Lạc thế chi nhân - Chương 992: Hồi Ức Chạm Bình Yên: Thành Quả Của Những Cuộc Chiến Thầm Lặng
Đêm dần buông, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen. Ánh trăng tròn vành vạnh bắt đầu tỏa sáng, soi rọi mặt hồ lung linh, huyền ảo. Lâm Dịch đứng dậy, hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm chìm trong bóng tối, ẩn chứa bao điều bí ẩn chưa được giải đáp. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết rằng, mình đã làm tất cả những gì có thể. Hắn đã gieo những hạt giống tốt đẹp, và giờ đây, chúng đang nảy mầm, vươn mình đón ánh sáng, sẵn sàng cho hành trình của riêng mình. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một niềm hy vọng lớn lao. Không phải là hy vọng viển vông về một thế giới hoàn hảo, mà là hy vọng thực tế vào khả năng của con người, vào sức mạnh của tri thức, và vào sự trường tồn của những giá trị tốt đẹp. Hắn, Lâm Dịch, đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình ở thế giới này. Và ý nghĩa đó, được gói gọn trong nụ cười của Tiểu Nguyệt, trong sự nhiệt huyết của A Phúc, và trong những tiếng cười trong trẻo vang vọng từ Trường học Thanh Phong. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình ấy, mãi mãi, một hành trình không ngừng kiến tạo và bảo vệ sự bình yên.
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch. Ánh nắng ban mai vàng óng len lỏi qua khe cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền nhà. Lâm Dịch cựa mình thức giấc, hơi thở đều đặn và sâu lắng. Hắn không còn phải giật mình tỉnh dậy bởi tiếng binh đao, không còn phải lo lắng về những kẻ thù rình rập ngoài kia, hay những toan tính hiểm độc chờ đợi sau mỗi cánh cửa. Thay vào đó, tai hắn đón nhận những âm thanh quen thuộc và êm ái của một buổi sáng ở vùng đất tự trị: tiếng gà gáy vang vọng từ xa, âm thanh lách cách của những chiếc xô nước va vào nhau, và xa hơn một chút, là tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đã bắt đầu rộn ràng ngoài sân. Một mùi khói gỗ thoang thoảng quyện với hương thức ăn đang được nấu chín từ bếp nhà, và mùi đất ẩm sau một đêm sương giăng, tạo nên một không khí mộc mạc, gần gũi đến lạ.
Hắn chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận sự mềm mại của tấm đệm rơm và chiếc chăn bông thô sơ nhưng ấm áp. Cuộc sống ở đây không xa hoa, nhưng lại đủ đầy và chân thật. Hắn với tay lấy chiếc tách sứ thô đặt trên bàn gỗ cạnh giường, rót đầy một thứ trà thảo dược đã pha sẵn từ đêm qua. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay, rồi theo từng ngụm nhỏ, len lỏi vào cơ thể, xua đi chút lạnh giá còn sót lại của buổi sớm. Vị trà đắng nhẹ, thanh mát, như chính cuộc đời mà hắn đang sống: có những thăng trầm, có những thử thách, nhưng cuối cùng vẫn giữ được sự trong trẻo, tinh khiết.
Đứng bên cửa sổ, Lâm Dịch hít thở thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm mùa hè. Ánh mắt hắn lướt qua khung cảnh quen thuộc bên ngoài. Những mái nhà gỗ đơn sơ nằm san sát nhau, những con đường đất nhỏ dẫn ra ruộng đồng xanh mư��t. Xa xa, có thể thấy bóng dáng những người nông dân đã bắt đầu công việc của một ngày mới. Hắn nhìn thấy một vài người phụ nữ gánh nước, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, tiếng nói của họ mang theo sự bình an và niềm vui giản dị. Những đứa trẻ, với quần áo vá víu nhưng đôi mắt sáng ngời, đang chơi trò đuổi bắt, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp không gian. Tất cả những hình ảnh ấy, những âm thanh ấy, tạo nên một bức tranh sống động về một vùng đất đang hồi sinh, đang đơm hoa kết trái.
