Lạc thế chi nhân - Chương 993: Bình Yên Trong Từng Trang Sách, Từng Mầm Xanh
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn từ lúc nào, nhường chỗ cho màn đêm đen nhung bao phủ vạn vật. Trong căn nhà nhỏ ở vùng đất tự trị, ánh đèn dầu vẫn hắt ra vầng sáng ấm áp, bao trùm lên ba bóng người đang quây quần bên nhau. Lâm Dịch mỉm cười thanh thản, bàn tay chai sần của Lâm phụ vẫn truyền cho hắn hơi ấm quen thuộc, còn ánh mắt yêu thương của Lâm mẫu là liều thuốc xoa dịu mọi vết sẹo của quá khứ. Hắn đã nói, "Bình yên này... chúng ta đã phải đánh đổi nhiều để có được," và câu nói ấy như một lời khẳng định, một sự chấp nhận trọn vẹn. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi thức ăn đang được chuẩn bị, hương trầm thoang thoảng, và hơi ấm từ bàn tay cha. Đây chính là "thiên đường" mà hắn đã kiến tạo, là đích đến của mọi hành trình. Hắn đã sống sót qua loạn lạc, bảo vệ được người thân, và xây dựng một cuộc sống ổn định. H��n không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, mà lựa chọn rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, giữ lấy cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát. Bên ngoài, những ngọn núi xa xa chìm trong bóng tối, nhưng trong căn nhà này, ánh sáng của hạnh phúc và bình yên vẫn rạng rỡ. Hắn không biết tương lai sẽ mang đến điều gì, nhưng hắn biết rằng, mình đã sẵn sàng. Hắn đã gieo những hạt giống, đã vun đắp chúng, và giờ đây, chúng đã đơm hoa kết trái. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, và đó là một ý nghĩa vững bền hơn bất kỳ ngai vàng hay quyền lực nào. Hắn đã kiến tạo một thế giới nơi bình yên là có thật, và hắn sẽ mãi mãi là người bảo vệ nó.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên bắt đầu xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ lên nền nhà những vệt sáng xiên, Lâm Dịch đã thức dậy. Không khí trong nhà còn vương vấn hơi ấm của đêm qua, pha lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và hương trà thoang thoảng từ chén trà còn vương lại trên bàn. Hắn không còn phải giật mình tỉnh giấc bởi tiếng kèn hiệu tập hợp quân lính, hay bởi những tiếng động lạ báo hiệu hiểm nguy cận kề. Giờ đây, thứ đánh thức hắn là tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, và đôi khi là tiếng chân trần của Lâm mẫu đi lại trong bếp, chuẩn bị bữa sáng sớm.
Hắn vươn vai, cảm nhận từng khớp xương giãn ra sau giấc ngủ. Thân hình hắn vẫn còn gầy gò, không vạm vỡ như những chiến binh, nhưng đã không còn vẻ xanh xao, thiếu sức sống của những ngày đầu xuyên không hay những năm tháng bôn ba nơi biên thùy. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây ít khi còn mang vẻ trầm tư, lo âu thường trực, thay vào đó là sự thanh thản, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải vẫn sắc bén, nhưng đã dịu đi rất nhiều, ánh lên niềm vui và sự mãn nguyện. Tóc đen của hắn vẫn được buộc đơn giản, gọn gàng, không cầu kỳ. Hắn mặc một bộ thường phục bằng vải thô, màu chàm, tuy đơn giản nhưng sạch sẽ và thoải mái, khác xa với những bộ trang phục vá víu, bạc màu thuở hàn vi.
Rời khỏi giường, Lâm Dịch chậm rãi bước vào thư phòng nhỏ của mình. Căn phòng này, tuy không rộng lớn nhưng lại là nơi hắn dành nhiều tâm huyết để xây dựng. Tường được quét vôi trắng, sàn nhà lát gạch sạch sẽ. Trên tường treo vài bức thư pháp cổ kính và một bản đồ thu nhỏ của vùng đất tự trị, đánh dấu những khu vực đã được phát triển, những công trình đã hoàn thành. Hương trầm nhẹ nhàng phảng phất từ lò hương nhỏ đặt trên bàn, quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian tĩnh lặng, dễ chịu.
