Lạc thế chi nhân - Chương 996: Tiếng Gió Từ Ngoại Vực: Bình Yên Trong Tâm Bão
Hồ Sen Tĩnh Mịch vẫn lặng lẽ phản chiếu ánh trăng, như một tấm gương chứng kiến sự bình yên của vùng đất này, của gia đình này, và của chính người đàn ông đã từ thế giới khác đến đây, kiến tạo nên một huyền thoại của riêng mình, không cần danh xưng. Đêm lùi dần, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của một ngày mới.
Chập chờn giữa những giấc mơ còn vương vấn âm hưởng của tiếng cười con trẻ và ánh pháo hoa rực rỡ đêm qua, Lâm Dịch khẽ cựa mình. Giường chiếu mềm mại ôm lấy thân thể, và hơi ấm quen thuộc của Bạch Vân Nhi bên cạnh khiến hắn cảm thấy an toàn tuyệt đối. Mùi hương dịu nhẹ của nàng, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ góc phòng, tạo nên một cảm giác thư thái đến lạ. Hắn mở mắt, ánh sáng ban mai yếu ớt đã lọt qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên bức tường đá. Tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ sau nhà, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, điểm tô cho bức tranh bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo.
Không muốn phá vỡ giấc ngủ an lành của vợ con, Lâm Dịch nhẹ nhàng vén chăn, bước xuống giường. Sàn gỗ lạnh lẽo dưới chân, một cảm giác sảng khoái đánh thức mọi giác quan. Hắn khoác vội chiếc áo vải thô, lặng lẽ rời khỏi phòng. Bước chân hắn nhẹ như không, đi qua hành lang lát đá, nơi những chậu cây cảnh xanh tươi vẫn còn đọng sương đêm. Không khí buổi sáng sớm trong lành, mát rượi, xua tan đi chút mệt mỏi còn sót lại sau một đêm lễ hội. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của không khí tràn vào lồng ngực.
Hắn đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nơi đây, vào mỗi buổi sáng, luôn mang một vẻ đẹp riêng biệt. Ánh nắng ban mai như những ngón tay vàng óng, xuyên qua tán lá xanh mướt của những cây cổ thụ ven hồ, nhảy nhót trên mặt nước phẳng lặng. Từng đợt gió nhẹ lướt qua, làm lay động những cánh sen còn e ấp, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dìu dịu. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, quyện với mùi hương hoa sen và hơi nước bốc lên từ mặt hồ, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Tiếng ếch nhái râm ran đêm qua đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá, đều đặn như một bản nhạc thiền định. Vài chú cá nhỏ tung tăng bơi lội, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Lâm Dịch tìm đến tảng đá phẳng quen thuộc, nơi hắn thường ngồi mỗi khi cần sự tĩnh lặng. Hắn từ từ ngồi xuống, nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân. Hắn cảm nhận sự mát lạnh từ mặt đá truyền qua lớp áo mỏng, cảm nhận làn gió mơn man trên da thịt, cảm nhận hơi ẩm của sương đêm còn đọng lại trên từng sợi tóc. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh của đêm lễ hội lại hiện lên rõ ràng: nụ cười rạng rỡ của Bạch Vân Nhi khi nàng nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh của Lâm Tiểu Nguyệt khi con bé chạy nhảy khắp nơi, tiếng reo hò của người dân khi pháo hoa bừng sáng cả bầu trời đêm. Tất cả đều là minh chứng sống động cho những gì hắn đã chọn, đã xây dựng.
"Mọi hỗn loạn bên ngoài dường như không thể chạm tới nơi này," hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút chiêm nghiệm. "Bình yên... đúng là đích đến." Hắn đã từng sống trong một thế giới khác, nơi mọi thứ vận hành bởi sự cạnh tranh, sự bon chen, và những tham vọng không đáy. Khi xuyên không đến đây, hắn cũng từng bị cuốn vào vòng xoáy của sinh tồn, của quyền lực, của sự đấu đá. Nhưng rồi, hắn đã nhận ra, cái giá phải trả cho những thứ đó quá đắt đỏ. Hạnh phúc không nằm ở đỉnh cao của quyền lực, mà nằm ở những khoảnh khắc giản dị, ấm áp như thế này.