"Bình yên," hắn thầm nhủ, giọng nói khẽ khàng như một lời thì thầm với chính mình. "Nó đây rồi."
Sự bình yên này không phải là sự xa hoa, không phải là sự thống trị, cũng không phải là thứ quyền lực mà vô số kẻ khác đã đổ máu để tranh giành. Đây là một thứ bình yên được kiến tạo từ những điều nhỏ bé nhất: sự no đủ, tiếng cười trẻ thơ, sự an toàn, và trên hết, là tri thức. Hắn biết rằng, ngay bên ngoài ranh giới của vùng đất này, thế giới vẫn đang chìm trong hỗn loạn. Các vương triều vẫn đang giao tranh, giang hồ vẫn còn hiểm ác, và những thế lực tu hành bí ẩn vẫn lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi thời cơ. Nhưng ở đây, trong "ốc đảo" nhỏ bé này, hắn đã tạo ra một thế giới khác.
Lâm Dịch cảm nhận một sự mãn nguyện sâu sắc len lỏi từ tận đáy lòng. Đó không phải là sự thỏa mãn của một kẻ chiến thắng lẫy lừng, mà là sự thanh thản của một người đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình. Hắn đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã trở thành kiến trúc sư của một cuộc sống mới, một người gieo mầm hy vọng. Từng viên gạch, từng cọng rơm, từng con đường ở đây đều thấm đẫm mồ hôi và trí tuệ của hắn, của những người đã tin tưởng và đi theo hắn. Hắn đã xây dựng không chỉ một ngôi làng, một vùng đất, mà là một lý tưởng: lý tưởng về một cuộc sống có phẩm giá, không bị ràng buộc bởi đói nghèo hay áp bức, nơi con người có thể phát triển toàn diện.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, một chút cảnh giác vẫn luôn thường trực, như một phản xạ tự nhiên của kẻ đã từng trải qua vô vàn hiểm nguy. Bình yên, như hắn đã từng nghĩ, không phải là một điểm đến vĩnh cửu. Nó là một giá trị cần được kiến tạo và bảo vệ từng ngày, từng giờ. Hắn không thể ngủ quên trên chiến thắng, bởi lẽ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có một gia đình yêu thương, một cộng đồng gắn kết, và một thế hệ trẻ đầy hứa hẹn, những người đã được trang bị đầy đủ tri thức và phẩm chất để đối mặt với mọi thử thách. Hắn tin tưởng rằng, với nền tảng tri thức và đạo đức vững chắc mà hắn và Chu Thiên đã dày công vun đắp, thế hệ trẻ này sẽ đủ mạnh mẽ để tiếp nối và bảo vệ "ốc đảo" bình yên này. Chúng sẽ không chỉ biết làm theo, mà còn biết tư duy, biết sáng tạo, biết đối mặt với những thách thức mới bằng sự thông minh và lòng dũng cảm. Đó chính là di sản lớn nhất của hắn, là nền tảng vững chắc cho sự bình yên và thịnh vượng lâu dài của vùng đất này, dù hắn có còn trực tiếp dẫn dắt hay không.
Sau bữa điểm tâm đơn giản với cháo kê và vài củ khoai luộc, thứ đã từng là món ăn xa xỉ trong những ngày đầu, Lâm Dịch tìm đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Con đường đất nhỏ dẫn ra hồ đã trở nên quen thuộc dưới bước chân hắn. Nắng đã lên cao hơn một chút, trải một lớp vàng dịu nhẹ lên những tán cây xanh mướt, làm cho không khí thêm phần ấm áp. Gió thoảng nhẹ, mang theo hơi nước mát lành từ mặt hồ.
Hồ Sen Tĩnh Mịch vẫn vậy, đẹp và yên bình như một bức tranh thủy mặc. Những đóa sen trắng muốt đang vươn mình trong nắng, những cánh hoa tinh khôi khẽ đung đưa theo làn gió, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng ếch kêu râm ran đâu đó trong đám lá sen, và tiếng lá cây xào xạc trên cao, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Hắn ngồi xuống tảng đá quen thuộc bên bờ hồ, nơi hắn đã trải qua biết bao giờ phút suy tư, nơi hắn đã đưa ra biết bao quyết định quan trọng. Mặt đá mát lạnh dưới lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về sự vững chắc, bền bỉ của thời gian.
