Lạc thế chi nhân - Chương 995: Lễ Hội Hòa Bình: Khúc Ca Của Sự Mãn Nguyện
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dịch cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn biết rằng, thế giới bên ngoài vẫn đang hỗn loạn, những thế lực tàn bạo vẫn đang tranh giành quyền lực. Nhưng ở nơi đây, trong khu vườn này, bên cạnh người vợ và con gái mình, hắn đã tìm thấy một "thiên đường" nhỏ bé. Một nơi mà hắn có thể kiến tạo, có thể bảo vệ bằng chính sự lựa chọn của mình.
Sự trưởng thành của Lâm Tiểu Nguyệt, sự tháo vát và kiên cường của Bạch Vân Nhi, cùng với sự bình yên mà Lâm Dịch đã vun đắp, không chỉ là niềm hạnh phúc cá nhân của hắn. Đó còn là những hạt mầm cho một tương lai bền vững. Hắn tin rằng, dù hắn có ở đó để lãnh đạo trực tiếp hay không, di sản bình yên này sẽ tiếp tục được duy trì và phát triển. Giống như những luống thảo dược xanh tốt này, chúng sẽ không ngừng sinh sôi nảy nở, mang lại sự sống và chữa lành cho mảnh đất và con người nơi đây. Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi đang mải mê chăm sóc một khóm cây, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Hắn thầm biết ơn cuộc đời, biết ơn những lựa chọn của mình, đã mang lại cho hắn một cuộc sống ý nghĩa đến nhường này. Đây không phải là sự từ bỏ, mà là sự đạt được. Đạt được một cuộc sống trọn vẹn, nơi hạnh phúc và bình yên không phải là một giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực hữu hình, được vun đắp từ chính tình yêu và sự kiên cường của con người.
Khi ánh chiều tà dần buông, nhuộm một vệt vàng cam lên những tán cây cổ thụ quanh vườn, tiếng trống hội bắt đầu vọng lại từ phía quảng trường trung tâm, xen lẫn tiếng sáo diều réo rắt và tiếng reo hò của đám đông. Đó là tín hiệu cho một buổi lễ hội trọng đại, lễ hội 'Hòa Bình và Thịnh Vượng' – một cái tên giản dị nhưng hàm chứa biết bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và những lựa chọn khó khăn mới có thể có được. Lâm Dịch khẽ nhếch mép cười, một nụ cười kín đáo nhưng đầy mãn nguyện. Hắn nắm tay Bạch Vân Nhi, bàn tay nàng vẫn còn vương chút mùi đất ẩm, nhưng ấm áp và kiên định. Họ cùng nhau quay về nhà để chuẩn bị, trong lòng ngập tràn những cảm xúc khó tả.
Quảng trường trung tâm của vùng đất tự trị giờ đây đã biến thành một biển ánh sáng và màu sắc. Hàng trăm chiếc lồng đèn đủ hình dáng, kích cỡ, được làm từ giấy dó tinh xảo, thắp sáng bằng nến ong, treo lủng lẳng khắp nơi, tạo nên một không gian lung linh huyền ảo. Những chiếc cờ phướn đủ màu sắc, thêu dệt những họa tiết truyền thống như hoa sen, chim hạc, bay phấp phới trong làn gió nhẹ, mang theo mùi hương hoa cỏ và khói nhang từ những gian hàng gần đó. Lâm Dịch, trong bộ y phục giản dị nhưng tươm tất, khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng, nắm chặt tay Bạch Vân Nhi. Nàng cũng không ăn vận quá cầu kỳ, chỉ một bộ váy lụa màu xanh ngọc bích, mái tóc đen mượt được búi cao, cài một chiếc trâm bạc đơn giản, toát lên vẻ thanh lịch, quý ph��i mà không phô trương. Mùi hương dịu nhẹ từ nàng quyện với mùi gia vị nồng nàn từ các món ăn bày bán khắp nơi, mùi khói nhẹ từ các lò nướng bánh, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác kích thích mọi giác quan.
