Lạc thế chi nhân - Chương 991: Khơi Nguồn Tri Thức: Tương Lai Thanh Phong
Ánh bình minh rạng rỡ, như một dải lụa vàng cam, đang dần trải dài trên vùng đất. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá cây, lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc nhỏ, phản chiếu ánh sáng đầu tiên của ngày. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, hòa cùng tiếng gà gáy từ xa, đánh thức một ngày mới đầy sức sống. Sau một đêm dài suy ngẫm bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, Lâm Dịch thức dậy trong không khí an yên của ngôi nhà quen thuộc. Vẫn là căn nhà gỗ mộc mạc, nhưng qua bao năm tháng đã được tu sửa, cơi nới thêm, giờ đây mang một vẻ vững chãi và ấm cúng. Hắn vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai của cơ thể, một minh chứng cho cuộc sống lao động chân tay nhưng cũng đầy đủ dưỡng chất mà hắn đã dày công kiến tạo. Hắn đã không còn là thiếu niên gầy gò, xanh xao thuở nào, nhưng vóc dáng vẫn giữ được sự thanh thoát, chỉ là đôi vai đã rộng hơn, đôi tay chai sạn hơn, và ánh mắt càng thêm sâu thẳm, ẩn chứa sự điềm tĩnh của một người đã trải qua vô vàn sóng gió.
Hắn bước ra hiên, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi sớm. Mùi đất ẩm sau một đêm sương giăng, mùi hoa dại thoang thoảng từ những bờ rào quanh nhà, cùng với mùi khói bếp củi từ căn bếp của Lâm mẫu đã bắt đầu lan tỏa, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác quen thuộc, êm đềm đến lạ. Trên bàn đá ngoài hiên, một tách trà nóng nghi ngút khói đã được Lâm mẫu chuẩn bị sẵn. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng rồi để lại hậu vị ngọt dịu, đánh thức mọi giác quan.
Hắn đứng đó, tựa vào cột gỗ, đôi mắt lơ đãng dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của vùng đất mà hắn đã dành cả tâm huyết để dựng xây. Hắn thấy những người nông dân đã ra đồng từ sớm, tiếng cuốc bẫm bẫm đều đặn, tiếng người gọi nhau í ới. Những con thuyền nhỏ đã bắt đầu rời bến, men theo dòng sông Thanh Phong hiền hòa để đánh bắt cá. Cuộc sống nơi đây, sau bao năm tháng hắn gầy dựng, giờ đã vận hành một cách trôi chảy, nhịp nhàng như một cỗ máy được bôi trơn kỹ lưỡng, nhưng không hề mất đi sự hồn hậu, chân chất của con người. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng, sự hài lòng và cả niềm hy vọng ẩn chứa trong từng ánh mắt, từng nụ cười của những người dân nơi đây. Họ không còn cúi đầu trước số phận, không còn cam chịu đói nghèo, mà đã biết ngẩng cao đầu, lao động và kiến tạo tương lai.
Rồi, một hình ảnh quen thuộc khiến đôi mắt hắn chợt sáng lên, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Từ con đường nhỏ rải sỏi dẫn từ những ngôi nhà gần đó, Lâm Tiểu Nguyệt cùng các bạn nhỏ khác đang hớn hở chạy đến. Tiếng cười nói trong trẻo, hồn nhiên của lũ trẻ vang vọng cả một góc trời, xua tan đi sự tĩnh lặng còn vương vấn của buổi sớm. Chúng, những "mầm non" của vùng đất này, mỗi đứa bé đều mặc quần áo tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, không còn cảnh rách rưới, lem luốc. Gương mặt chúng rạng rỡ, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò và tràn đầy sức sống. Chúng chạy về phía một t��a nhà mới xây dựng, tường gạch đỏ tươi, mái ngói cong vút, nằm giữa một khoảng sân rộng rợp bóng cây xanh mát: Trường học Thanh Phong.