Hắn ngồi xuống chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, nơi những cuốn sách cổ được sắp xếp ngăn nắp. Một trong số đó là "Cẩm Nang Kế Sách", cuốn sách từng là kim chỉ nam giúp hắn vượt qua bao hiểm nguy, đối phó với bao thế lực thù địch. Kế bên là "Thần Nông Bách Thảo Phổ", cuốn sách về các loại thảo dược mà hắn dùng để nghiên cứu, phát triển y dược cho vùng đất này. Nhưng hôm nay, hắn không đọc những cuốn sách đó. Thay vào đó, hắn mở một cuốn sách về triết lý cổ, bìa đã ố màu thời gian, gáy sách sờn cũ. Hắn lật từng trang sách, đôi mắt lướt qua những dòng chữ cổ kính, nét mực đã nhạt nhòa. Không còn là sự vội vã tìm kiếm kiến thức để sinh tồn hay đối phó với âm mưu, mà là để thỏa mãn sự tò mò, để nghiền ngẫm về thế giới và nhân sinh, để tìm thấy những triết lý sâu sắc, những câu nói chạm đến tâm hồn.
Hắn đọc một đoạn về sự vô thường của vạn vật, về vòng luân chuyển của thịnh suy, được mất. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy thấu hiểu. "Thì ra, bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách neo đậu con thuyền của mình," hắn tự nhủ trong tâm. Cuộc đời hắn, từ khi xuyên không đến nay, chẳng khác nào một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển cả bão tố. Hắn đã từng nghĩ rằng để sống sót, hắn phải trở thành một cơn bão lớn hơn, đủ sức nhấn chìm mọi kẻ thù. Nhưng cuối cùng, hắn lại chọn cách trở thành một bến cảng an toàn, nơi con thuyền của hắn và những người hắn yêu thương có thể tìm thấy nơi neo đậu.
Hắn đưa tay vuốt nhẹ trang sách, cảm nhận sự sờn cũ của giấy, sự lạnh lẽo của mực. Mùi giấy cũ xen lẫn hương trầm phảng phất vào khoang mũi, gợi lên một cảm giác hoài niệm khó tả. Hắn nhớ về những đêm dài thức trắng, bên ngọn đèn dầu leo lét, nghiền ngẫm từng con chữ trong "Cẩm Nang Kế Sách" để tìm ra lối thoát cho những tình huống ngặt nghèo nhất. Lúc đó, tri thức là vũ khí mạnh nhất, là phương tiện duy nhất để hắn sinh tồn. Giờ đây, tri thức vẫn là vũ khí, nhưng nó đã biến đổi thành một nguồn suối mát lành, tưới tắm cho tâm hồn hắn, giúp hắn nhìn nhận thế giới một cách sâu sắc và bình thản hơn.
Hắn nhấp một ngụm trà nóng pha từ lá chè tươi hái trong vườn, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng, xua đi chút lạnh giá còn vương trong không khí buổi sớm. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi vào khu vườn nhỏ nơi Lâm mẫu đang chăm sóc những luống rau xanh mướt. Xa hơn nữa, những mái nhà ngói đỏ của vùng đất tự trị hiện ra yên bình, khói bếp lãng đãng bay lên, hòa vào bầu trời xanh trong. Tiếng trẻ con cười đùa từ Trường học Thanh Phong vọng lại, những âm thanh trong trẻo, vô tư lự, là minh chứng sống động cho s�� bền vững của "thiên đường" mà hắn đã kiến tạo.
Hắn nghĩ về những thế hệ trẻ, những "mầm non" mà hắn và Chu Thiên đang vun trồng. Chúng không chỉ học chữ, học số, mà còn được truyền thụ về đạo đức, về tình yêu thương, về giá trị của sự bình yên. Chúng sẽ là những người kế tục, những người sẽ tiếp tục bảo vệ và phát triển vùng đất này, ngay cả khi hắn không còn trực tiếp dẫn dắt. Đó là một di sản lớn hơn bất kỳ ngai vàng hay danh vọng nào. Hắn đã từng nghĩ rằng thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đúng vậy, hắn đã không chờ đợi sự công bằng đến với mình, mà tự tay kiến tạo nó, từng chút một.
Một ý tưởng thú vị chợt lóe lên trong đầu hắn khi hắn đọc về một triết gia cổ đại đề cao sự hòa hợp với thiên nhiên. Hắn cầm cây bút lông, chấm vào nghiên mực, và ghi chép lại vài dòng suy nghĩ của mình vào một cuốn sổ tay nhỏ. Nét chữ của hắn, tuy không mềm mại như những thư sinh uyên bác, nhưng lại rắn rỏi và dứt khoát, phản ánh con người hắn. Hắn không chỉ đọc để tiếp thu, mà còn để chiêm nghiệm, để so sánh, để liên hệ với cuộc đời mình, với những gì hắn đã trải qua và những gì hắn đang có. Hắn tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị, trong sự tĩnh lặng của buổi sáng, trong từng câu chữ, trong từng suy nghĩ mà chúng khơi gợi. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời, không phải ở đỉnh cao của quyền lực hay danh vọng, mà ở chính những khoảnh khắc bình dị, thanh thản này. Đây chính là phần thưởng xứng đáng cho hành trình dài và đầy gian nan của hắn.