Tiếng nhạc truyền thống rộn ràng, tiếng trống dồn dập hòa cùng tiếng sáo trúc du dương, xen lẫn tiếng đàn tranh lảnh lót, khuấy động không khí. Khắp nơi là những gian hàng bày bán đủ loại đồ ăn thức uống: từ những xiên thịt nướng thơm lừng, những bát mì nóng hổi bốc khói nghi ngút, đến các loại bánh ngọt đủ màu sắc, nước ép trái cây tươi mát. Những người thợ thủ công cũng không kém cạnh, bày ra các sản phẩm tinh xảo của mình: đồ gốm sứ với hoa văn độc đáo, tranh thêu lụa mềm mại, đồ chơi gỗ ngộ nghĩnh cho trẻ nhỏ. Dòng người qua lại tấp nập, đông đúc nhưng không hề chen lấn xô đẩy, ai nấy đều mang trên mình một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Lâm Tiểu Nguyệt, giờ đã lớn hơn một chút, thân hình nhỏ nhắn nhưng tràn đầy năng lượng, mặc một chiếc áo đỏ thêu hoa, tay cầm một chiếc quạt giấy nhỏ, lon ton chạy trước. Con bé dường như không thể kiềm chế được sự phấn khích của mình. "Cha, mẹ! Con muốn xem múa lân!" Giọng nói trong trẻo của Tiểu Nguyệt vang lên, hòa vào tiếng ồn ào của lễ hội. Con bé chỉ tay về phía một góc quảng trường, nơi một tốp người đang chuẩn bị cho màn múa lân sư rồng đầy màu sắc, với những chiếc đầu lân được trang trí công phu, đôi mắt lấp lánh như có hồn.
Bạch Vân Nhi mỉm cười dịu dàng, bước chân nhẹ nhàng theo sát con gái, nàng quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thông minh ánh lên vẻ mãn nguyện. "Dịch, nhìn xem, mọi người đều hạnh phúc biết bao." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy cảm xúc, như muốn Lâm Dịch cảm nhận được trọn vẹn khoảnh khắc này. Nàng không cần nói thêm, hắn hiểu. Hạnh phúc này không phải là sự giàu sang phú quý nhất thời, mà là sự an yên từ sâu thẳm tâm hồn, là niềm tin vào một tương lai tươi sáng, được xây dựng trên nền tảng của sự ổn định và công bằng.
Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Nguyệt khi con bé chạy lại kéo tay hắn, nài nỉ được đến gần hơn khu vực múa lân. Ánh mắt hắn lướt qua những khuôn mặt rạng rỡ của người dân, những đứa trẻ nô đùa hồn nhiên, những cặp vợ chồng già tựa vào nhau ngắm nhìn cảnh tượng huyên náo. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Bạch Vân Nhi đang nắm chặt tay hắn, một sự ấm áp không chỉ đến từ thể chất mà còn từ tâm hồn, từ sự gắn kết bền chặt. Tâm trí hắn quay về những ngày đầu tiên đặt chân đến thế giới này, một thế giới cổ đại khắc nghiệt, nơi cái đói cái nghèo bủa vây, nơi mạng người rẻ như cỏ rác. Hắn nhớ lại những đêm nằm trằn trọc suy nghĩ, tìm cách kiếm sống, bảo vệ gia đình, vật lộn với áp bức. Hắn nhớ những lần đối mặt với hiểm nguy, những lựa chọn sinh tử. Tất cả những điều đó giờ đây dường như chỉ là một giấc mơ xa xăm, một ký ức mờ nhạt, bởi vì hiện tại này, hiện thực này, quá đỗi tươi đẹp.