Lâm Dịch nhớ lại những ngày đầu tiên hắn đặt chân đến thế giới này, khi hắn còn là một thiếu niên gầy gò, đôi mắt mờ mịt vì đói khát, lang thang ở vùng biên thùy nghèo khó. Hắn nhớ những đứa trẻ bẩn thỉu, bụng ỏng, chân tay khẳng khiu, đôi mắt vô hồn vì thiếu ăn, vì bệnh tật, vì cái chết rình rập mỗi ngày. Chúng không có tương lai, không có hy vọng, chỉ biết lặp lại số phận nghèo hèn của cha mẹ chúng, sống một cuộc đời bị xiềng xích bởi cái nghèo và sự ngu dốt. Thế giới đó, một thế giới mà trẻ con sinh ra đã phải đối mặt với sự tàn khốc của sinh tồn, là một ký ức ám ảnh mà hắn không bao giờ muốn lặp lại.
Bây giờ, nhìn những đứa trẻ này, những mầm non đang lớn lên trong sự bình yên và no đủ, được hưởng nền giáo dục mà hắn đã dày công vun đắp, Lâm Dịch cảm thấy một dòng chảy bình yên nhưng mạnh mẽ dâng lên trong lòng. Đây không chỉ là sự khác biệt giữa hai thế hệ, mà là sự khác biệt giữa hai thế giới, hai triết lý sống. Thế giới cũ coi trọng quyền lực, thân phận, dòng dõi, nơi giáo dục chỉ dành cho tầng lớp tinh hoa. Thế giới mà hắn đang kiến tạo, lại đặt tri thức, đạo đức và sự phát triển toàn diện của con người lên hàng đầu, không phân biệt giàu nghèo, thân phận.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời thần chú, nhưng giờ đây nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Không phải tri thức để tranh giành quyền lực, để thống trị hay để hủy diệt. Đó là tri thức để kiến tạo, để bảo vệ, để giúp con người tự đứng vững trên đôi chân của mình, để hiểu biết về thế giới, và để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Hắn đã không thể thay đổi cả Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái, cũng không thể ngăn chặn những cuộc chiến tranh hay sự mục ruỗng từ tận gốc rễ của xã hội phong kiến này. Nhưng hắn đã tạo ra một "hạt giống", một mô hình nhỏ bé, nơi những giá trị mà hắn tin tưởng có thể nảy mầm và phát triển, trở thành nền tảng cho một tương lai tốt đẹp hơn.
Hắn mỉm cười nhẹ, đặt tách trà xuống bàn. Nụ cười đó không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn là niềm tự hào thầm kín. Hắn tự hào về những gì mình đã làm được, về những con người đã tin tưởng và đi theo hắn, và trên hết, về những đứa trẻ này, tương lai của vùng đất. Chúng chính là minh chứng sống động nhất cho lý tưởng của hắn. Hắn biết, thế giới bên ngoài vẫn còn đầy rẫy những nguy hiểm, những kẻ tham lam và những thế lực tu hành bí ẩn mà hắn từng nghe nói đến. Nhưng hắn đã cung cấp cho những đứa trẻ này một nền tảng vững chắc, không chỉ là cái ăn, cái mặc, mà là tri thức, là đạo đức, là khả năng tư duy độc lập và ý chí vươn lên. Điều đó, đối với hắn, quan trọng hơn bất kỳ 'bàn tay vàng' nào mà những kẻ xuyên không khác có thể mơ ước.
"Bình yên không phải là một điểm đến, mà là một hành trình," hắn lại thầm nhủ, ánh mắt dõi theo bóng lưng nhỏ bé của Tiểu Nguyệt khuất sau cánh cổng trường. "Và hành trình đó, cần những con người đủ mạnh mẽ, đủ trí tuệ để tiếp nối, để bảo vệ và để phát triển." Hắn tin vào thế hệ này, tin vào những gì họ sẽ làm được, bởi vì họ đã được trao cho những công cụ và giá trị mà hắn đã dày công vun đắp.
