Lạc thế chi nhân - Chương 990: Hồi Ức Bên Ánh Lửa: Ước Vọng Bình An Muôn Đời
Hương sen thoang thoảng hòa vào gió đêm, mang theo sự tĩnh mịch của Hồ Sen Tĩnh Mịch. Lâm Dịch mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm, như những viên kim cương được rải vội vã. Cái lạnh của đêm dần bao trùm, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa ấm áp của sự mãn nguyện vẫn cháy rực. Hắn đã tìm thấy điều mình khao khát, không phải ở đỉnh cao quyền lực hay sự bất tử, mà trong chính những khoảnh khắc bình dị này, giữa những con người hắn yêu thương. Hắn đứng dậy, gật đầu nhẹ về phía ông già câu cá vẫn bất động như một bức tượng, rồi quay bước trở về.
Con đường nhỏ dẫn về khu nhà của hắn được lát đá phẳng phiu, hai bên là những hàng cây xanh mướt, tỏa bóng mát khi ngày về và rì rào hát khi đêm xuống. Tiếng cười nói vọng ra từ căn nhà quen thuộc như một bản nhạc chào đón, xua tan đi chút cô tịch còn vương vấn từ Hồ Sen. Hắn biết, một bữa tối ấm cúng đang chờ đợi, với những gương mặt thân yêu và những câu chuyện không bao giờ dứt. Đó là "Thiên đường" mà hắn đã dày công kiến tạo, không phải bằng gươm đao hay mưu kế hiểm độc, mà bằng tri thức, sự kiên cường và lòng trắc ẩn của một người từng trải.
Khi Lâm Dịch bước qua cánh cửa gỗ sồi đã cũ, một luồng khí ấm áp và hương thơm của thức ăn xộc thẳng vào mũi. Đó là mùi của cá nướng, của rau xào, và cả mùi của tình thân. Trong căn bếp nhỏ nhưng luôn sạch sẽ và ngăn nắp, Lâm mẫu đang lúi húi bên bếp lửa hồng, khuôn mặt ửng hồng vì hơi nóng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ rạng rỡ. Lâm Tiểu Nguyệt, với mái tóc đen nhánh được tết gọn gàng và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chạy đi chạy lại, tay bưng những chiếc chén đĩa sứ trắng ngà, miệng líu lo không ngừng. Cả căn nhà vang vọng tiếng cười trong trẻo của cô bé, như một nốt nhạc vui tươi điểm xuyết cho bản hòa tấu của cuộc sống bình dị.
“Dịch nhi, con về rồi đó à? Mau rửa tay rồi ra giúp mẹ một tay này,” Lâm mẫu cất tiếng, giọng nói tuy có chút mệt mỏi nhưng tràn đầy yêu thương, không cần quay đầu lại vẫn biết con trai đã về. Bà vẫn giữ nguyên dáng vẻ lam lũ của người phụ nữ thôn quê, nhưng nét ưu tư trên khuôn mặt đã được thay thế bằng sự an lòng. Những vết chai trên đôi tay bà vẫn còn đó, nhưng không còn là dấu vết của sự vật lộn với đói nghèo, mà là của sự chăm sóc, vun vén cho một gia đình hạnh phúc. “Mau gọi Đại Trụ, Nhị Cẩu và Tô cô nương, Chu tiên sinh đến dùng bữa. Đừng để mọi người đợi lâu. Hôm nay con vắng nhà, họ vẫn luôn hỏi thăm con đó.”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, tan đi vẻ trầm tư thường ngày trên khuôn mặt hắn. Hắn cởi chiếc áo khoác ngoài, treo gọn gàng lên móc, rồi đi đến bên vại nước, dùng gáo múc nước mát lạnh rửa sạch tay. Dòng nước chảy qua kẽ ngón tay, mang theo chút bụi bặm của đường đi, nhưng rửa trôi đi cả những suy nghĩ nặng trĩu. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng vô hình.
“Ca ca, hôm nay có món cá nướng mà huynh thích nhất đó!” Lâm Tiểu Nguyệt reo lên, đôi mắt sáng bừng khi nhìn thấy anh trai. Cô bé chạy lại ôm lấy chân hắn, khuôn mặt bầu bĩnh dụi vào ống quần, mùi của trẻ thơ và nắng gió vương vấn trên người cô bé. “Mẹ con đã nướng rất to đó, chúng ta sẽ ăn thật no bụng!”