Khung cảnh thanh bình này bất chợt đưa anh trở về những ngày đầu tiên ở Đại Hạ, khi anh chỉ là một thiếu niên gầy gò, lạc lõng tại Thôn Làng Sơn Cước. Hắn nhắm mắt lại, từng ký ức hiện rõ mồn một, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh và chân thực.
Hắn nhớ cái đói cồn cào ruột gan, cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông biên thùy, và nỗi sợ hãi thường trực trước sự áp bức của Trần Thị Gia Tộc. Khi đó, hắn chỉ là một linh hồn hiện đại lạc vào thân xác một thiếu niên 17 tuổi, không thiên phú tu luyện, không "bàn tay vàng" nào. Mục tiêu duy nhất của hắn khi đó là sinh tồn. Sinh tồn bằng mọi giá, và bảo vệ những người xung quanh – Lâm phụ, Lâm mẫu, và Tiểu Nguyệt bé bỏng.
Hắn nhớ những đêm dài trằn trọc không ngủ, đầu óc căng như dây đàn, cố gắng vận dụng mọi kiến thức, mọi tư duy logic mà một người hiện đại có thể có để tìm ra lối thoát. Cái đói không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là nỗi ám ảnh tinh thần, đẩy con người vào bước đường cùng. Hắn đã phải nghĩ đủ mọi cách để kiếm miếng ăn, từ việc săn bắt, hái lượm, cho đến việc cải tiến nông cụ, gieo trồng những loại cây lương thực mới. Mỗi bước đi, mỗi quyết định đều là một cuộc đấu tranh, một ván cược với số phận.
Rồi những cuộc đấu tranh với Trần Thị Gia Tộc – những kẻ địa chủ tàn bạo đã bóc lột dân làng đến tận xương tủy. Hắn nhớ lại cảm giác phẫn nộ, bất lực ban đầu, rồi sau đó là sự quyết tâm sắt đá phải thay đổi tình cảnh này. Hắn không có vũ lực, nhưng hắn có trí tuệ. Hắn đã dùng mưu lược, dùng khả năng quan sát và phân tích để từng bước lật đổ sự thống trị của chúng, không bằng bạo lực mà bằng cách vạch trần những sai trái, lợi dụng sơ hở của hệ thống. Những trận đấu trí cam go, những lần phải giả vờ ngô nghê, che giấu ý định thật sự để đối phó với những kẻ cáo già. Hắn đã phải học cách nhẫn nhịn, học cách chờ đợi, và học cách ra đòn đúng lúc.
Hắn siết chặt tay, như để cảm nhận lại sức nặng của những gánh nặng đã qua, cảm giác căng thẳng của những trận chiến thầm lặng. Những ký ức về Hắc Sa Bang, một băng đảng khét tiếng từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp vùng biên thùy, cũng hiện về. Hắn không trực tiếp dùng võ công để đối phó, mà dùng tri thức và khả năng tổ chức để tạo nên một lực lượng tự vệ vững mạnh cho làng, đồng thời khéo léo dùng chính những mâu thuẫn nội bộ của chúng để làm suy yếu đối phương. Hắn nhớ đến "Cẩm Nang Kế Sách" – cuốn sách ghi lại những kinh nghiệm sinh tồn, những mưu lược của người hiện đại mà hắn đã dày công ghi chép, từng trang giấy thấm đẫm bao đêm suy tính. Đó là vũ khí mạnh nhất của hắn.
Rồi là Thiên Phong Thương Hội, một thế lực thương nghiệp lớn. Để tạo dựng niềm tin và mở rộng quan hệ, hắn đã phải trải qua bao nhiêu lần thương lượng, bao nhiêu lần chứng minh năng lực. Hắn nhớ đến "Hắc Mộc Lệnh" – một biểu tượng của sự uy tín, của mối quan hệ tốt đẹp mà hắn đã dày công xây dựng, không chỉ bằng lợi ích vật chất mà còn bằng sự chân thành và tri thức. Hắn đã dùng "Thần Nông Bách Thảo Phổ", những kiến thức y học hiện đại được cải biên để phù hợp với thế giới này, để chữa bệnh cứu người, để cải thiện chất lượng cuộc sống, qua đó tạo dựng lòng tin và uy tín vững chắc trong lòng dân chúng và các thế lực khác.