***
Lâm Dịch bước vào Trường học Thanh Phong một cách lặng lẽ. Không gian bên trong trường học rộng rãi, sáng sủa, được xây dựng bằng những vật liệu đơn giản nhưng chắc chắn, theo thiết kế mà Lâm Dịch đã phác thảo, ưu tiên sự thoáng đãng và ánh sáng tự nhiên. Mùi gỗ mới, mùi giấy và mực thơm thoang thoảng trong không khí, khác hẳn với mùi ẩm mốc của những thư phòng cổ xưa mà hắn từng thấy. Trên tường, thay vì những bức tranh thủy mặc hay thư pháp cổ điển, lại là những bản đồ thế giới mà Lâm Dịch đã vẽ lại một cách giản lược, những biểu đồ toán học, và những hình ảnh mô phỏng các nông cụ cải tiến. Đây không chỉ là một trường học, mà là một trung tâm tri thức, nơi giao thoa giữa cổ điển và hiện đại, nơi ươm mầm cho những tư tưởng mới mẻ.
Bên trong lớp học lớn nhất, Chu Thiên đang đứng trước một tấm bảng đen làm từ đá mài nhẵn, phấn trắng viết những nét chữ ngay ngắn, rõ ràng. Ông, với vóc dáng thư sinh, râu dài bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh sau cặp kính gọng kim loại, toát lên vẻ uyên bác và điềm tĩnh. Chu Thiên không chỉ là một nhà giáo, ông còn là người đồng hành, người bạn tri kỷ đã cùng Lâm Dịch trải qua bao thăng trầm. Kiến thức của ông, kết hợp với tư duy hiện đại của Lâm Dịch, đã tạo nên một phương pháp giáo dục hoàn toàn mới lạ cho vùng đất này, không chỉ truyền thụ kiến thức mà còn khơi gợi tư duy phản biện.
Hôm nay, bài học của Chu Thiên không chỉ đơn thuần là những đạo lý nhân sinh khô khan, mà ông còn lồng ghép khéo léo kiến thức về khoa học tự nhiên. Ông đang giảng giải về vòng tuần hoàn của nước, về cách cây cối hấp thụ dinh dưỡng từ đất, về tầm quan trọng của việc bảo vệ nguồn nước và đất đai. Những kiến thức này, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại vô cùng thiết thực đối với một xã hội nông nghiệp, và là nền tảng để xây dựng một cuộc sống bền vững.
"Các con có biết, vì sao những dòng sông lại có thể nuôi sống vạn vật không?" Giọng Chu Thiên trầm ấm, vang vọng trong lớp học, không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý của mọi đứa trẻ. "Đó là bởi vì nước không ngừng vận động, không ngừng biến đổi. Nước từ sông hồ bốc hơi lên trời thành mây, mây lại ngưng tụ thành mưa rơi xuống đất, thấm vào lòng đất, rồi lại chảy về sông hồ. Một vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ, mang lại sự sống cho muôn loài. Sự sống, cũng như tri thức, không bao giờ đứng yên mà luôn phải vận động, thay đổi để thích nghi và phát triển."
Lũ trẻ ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế gỗ, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Chu Thiên. Chúng không chỉ lắng nghe, mà còn ghi chép vào những cuốn sổ làm từ giấy tái chế, bằng những cây bút lông mà chúng tự làm. Đôi lúc, tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng ho nhẹ của một đứa trẻ, hoặc tiếng gió nhẹ lùa qua cửa sổ mang theo hương hoa dại là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của lớp học. Mùi mực mới và mùi giấy thoang thoảng, hòa cùng mùi gỗ mới của bàn ghế, tạo nên một bầu không khí học tập trong lành và dễ chịu.
Lâm Tiểu Nguyệt, ngồi ở hàng ghế đầu, đôi mắt sáng ngời, chăm chú lắng nghe từng lời thầy giảng. Cô bé giờ đã lớn hơn một chút, tóc tết hai bím gọn gàng, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu ngày nào giờ đã thêm phần thanh tú. Cô bé giơ tay, hăng hái hỏi: "Thưa thầy, vậy nếu chúng ta làm ô nhiễm nước sông, thì vòng tuần hoàn đó có bị phá vỡ không ạ? Và cây cối có còn tươi tốt được nữa không?"