Lâm Dịch khẽ cúi người, xoa đầu Tiểu Nguyệt. Mái tóc mềm mại của cô bé lọt thỏm trong lòng bàn tay hắn, mang đến một cảm giác dịu dàng, bình yên. “Được, Tiểu Nguyệt của ta giỏi quá. Để ca ca giúp một tay. Hôm nay Tiểu Nguyệt có ngoan không, có giúp mẹ làm việc không?” Hắn hỏi, giọng trầm ấm, khác hẳn với vẻ lạnh lùng, dứt khoát khi đối diện với những kẻ thù hay trong các cuộc đàm phán quyền lực. Với Tiểu Nguyệt, hắn luôn là một người anh trai hiền lành, một chỗ dựa vững chắc.
“Có chứ ạ! Con đã lau bàn, còn nhặt rau nữa!” Tiểu Nguyệt tự hào khoe, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào rổ rau xanh mướt trên bàn. “Mẹ nói con rất ngoan.”
Lâm Dịch phì cười, nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt vốn trầm tĩnh của hắn trở nên sống động hơn. “Vậy thì Tiểu Nguyệt của chúng ta sẽ được ăn nhiều cá nướng nhất đêm nay.” Hắn quay sang Lâm mẫu, thấy bà đang cẩn thận bày biện thức ăn lên mâm, những đĩa rau xanh, những miếng thịt kho đậm đà, và đặc biệt là con cá nướng vàng ươm, thơm lừng. “Mẹ, để con phụ mẹ bưng đồ ăn ra bàn.”
Bữa cơm tối hôm nay không chỉ là một bữa ăn đơn thuần, mà còn là một dịp hội ngộ ấm cúng. Ngoài gia đình hắn, còn có những người bạn thân thiết, những cộng sự đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm. Hắn bước ra sân, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhưng vầng trăng đầu tháng đã bắt đầu lấp ló trên đỉnh núi, tỏa ánh sáng dịu nhẹ xuống con đường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh trong lành của đêm. “Tối nay trăng sáng, hẳn là một đêm đẹp.” Hắn tự nhủ, trong lòng tràn ngập một cảm giác thanh thản đến lạ.
Hắn đi đến cổng, vừa lúc thấy Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang bước vào, theo sau là Tô Mẫn và Chu Thiên. Vương Đại Trụ vẫn vạm vỡ như thường lệ, khuôn mặt chất phác hiện lên nụ cười tươi rói khi thấy Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn hơn, đôi mắt sáng lấp lánh khi nhìn thấy bữa tiệc đang chờ đợi. Tô Mẫn, trong bộ y phục nhã nhặn, gương mặt vẫn toát lên vẻ thông minh, điềm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu chào hắn. Chu Thiên, với bộ râu bạc phơ và cuốn sách cũ trên tay, vẫn mang vẻ ung dung tự tại của một học giả đã nhìn thấu nhân tình thế thái.
“Đại ca!” Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu chào, “Huynh về rồi! Chúng tôi đang đợi huynh đó. Lâm mẫu nói hôm nay có cá nướng đặc biệt, chắc là đãi công cho huynh đó!” Hắn liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ hóm hỉnh, rồi lại nhìn về phía bếp, nơi mùi thơm vẫn còn thoang thoảng.
Vương Đại Trụ cười khà khà, vỗ vai Lâm Dịch một cái rõ mạnh. “Lâm đệ, ta nghe nói đệ ra Hồ Sen ngồi thiền sao? Lão già câu cá hôm nay có kể chuyện gì lạ không?” Giọng hắn to và chân chất, không giấu giếm sự vui vẻ.
Lâm Dịch chỉ lắc đầu, mỉm cười. “Chỉ là tìm chút tĩnh lặng thôi. Mời mọi người vào, Lâm mẫu đã chuẩn bị xong cả rồi.” Hắn nói, ánh mắt dừng lại ở Tô Mẫn. “Tô cô nương, Chu tiên sinh, mời vào.”
Tô Mẫn đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, ánh mắt thấu hiểu. “Dịch ca vất vả rồi. Nhìn mọi thứ ở đây, tôi biết Dịch ca đã tìm thấy điều mình mong muốn.”
Chu Thiên khẽ vuốt râu, ánh mắt uyên bác nhìn quanh một lượt, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. “Bình yên không tự đến, mà phải được kiến tạo. Lâm Dịch, con đã kiến tạo nên một điều vĩ đại, hơn cả những ngai vàng hay quyền lực phù du.” Giọng ông trầm lắng, chứa đựng sự tán thưởng chân thành.
