọn gàng, toát lên sự tự tin và quyết đoán của một người quản lý tài ba.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ, bước vào, dáng vẻ có chút lo lắng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Hắn vẫn mặc bộ trang phục lao động của nông dân, nhưng đã được giặt giũ sạch sẽ. Cuối cùng là Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, phong thái của một kiếm khách lãng tử. Ánh mắt nàng cương nghị, bộ trang phục màu xanh trầm làm nổi bật vẻ đẹp mạnh mẽ nhưng cũng đầy chính trực.
Tất cả họ đều ngồi vào vị trí của mình, đối diện với Lâm Dịch. Ánh nắng sớm rọi qua khung cửa, chiếu sáng những gương mặt đầy lo âu và kỳ vọng, đôi khi xen lẫn cả sự bối rối không hiểu lý do của cuộc triệu tập khẩn cấp này. Không khí trong Chính Điện trở nên nặng nề, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh rì rầm mơ hồ.
Lâm Dịch quan sát từng người, ánh mắt kiên định nhưng ấm áp. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của gỗ và trà quyện vào nhau, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình thản.
"Ta triệu tập các vị hôm nay là để công bố một quyết định quan trọng, liên quan đến tương lai của vùng đất này và cả con đường của ta." Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp Chính Điện, thu hút mọi sự chú ý.
Ngay lập tức, những ánh mắt ngạc nhiên, rồi sửng sốt bắt đầu xuất hiện trên gương mặt của các thành viên. Trần Nhị Cẩu là người đầu tiên không giữ được bình tĩnh.
"Đại ca, ngài nói gì vậy? Ngài không thể..." Trần Nhị Cẩu ngập ngừng, vẻ mặt sửng sốt tột độ. Hắn định nói "ngài không thể bỏ chúng tôi" nhưng lại nuốt lời khi thấy ánh mắt bình thản của Lâm Dịch.
Chu Thiên bình tĩnh hơn, nhưng cũng không giấu được vẻ ngạc nhiên. Hắn khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt suy tư. "Lâm công tử, đây là một quyết định lớn, ngài có chắc chắn không? Ngài có thể giải thích rõ hơn chăng?"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm thấy. Trong thâm tâm, hắn đã chuẩn bị cho những phản ứng này. Hắn hiểu rằng, đối với những người đã quen với sự lãnh đạo của hắn, việc buông bỏ này có thể gây ra sự bối rối và lo lắng. Nhưng đây là con đường mà hắn đã chọn, con đường của một người đàn ông hiện đ���i không muốn bị trói buộc bởi quyền lực.
"Ta đã suy nghĩ rất kỹ, không phải chỉ trong một sớm một chiều." Lâm Dịch đáp, giọng nói vẫn điềm đạm. "Mục đích cuối cùng của ta chưa bao giờ là quyền lực hay vương vị. Khi ta đến thế giới này, điều đầu tiên ta nghĩ đến là sinh tồn. Rồi sau đó là bảo vệ những người xung quanh, xây dựng một nơi chốn an toàn. Vùng đất Bình An này, với ta, chính là kết quả của hành trình ấy."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc. "Giờ đây, vùng đất đã vững mạnh. Nền tảng đã được xây dựng. Các vị, những người đã cùng ta đổ mồ hôi, xương máu, đã chứng kiến và góp sức vào từng viên gạch, từng con đường, từng chính sách, chính là những người hiểu rõ nhất giá trị của nơi đây."
"Ta tin tưởng vào năng lực và lòng trung thành của các vị. Các vị là những người tốt nhất để duy trì và phát triển nơi đây theo con đường chúng ta đã chọn: bình yên và thịnh vượng." Lâm Dịch nhấn mạnh từng lời, ánh mắt thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối. "Kể t��� hôm nay, ta sẽ chính thức rút lui khỏi mọi công việc điều hành trực tiếp. Toàn bộ quyền hành sẽ được giao phó cho một Hội Đồng Trị Sự Bình An do các vị đứng đầu, với Tô Mẫn làm chủ tịch, Chu Thiên làm cố vấn chiến lược, Binh trưởng Triệu phụ trách quốc phòng, Trần Nhị Cẩu phụ trách thương mại và ngoại giao, Vương Đại Trụ đại diện cho dân chúng, và Liễu Thanh Y đảm bảo an ninh nội bộ."