Lâm phụ và Lâm mẫu cũng đi phía sau, ánh mắt chan chứa niềm vui và sự tự hào không giấu diếm. Lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp của Lâm phụ khẽ nắm lấy tay Lâm mẫu, ánh mắt hiền lành giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Đúng là một ngày lành, con trai ta đã làm được điều kỳ diệu." Lâm phụ khẽ nói, giọng trầm ấm. Lâm mẫu chỉ gật đầu, khóe mắt bà hơi đỏ hoe vì xúc động. Bà nhớ như in những ngày tháng cùng cực, khi Lâm Dịch còn là một thiếu niên gầy gò, xanh xao, mang theo một vẻ trầm tư khác thường. Bà đã từng lo lắng cho tương lai của con, cho gia đình này. Nhưng giờ đây, nhìn cảnh tượng trước mắt, nhìn sự an yên trên khuôn mặt con trai, nhìn sự sung túc của vùng đất này, bà biết mọi lo lắng đã tan biến. Hắn không hề mơ mộng làm anh hùng, cũng không ham muốn quyền lực. Hắn chỉ muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những người xung quanh. Và hắn đã làm được, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả một vùng đất. Hắn đã dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của một người hiện đại để kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đã dùng nó để xây dựng, thay vì hủy diệt. Hắn đã biến những ý tưởng tưởng chừng xa vời thành hiện thực, mang lại sự ấm no, bình yên cho hàng ngàn người.
Lâm Dịch khẽ liếc nhìn cha mẹ mình, ánh mắt hắn thoáng qua một tia biết ơn. Hắn không cần lời khen ngợi, nhưng sự mãn nguyện trong ánh mắt cha mẹ chính là phần thưởng lớn nhất cho hắn. Hắn không phải là hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã kiến tạo được một nơi chốn mà mọi người đều có thể mỉm cười, nơi những đứa trẻ có thể vô tư nô đùa dưới bầu trời đêm đầy sao mà không phải lo sợ chiến tranh hay đói kém. Hắn đã chọn con đường của riêng mình, không theo bất kỳ khuôn mẫu anh hùng nào của thế giới này, và hắn đã thành công. Hắn là một người xuyên không, nhưng hắn đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình, không phải bằng danh xưng vĩ đại, mà bằng những điều bình dị nhất: một gia đình hạnh phúc, một cộng đồng an yên. Dòng người vẫn tiếp tục trôi đi, Lâm Dịch và gia đình hắn hòa mình vào niềm vui chung, cảm nhận từng nhịp đập của lễ hội, từng hơi thở của sự bình yên mà họ đã cùng nhau vun đắp.
***
Càng về đêm, không khí lễ hội càng trở nên sôi động hơn. T���i khu vực trung tâm quảng trường, vài sân khấu nhỏ đã được dựng lên một cách khéo léo, nơi các đoàn nghệ nhân địa phương biểu diễn những tiết mục văn nghệ truyền thống. Tiếng hát dân ca mượt mà, da diết quyện với tiếng đàn tỳ bà réo rắt, tiếng khèn môi trong trẻo, thu hút đông đảo người dân đứng xem. Tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên không ngớt sau mỗi màn biểu diễn, tạo nên một bản hòa âm sống động, đậm đà bản sắc. Không khí ở đây tập trung hơn, mang một vẻ trang trọng hơn một chút so với sự ồn ào tự phát ở các gian hàng, nhưng vẫn giữ được sự vui vẻ, thân mật của một buổi sum họp cộng đồng. Mùi hương trầm nhẹ từ một miếu thờ nhỏ gần đó, nơi người dân đến cầu nguyện cho một vụ mùa bội thu và cuộc sống an lành, quyện với mùi vải mới từ những bộ trang phục biểu diễn sặc sỡ, tạo nên một nét đặc trưng riêng biệt cho khu vực này.
Lâm Dịch cùng gia đình dừng lại xem một đoàn múa dân gian. Những người phụ nữ trong trang phục áo dài truyền thống thêu hoa rực rỡ, đội nón lá, uyển chuyển theo điệu nhạc, đôi tay mềm mại như những cánh chim. Lâm Tiểu Nguyệt đứng nép vào chân Lâm Dịch, đôi mắt to tròn chăm chú theo dõi từng động tác. Con bé há hốc mồm kinh ngạc trước sự khéo léo của các vũ công. Bạch Vân Nhi khẽ cười, nhìn khuôn mặt ngây thơ của con gái, rồi lại đưa mắt nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng tràn đầy niềm vui và sự tự hào. Lâm Dịch chỉ gật đầu, gương mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tư thường ngày, nhưng ánh mắt hắn lại dịu đi rất nhiều, ẩn chứa sự mãn nguyện sâu sắc.