Một câu hỏi thông minh, sắc sảo, không chỉ thể hiện sự hiểu bài mà còn cả khả năng tư duy logic và liên hệ thực tế, vượt xa những gì một đứa trẻ ở thế giới này thường nghĩ tới. Lâm Dịch đứng ở cửa, khẽ gật đầu hài lòng, một nụ cười ấm áp nở trên môi. Tiểu Nguyệt đã không còn là cô bé chỉ biết chạy theo anh trai, mà giờ đã trở thành một học trò gương mẫu, một mầm non đầy triển vọng, có khả năng nhìn nhận vấn đề một cách sâu sắc.
Chu Thiên mỉm cười hiền hậu, xoa nhẹ râu: "Đúng vậy, Tiểu Nguyệt. Câu hỏi của con rất hay. Nếu nguồn nước bị ô nhiễm, thì những giọt mưa rơi xuống sẽ mang theo chất bẩn, đất đai sẽ bị nhiễm độc, cây cối sẽ héo úa, và con người cũng sẽ bị bệnh tật. Bởi vậy, chúng ta phải biết trân trọng và bảo vệ nguồn nước, cũng như bảo vệ môi trường xung quanh chúng ta. Đó không chỉ là kiến thức, mà còn là đạo đức, là trách nhiệm của mỗi con người đối với thiên nhiên và cộng đồng." Ông không chỉ dạy kiến thức, mà còn dạy đạo đức, dạy trách nhiệm của con người với thiên nhiên và cộng đồng, một giá trị mà Lâm Dịch luôn đề cao.
Ở một góc lớp, A Phúc, với vóc dáng gầy gò, đen nhẻm, đôi mắt tò mò nhưng đầy nhiệt huyết, cũng đang ghi chép cẩn thận. Dù tuổi đã lớn hơn các bạn nhỏ khác, nhưng A Phúc vẫn học hỏi rất nghiêm túc, không hề cảm thấy xấu hổ hay tự ti. Cậu bé hiểu rằng tri thức là vô giá, và cơ hội được học tập tại đây là điều mà bao người mơ ước, một đặc ân không phải ai cũng có được. Lâm Dịch đã từng nói, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và A Phúc đã khắc sâu lời đó vào tâm trí, coi nó như kim chỉ nam cho cuộc đời mình.
Lâm Dịch bước vào lớp, thu hút sự chú ý của lũ trẻ. Chúng đồng loạt đứng dậy, cúi chào: "Chào Lâm đại nhân!" Giọng nói trong trẻo, rành rọt, đầy sự tôn kính.
Hắn giơ tay ra hiệu cho chúng ngồi xuống, khẽ mỉm cười. "Các con cứ tự nhiên." Hắn đi đến bên Chu Thiên, trao đổi ánh mắt, ngầm hiểu sự hài lòng của nhau. "Học trò của tiên sinh thật sự rất thông minh và chăm chỉ. Đặc biệt là Tiểu Nguyệt, câu hỏi của con bé thật sự rất đáng khen, cho thấy con bé đã biết tư duy một cách sâu sắc."
Chu Thiên cười khà: "Đó là nhờ công s��c dạy dỗ của Lâm đại nhân và sự định hướng đúng đắn mà ngài đã mang đến cho vùng đất này. Lũ trẻ không chỉ học được chữ nghĩa, mà còn học được cách tư duy, cách sống có trách nhiệm, những điều mà ở thế giới ngoài kia chúng khó lòng mà có được." Ông quay sang lũ trẻ: "Các con hãy nhớ, tri thức không chỉ là những con chữ trên sách vở, mà còn là những gì các con học được từ cuộc sống, từ thiên nhiên, và từ những lời dạy của cha mẹ, thầy cô. Hãy dùng tri thức đó để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, không chỉ cho bản thân mình, mà còn cho cả cộng đồng, và để bảo vệ những giá trị mà chúng ta đang có."