Sự tĩnh lặng bao trùm Chính Điện, chỉ còn tiếng gió rì rầm bên ngoài. Quyết định này quá đột ngột, quá lớn lao, khiến tất cả đều im lặng, cố gắng tiêu hóa từng lời của Lâm Dịch. Tô Mẫn là người đầu tiên lấy lại được sự bình tĩnh. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt sắc sảo nhưng giờ đây lại pha chút xúc động. Nàng hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn.
"Chúng tôi sẽ không phụ lòng ngài, Lâm công tử." Tô Mẫn nói, giọng nàng trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Vùng đất này là tâm huyết của ngài, là thành quả của bao năm tháng gian khổ. Chúng tôi sẽ bảo vệ nó, sẽ phát triển nó theo đúng những giá trị mà ngài đã ��ặt ra." Nàng nắm chặt tay, thể hiện sự quyết tâm. "Chúng tôi nhận thức rõ trách nhiệm to lớn này."
Trong thâm tâm Lâm Dịch, hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. Hắn đã dùng tri thức của mình để xây dựng một hệ thống, một bộ máy không cần phải dựa vào một cá nhân duy nhất. Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa hắn và những kẻ tranh giành vương quyền bên ngoài. Hắn không muốn trở thành một vị vua bị trói buộc bởi trách nhiệm và danh vọng hão huyền. Hắn muốn vùng đất này tự đứng vững, tự phát triển, tự bảo vệ lấy mình, ngay cả khi không có hắn trực tiếp điều hành.
"Tất cả mọi người, hãy nhớ," Lâm Dịch tiếp lời, giọng hắn vang lên đầy uy quyền nhưng cũng tràn đầy sự chân thành. "Sức mạnh của chúng ta không nằm ở quyền lực cá nhân, mà ở sự đoàn kết, ở lòng dân, và ở những giá trị mà chúng ta cùng nhau xây dựng. Ta sẽ luôn ở đây, như một người cố vấn, một người bạn, một thành viên của cộng đồng này, nhưng con thuyền này giờ là của các vị. Các vị hãy vững tay chèo, hãy tin tưởng vào chính mình và vào nhau."
Binh trưởng Triệu đứng dậy, thân hình vạm vỡ của ông ta làm rung chuyển nhẹ chiếc ghế gỗ. Ông ta không nói nhiều, chỉ cúi đầu thật sâu, một hành động thể hiện sự tôn kính và quyết tâm. "Chúng tôi nguyện dốc hết sức mình! Sẽ không một kẻ nào dám bén mảng đến vùng đất của chúng ta mà không phải trả giá đắt!" Giọng ông ta vang dội, đầy khí thế.
Vương Đại Trụ, người nông dân chất phác, cũng gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca yên tâm, chúng tôi sẽ làm tốt! Anh em dân làng sẽ luôn đồng lòng ủng hộ!" Lời nói của hắn tuy đơn giản nhưng lại là tiếng nói đại diện cho hàng ngàn người dân đã đặt trọn niềm tin vào Lâm Dịch.
Trần Nhị Cẩu, dù ban đầu còn ngỡ ngàng, giờ đây đã lấy lại được sự tự tin. Hắn nhớ lại câu nói cửa miệng của mình: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn biết rằng dù Lâm Dịch không trực tiếp điều hành, hắn vẫn là người hướng dẫn, là ngọn hải đăng. "Thuộc hạ xin hứa sẽ làm hết sức mình, không phụ sự tin t��ởng của đại ca!"
Liễu Thanh Y và Chu Thiên cũng lần lượt bày tỏ sự chấp thuận và quyết tâm. Không còn sự lo lắng, thay vào đó là ý chí mạnh mẽ.
Lâm Dịch nhìn họ, trái tim hắn tràn ngập niềm tin. Hắn biết rằng mình đã lựa chọn đúng. Hắn không cần phải là một vị vua, nhưng di sản của hắn sẽ sống mãi thông qua những người này, thông qua vùng đất bình yên mà họ sẽ tiếp tục gìn giữ.