Hắn mở mắt, nhìn ngắm mặt hồ sen tĩnh lặng. Từng bông sen trắng tinh khôi, hồng phớt nhẹ nhàng, vươn mình lên khỏi mặt nước, như biểu tượng của sự thanh cao, thoát tục. Chúng không tranh giành, không ghen ghét, chỉ lặng lẽ khoe sắc, tỏa hương. "Giống như cuộc đời vậy," hắn suy tư. "Càng đơn giản, càng thuần khiết, càng dễ tìm thấy sự an lạc." Hắn đã từng nghĩ đến việc thay đổi thế giới, trở thành một người hùng vĩ đại. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, việc xây dựng một "thiên đường" nhỏ bé, bảo vệ những người mình yêu thương, vun đắp một cộng đồng biết trân trọng giá trị của sự sống, đó mới chính là ý nghĩa đích thực của cuộc đời. Một cảm giác mãn nguyện sâu sắc dâng lên trong lòng hắn. Hắn không hối hận về những lựa chọn đã đưa ra, không nuối tiếc về những con đường đã từ bỏ. Con đường này, con đường của sự bình yên, chính là con đường mà hắn thuộc về.
Hắn đứng dậy, vươn vai. Cơ thể hắn, tuy vẫn gầy gò và hơi xanh xao như thuở thiếu niên ở biên thùy, nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ kiên định, tự tại. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, nhưng không còn là ánh mắt của một kẻ luôn phải lo toan, tính toán để sinh tồn. Thay vào đó, là một sự bình thản, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời. Hắn hít một hơi cuối cùng mùi hương hoa sen và không khí trong lành, rồi quay bước, chậm rãi đi về phía căn nhà quen thuộc. Một ngày mới đã bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó, với một tâm thái hoàn toàn khác biệt.
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng xuống khắp vùng đất tự trị. Trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch, ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng rõ ràng trên sàn gỗ. Căn phòng không quá rộng lớn, nhưng được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, thể hiện rõ phong cách làm việc hiệu quả của chủ nhân. Trên tường treo một vài bức thư pháp đơn giản, và một bản đồ gỗ được chạm khắc tinh xảo, đánh dấu rõ ràng ranh giới vùng đất tự trị cùng các tuyến đường thương mại quan trọng. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi giấy và mực thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần ấm cúng. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh xào xạc dịu nhẹ, hòa cùng tiếng chim hót xa xăm từ khu vườn bên ngoài. Thỉnh thoảng, tiếng người nói chuyện vọng lại từ xa, nhưng cũng chỉ như một phần của bản giao hưởng bình yên của vùng đất này.
Lâm Dịch ngồi sau chiếc bàn gỗ lim vững chãi, trên tay cầm một cuộn sổ sách, đôi mắt chăm chú lướt qua những con số và ghi chép. Dù đã rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, nhưng hắn vẫn không ngừng vun đắp cho vùng đất của mình. Hắn tin rằng, sự phát triển bền vững là nền tảng vững chắc nhất cho sự bình yên. Cánh cửa khẽ mở, Trần Nhị Cẩu và Chu Thiên bước vào. Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt sáng và nụ cười thường trực, hôm nay lại mang một vẻ mặt nghiêm trọng hơn thường lệ. Chu Thiên, người cố vấn uyên bác với bộ râu dài và luôn cầm một cuốn sách cũ, cũng không giấu được sự lo lắng trên nét mặt.
"Lâm công tử," Chu Thiên khẽ cúi đầu chào, giọng nói trầm ổn như mọi khi, nhưng vẫn có chút nặng trĩu. "Có tin tức quan trọng từ ngoại bang."
Lâm Dịch gật đầu, đặt cuộn sổ sách xuống. Ánh mắt hắn nhìn hai người, bình thản nhưng ��ầy sắc bén. "Hai vị cứ nói."
Trần Nhị Cẩu bước tới, đặt một xấp giấy tờ đã được mã hóa cẩn thận lên bàn. "Đại ca, các thương nhân của chúng ta vừa trở về từ các châu khác, cùng với báo cáo của các gián điệp. Tình hình bên ngoài... thật sự không ổn chút nào." Hắn khẽ thở dài, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng. "Các thế lực mới nổi lên như nấm sau mưa. Phía Bắc, Tề vương đã chiếm lĩnh thêm ba châu, liên tục gây chiến với quân biên ải của Đại Hạ. Phía Tây Nam, tộc Man Di lại bắt đầu quấy phá, cướp bóc thôn làng. Còn ở Trung Nguyên, các tiết độ sứ, thổ hào cũng không ngừng tranh giành đất đai, nhân khẩu. Chiến sự lan rộng như lửa cháy đồng cỏ, không ngừng nuốt chửng sự sống và bình yên."
Chu Thiên tiếp lời, giọng điệu khách quan nhưng vẫn chứa đựng sự nghiêm trọng. "Tình hình ngoại bang ngày càng phức tạp, các thế lực như Tề vương, Thục vương, hay thậm chí là một số thế gia lớn ở Trung Nguyên đang bành trướng thế lực một cách chóng mặt. Các cuộc giao tranh khốc liệt diễn ra liên miên, phá vỡ trật tự cũ của Đại Hạ. Vương triều Đại Hạ đã suy yếu đến mức không thể kiểm soát được tình hình. Thuế má nặng nề, nạn đói hoành hành, dân chúng lầm than. Tín hiệu sụp đổ đã quá rõ ràng."