Khi chiến loạn bắt đầu lan rộng khắp nơi, từ năm 1610 đến 1612 Đại Hạ, những quyết định của hắn càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Hắn đã phải lựa chọn, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ. Bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn. Hắn nhớ những đêm không ngủ, nhìn bản đồ, phân tích tình hình, đưa ra những nước cờ táo bạo để tránh khỏi sự tàn phá của chiến tranh, để duy trì sự độc lập cho vùng đất. Đó là những cuộc chiến thầm lặng, không tiếng súng, nhưng lại đòi hỏi trí tuệ và bản lĩnh phi thường. Mỗi lần thành công, hắn lại thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng biết rằng, bình yên chỉ là tạm thời, và cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn.
Những ký ức cứ thế cuộn trào, từ đói nghèo đến áp bức, từ mưu tính đến đối đầu, từ thất vọng đến hy vọng. Cảm giác tuyệt vọng ban đầu khi lạc đến thế giới này, nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với cái chết, và cả sự kiên cường đến chai sạn khi không ngừng tìm cách sinh tồn. Tất cả đều đã định hình nên con người Lâm Dịch của ngày hôm nay. Hắn đã không bỏ cuộc, không đầu hàng, mà kiên trì bám trụ, từng bước kiến tạo nên một tương lai mà trước đây hắn không dám mơ tới.
Lâm Dịch mở mắt, những ký ức dần tan biến, nhường chỗ cho khung cảnh hiện tại yên bình của Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả mặt hồ, làm cho những đóa sen càng thêm rực rỡ. Hắn đứng dậy, bước đi dạo quanh khu vực chợ và các xưởng thủ công của vùng đất. Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại đầy sự quan sát.
Đi qua khu chợ, Lâm Dịch cảm nhận rõ ràng sự nhộn nhịp, sôi động của cuộc sống. Tiếng rao hàng của những người bán rau củ quả tươi ngon, tiếng mặc cả của các bà các cô, tiếng cười nói rôm rả của những người dân đang trao đổi hàng hóa. Mùi bánh mới nướng thơm lừng từ một quầy hàng ven đường, quyện với mùi gia vị từ các gian hàng bán thịt, cá, tạo nên một hỗn hợp hương vị hấp dẫn. Tiếng khói gỗ từ các lò sưởi của những quán ăn nhỏ, và tiếng kim loại nhẹ từ xưởng rèn vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh và mùi vị sống động, tràn đầy sức sống.
Hắn dừng lại ở một xưởng thủ công mới được xây dựng. Bên trong, tiếng búa đập nhẹ nhàng, tiếng cưa gỗ đều đặn. Những người thợ lành nghề, dưới sự hướng dẫn của Trần Nhị Cẩu, đang hăng say làm việc. Họ không chỉ sản xuất ra những nông cụ cải tiến giúp tăng năng suất lao động, mà còn tạo ra những vật dụng sinh hoạt tinh xảo, đáp ứng nhu cầu của dân làng và cả những thương nhân từ bên ngoài. Lâm Dịch nhìn thấy A Phúc, cậu bé ngày nào còn rụt rè, nay đã trở thành một thanh niên rắn rỏi, gương mặt lấm lem dầu mỡ nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết khi đang lắp ráp một bộ phận máy móc phức tạp. Sự thay đổi của A Phúc, cũng như của cả vùng đất này, là minh chứng rõ ràng nhất cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của hắn.
"Không ai có thể tưởng tượng được cảnh tượng này mười năm về trước," Lâm Dịch thầm nhủ, lòng tràn đầy sự tự hào. Mười năm trước, nơi đây chỉ là một vùng đất biên thùy nghèo đói, hoang sơ, bị bỏ quên. Giờ đây, nó đã trở thành một trung tâm kinh tế nhỏ, một ốc đảo bình yên giữa biển cả loạn lạc.