* * *
Trong Chính Đường, ánh đèn dầu ấm áp tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, bao trùm lên không gian, xua đi bóng tối của đêm và mang lại cảm giác thân mật, gần gũi. Mâm cơm bày biện thịnh soạn, không quá cầu kỳ nhưng đầy đủ và tươi ngon, là thành quả của cả một vùng đất đang phồn thịnh. Lâm Dịch ngồi giữa cha mẹ và Lâm Tiểu Nguyệt, đ��i diện là Tô Mẫn, Chu Thiên, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Không khí vui vẻ, thoải mái lan tỏa khắp căn phòng, những tiếng cười giòn tan của Tiểu Nguyệt xen lẫn những câu chuyện rôm rả của người lớn.
Lâm Dịch cầm chén rượu gạo thơm lừng, khẽ nâng lên. “Hôm nay, chúng ta ngồi lại đây, không phải vì công việc, không vì lo toan, chỉ để cùng nhau ôn lại những gì đã qua, và nhìn về phía trước.” Hắn nói, giọng trầm ấm, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân quen. Trong đôi mắt ấy, không còn sự cảnh giác thường trực của một kẻ sinh tồn giữa loạn thế, mà là sự an nhiên, thấu hiểu. “Hành trình của chúng ta, từ những ngày đầu ở vùng biên thùy nghèo khó, đến giờ đây, khi vùng đất này đã trở thành một ốc đảo của bình yên, thực sự là một điều kỳ diệu.”
Lâm phụ, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt giờ đây tràn ngập sự mãn nguyện, khẽ đặt chén rượu xuống. Ông nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn quanh những người đang ngồi cùng mâm. “Ta chưa bao giờ dám mơ có ngày gia đình ta lại được hưởng thái bình như vậy, t���t cả là nhờ con, Dịch nhi.” Giọng ông run run, chứa đựng cả niềm tự hào và sự xúc động. “Ngày xưa, ta chỉ mong cả nhà đủ ăn, đủ mặc, tránh được tai ương. Giờ đây, con không chỉ làm được điều đó, mà còn mang lại sự thịnh vượng cho cả một vùng đất, cho biết bao nhiêu người.”
Lâm mẫu nắm lấy tay Lâm Dịch, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. “Con đã vất vả nhiều rồi. Giờ đây thấy con và Tiểu Nguyệt được an yên, lòng mẹ không còn gì phải lo lắng. Mẹ chỉ mong con được sống vui vẻ, bình an, thế là đủ rồi.” Bà vuốt nhẹ mái tóc hắn, cử chỉ âu yếm, dịu dàng.
Tiểu Nguyệt, đang ngồi giữa Lâm Dịch và Lâm mẫu, nghe thấy câu chuyện, đôi mắt to tròn chớp chớp tò mò. “Ca ca, kể cho Tiểu Nguyệt nghe về những chuyến đi của huynh đi! Có gặp hổ hay gấu không? Có gặp những vị tiên nữ xinh đẹp như trong truyện không?” Cô bé kéo nhẹ ống tay áo Lâm Dịch, nũng nịu.
Lâm Dịch phì cười, những câu chuyện về thế giới hiện đại hay những cuộc đấu trí cam go không thể kể cho cô bé nghe. Hắn b��n chọn một câu chuyện đơn giản hơn, về những con đường hiểm trở, những khu rừng sâu thẳm mà hắn đã đi qua, chỉ thay thế những mối nguy hiểm bằng những cảnh đẹp hoang sơ, những loài chim thú lạ mắt. Hắn kể về những lúc hắn phải dựa vào trí óc để tìm đường, để kiếm thức ăn, để tránh những cạm bẫy tự nhiên. “Hổ hay gấu thì không gặp, nhưng ca ca gặp rất nhiều người thú vị. Có người tốt, có người xấu, nhưng từ mỗi người, ca ca đều học được một điều gì đó.”
Tô Mẫn, lắng nghe câu chuyện của Lâm Dịch, khẽ nhấp một ngụm trà. “Hành trình của Dịch ca không chỉ thay đổi một vùng đất, mà còn thay đổi cả những người đi cùng. Tôi tin vào con đường này, con đường mà Dịch ca đã chọn, không phải để tranh giành thiên hạ, mà là để kiến tạo một nơi mà những giá trị thực sự được trân trọng.” Giọng nàng bình tĩnh, nhưng ánh mắt kiên định, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối. Nàng đã theo Lâm Dịch từ những ngày đầu, chứng kiến sự trưởng thành của hắn, và cũng tin tưởng vào tầm nhìn của hắn.