Từ xa, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang vui vẻ nâng chén tại một gian hàng rượu. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cười ha hả, giọng nói sang sảng át cả tiếng ồn ào xung quanh. "Huynh đệ, nhìn xem, đây là thành quả của chúng ta! Đại ca thật là lợi hại!" Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, phụ họa theo, khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng tràn đầy sự nhiệt tình và tự hào. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhờ có đại ca mà chúng ta mới có được ngày hôm nay!" Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây cũng thả lỏng, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn cụng chén với Vương Đại Trụ, uống một hơi cạn sạch, rồi liếc nhìn về phía Lâm Dịch với một ánh mắt cảm kích sâu sắc. Những con người từng là nông dân nghèo khổ, những kẻ giang hồ đầu đường xó chợ, giờ đây đều đã có một cuộc sống ổn định, ấm no. Họ không chỉ là những cánh tay đắc lực của Lâm Dịch, mà còn là những nhân chứng sống cho sự thay đổi kỳ diệu mà hắn đã mang lại.
Ở một góc khác, Binh trưởng Triệu đứng cùng vài binh sĩ, ánh mắt tuy vẫn giữ vẻ nghiêm túc của một người lính, nhưng cũng đã thả lỏng hơn rất nhiều, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Dù lễ hội đông đúc, trật tự vẫn được duy trì một cách hoàn hảo, không có bất kỳ sự cố nào. Sự an toàn này là nền tảng cho sự thịnh vượng, và Binh trưởng Triệu hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Hắn từng phục vụ dưới trướng nhiều tướng lĩnh, chứng kiến nhiều cuộc chiến tranh tàn khốc, nhưng chưa bao giờ thấy một vùng đất nào lại có được sự bình yên và ��oàn kết như nơi đây. Hắn thầm biết ơn Lâm Dịch, người đã biến một vùng biên thùy nghèo khó, loạn lạc thành một ốc đảo an toàn giữa biển cả hỗn loạn của Đại Hạ.
Không xa gian hàng rượu, tại một quán trà nhỏ yên tĩnh hơn, Liễu Thanh Y, Chu Thiên và Lão Hồ đang ngồi quây quần. Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, ánh mắt cương nghị của hắn giờ đây cũng pha chút bình thản, mãn nguyện. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, quan sát dòng người qua lại. Liễu Thanh Y đã chứng kiến Lâm Dịch từ những ngày đầu gây dựng cơ đồ, từ một thiếu niên không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng, chỉ bằng tri thức và mưu lược mà vươn lên. Hắn biết rõ sự kiên cường và khả năng thích nghi phi thường của Lâm Dịch.
Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, khẽ thì thầm với Chu Thiên, người thư sinh râu dài, luôn cầm một cuốn sách cũ. "Một thế giới hỗn loạn, lại có thể dựng nên một ốc đảo bình yên... thật khó tin." Giọng Lão Hồ trầm khàn, mang theo sự thông thái của những năm tháng trải ��ời. Chu Thiên gật đầu, vuốt chòm râu bạc, ánh mắt suy tư. Hắn là người ghi chép lịch sử của vùng đất này, và hắn biết rằng, câu chuyện về Lâm Dịch sẽ là một chương rực rỡ trong sử sách của Đại Hạ, một câu chuyện không nói về chiến công hiển hách trên chiến trường, mà nói về sự kiến tạo hòa bình từ những điều nhỏ bé nhất. Hắn tin rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch đã chứng minh điều đó một cách không thể thuyết phục hơn.
