Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 994: Bình Minh Ấm Áp: Tiếng Cười Con Trẻ, Tình Yêu Vợ Chồng

Ánh hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại một vầng sáng cam đỏ cuối cùng trên đường chân trời rồi chìm vào bóng tối. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung, từng điểm sáng nhỏ li ti như những viên kim cương vương vãi. Tiếng ếch kêu râm ran từ phía bờ hồ xa xa, báo hiệu màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Lâm Dịch đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên quần áo. Hắn nhìn lại hồ sen một lần nữa, rồi quay lưng bước đi. Hắn không biết tương lai sẽ mang đến điều gì. Thế giới bên ngoài vẫn đang hỗn loạn, những thế lực mới nổi có thể sẽ lại gây ra những cuộc chiến tranh mới. Nhưng hắn biết rằng, mình đã sẵn sàng. Hắn đã gieo những hạt giống, đã vun đắp chúng bằng cả máu và nước mắt, bằng tri thức và mưu lược, và giờ đây, chúng đã đơm hoa kết trái. Sự phát triển vượt bậc của thế hệ trẻ, sự yên bình trong từng hoạt động cá nhân của hắn, tất cả ngụ ý rằng cuộc sống này sẽ tiếp diễn, dù không có hắn lãnh đạo trực tiếp. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, và đó là một ý nghĩa vững bền hơn bất kỳ ngai vàng hay quyền lực nào. Hắn đã kiến tạo một thế giới nơi bình yên là có thật, và hắn sẽ mãi mãi là người bảo vệ nó, không phải bằng gươm đao, mà bằng chính cuộc sống thanh thản, an nhiên của mình.

Đêm về, gió hồ se lạnh mơn man qua từng ngọn cỏ, Lâm Dịch bước về nhà trong ánh đèn lồng hiu hắt. Căn nhà gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng hiện ra sau rặng tre xanh. Từ bên trong vọng ra tiếng trò chuyện rả rích của Lâm phụ và Lâm mẫu, cùng tiếng cười trong trẻo của Tiểu Nguyệt. Một cảm giác mãn nguyện dâng lên trong lòng hắn. Hắn không còn là thiếu niên lạc lõng, cô độc năm nào, mà là một người đàn ông có gia đình, có tổ ấm, có một cuộc sống mà hắn đã dày công kiến tạo. Đêm ấy, hắn ngủ một giấc thật sâu, giấc ngủ không mộng m mị, không lo toan, chỉ có sự bình yên vỗ về.

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên mái nhà và những con đường đất nhỏ trong vùng đất tự trị của Lâm Dịch. Không khí buổi sáng trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên cây cỏ. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối, tiếng gà gáy vang vọng từ những ngôi nhà xa xa, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của cuộc sống nông thôn.

Trong căn bếp nhỏ của Lâm gia, ánh lửa bập bùng từ bếp lò sưởi ấm cả căn phòng. Mùi cháo nóng hổi quyện với hương bánh nướng thơm lừng lan tỏa khắp nơi, đánh thức mọi giác quan. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả trong bộ y phục vải bông giản dị, đang thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng. Đôi tay nàng thoăn thoắt đảo những thìa cháo gạo lứt, đôi mắt thông minh, sắc sảo ánh lên vẻ dịu dàng, trìu mến. Nàng đã không còn là cô gái trẻ bôn ba trên thương trường, mà là một người phụ nữ của gia đình, mặc dù sự tháo vát và quyết đoán vẫn ẩn hiện trong từng cử chỉ.

Bên cạnh nàng, Lâm Tiểu Nguyệt, giờ đây đã là một cô bé mười tuổi, đang cẩn thận rửa những mớ rau xanh mướt. Khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô bé đã thêm nét thanh tú, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò và niềm vui. Mái tóc đen nhánh được tết gọn gàng, hai bím tóc nhỏ đung đưa theo từng cử động. Tuy vẫn còn nhỏ, nhưng Tiểu Nguyệt đã tỏ ra khá khéo léo và tự lập, một phần nhờ sự giáo dục của mẹ, một phần nhờ môi trường sống bình yên nơi đây đã nuôi dưỡng tâm hồn cô bé.

"Mẫu thân, con đã lớn rồi, con có thể tự thái rau được không?" Lâm Tiểu Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn mẹ, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót. Cô bé cầm con dao nhỏ, tỏ vẻ nghiêm túc.