Hắn đã phát triển nông nghiệp bằng cách áp dụng các kỹ thuật canh tác mới, cải tạo đất đai, và đưa vào những giống cây trồng có năng suất cao. Hắn đã xây dựng hệ thống thủy lợi, đảm bảo nước tưới cho đồng ruộng. Hắn đã phát triển kinh tế bằng cách khuyến khích thương mại, tạo ra các sản phẩm thủ công chất lượng cao, và thiết lập các tuyến đường giao thương an toàn. Từ việc tổ chức đội quân phòng vệ, huấn luyện dân làng chiến đấu để bảo vệ chính mình, đến việc đàm phán khéo léo với các thế lực láng giềng, các vương triều nhỏ, tất cả đều nhằm mục đích duy nhất: kiến tạo và bảo vệ sự bình yên này.
"Sự bình yên này... không phải là sự từ bỏ tham vọng, mà là đỉnh cao của một hành trình đầy cam go," hắn suy ngẫm. Có lẽ, những kẻ khác sẽ chọn con đường đế vương, con đường bá chủ thiên hạ. Nhưng hắn, Lâm Dịch, m��t người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, lại khao khát một thứ khác: một cuộc sống bình dị nhưng có ý nghĩa, nơi con người được sống một cách trọn vẹn. Và hắn đã đạt được điều đó.
Anh nhận ra sâu sắc rằng sự bình yên hiện tại không phải là sự từ bỏ quyền lực hay may mắn mà là kết quả của ý chí, trí tuệ và nỗ lực không ngừng nghỉ. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh – sức mạnh để chống lại sự hỗn loạn, sức mạnh để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Hắn đã phải đưa ra vô số quyết định khó khăn, đối mặt với vô vàn nguy hiểm, và hy sinh không ít thứ để có được ngày hôm nay. Mỗi bước đi đều là một sự đánh đổi, một sự lựa chọn giữa những con đường chông gai.
Lâm Dịch gật đầu chào hỏi vài người dân quen thuộc. Ánh mắt anh lướt qua những công trình kiến trúc đơn sơ nhưng vững chắc, những gương mặt thân quen, những nụ cười hiền hậu. Lòng hắn tràn đầy sự tự hào và mãn nguyện. Hắn đã không hối hận về con đường đã chọn. Con đường này tuy không hào nhoáng, không vang danh sử sách, nhưng lại vô cùng vững chắc và ý nghĩa. Nó đã mang lại cuộc sống cho hàng ngàn người, đã gieo mầm cho một thế hệ mới đầy hy vọng. Và đó, đối với Lâm Dịch, chính là thành công vĩ đại nhất.
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch trở về nhà. Ánh nắng chiều tà rải một lớp màu vàng cam lên những mái nhà gỗ, tạo nên một khung cảnh ấm áp, yên bình. Gió nhẹ thổi qua những rặng tre xanh rì bên hiên, tạo ra những tiếng xào xạc đều đều như một bản nhạc ru ngủ.
Bước vào nhà, hắn thấy Lâm phụ và Lâm mẫu đang ngồi bên bàn trà trong phòng khách, nói chuyện phiếm về mùa màng sắp tới và những chuyện làng xóm giản dị. Lâm mẫu đang tỉ mẩn vá lại một chiếc áo cũ, còn Lâm phụ thì chậm rãi nhâm nhi chén trà, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra, ánh mắt hiền lành và mãn nguyện. Một mùi thức ăn chiều đang được chuẩn bị từ bếp lan tỏa khắp gian nhà, quyện với hương trầm nhẹ nhàng từ bàn thờ nhỏ đặt ở góc phòng. Đó là một khoảnh khắc bình dị, thân thuộc, nhưng lại chứa đựng tất cả ý nghĩa của sự bình yên mà anh đã dày công kiến tạo.
Lâm phụ ngẩng đầu lên, thấy Lâm Dịch bước vào, ánh mắt ông ánh lên vẻ trìu mến và tự hào. Khuôn mặt ông, dù đã hằn những vết chân chim của thời gian và nắng gió, vẫn toát lên vẻ chất phác, hiền lành.