Lâm Dịch khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Tiểu Nguyệt, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp nơi đầu ngón tay, ánh mắt dịu dàng. "Con gái của ca ca giỏi quá. Cứ tiếp tục chăm chỉ như thế nhé. Học hỏi không ngừng, con sẽ có thể tự mình đứng vững giữa mọi phong ba."
Tiểu Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt long lanh niềm tự hào. "Vâng, ca ca. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này giúp ca ca xây dựng vùng đất này, đ��� vùng đất của chúng ta mãi mãi bình yên và phát triển."
Lời nói ngây thơ, nhưng đầy kiên định của Tiểu Nguyệt khiến lòng Lâm Dịch ấm áp. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và những mầm non này đang lớn lên mạnh mẽ, hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Một thế hệ không chỉ biết đọc, biết viết, mà còn biết tư duy, biết sáng tạo, và biết yêu thương, biết bảo vệ những giá trị mà chúng được thừa hưởng. Đó chính là di sản lớn nhất mà hắn có thể để lại cho thế giới này.
***
Rời khỏi không gian tĩnh lặng và ấm áp của trường học, Lâm Dịch đi về phía Xưởng Cơ Khí Thanh Phong. Càng đến gần, tiếng búa đập côm cốp, tiếng cưa gỗ xèn xẹt, tiếng kim loại va chạm leng keng càng trở nên rõ ràng. Mùi gỗ mới, mùi kim loại thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi dầu máy nhè nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của lao động và sáng tạo. Xưởng Cơ Khí Thanh Phong là một trong những niềm tự hào của Lâm Dịch, nơi những ý tưởng hiện đại của hắn được hiện thực hóa, nơi tri thức không chỉ nằm trên giấy mà biến thành những sản phẩm hữu ích phục vụ cuộc sống, nâng cao chất lượng sống của người dân.
Trong xưởng, Trần Nhị Cẩu đang hăng say hướng dẫn một nhóm thanh niên học nghề. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, giờ đây đã trở thành một người quản lý tài ba, một kỹ sư thực thụ theo cách hiểu của thế giới này. Hắn không chỉ trung thành, tận tâm mà còn có khả năng học hỏi và truyền đạt rất tốt những kiến thức kỹ thuật mà Lâm Dịch đã dạy. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – câu nói cửa miệng của hắn giờ đây không chỉ là sự tuân lệnh, mà còn là niềm tin tuyệt đối vào tầm nhìn của Lâm Dịch, một sự tin tưởng đã được xây dựng qua bao năm tháng thử thách.
"Nào, các chú ý đây! Khi chế tạo cái lưỡi cày này, phải đảm bảo độ cong vừa phải, góc nghiêng chuẩn xác thì mới có thể xới đất sâu và đều được. Chứ không là nó lại bật lên, làm đất không tơi xốp, cây cối khó mà phát triển tốt được!" Trần Nhị Cẩu vừa nói, vừa cầm một chiếc lưỡi cày mẫu, chỉ cho các thanh niên thấy từng chi tiết nhỏ, từng đường uốn lượn được tính toán tỉ mỉ. Giọng hắn tuy có phần chất phác nhưng đầy nhiệt huyết và rõ ràng.
Các thanh niên, đa phần là những đứa trẻ từng đói khổ lang thang hoặc con em nông dân, giờ đây đều có vẻ mặt sáng sủa, tay chân thoăn thoắt. Chúng không chỉ học thuộc lòng các bước làm, mà còn biết đặt câu hỏi, biết suy nghĩ về lý do đằng sau mỗi thao tác, về nguyên lý vận hành của từng bộ phận. Lâm Dịch đã truyền cho chúng không chỉ kỹ năng, mà còn là tinh thần khoa học, tinh thần cải tiến, một sự tò mò không ngừng nghỉ về cách mọi thứ vận hành.