Chu Thi��n, đặt cuốn sách xuống, khẽ thở dài một tiếng, không phải của sự mệt mỏi mà là của sự thấu hiểu sâu sắc. “Lựa chọn của Lâm Dịch là một minh chứng, rằng quyền lực không phải là con đường duy nhất dẫn đến hạnh phúc. Rằng một sự bình yên được kiến tạo, một cộng đồng được vun đắp từ những giá trị chân chính, còn quý giá hơn ngai vàng vạn dặm. Hơn nữa, quyền lực thường chỉ mang lại sự cô độc, còn bình yên này mang lại sự gắn kết.” Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Con đã làm được điều mà nhiều bậc đế vương mơ ước nhưng không bao giờ đạt được.”
Vương Đại Trụ gật gù, đôi mắt chất phác nhưng đầy sự ngưỡng mộ. “Đúng vậy! Ngày xưa, cả làng ta ai cũng đói khổ, sợ hãi. Giờ đây, trẻ con được đến trường, người lớn được làm việc, ai cũng có cơm ăn áo mặc. Ta chưa từng nghĩ sẽ có một ngày như thế này.” Hắn nói, giọng to rõ, đầy vẻ tự hào. “Tất cả là nhờ Lâm đệ không màng danh lợi, chỉ muốn bà con được yên ổn.”
Trần Nhị Cẩu cũng chen vào, miệng nhồm nhoàm miếng cá nướng. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chỉ cần Đại ca còn ở đây, còn dẫn dắt chúng ta, thì dù có khó khăn mấy, chúng ta cũng không sợ!” Hắn nói, ánh mắt nhanh nhẹn nhìn Lâm Dịch, thể hiện lòng trung thành tuyệt đối.
Lâm Dịch lắng nghe mọi người, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Hắn không phải là một vị anh hùng trong truyền thuyết, cũng không phải là một vị vua vĩ đại. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại, lạc bước về quá khứ, dùng tri thức và kinh nghiệm của mình để sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Hắn không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một cái đầu biết suy nghĩ và một trái tim biết yêu thương.
“Những gì chúng ta có ngày hôm nay, không phải là công lao của riêng ta,” Lâm Dịch nói, giọng điệu khiêm tốn nhưng kiên định. “Mà là thành quả của tất cả mọi người. Của cha mẹ đã không ngừng tin tưởng, của Tiểu Nguyệt đã mang đến niềm vui, của Đại Trụ, Nhị Cẩu đã luôn sát cánh, của Tô Mẫn, Chu tiên sinh đã giúp ta vạch định phương hướng. Và của tất c��� người dân, những người đã tin tưởng vào con đường này, đã cùng nhau dựng xây. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất, và giờ đây, chúng ta đang cùng nhau tận hưởng thành quả.”
Hắn nhìn Tiểu Nguyệt, cô bé đang chăm chú nghe hắn nói, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn dầu. Trong ánh mắt ấy, hắn thấy một tương lai tươi sáng, một tương lai mà hắn đã cố gắng kiến tạo. Hắn chợt nhớ lại những lúc hắn phải dấn thân vào vòng xoáy quyền lực, những quyết định lạnh lùng hắn đã đưa ra, không phải vì tham vọng cá nhân, mà là để bảo vệ những giá trị này, để bảo vệ những con người này. Hắn đã không hối tiếc bất kỳ điều gì, bởi vì cuối cùng, mọi nỗ lực đều đã được đền đáp. Bình yên, đối với hắn, không phải là sự tránh né, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ để bảo vệ những gì quý giá nhất.
Bữa ăn tiếp tục trong tiếng cười nói rôm rả, những câu chuyện xen lẫn những lời chúc tụng. Hắn kể về những điều nhỏ nhặt mà hắn đã học được t�� cuộc sống ở Đại Hạ, về sự kiên cường của người dân, về vẻ đẹp của thiên nhiên, về giá trị của tình người. Những câu chuyện của hắn không hoa mỹ, nhưng chân thực và sâu sắc, khiến mọi người lắng nghe một cách say mê.
* * *
Khi bữa cơm đã tàn, khách đã về, chỉ còn lại gia đình hắn. Trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc khắp sân vườn. Lâm Dịch nắm tay Lâm Tiểu Nguyệt, dẫn cô bé ra Hồ Sen Tĩnh Mịch. Lâm mẫu và Lâm phụ đã ngủ, sau một ngày vất vả nhưng tràn đầy niềm vui. Hắn muốn dành chút thời gian riêng tư với cô bé, để chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất của mình, những điều mà hắn không thể nói với bất kỳ ai khác.