Những ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn từ khắp nơi đổ dồn về phía Lâm Dịch. Hắn không phải là một vị vua, một thủ lĩnh quân sự, hay một cao thủ tu luyện, nhưng hắn lại được người dân kính trọng và yêu mến hơn bất kỳ ai. Lâm Dịch khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt và lời chào. Hắn không muốn nổi bật hay nhận công, chỉ muốn hòa mình vào niềm vui chung. Ánh mắt hắn trao đổi với Bạch Vân Nhi, một nụ cười thầm hiểu nở trên môi nàng. Nàng hiểu hắn, hiểu rằng hắn không cần danh vọng hão huyền, hắn chỉ cần sự bình yên này, sự hạnh phúc này.
Trong lòng Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ miên man chảy qua. Hắn nhớ lại những lời hắn đã từng nói: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và hắn đã sống sót, không chỉ cho riêng mình, mà còn tạo ra một môi trường để những người khác cũng có thể sinh tồn và phát triển. Hắn nhớ lại: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nhưng hắn đã, bằng chính bàn tay mình, kiến tạo một vùng đất nơi sự công bằng và an yên được hiện thực hóa một cách tương đối. Hắn không ảo tưởng rằng đây là một thiên đường hoàn hảo, không có bất kỳ vấn đề nào. Nhưng hắn biết rằng, đây là một khởi đầu, một nền tảng vững chắc để thế hệ sau tiếp tục xây dựng.
Hắn không phải là một vị thần, nhưng hắn đã mang lại sự sống và hy vọng cho một vùng đất tưởng chừng như đã bị lãng quên. Hắn không dùng sức mạnh vũ lực hay lời lẽ hoa mỹ, mà dùng logic, sự quan sát và khả năng thích nghi của một người hiện đại. Hắn đã biến những kiến thức tưởng chừng như vô dụng trong thế giới cổ đại này thành những công cụ hữu hiệu nhất. Mọi người đều hạnh phúc, đều biết ��n. Và đó là điều ý nghĩa nhất đối với Lâm Dịch. Hắn cảm thấy mình đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải là thay đổi thế giới, mà là bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.
***
Khi đồng hồ điểm về khuya, không khí lễ hội vẫn còn vương vấn sự náo nhiệt, nhưng đã dần lắng xuống. Màn pháo hoa rực rỡ nhất đã kết thúc, những chùm sáng đầy màu sắc bùng nổ trên bầu trời đêm, vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp rồi vội vàng tan biến, để lại những vệt khói mờ ảo và tiếng reo hò phấn khích của đám đông. Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Lâm Tiểu Nguyệt rời khỏi quảng trường, tìm một góc yên tĩnh bên Hồ Sen Tĩnh Mịch. Con bé Tiểu Nguyệt, sau một buổi tối vui chơi không ngừng nghỉ, giờ đã ngủ gật trong vòng tay Bạch Vân Nhi. Gương mặt bầu bĩnh của con bé tựa vào vai mẹ, hơi thở đều đều, dễ thương.
Bờ hồ được thắp sáng bằng những chiếc đèn lồng giấy, phản chiếu lung linh trên mặt nước yên ả, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lãng mạn. Vài bông sen muộn vẫn còn sót lại, tỏa hương dịu nhẹ trong làn gió đêm, quyện với mùi thuốc pháo hoa thoang thoảng từ xa vọng lại. Tiếng reo hò của đám đông giờ chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, hòa vào tiếng gió xào xạc qua những rặng cây, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm cho khoảnh khắc bình yên này. Không khí trong lành, se lạnh, khiến người ta cảm thấy dễ chịu và thư thái.
Lâm Dịch ngước nhìn những vệt sáng cuối cùng của pháo hoa trên bầu trời đêm, rồi nhìn xuống mặt hồ phản chiếu ánh đèn lồng. Anh cảm thấy một sự bình an sâu sắc, một cảm giác trọn vẹn mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có được khi đặt chân đến thế giới này. Mọi thứ dường như đã tìm thấy đúng vị trí của nó, mọi mảnh ghép đã khớp vào nhau, tạo nên một bức tranh hoàn hảo.