A Phúc, với đôi tay khéo léo và sự tỉ mỉ vốn có, đang cúi mình bên một chiếc bàn gỗ, tỉ mẩn đục đẽo một chi tiết máy nhỏ. Cậu bé đã trở thành một trong những người thợ chính của xưởng, luôn là người đi đầu trong việc tiếp thu và áp dụng những kỹ thuật mới. Đôi mắt cậu bé chăm chú đến mức không hề nhận ra Lâm Dịch đã đứng phía sau từ lúc nào. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng khuôn mặt cậu bé l���i ánh lên vẻ say mê và nhiệt huyết, một niềm vui sướng khi được tự tay kiến tạo.
"A Phúc, làm tốt lắm!" Lâm Dịch vỗ nhẹ vai cậu bé, cảm nhận lớp áo thô ráp dưới bàn tay.
A Phúc giật mình, vội vàng đứng thẳng dậy, mặt hơi đỏ lên vì ngượng. "Lâm đại nhân! Ngài đến lúc nào vậy ạ?" Cậu bé cúi đầu, giọng lí nhí.
Lâm Dịch cười hiền: "Ta mới đến thôi. Đang xem các ngươi làm việc, xem những thành quả mà các ngươi đã tạo ra." Hắn cúi xuống, xem xét chi tiết máy mà A Phúc đang làm. Đó là một bộ phận của cối xay gió, một trong những dự án mới nhất của xưởng nhằm tận dụng sức gió để xay lúa, giảm bớt sức lao động cho người dân, một ý tưởng táo bạo ở thế giới này. "Chi tiết này rất quan trọng, phải đảm bảo độ chính xác tuyệt đối. Nếu có sai sót nhỏ, cả cối xay sẽ không hoạt động hiệu quả, thậm chí có thể gây nguy hiểm."
"Vâng, Lâm đại nhân. Con đã kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần rồi ạ. Sẽ không có sai sót đâu ạ!" A Phúc tự tin đáp, ánh mắt kiên định, thể hiện sự chắc chắn vào tay nghề của mình.
Trần Nhị Cẩu chạy đến, cười toe toét, khuôn mặt rạng rỡ niềm tự hào. "Báo cáo đại ca! Xưởng của chúng ta đang hoạt động rất tốt ạ! Mấy đứa trẻ này học nghề nhanh lắm, lại còn sáng dạ nữa. Mới mấy tháng mà đã có thể tự tay chế tạo ra nông cụ rồi. Chúng nó còn tự nghĩ ra cách cải tiến vài chỗ để tiện lợi hơn nữa đấy ạ! Đúng là tri thức là vũ khí mạnh nhất, như đại ca vẫn thường nói!"
Lâm Dịch gật đầu hài lòng: "Rất tốt. Ta vẫn luôn nói, kỹ năng thực tế là vô cùng quan trọng. Sách vở là nền tảng, nhưng thực hành mới là cách để biến tri thức thành sức mạnh, thành những sản phẩm cụ thể phục vụ cuộc sống. Các con không chỉ học để biết, mà còn học để làm, để tạo ra giá trị cho chính mình và cho cộng đồng." Hắn nhìn một lượt các thanh niên đang làm việc, trong lòng dâng lên niềm tự hào sâu sắc. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự mình kiến tạo nên sự công bằng cho chính mình bằng chính đôi tay và khối óc của mình, bằng sự lao động chân chính và không ngừng học hỏi."
Hắn dừng lại bên một chiếc máy dệt bán tự động, một sáng kiến khác của hắn, giúp tăng năng suất dệt vải lên gấp nhiều lần so với cách dệt thủ công truyền thống. Một cô gái trẻ đang vận hành chiếc máy một cách thành thạo, những sợi vải được dệt ra đều tăm tắp, đẹp mắt. "Chiếc máy này giúp đỡ được rất nhiều cho việc sản xuất vải vóc, đúng không?" Lâm Dịch hỏi, giọng ấm áp.