"Dịch nhi à, con xem, cuộc sống của chúng ta bây giờ thật tốt biết bao," Lâm phụ chậm rãi nói, giọng điệu ấm áp, tràn đầy cảm xúc. "Ai mà ngờ được có ngày này, giữa lúc thiên hạ loạn lạc như vậy chứ?" Ông đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, mang theo sự tĩnh lặng của một ngày sắp kết thúc. "Cha mẹ vẫn nhớ những ngày tháng đói khổ, những đêm không dám ngủ yên vì sợ hãi. Nhờ có con... nhờ có con mà chúng ta mới có được ngày hôm nay."
Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản. Hắn ngồi xuống bên cạnh cha mẹ, nắm lấy bàn tay chai sần của Lâm phụ. Bàn tay ấy, thô ráp vì lao động vất vả, nhưng lại truyền cho hắn một sự ấm áp, một cảm giác bình an đến lạ. Hắn cảm nhận được sự kết nối s��u sắc, một tình cảm gia đình vững chắc mà hắn đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được ở thế giới này.
"Vâng, cha," Lâm Dịch khẽ đáp, giọng nói trầm ấm. "Bình yên này... chúng ta đã phải đánh đổi nhiều để có được." Hắn không cần phải kể lể những khó khăn, những hiểm nguy mà hắn đã trải qua. Cha mẹ hắn đã chứng kiến một phần, và hơn ai hết, họ hiểu được giá trị của sự bình yên này. Đó không phải là một món quà từ trời rơi xuống, mà là thành quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, của trí tuệ, và của cả máu và nước mắt.
Lâm mẫu đặt chiếc áo xuống, nhìn con trai với ánh mắt đầy yêu thương. "Cha con nói đúng đó, Dịch nhi. Chỉ cần con và mọi người bình an là tốt rồi. Mẹ chẳng cần gì hơn thế." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa một tình yêu thương vô bờ bến và sự mãn nguyện sâu sắc. Đối với một người mẹ, hạnh phúc lớn nhất chính là nhìn thấy con cái được sống trong bình an, được hạnh phúc.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, lòng hắn tràn ngập một cảm xúc khó tả. Không phải sự ki��u hãnh, mà là một sự hài lòng sâu sắc. Hắn đã từng khao khát được trở về thế giới hiện đại của mình, đã từng cảm thấy lạc lõng và cô đơn ở nơi đây. Nhưng giờ đây, hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình. Nó không nằm ở danh vọng, không nằm ở quyền lực, mà nằm ở chính khoảnh khắc này: khoảnh khắc được ngồi bên cha mẹ, cảm nhận sự ấm áp của gia đình, và nhìn thấy sự bình an trên khuôn mặt những người hắn yêu thương.
Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi thức ăn đang được chuẩn bị, hương trầm thoang thoảng, và hơi ấm từ bàn tay cha. Đây chính là "thiên đường" mà hắn đã kiến tạo, là đích đến của mọi hành trình. Hắn đã sống sót qua loạn lạc, bảo vệ được người thân, và xây dựng một cuộc sống ổn định. Hắn không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, mà lựa chọn rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, giữ lấy cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát.
Bên ngoài, màn đêm dần buông xuống hoàn toàn. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung. Trong căn nhà nhỏ, ánh đèn dầu hắt ra một vầng sáng ấm áp, bao trùm lên ba bóng người đang ngồi quây quần. Lâm Dịch nhìn cha mẹ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xa xa chìm trong bóng tối. Hắn không biết tương lai sẽ mang đến điều gì, nhưng hắn biết rằng, mình đã sẵn sàng. Hắn đã gieo những hạt giống, đã vun đắp chúng, và giờ đây, chúng đã đơm hoa kết trái. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, và đó là một ý nghĩa vững bền hơn bất kỳ ngai vàng hay quyền lực nào. Hắn đã kiến tạo một thế giới nơi bình yên là có thật, và hắn sẽ mãi mãi là người bảo vệ nó.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.