Lâm Dịch lắng nghe, đôi mắt hắn không hề dao động. Hắn đã lường trước được điều này. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự suy yếu của một vương triều luôn kéo theo những hỗn loạn không thể tránh khỏi. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt một câu hỏi: "Vậy, những thế lực đó có động thái gì với chúng ta không?"
Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt càng thêm bối rối. "Có chứ, đại ca. Thậm chí có kẻ còn gửi thư mời đại ca tham gia, hứa hẹn tước vị, bổng lộc. Kẻ thì muốn liên minh, kẻ thì muốn thăm dò thái độ của chúng ta. Bọn họ nói, vùng đất của chúng ta trù phú, dân chúng an cư lạc nghiệp, là một nơi lý tưởng để làm căn cứ. Thậm chí có kẻ còn bóng gió rằng, với tài năng của đại ca, việc xưng vương xưng đế cũng không phải là chuyện viển vông."
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉm đầy ẩn ý. Xưng vương xưng đế? Hắn đã từng mơ về điều đó, hoặc ít nhất là nghĩ về khả năng đó khi hắn còn trẻ, còn nông nổi, còn khao khát khẳng định bản thân trong cái thế giới xa lạ này. Nhưng giờ đây, những lời hứa hẹn về tước vị, về quyền lực, về danh vọng ấy chỉ như những làn khói mờ ảo, không chút hấp dẫn. Hắn đã nhìn thấy tận cùng của quyền lực, đã trải qua những cuộc tranh giành tàn khốc, và hắn hiểu rằng, cái giá phải trả cho những thứ đó quá lớn, đến mức đánh đổi cả sự bình yên trong tâm hồn.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, ánh mắt dừng lại ở bản đồ trên bàn. Hắn đã dùng tri thức của mình để xây dựng vùng đất này, để bảo vệ những người hắn yêu thương, để tạo ra một ốc đảo yên bình giữa biển lửa loạn lạc. Và hắn sẽ tiếp tục dùng nó, không phải để chinh phục, mà để kiến tạo và bảo vệ.
Hắn nhìn Chu Thiên và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không cần những thứ đó. Vùng đất này, và cuộc sống của chúng ta, đã đủ tốt rồi." Hắn dừng một chút, suy nghĩ. "Nhị Cẩu, phiền ngươi đi gọi Binh trưởng Triệu đến đây."
Trần Nhị Cẩu gật đầu ngay lập tức, vẻ lo lắng trên mặt dường như đã dịu đi phần nào khi nghe thấy lời khẳng định chắc chắn của Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nói, rồi nhanh chóng quay người bước ra khỏi phòng, để lại Chu Thiên và Lâm Dịch trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió và tiếng chim hót khẽ khàng.
Chu Thiên nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Ông đã đi theo Lâm Dịch đủ lâu để hiểu được tâm tư của vị công tử này. Lâm Dịch không phải là người ham danh lợi, cũng không phải kẻ sợ hãi trước thời cuộc. Hắn chỉ đơn thuần là muốn bảo vệ những giá trị mà hắn đã dày công vun đắp. Sự bình yên này, đối với Lâm Dịch, quý giá hơn bất kỳ ngai vàng hay vương vị nào. "Lâm công tử, quyết định của ngài luôn là sáng suốt nhất," Chu Thiên khẽ nói, giọng điệu đầy vẻ kính trọng.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía bản đồ. Các chấm đỏ, xanh, vàng trên bản đồ tượng trưng cho các thế lực đang giao tranh bên ngoài, như những con thiêu thân đang tự lao vào ngọn lửa. Nhưng hắn, và vùng đất này, sẽ không phải là một trong số đó.
***
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân mạnh mẽ, dứt khoát vang lên ngoài cửa. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo quen thuộc trên má, bước vào phòng làm việc. Ông luôn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ kỷ luật và sự sẵn sàng chiến đấu. Cả người ông toát ra một khí thế mạnh mẽ, uy nghiêm, đối lập hoàn toàn với bầu không khí trầm tĩnh của căn phòng. Ông hành lễ với Lâm Dịch một cách nghiêm túc.
"Thuộc hạ đã có mặt, Lâm công tử." Giọng ông vang dội, đầy uy lực.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện. "Binh trưởng Triệu, mời ngồi." Hắn tóm tắt lại những tin tức mà Trần Nhị Cẩu và Chu Thiên vừa báo cáo. "Tình hình bên ngoài ngày càng hỗn loạn. Các thế lực lớn nhỏ tranh giành quyền lực, chiến sự lan rộng. Đại Hạ Vương Triều đã suy yếu đến mức tận cùng, sự sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian."