Cô gái mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt lấm lem mồ hôi nhưng đôi mắt sáng ngời. "Vâng, Lâm đại nhân. Nhờ có chiếc máy này mà chúng con không còn phải thức khuya dậy sớm dệt vải bằng tay nữa. Vải cũng đẹp hơn, bán được giá hơn, cuộc sống của chúng con cũng đỡ vất vả hơn nhiều. Con cảm ơn Lâm đại nhân đã mang lại cho chúng con những điều tốt đẹp này."
Lâm Dịch cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự khao khát học hỏi và thay đổi ở thế hệ trẻ này. Chúng không cam chịu số phận, không chấp nhận những gì vốn có, mà luôn tìm cách để cải thiện, để tiến lên, để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đó chính là điều hắn mong muốn. Một xã hội không ngừng vận động, không ngừng phát triển, dựa trên nền tảng của tri thức và kỹ năng, nơi mỗi cá nhân đều có thể phát huy hết khả năng của mình.
Hắn trao đổi thêm với Trần Nhị Cẩu về kế hoạch sản xuất sắp tới, về việc mở rộng xưởng, và về những ý tưởng mới cho các loại nông cụ, công cụ lao động khác, như máy bơm nước mini hay lò nung gạch cải tiến. Trần Nhị Cẩu lắng nghe một cách chăm chú, ghi chép cẩn thận, đôi lúc lại hào hứng đưa ra những đề xuất của riêng mình, cho thấy sự chủ động và khả năng sáng tạo của hắn. Sự phát triển của xưởng không chỉ dừng lại ở việc sản xuất những gì Lâm Dịch hướng dẫn, mà còn ở sự sáng tạo, sự chủ động của những người thợ nơi đây, một dấu hiệu cho thấy tầm nhìn của Lâm Dịch đang dần ăn sâu vào tâm trí họ.
Lâm Dịch rời khỏi xưởng, trong lòng tràn ngập sự mãn nguyện. Hắn đã không chỉ xây dựng một vùng đất bình yên, mà còn gieo mầm cho một tương lai đầy hứa hẹn, nơi những thế hệ sau sẽ tiếp t��c phát triển, dựa trên những giá trị mà hắn đã dày công vun đắp.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng Hồ Sen Tĩnh Mịch. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt hồ, biến mặt nước thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời rực rỡ sắc cam, tím. Gió nhẹ lay động những rặng liễu rủ bên bờ, tạo nên những âm thanh xào xạc dịu dàng, như những lời thì thầm của buổi chiều tà. Tiếng ếch kêu rả rích từ những bụi cây ven hồ, hòa cùng tiếng côn trùng đêm, tạo nên một bản nhạc giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Hương hoa sen thoang thoảng trong không khí, dịu nhẹ và thanh khiết, như một lời mời gọi đến sự bình yên.
Lâm Dịch ngồi trên tảng đá quen thuộc bên bờ hồ, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp. Cả một ngày dài, những hình ảnh về thế hệ trẻ hôm nay, về những đứa trẻ hăng hái học tập ở trường, về những thanh niên nhiệt huyết làm việc ở xưởng, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ lại khuôn mặt sáng ngời của Tiểu Nguyệt khi trả lời câu hỏi của Chu Thiên, nhớ nụ cười tự tin của A Phúc khi khoe thành quả lao động của mình, nhớ ánh mắt đầy hy vọng của cô gái trẻ bên chiếc máy dệt. Những hình ảnh đó, như những thước phim quay chậm, lướt qua trong tâm trí hắn, tô đậm thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
"Chúng nó sẽ là tương lai," Lâm Dịch thầm nhủ, giọng nói khẽ khàng như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. "Chúng nó sẽ là những người tiếp nối, những người bảo vệ, những người kiến tạo."
Hắn đã không trở thành hoàng đế, không trở thành tiên nhân, không nắm giữ quyền lực tuyệt đối hay sở hữu sức mạnh siêu phàm. Nhưng hắn đã kiến tạo nên một điều có ý nghĩa hơn: một vùng đất của tri thức, của đạo đức, của sự bình yên và phát triển, nơi con người được sống một cách có phẩm giá. Hắn đã gieo mầm cho một thế hệ mới, một thế hệ sẽ không còn phải sống trong đói khổ, trong sợ hãi, trong sự áp bức. Chúng sẽ được lớn lên với ước mơ, với hoài bão, và với khả năng tự mình kiến tạo cuộc đời mình, không còn bị ràng buộc bởi số phận hay thân phận.