***
Sau khi đắm mình trong thế giới của những con chữ và suy tư, Lâm Dịch cảm thấy một sự thôi thúc muốn kết nối với thế giới vật chất hơn, với đất đai và cây cỏ. Hắn khép lại cuốn sách, đặt bút xuống, và rời khỏi thư phòng. Ánh nắng giữa buổi sáng đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất dẫn ra khu vườn phía sau nhà. Không khí trở nên ấm áp hơn, nhưng vẫn dịu nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm và các loài hoa dại ven đường. Tiếng chim hót vẫn ríu rít, và tiếng ong vo ve bay lượn quanh những khóm hoa, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.
Khu vườn của Lâm Dịch không phải là một khu vườn cảnh quan cầu kỳ, mà là một vườn thảo dược và cây ăn quả tư nhân, được hắn tự tay thiết kế và chăm sóc. Có một hàng rào tre thấp bao quanh, ngăn cách khu vườn với phần còn lại của khu đất. Bên trong, những luống cây được sắp xếp cẩn thận, thẳng hàng. Mỗi loại cây đều có một bảng tên nhỏ bằng gỗ, ghi rõ tên và công dụng của chúng. Một nhà kho nhỏ bằng gỗ, nơi chứa đựng các dụng cụ làm vườn như cuốc, xẻng, bình tưới, và hạt giống, nằm nép mình ở một góc.
Lâm Dịch cởi bỏ chiếc áo ngoài, xắn tay áo lên đến khuỷu tay. Làn da hắn, vốn không quen với nắng gió gay gắt, đã sạm đi một chút, nhưng vẫn giữ được vẻ trắng trẻo của một người trí thức. Hắn cầm lấy chiếc cuốc nhỏ, bắt đầu vun xới đất ở một luống rau cải mới trồng. Cảm giác đất ẩm mềm mại dưới lưỡi cuốc, mùi đất tươi xộc vào mũi, mang theo một sự an yên đến lạ. Hắn không cần người giúp việc, bởi vi���c tự tay chăm sóc khu vườn này mang lại cho hắn một niềm vui và sự kết nối sâu sắc với tự nhiên mà không công việc nào khác có thể mang lại.
Hắn nhổ đi những cây cỏ dại mọc chen chúc, nhẹ nhàng rũ bỏ đất bám vào rễ chúng. Mỗi mầm cây, mỗi bông hoa ở đây đều là biểu tượng cho sự sống mà hắn đã kiến tạo và bảo vệ. Hắn nhớ về những ngày đầu tiên ở Thôn Làng Sơn Cước, khi việc trồng trọt chỉ đơn thuần là để sinh tồn, để có cái ăn. Giờ đây, nó đã trở thành một thú vui tao nhã, một cách để hắn tìm thấy sự cân bằng trong cuộc sống. Hắn vun xới đất, tỉa đi những cành khô úa, và tưới nước cho những cây con vừa mới nhú mầm. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ bình tưới, hòa vào tiếng lá xào xạc và tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một không gian làm việc đầy thiền định.
"Ca ca! Ca ca!"
Tiếng gọi trong trẻo, lanh lảnh của Lâm Tiểu Nguyệt vang lên từ phía cổng vườn. Hắn ngẩng đầu lên, thấy cô bé đang chạy ùa vào, mái tóc tết bím tung bay theo từng bước chân. Lâm Tiểu Nguyệt giờ đây đã không còn là cô bé gầy gò, rụt rè của những năm tháng đói khổ. Khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô bé đã thêm phần lanh lợi, đôi mắt to tròn, ngây thơ giờ đây tràn đầy sức sống và sự tò mò. Cô bé mặc một chiếc áo vải bông màu hồng nhạt, chiếc quần lụa xanh, trông thật đáng yêu. Lâm Dịch mỉm cười, đặt chiếc cuốc xuống và đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của em gái.
"Tiểu Nguyệt học xong rồi sao?" hắn hỏi, giọng điệu dịu dàng.