Bạch Vân Nhi khẽ tựa đầu vào vai Lâm Dịch, giọng nói dịu dàng như gió thoảng. "Dịch, anh đã làm được... Mọi người đều hạnh phúc." Nàng nói, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ mãn nguyện. Nàng đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Lâm Dịch, từ những ngày đầu tiên hắn vật lộn để sinh tồn, đến khi hắn dần xây dựng được đế chế của riêng mình, không phải bằng quyền lực mà bằng trí tuệ và sự nhân ái. Nàng hiểu rõ những gánh nặng trên vai hắn, những đêm hắn trằn trọc suy nghĩ, những quyết định khó khăn mà hắn phải đưa ra. Và nàng cũng hiểu, hạnh phúc này là thành quả xứng đáng cho tất cả những gì hắn đã trải qua.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía mặt hồ tĩnh lặng. "Không phải chỉ riêng anh. Là tất cả chúng ta. Và đó mới là điều quan trọng nhất." Hắn nói, giọng trầm ấm. Hắn không muốn nhận công lao về mình. Hắn biết rằng, dù hắn có tri thức của một người hiện đại, có mưu lược tài tình đến đâu, thì nếu không có sự đồng lòng của Bạch Vân Nhi, sự ủng hộ của cha mẹ, sự trung thành của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, sự hợp tác của Binh trưởng Triệu, Liễu Thanh Y, Chu Thiên và Lão Hồ, cùng với sự tin tưởng của người dân, thì hắn cũng không thể làm được gì. Đây là thành quả của một tập thể, của một cộng đồng.
Hắn khẽ ôm nhẹ vai Bạch Vân Nhi, cảm nhận hơi ấm từ nàng lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhìn ngắm con gái nhỏ đang say ngủ, một biểu tượng của thế hệ tương lai, của sự bình yên và hy vọng. Những ký ức về loạn lạc, về sự tàn khốc của thế giới bên ngoài thoáng hiện trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây chúng chỉ còn là một nền tảng để hắn trân trọng hiện tại hơn, để hắn hiểu rõ giá trị của sự bình yên này. Hắn không hối tiếc về những lựa chọn của mình. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã xây dựng được một cuộc sống ổn định, một "thiên đường" nhỏ bé giữa thế gian đầy biến động. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình, không phải qua danh vọng hay quyền lực, mà qua tình yêu, sự sẻ chia và sự kiến tạo.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở làn không khí trong lành, cảm nhận từng khoảnh khắc bình yên này thấm vào tâm hồn. Xúc giác mát lạnh của gió đêm, mùi hương dịu nhẹ của hoa sen, tiếng pháo hoa xa xăm... tất cả hòa quyện lại, tạo nên một cảm giác an nhiên tự tại. Hắn không còn phải lo toan về những âm mưu chính trị, về những cuộc chiến tranh giành quyền lực. Hắn đã rút lui kh��i vòng xoáy đó, chọn một cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát.
Đây chính là "bình yên là đích đến" mà hắn hằng tìm kiếm. Một kết thúc mở, nhưng lại trọn vẹn. Một cuộc sống không quá vĩ đại, không quá hào nhoáng, nhưng đầy ý nghĩa. Hắn đã sống sót, đã thích nghi, đã kiến tạo. Và giờ đây, hắn chỉ muốn tận hưởng những khoảnh khắc này, những khoảnh khắc mà hắn đã phải đánh đổi bằng cả một hành trình dài đầy gian nan. Hắn mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ. Và hắn đã dùng nó, không phải để chinh phục, mà để bảo vệ và xây dựng.
Hồ Sen Tĩnh Mịch vẫn lặng lẽ phản chiếu ánh trăng, như một tấm gương chứng kiến sự bình yên của vùng đất này, của gia đình này, và của chính người đàn ông đã từ thế giới khác đến đây, kiến tạo nên một huyền thoại của riêng mình, không cần danh xưng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.