Binh trưởng Triệu lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát biểu cảm của Lâm Dịch. Ông là một người thực tế, một quân nhân đã trải qua nhiều trận mạc. Ông hiểu rõ ý nghĩa của những lời này.
"Vậy, Lâm công tử có chỉ thị gì?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói vang lên sự sẵn sàng.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không tham gia vào bất kỳ cuộc tranh chấp nào. Ưu tiên hàng đầu là sự an toàn và bình yên của vùng đất này và người dân." Hắn nhấn mạnh từng lời, dứt khoát. "Binh trưởng Triệu, hãy đảm bảo các tuyến phòng thủ vững chắc. Tăng cường tuần tra, luyện binh, nhưng tuyệt đối không được chủ động gây hấn. Hãy giữ vững vị thế trung lập của chúng ta, không tỏ thái độ ủng hộ hay chống đối bất kỳ phe phái nào."
Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ. "Thuộc hạ tuân lệnh! Mọi tuyến phòng thủ sẽ được củng cố gấp đôi, binh sĩ sẽ được huấn luyện cường độ cao hơn. Sẽ không một kẻ nào dám bén mảng đến vùng đất của chúng ta mà không phải trả giá đắt."
Lâm Dịch quay sang Chu Thiên. "Chu tiên sinh, ngài tiếp tục thu thập thông tin từ các nơi, nhưng hãy cẩn trọng hơn trong việc giao thiệp. Không được để lộ ý định của chúng ta, cũng không được để bất kỳ thế lực nào lợi dụng thông tin từ chúng ta."
Chu Thiên khẽ vuốt râu, mỉm cười. "Lâm công tử đã có quyết định sáng suốt. Lão phu sẽ thực hiện đúng như chỉ thị."
"Nhị Cẩu," Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu. "Ngươi tiếp tục công việc của mình với các thương hội, nhưng hãy lựa chọn đối tác cẩn thận hơn. Hạn chế tối đa việc giao thương với những vùng đất đang có chiến sự ác liệt, và đặc biệt cảnh giác với những lời mời gọi hay thăm dò từ các thế lực ngoại bang. An toàn là trên hết."
Trần Nhị Cẩu cung kính đáp lời. "Rõ, đại ca! Nhị Cẩu đã hiểu."
Lâm Dịch nhìn ba người, ánh mắt bình thản nhưng đầy uy nghiêm. Hắn đã đưa ra quyết định cuối cùng. Quyết định của hắn không phải là xưng bá, không phải là tranh giành, mà là b��o vệ. Bảo vệ cái "ốc đảo" bình yên mà hắn đã dày công xây dựng giữa biển lửa loạn lạc.
Trong thâm tâm, hắn biết rằng, thế giới bên ngoài vẫn đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp. Những thế lực tu hành, những nguồn linh khí mỏng manh, những điều kỳ diệu mà hắn từng thoáng thấy, vẫn tồn tại. Nhưng giờ đây, chúng không còn là mối bận tâm hàng đầu của hắn. Hắn đã chọn con đường của riêng mình, con đường của một người đàn ông hiện đại tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong sự bình dị.
"Tất cả đã rõ thì cứ theo đó mà làm." Lâm Dịch nói, giọng điệu kết thúc cuộc họp. "Chúng ta không phải là kẻ yếu hèn, nhưng chúng ta cũng không cần phải chứng tỏ điều đó bằng cách lao vào những cuộc chiến vô nghĩa. Sức mạnh thực sự nằm ở sự đoàn kết, ở sự thịnh vượng của dân chúng, và ở sự kiên định với con đường đã chọn."
Binh trưởng Triệu, Chu Thiên và Trần Nhị Cẩu cùng đứng dậy, cúi chào Lâm Dịch rồi lần lượt rời khỏi phòng. Cánh cửa khép lại, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng làm việc. L��m Dịch ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh đồng xanh mướt trải dài dưới ánh nắng chiều dịu dàng. Khung cảnh bình yên ấy là minh chứng sống động nhất cho lựa chọn của hắn.
Hắn không hối hận. Hắn đã vượt qua cám dỗ của quyền lực, đã từ bỏ danh vọng hão huyền, và đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Sự bình yên này, không phải là sự yếu đuối hay trốn tránh, mà là một sự lựa chọn mạnh mẽ, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Thế giới này có thể hỗn loạn, nhưng "thiên đường" của hắn sẽ vẫn đứng vững, như một ngọn hải đăng giữa giông bão, chứng minh rằng, có những giá trị quý giá hơn bất kỳ vương quyền nào.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và tự tại. Hắn không cần danh xưng vĩ đại. Hắn chỉ cần một cuộc sống bình yên, bên những người hắn yêu thương, trong một vùng đất mà hắn đã kiến tạo bằng cả tâm huyết và trí tuệ. Và đó, đối với hắn, là đủ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.