Hắn khẽ nhấc tay, đặt một chiếc ấn ngọc đơn giản nhưng tinh xảo lên bàn, trước mặt các thành viên Hội Đồng. Chiếc ấn không có rồng phượng hay hoa văn phức tạp, chỉ có hai chữ "Bình An" được khắc theo lối thư pháp cổ, toát lên vẻ trang nhã và vững chãi. Đó là biểu tượng của quyền điều hành, của trách nhiệm và của niềm tin.
"Đây là tín vật. Nó không phải là quyền lực, mà là trách nhiệm. Hãy dùng nó để phục vụ dân chúng, để gìn giữ sự bình yên mà chúng ta đã vất vả tạo dựng." Lâm Dịch nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Các thành viên Hội Đồng đứng dậy, cúi đầu trang trọng. Tô Mẫn nhẹ nhàng đưa tay đón lấy chiếc ấn ngọc, cảm nhận sự trầm trọng của nó trong lòng bàn tay. Đó không chỉ là một vật phẩm, mà là cả một di sản, một lời hứa, một niềm tin.
"Chúng tôi xin nhận!" Tô Mẫn nói, ánh mắt kiên định. Các thành viên khác cũng đồng thanh.
Hội nghị kết thúc. Các thành viên lần lượt rời khỏi Chính Điện, mang theo một gánh nặng mới trên vai, nhưng cũng tràn đầy ý chí và quyết tâm. Cánh cửa gỗ lim khép lại, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng. Lâm Dịch ngồi một mình, nhìn chiếc bàn trống trải, nơi chiếc ấn ngọc vừa được đặt.
Thế giới bên ngoài vẫn đầy rẫy hỗn loạn, các thế lực tranh giành quyền lực vẫn đang lao vào những cuộc chiến không hồi kết. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn từng nghĩ như vậy. Nhưng ở đây, trong vùng đất này, hắn đã cố gắng tạo ra một sự công bằng, một sự bình yên. Hắn đã không chọn con đường của một vị anh hùng vĩ đại, cũng không mơ mộng thay đổi cả thiên hạ. Hắn chỉ muốn sinh tồn, bảo vệ những người hắn yêu thương, và xây dựng một cuộc sống có ý nghĩa. Giờ đây, hắn đã làm được.
Buổi chiều tà, ánh nắng vàng dịu nhẹ trải khắp Hồ Sen Tĩnh Mịch, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt nước gợn sóng. Không khí trở nên mát mẻ và trong lành, mang theo hương hoa sen dịu mát và mùi đất ẩm thoang thoảng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng bình yên của thiên nhiên.
Lâm Dịch ngồi bên bờ hồ, cạnh Bạch Vân Nhi. Hắn dựa vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt nhắm hờ, hít thở sâu bầu không khí trong lành. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi tựa đầu vào vai hắn, mái tóc dài mượt mà khẽ chạm vào má hắn. Nàng vẫn giữ dáng người thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh, sắc sảo giờ đây chỉ ánh lên sự dịu dàng và yêu thương vô hạn. Nàng mặc bộ trang phục giản dị, không còn vẻ lịch sự, kín đáo của một thương nhân, mà là sự thoải mái của một người vợ đang hưởng thụ khoảnh khắc bình yên bên chồng.
Cách đó không xa, Lâm phụ và Lâm mẫu đang tản bộ dọc theo lối đi nhỏ quanh hồ. Lão nông chất phác Lâm phụ, da rám nắng, tay chân thô ráp vì lao động, thỉnh thoảng lại liếc nhìn con trai với ánh mắt mãn nguyện. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, ánh mắt đầy kiên cường nhưng giờ đây chỉ còn sự hạnh phúc và an tâm. Họ không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nắm tay nhau, tận hưởng sự bình yên mà con trai đã mang lại cho gia đình. Thỉnh thoảng, tiếng cười trong trẻo của Lâm Tiểu Nguyệt từ khu vườn gần đó vọng đến, như một nốt nhạc vui tươi điểm xuyết vào bản hòa ca của buổi chiều.