Bạch Vân Nhi mỉm cười hiền hậu, đưa tay xoa nhẹ mái tóc của con gái. "Tiểu Nguyệt của mẹ đã lớn thật rồi. Nhưng con phải cẩn thận nhé, dao sắc lắm đấy." Nàng nhẹ nhàng hướng dẫn con gái cách cầm dao, cách đặt tay sao cho an toàn. Lâm Tiểu Nguyệt tập trung cao độ, đôi môi chúm chím, cẩn thận thái từng cọng rau cải xanh. Mặc dù động tác còn chậm chạp, vụng về, nhưng sự nghiêm túc và say mê của cô bé khiến Bạch Vân Nhi không khỏi tự hào. Nàng nhìn con gái, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cuộc sống này, những khoảnh khắc bình dị này, chính là điều nàng hằng mong ước.

Lâm Dịch đứng tựa cửa, bóng dáng cao gầy ẩn hiện trong ánh bình minh còn mờ ảo. Thân hình hắn vẫn còn chút gầy gò, đôi khi có vẻ xanh xao do thói quen làm việc không ngừng nghỉ và những năm tháng vất vả thuở ban đầu. Nhưng giờ đây, khuôn mặt hắn không còn vẻ trầm tư u uất hay căng thẳng thường trực, mà thay vào đó là sự mãn nguyện, bình yên. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng cử chỉ của vợ và con gái, một nụ cười nhẹ, gần như vô thức, nở trên môi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cháo gạo, mùi bánh nướng, mùi rau tươi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị của gia đình, của hạnh phúc.

Trong tâm trí Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ miên man chảy qua. "Đây chính là thứ ta đã chiến đấu để bảo vệ. Không có gì quý giá hơn." Hắn đã từng đối mặt với sinh tử, đã từng đưa ra những quyết định khó khăn nhất, đã từng phải dùng mọi mưu lược, mọi kiến thức để bảo vệ nơi này, để bảo vệ những con người này. Hắn đã từ bỏ quyền lực, danh vọng, những thứ mà nhiều người khác cả đời theo đuổi. Nhưng đổi lại, hắn có được sự bình yên này, có được những khoảnh khắc giản dị mà vô giá này. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, người phụ nữ kiên cường, tháo vát đã cùng hắn vượt qua bao sóng gió, từ một thương nhân sắc sảo trở thành người vợ, người mẹ dịu dàng, chu đáo. Rồi lại nhìn Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé hồn nhiên, tràn đầy sức sống, là hiện thân của tương lai, của hy vọng. Hắn thầm cảm ơn số phận đã đưa hắn đến thế giới này, dù đầy khắc nghiệt, nhưng cũng đã cho hắn một gia đình, một cuộc sống trọn vẹn. Cái cảm giác cô độc, lạc lõng của người xuyên không đã dần tan biến, nhường chỗ cho sự gắn kết sâu sắc với mảnh đất và những người thân yêu này. Hắn biết rằng, thế giới bên ngoài vẫn đang hỗn loạn, Đại Hạ vương triều đã sụp đổ, các thế lực mới nổi đang tranh giành quyền lực, những cuộc chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Sự bình yên này không phải là điều hiển nhiên, nó là một thành quả cần ��ược bảo vệ, vun đắp mỗi ngày. Nhưng hắn không còn lo sợ như trước. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã gieo những hạt giống của sự tự chủ và vững vàng cho vùng đất này. Điều quan trọng nhất là, hắn đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình ngay trong chính những điều bình dị nhất.

Mặt trời đã lên cao hơn một chút, nắng ấm áp tràn ngập căn phòng ăn. Cả gia đình Lâm Dịch quây quần bên bàn ăn gỗ mộc mạc. Lâm phụ, với mái tóc bạc trắng và làn da rám nắng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền lành, mãn nguyện, ngồi ở vị trí chủ tọa. Ông gật gù nhìn cháu gái và con dâu, khóe môi nở nụ cười hạnh phúc. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, tần tảo, luôn miệng dặn dò con cháu ăn uống. Trên bàn, bát cháo gạo lứt bốc khói nghi ngút, đĩa bánh nướng vàng ruộm, và món rau xào xanh tươi mà Tiểu Nguyệt vừa giúp thái. Mùi thức ăn thơm lừng, cùng tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện râm ran, tạo nên một không khí gia đình ấm cúng, tràn đầy yêu thương.

"Thật tốt khi thấy các con được bình yên như thế này." Lâm phụ chậm rãi nói, giọng ông trầm ấm, đầy cảm xúc. Ông nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt chứa chan sự tự hào và mãn nguyện. "Ta già rồi, chỉ mong có thế. Nhìn các con khỏe mạnh, Tiểu Nguyệt lớn lên từng ngày, lòng ta thật sự an lành." Ông vuốt bộ râu bạc, nụ cười hiền hậu không tắt. Trong những năm tháng loạn lạc vừa qua, ông đã chứng kiến biết bao cảnh ly tán, chia lìa. Sự bình yên hiện tại của gia đình chính là phúc phần lớn nhất mà ông có được. Ông biết rõ con trai mình đã phải trải qua những gì để có được ngày hôm nay, và ông trân trọng từng khoảnh khắc.