Đêm khuya, Hồ Sen Tĩnh Mịch càng trở nên huyền ảo dưới ánh trăng. Mặt nước phản chiếu vầng trăng tròn vành vạnh, tạo nên một tấm gương bạc lấp lánh. Hương sen vẫn vương vấn trong không khí, dịu nhẹ và thanh khiết. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá, tạo nên một bản giao hưởng của đêm khuya.
Lâm Dịch ôm Tiểu Nguyệt vào lòng, ngồi xu��ng một tảng đá quen thuộc bên bờ hồ. Hắn vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô bé, cảm nhận sự ấm áp và vô tư của con gái. Cô bé ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh trăng, ngây thơ và trong sáng.
“Con biết không, ca ca từng có nhiều giấc mơ, nhiều hoài bão,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Hắn không biết có nên kể cho cô bé nghe về thế giới mà hắn đã đến, về những tòa nhà chọc trời, những cỗ máy biết bay, nhưng hắn biết, hắn cần kể cho cô bé nghe về giá trị của sự bình yên. “Nhưng giấc mơ đẹp nhất bây giờ, chính là thấy con và mọi người được sống bình yên như thế này, được lớn lên trong một vùng đất của sự an lành. Không phải lo lắng về đói khổ, không phải sợ hãi chiến tranh, không phải cúi mình trước cường quyền.”
Tiểu Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh trai, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và yêu thương. “Con muốn sau này cũng được bình yên như ca ca, được sống ở đây mãi mãi.” Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng kiên định, như một lời hứa. “Con không muốn đi đâu xa, con muốn ở đây cùng ca ca, cùng cha mẹ.”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, lòng hắn tràn ngập niềm hạnh phúc. Hắn vuốt ve tóc cô bé, cảm nhận sự mềm mại, mỏng manh ấy. Bình yên… Đó là thứ mà hắn đã dùng cả cuộc đời này để kiếm tìm. Nó không phải là sự tránh né khỏi thế giới khắc nghiệt, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự kiến tạo không ngừng nghỉ. Hắn đã từng nghĩ rằng để có được bình yên, hắn phải nắm giữ quyền lực tuyệt đối, phải trở thành kẻ mạnh nhất. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, bình yên không đến từ sự thống trị, mà đến từ sự cân bằng, từ sự tôn trọng, và từ chính sự gắn kết của những con người trong một cộng đồng.
Hắn nhìn ra mặt hồ, nơi những cánh sen vẫn còn chúm chím nở, tỏa hương thơm dịu dàng. Hắn nghĩ về những bí ẩn của thế giới này, về những thế lực tu hành mà hắn từng nghe nói đến, về những vùng đất xa xôi mà hắn chưa từng đặt chân tới. Chúng vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó ngoài tầm mắt của hắn, như một lời nhắc nhở về một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy những điều chưa biết. Nhưng hiện tại, chúng không còn là mối bận tâm hàng đầu của hắn. Hắn đã lựa chọn con đường của mình, và con đường đó đã dẫn hắn đến đây, đến khoảnh khắc này, bên cạnh những người hắn yêu thương.
Hắn biết, bình yên không phải là một điểm đến vĩnh cửu. Nó là một hành trình không ngừng nghỉ, một giá trị cần được kiến tạo và bảo vệ từng ngày. Thế giới ngoài kia vẫn còn đầy rẫy loạn lạc, chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, những kẻ tham lam vẫn luôn rình rập. Nhưng hắn đã tạo ra một nền tảng vững chắc, một nơi mà gia đình và cộng đồng có thể nương tựa. Sự gắn kết này, chính là vũ khí mạnh nhất của hắn, là bức tường thành vững chắc nhất để bảo vệ "ốc đảo" này.
“Con cứ ngủ ngon đi, Tiểu Nguyệt,” Lâm Dịch nói, bế cô bé lên, chuẩn bị đưa về phòng. “Ca ca sẽ luôn ở đây, bảo vệ con, bảo vệ vùng đất này. Con hãy cứ lớn lên, hãy cứ mơ những giấc mơ đẹp, và hãy cứ sống một cuộc đời bình yên.”
Sau khi đặt Tiểu Nguyệt v��o giường, hắn quay trở lại bờ hồ. Đứng một mình dưới ánh trăng, hắn hít thở thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của đêm. Ánh mắt hắn dõi xa xăm về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Hắn đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình. Hắn đã chọn con đường bình yên, và hắn sẽ kiên định trên con đường đó, mãi mãi. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng bình yên mới chính là đích đến cuối cùng của mỗi con người. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng cho hành trình ấy, mãi mãi.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.