Lâm Dịch hít thở thật sâu, cảm nhận không khí mát mẻ của buổi hoàng hôn len lỏi vào lồng ngực. Hắn cảm thấy thanh thản, một sự thanh thản sâu sắc len lỏi từ tận đáy lòng. Đó không phải là sự buông xuôi, mà là sự chấp nhận và mãn nguyện với con đường mà hắn đã chọn, một con đường tuy không hào nhoáng nhưng lại vô cùng vững chắc và ý nghĩa. Con đường của một người đàn ông hiện đại xuyên không về quá khứ, không phải để thay đổi lịch sử vĩ đại, mà để thay đổi những số phận nhỏ bé, để mang lại ánh sáng cho những cuộc đời tưởng chừng như không có hy vọng.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, một chút cảnh giác vẫn luôn thường trực. Thế giới ngoài kia vẫn còn hỗn loạn, những thế lực tu hành bí ẩn vẫn còn lẩn khuất, những kẻ tham lam vẫn luôn rình rập, và chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, phá vỡ sự bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo. Bình yên, như hắn đã từng nghĩ, không phải là một điểm đến vĩnh cửu. Nó là một giá trị cần được kiến tạo và bảo vệ từng ngày, từng giờ. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có một gia đình yêu thương, một cộng đồng gắn kết, và một thế hệ trẻ đầy hứa hẹn, những người đã được trang bị đầy đủ tri thức và phẩm chất để đối mặt với mọi thử thách.
Hắn tin tưởng rằng, với nền tảng tri thức và đạo đức vững chắc mà hắn và Chu Thiên đã dày công vun đắp, thế hệ trẻ này sẽ đủ mạnh mẽ để tiếp nối và bảo vệ "ốc đảo" bình yên này. Chúng sẽ không chỉ biết làm theo, mà còn biết tư duy, biết sáng tạo, biết đối mặt với những thách thức mới bằng sự thông minh và lòng dũng cảm. Chúng sẽ là những người kế tục xứng đáng, đảm bảo sự bền vững cho vùng đất của Lâm Dịch trong tương lai, dù hắn có còn trực tiếp dẫn dắt hay không. Việc Chu Thiên giảng dạy không chỉ kiến thức mà còn đạo đức và tư duy, chính là nền tảng vững chắc về giá trị cho thế hệ sau, giúp họ có khả năng tự mình đối mặt với những thách thức chưa biết, và định hình một tương lai tươi sáng hơn.
Đêm dần buông, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen. Ánh trăng tròn vành vạnh bắt đầu tỏa sáng, soi rọi mặt hồ lung linh, huyền ảo. Lâm Dịch đứng dậy, hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm chìm trong bóng tối, ẩn chứa bao điều bí ẩn chưa được giải đáp. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn biết rằng, mình đã làm tất cả những gì có thể. Hắn đã gieo những hạt giống tốt đẹp, và giờ đây, chúng đang nảy mầm, vươn mình đón ánh sáng, sẵn sàng cho hành trình của riêng mình.
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một niềm hy vọng lớn lao. Không phải là hy vọng viển vông về một thế giới hoàn hảo, mà là hy vọng thực tế vào khả năng của con người, vào sức mạnh của tri thức, và vào sự trường tồn của những giá trị tốt đẹp. Hắn, Lâm Dịch, đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình ở thế giới này. Và ý nghĩa đó, được gói gọn trong nụ cười của Tiểu Nguyệt, trong sự nhiệt huyết của A Phúc, và trong những tiếng cười trong trẻo vang vọng từ Trường học Thanh Phong. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình ấy, mãi mãi, một hành trình không ngừng kiến tạo và bảo vệ sự bình yên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.