Lâm mẫu cũng tiếp lời, ánh mắt yêu thương nhìn Lâm Tiểu Nguyệt. "Tiểu Nguyệt càng ngày càng khéo léo, sau này nhất định là một cô nương tài giỏi." Bà gắp cho Tiểu Nguyệt một miếng bánh, "Ăn nhiều vào con nhé, mau lớn." Tiếng cười khúc khích của Tiểu Nguyệt vang lên, cô bé thích thú khi được bà và ông nội khen ngợi.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn nhìn cha mẹ mình, nhìn sự mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt họ. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên xuyên không, khi hắn còn là một thiếu niên gầy gò, xanh xao ở vùng biên thùy nghèo khó, phải vật lộn với miếng ăn từng bữa. Cha mẹ hắn khi ấy cũng khắc khổ, lo âu trăm bề. Giờ đây, họ đã có thể an hưởng tuổi già, không còn phải bận tâm đến chuyện đói nghèo, áp bức. "Tất cả là nhờ công vun vén của mọi người, và sự cố gắng của Tiểu Nguyệt." Hắn nói, giọng ấm áp, tràn đầy tình cảm. Hắn không nhận hết công lao về mình, bởi hắn hiểu rằng, để có được một gia đình hạnh phúc như thế này, cần có sự chung tay của tất cả mọi người.

Bạch Vân Nhi khẽ đặt tay lên tay hắn, ánh mắt nàng dịu dàng nhưng cũng đầy thấu hiểu. "Cũng là nhờ phu quân đã tạo dựng nên tất cả." Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự kiên định. Nàng biết rõ Lâm Dịch đã phải đánh đổi những gì, đã phải hy sinh những gì để kiến tạo nên vùng đất này, nên cuộc sống này. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả sự biết ơn và tình yêu thương sâu sắc. Nàng là người duy nhất thực sự hiểu được gánh nặng mà Lâm Dịch đã mang trên vai, và nh��ng lựa chọn mà hắn đã đưa ra.

Lâm Dịch gắp thức ăn cho Bạch Vân Nhi và Lâm Tiểu Nguyệt, hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Mọi người cứ ăn đi." Hắn nói. Lâm Tiểu Nguyệt, sau khi ăn xong một miếng bánh, bắt đầu kể chuyện ở trường học. "Hôm nay ở trường, thầy giáo dạy con về những loài cây thuốc mới đó ạ! Con còn học được cách nhận biết lá Ngải cứu và lá Tía tô nữa. Thầy bảo chúng rất tốt cho việc chữa bệnh." Cô bé líu lo, đôi mắt sáng rỡ.

Cả nhà cùng lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười trước những câu chuyện ngây ngô nhưng đầy nhiệt huyết của cô bé. Lâm Dịch nhìn con gái, trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc. Tiểu Nguyệt không chỉ lớn lên về thể chất, mà còn trưởng thành về trí tuệ và tâm hồn. Cô bé đang được sống trong một môi trường học tập tốt, được khám phá thế giới xung quanh, điều mà hắn thuở nhỏ hay nhiều đứa trẻ khác trong Đại Hạ vương triều này không bao giờ có được. Sự phát triển của Tiểu Nguyệt chính là biểu tượng sống động nhất cho sự thành công của vùng đất tự trị này, một nơi mà tri thức và sự bình yên được coi trọng. Hắn nhìn những nụ cười trên gương mặt những người thân yêu, cảm nhận hơi ấm từ chén cháo trong tay, và biết rằng, đây chính là sự giàu có thực sự mà hắn đã tìm kiếm. Quyền lực và danh vọng có thể mang lại những thứ hào nhoáng, nhưng không bao giờ có thể mang lại sự bình yên và hạnh phúc giản dị đến nhường này. Đây là một thứ tài sản vô giá, bền vững hơn mọi vàng bạc châu báu, mọi ngai vàng trên thế gian.

Sau bữa sáng, ánh nắng đã lan tỏa khắp nơi, xua tan hoàn toàn hơi sương còn sót lại. Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi ra vườn thảo dược của hắn. Nơi đây từng là một khu đất hoang, nhưng giờ đây đã trở thành một khu vườn xanh tốt, tràn đầy sức sống. Hàng trăm loại thảo mộc quý hiếm được Lâm Dịch cất công tìm kiếm, trồng trọt và chăm sóc. Mỗi luống cây đều được sắp xếp gọn gàng, khoa học, thể hiện sự tỉ mỉ và tâm huyết của hắn. Mùi hương thảo mộc thoang thoảng trong không khí, dịu nhẹ và dễ chịu, mang lại cảm giác thư thái, bình yên. Tiếng gió xào x���c qua kẽ lá, tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên.