"Vâng ạ! Chu lão sư dạy chúng con về các vì sao trên trời. Thú vị lắm!" Lâm Tiểu Nguyệt hào hứng kể, rồi đôi mắt cô bé dáo dác nhìn quanh khu vườn. "Ca ca, cây này là cây gì vậy? Có ăn được không?" Cô bé chỉ vào một khóm cây có lá xanh đậm, thân mảnh.
Lâm Dịch quỳ xuống ngang tầm với cô bé, kiên nhẫn giải thích: "Đây là cây Trúc Diệp Thảo, Tiểu Nguyệt. Nó không ăn được nhưng có thể dùng để pha trà, giúp ngủ ngon và thanh nhiệt cơ thể. Con nhớ lúc cha mẹ hay bị mất ngủ không? Bây giờ có Trúc Diệp Thảo này rồi, họ sẽ ngủ ngon hơn." Hắn ngắt một chiếc lá, đưa cho cô bé ngửi. Hương thơm nhẹ nh��ng, thoang thoảng của thảo dược khiến Lâm Tiểu Nguyệt thích thú hít hà.
"Ồ! Thơm quá! Vậy còn cây kia thì sao ạ?" Cô bé lại chạy đến một giàn cây đang ra những chùm quả xanh mướt.
"Đó là quả Bồ Đào. Đợi nó chín, chúng ta sẽ làm mứt, hoặc ép lấy nước uống, ngọt lắm." Lâm Dịch giải thích, ánh mắt trìu mến nhìn em gái. "Con muốn học cách chăm sóc cây không?"
Lâm Tiểu Nguyệt gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. "Có ạ! Con muốn giúp ca ca!"
Lâm Dịch cầm tay cô bé, hướng dẫn cách vun xới đất xung quanh gốc cây, cách nhổ cỏ dại sao cho không làm tổn thương rễ. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé lấm lem bùn đất, nhưng cô bé không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại còn rất vui vẻ. Tiếng cười khúc khích của Lâm Tiểu Nguyệt vang vọng khắp khu vườn, hòa lẫn với tiếng gió xào xạc và tiếng nước chảy. Đối với Lâm Dịch, những khoảnh khắc giản dị như thế này, được nhìn thấy em gái mình vui vẻ, hồn nhiên, được tự tay chăm sóc từng mầm cây, chính là những điều quý giá nhất. Đó là kết quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, của những lựa chọn khó khăn, của những cuộc chiến thầm lặng mà hắn đã trải qua. Mỗi mầm cây xanh tươi, mỗi nụ cười trong trẻo đều là minh chứng cho sự sống, cho sự bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với đất đai, với tự nhiên, và với những người thân yêu. Cuộc sống này, dù không có danh vọng hay quyền lực, lại tràn đầy ý nghĩa.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu nhuộm đỏ rực cả một góc trời, Lâm Dịch rời khỏi khu vườn. Bùn đất bám vào tay và quần áo, nhưng hắn không hề bận tâm. Hắn cảm thấy sảng khoái và thanh tịnh hơn bao giờ hết. Hắn đi bộ chậm rãi về phía Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi hắn thường tìm đến để suy tư và chiêm nghiệm. Con đường nhỏ dẫn đến hồ được lát đá cuội, hai bên là những hàng cây xanh mát rượi. Tiếng gió chiều lùa qua tán lá, tạo nên âm thanh xào xạc như một lời thì thầm của thiên nhiên.
Hồ Sen Tĩnh Mịch hiện ra trước mắt hắn, một vẻ đẹp bình dị nhưng đầy mê hoặc. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ và những đám mây ngũ sắc. Hàng trăm bông sen chúm chím, hoặc đã nở rộ, vươn mình khỏi mặt nước, tỏa hương thơm ngát, dịu nhẹ. Dưới làn nước trong vắt, những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Ở phía xa bờ hồ, dưới bóng cây cổ thụ, ông già câu cá vẫn ngồi im lìm, dáng người nhỏ bé, mặc áo tơi, đội nón lá, cần câu trúc vươn dài ra mặt nước. Ông lão như một phần không thể thiếu của bức tranh phong cảnh yên bình này, một biểu tượng của sự an nhiên, tự tại.
Lâm Dịch tìm một tảng đá phẳng, ngồi xuống bên bờ hồ. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, mát rượi của buổi chiều tà. Mùi hương hoa sen thanh khiết quyện với mùi đất ẩm và hơi nước từ mặt hồ, xoa dịu mọi giác quan của hắn. Hắn nhắm mắt lại một lát, để tâm hồn mình hoàn toàn hòa mình vào không gian tĩnh lặng ấy.