Lâm Dịch khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, không vướng bận. Đó là tiếng thở của một người đã trút bỏ được gánh nặng lớn lao, của một người đã tìm thấy đúng vị trí của mình trong cuộc đời.
"Chàng có thấy nhẹ nhõm hơn không?" Bạch Vân Nhi khẽ hỏi, giọng nói nàng thì thầm, không muốn phá vỡ không khí thanh bình. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hơi thở của chồng, sự thư thái chưa từng có.
Lâm Dịch mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, nhuộm vàng cả một vùng không gian. Hắn nắm chặt tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại.
"Rất nhiều, Vân Nhi. Rất nhiều." Hắn đáp, giọng nói trầm ấm, chân thành. "Cảm giác như trút bỏ được gánh nặng bao năm. Ta tin tưởng họ, họ sẽ làm tốt. Họ là những người hiểu rõ nhất những gì ta muốn xây dựng, và đủ năng lực để duy trì nó."
Bạch Vân Nhi mỉm cười, tựa đầu sát hơn vào vai hắn. "Em cũng tin. Họ là những người chàng đã lựa chọn, những người đã cùng chàng vượt qua bao khó khăn. Hơn nữa, chàng vẫn sẽ ở đây mà, như một ngọn hải đăng, một chỗ dựa tinh thần cho họ."
Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười thật sự thoải mái. "Đúng vậy. Giờ đây, ta có thể dành nhiều thời gian hơn cho em, cho cha mẹ, và cho cái ao sen này." Hắn đưa tay chỉ vào những đóa sen đang hé nở trên mặt hồ, vẻ mặt đầy yêu thích. "Ta có thể sống một cuộc đời bình dị, không phải lo toan về quyền lực hay mưu toan tranh giành."
Lâm phụ và Lâm mẫu đi đến gần, Lâm phụ vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch, một cái vỗ đầy trìu mến và tự hào. "Con đã làm rất tốt, Dịch nhi. Giờ là lúc con được sống cho mình, được hưởng thụ thành quả của mình." Giọng ông cụ trầm ấm, chất phác.
Lâm mẫu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Lâm Dịch, ánh mắt bà đầy dịu dàng. "Chỉ cần con được bình yên, mẹ đã mãn nguyện rồi. Cả đời mẹ chưa bao giờ nghĩ con mình có thể làm được những điều phi thường đến vậy. Nhưng giờ đây, nhìn con bình an, mẹ thấy đó mới là điều quý giá nhất."
Lâm Dịch nhắm mắt lại lần nữa, hít thở sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận sự bình yên len lỏi trong từng tế bào của cơ thể. Từ một người hiện đại lạc bước về quá khứ, mục tiêu duy nhất là sinh tồn, hắn đã vượt qua mọi khó khăn, mọi cám dỗ, để rồi tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời không phải ở đỉnh cao quyền lực, mà ở sự thanh thản trong tâm hồn và hạnh phúc bên những người thân yêu. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã kiến tạo nên một "thiên đường" nhỏ bé giữa thế giới loạn lạc, và giờ đây, hắn được sống trọn vẹn trong "thiên đường" đó.
Hắn mở mắt, nhìn về phía xa, nơi ánh đèn lồng của vùng đất tự trị đã bắt đầu thắp sáng, lập lòe như những vì sao trên mặt đất. Đó không chỉ là ánh sáng của những ngôi nhà, mà còn là ánh sáng của hy vọng, của sự ổn định, của một cộng đồng đã tìm thấy con đường của mình. "Bình yên là đích đến," hắn thầm nhủ. Và giờ đây, hắn đã đến được đích. Đây không phải là sự yếu đuối hay trốn tránh, mà là một sự lựa chọn mạnh mẽ, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Thế giới này có thể hỗn loạn, nhưng "thiên đường" của hắn sẽ vẫn đứng vững, như một ngọn hải đăng giữa giông bão, chứng minh rằng, có những giá trị quý giá hơn bất kỳ vương quyền nào. Hắn không cần danh xưng vĩ đại. Hắn chỉ cần một cuộc sống bình yên, bên những người hắn yêu thương, trong một vùng đất mà hắn đã kiến tạo bằng cả tâm huyết và trí tuệ. Và đó, đối với hắn, là đủ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.