Lâm Dịch cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve một khóm cây nhỏ có lá màu xanh đậm. "Vân Nhi, loại thảo dược này là Đan Sâm, rất tốt cho việc an thần, bổ huyết. Ta định trồng thêm ở khu vực kia, mở rộng thêm diện tích. Nhu cầu sử dụng của dân trong vùng ngày càng cao, đặc biệt là sau những năm tháng chiến tranh, nhiều người suy nhược cơ thể." Hắn giải thích, ánh mắt lấp lánh niềm say mê. Hắn đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu các loại thảo mộc, không chỉ dựa vào những kiến thức y học hiện đại mà hắn còn nhớ được, mà còn kết hợp với những ghi chép cổ trong cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đã tìm thấy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đã dùng nó để kiến tạo sự sống, thay vì hủy diệt.

Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh hắn, nàng cũng cúi xuống ngắm nhìn những luống cây. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, nhưng giờ đây lại đang cầm một chiếc cuốc nhỏ, sẵn sàng cùng chồng làm vườn. "Phu quân có tâm huyết với vườn cây này quá." Nàng mỉm cười, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ ngưỡng mộ. Nàng hiểu rõ ý nghĩa của khu vườn này đối với Lâm Dịch, nó không chỉ là nơi trồng trọt, mà còn là nơi hắn tìm thấy sự bình yên, nơi hắn thực hiện những ý tưởng của mình. "Ta sẽ giúp phu quân chăm sóc chúng. Dù ta không tinh thông y lý như phu quân, nhưng ta cũng có thể phụ giúp việc vun xới, tưới nước." Nàng nói, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ quyết tâm. Nàng là người vợ tháo vát, luôn sẵn lòng hỗ trợ chồng trong mọi việc.

Lâm Dịch quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn tràn đầy tình cảm. Hắn khẽ nắm lấy tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. "Chúng cũng giống như gia đình mình vậy, cần được vun trồng cẩn thận để lớn mạnh." Hắn nói, giọng trầm ấm. "Mỗi hạt giống ta gieo xuống, mỗi giọt nước ta tưới, mỗi công sức ta bỏ ra, đều là để chúng có thể phát triển, đơm hoa kết trái. Gia đình cũng vậy, cần tình yêu thương, sự quan tâm và kiên nhẫn để trưởng thành và vững bền."

Họ cùng nhau làm vườn. Lâm Dịch chỉ cho Bạch Vân Nhi c��ch vun đất, cách nhổ cỏ dại. Hai bàn tay họ thỉnh thoảng chạm vào nhau, những ánh mắt trao đổi đầy tình cảm. Hơi nắng dịu dàng trên da, mùi đất ẩm bám vào tay, tiếng nước chảy róc rách từ chiếc gáo gỗ khi tưới cây, tất cả tạo nên một khung cảnh lao động bình dị nhưng tràn đầy hạnh phúc. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dịch cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn biết rằng, thế giới bên ngoài vẫn đang hỗn loạn, những thế lực tàn bạo vẫn đang tranh giành quyền lực. Nhưng ở nơi đây, trong khu vườn này, bên cạnh người vợ và con gái mình, hắn đã tìm thấy một "thiên đường" nhỏ bé. Một nơi mà hắn có thể kiến tạo, có thể bảo vệ bằng chính sự lựa chọn của mình.

Sự trưởng thành của Lâm Tiểu Nguyệt, sự tháo vát và kiên cường của Bạch Vân Nhi, cùng với sự bình yên mà Lâm Dịch đã vun đắp, không chỉ là niềm hạnh phúc cá nhân của hắn. Đó còn là những hạt mầm cho một tương lai bền vững. Hắn tin rằng, dù hắn có ở đó để lãnh đạo trực tiếp hay không, di sản bình yên này sẽ tiếp tục được duy trì và phát triển. Giống như những luống thảo dược xanh tốt này, chúng sẽ không ngừng sinh sôi nảy nở, mang lại sự sống và chữa lành cho mảnh đất và con người nơi đây. Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi đang mải mê chăm sóc một khóm cây, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Hắn thầm biết ơn cuộc đời, biết ơn những lựa chọn của mình, đã mang lại cho hắn một cuộc sống ý nghĩa đến nhường này. Đây không phải là sự từ bỏ, mà là sự đạt được. Đạt được một cuộc sống trọn vẹn, nơi hạnh phúc và bình yên không phải là một giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực hữu hình, được vun đắp từ chính tình yêu và sự kiên cường của con người.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free