Khi mở mắt ra, hắn nhìn về phía ông già câu cá. Bao nhiêu năm qua, ông lão vẫn ở đó, kiên nhẫn, bình thản, không vướng bận. Hình ảnh ấy khiến Lâm Dịch nhận ra sâu sắc rằng, sự bình yên mà hắn đang có được không phải là một sự từ bỏ hay may mắn, mà là kết quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ và những lựa chọn khó khăn. Hắn nhớ lại những ngày tháng bôn ba, những cuộc chiến không tiếng súng với các thế gia địa phương, những lần phải đối đầu với Hắc Sa Bang, những âm mưu thâm hiểm của quan trường mục ruỗng. Hắn nhớ về sự căng thẳng tột độ khi chiến loạn bùng nổ, khi hắn phải đứng ra bảo vệ từng tấc đất, từng con người ở vùng đất này. Mỗi lựa chọn, mỗi quyết định của hắn đều mang theo gánh nặng của sinh tử, của tương lai cả một cộng đồng.
"Quyền lực như một cơn bão, nó có thể nâng ta lên cao nhưng cũng có thể nhấn chìm ta. Bình yên như một dòng suối, chảy chậm rãi nhưng vĩnh cửu," hắn lẩm bẩm trong tâm. Hắn đã từng nếm trải sức mạnh của quyền lực, đã từng có thể vươn lên đỉnh cao của thế giới này. Nhưng hắn đã chọn dòng suối. Dòng suối ấy có thể không ồn ào, không tráng lệ, nhưng nó mang lại sự sống, sự tươi mát và một cảm giác vĩnh cửu.
Hắn nhìn những bông sen đang khẽ lay động trong gió chiều. Chúng vươn lên từ bùn lầy, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp tinh khiết, thanh cao. Giống như cuộc đời hắn, từ một khởi đầu đầy khắc nghiệt và hỗn loạn, hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình để vươn lên, để kiến tạo một giá trị khác, một vẻ đẹp khác. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã tạo ra một "thiên đường" nhỏ bé giữa thế giới đầy biến động này, một nơi mà những người hắn yêu thương có thể sống trong an lành.
Trong hành trình này, những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới cũng dần được hé lộ. Nhưng những điều đó giờ đây không còn quá quan trọng đối với hắn. Trọng tâm của hắn vẫn là yếu tố con người, là sự lựa chọn của bản thân hắn. Hắn đã từng khao khát được trở về thế giới hiện đại của mình, đã từng cảm thấy lạc lõng và cô đơn ở nơi đây. Nhưng giờ đây, hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, nó không nằm ở danh vọng, không nằm ở quyền lực, mà nằm ở chính khoảnh khắc này: khoảnh khắc được ngồi bên bờ hồ sen, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, cảm nhận sự bình yên trong tâm hồn và nhìn thấy sự an lành trên khuôn mặt những người hắn yêu thương.
Ánh hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại một vầng sáng cam đỏ cuối cùng trên đường chân trời rồi chìm vào bóng tối. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung, từng điểm sáng nhỏ li ti như những viên kim cương vương vãi. Tiếng ếch kêu râm ran từ phía bờ hồ xa xa, báo hiệu màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Lâm Dịch đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên quần áo. Hắn nhìn lại hồ sen một lần nữa, rồi quay lưng bước đi.
Hắn không biết tương lai sẽ mang đến điều gì. Thế giới bên ngoài vẫn đang hỗn loạn, những thế lực mới nổi có thể sẽ lại gây ra những cuộc chiến tranh mới. Nhưng hắn biết rằng, mình đã sẵn sàng. Hắn đã gieo những hạt giống, đã vun đắp chúng bằng cả máu và nước mắt, bằng tri thức và mưu lược, và giờ đây, chúng đã đơm hoa kết trái. Sự phát triển vượt bậc của thế hệ trẻ, sự yên bình trong từng hoạt động cá nhân của hắn, tất cả ngụ ý rằng cuộc sống này sẽ tiếp diễn, dù không có hắn lãnh đạo trực tiếp. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, và đó là một ý nghĩa vững bền hơn bất kỳ ngai vàng hay quyền lực nào. Hắn đã kiến tạo một thế giới nơi bình yên là có thật, và hắn sẽ mãi mãi là người bảo vệ nó, không phải bằng gươm đao, mà bằng chính cuộc sống thanh thản, an nhiên của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.