Lạc thế chi nhân - Chương 989: Hơi Thở Của An Lạc: Khắc Ghi Bình Yên
Ánh trăng dần lùi về phía tây, nhường chỗ cho vầng dương hé rạng từ phía đông, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên qua khung cửa sổ nhỏ của Lâm Dịch. Hắn khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của tấm đệm bông thay vì nền đất lạnh lẽo hay tấm chiếu thô ráp từng là bạn đồng hành trong những đêm dài hành quân hay trốn chạy. Tiếng côn trùng đêm đã im bặt, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo, như một bản hòa tấu chào đón bình minh. Hắn mở mắt, ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm ban mai phủ lên căn phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, vô tư lự, tự tại.
Một mùi hương quen thuộc vương vấn trong không khí, mùi khói bếp thoang thoảng quyện lẫn với mùi cháo gạo mới nấu, đánh thức những giác quan còn ngái ngủ của hắn. Từ phía nhà bếp, tiếng Lâm mẫu lách cách muỗng đũa, tiếng nước sôi reo nhẹ nhàng, và tiếng lẩm bẩm nho nhỏ của bà khi sắp xếp đồ đạc. Rồi một tiếng ho khan nhẹ nhàng vọng lại từ gian nhà chính, đó là Lâm phụ, người cha hiền lành của hắn, đã thức giấc. Kế đến, một tiếng cười khúc khích trong trẻo vang lên từ sân sau, kèm theo tiếng bước chân lạch bạch của Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, đang nô đùa với chú chó nhỏ. Cả gia viên, dưới ánh nắng đầu ngày, bỗng trở nên sống động và ấm cúng đến lạ thường.
Lâm Dịch ngồi dậy, vươn vai sảng khoái. Hắn khẽ nhếch môi cười. Đã bao lâu rồi hắn mới có được một buổi sáng bình yên đến thế này? Không lo toan về những cuộc ám sát, không phải tính toán đường đi nước bước để tránh tai mắt quan phủ, không đau đáu suy nghĩ về việc kiếm miếng ăn cho gia đình trong những ngày đói kém. Giờ đây, mọi thứ thật khác. Cái cảm giác an lành, thanh bình này thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, xoa dịu những vết sẹo vô hình hằn sâu trong tâm hồn hắn. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Khu vườn nhỏ phía sau nhà xanh mướt, đầy ắp rau củ và vài khóm hoa dại. Lâm Tiểu Nguyệt, với mái tóc tết hai bím vắt vẻo, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu dù vẫn còn hơi gầy, đang chạy đuổi theo một con bướm vàng, tiếng cười giòn tan như tiếng chuông gió. Lâm mẫu từ nhà bếp bước ra, trên tay bưng một bát cháo nóng hổi, miệng khẽ gọi: “Dịch nhi, mau dậy ăn sáng, hôm nay có cháo đậu con thích đó! Nhanh nguội bây giờ.” Giọng bà vẫn tràn đầy sự tần tảo, nhưng giờ đây không còn mang nặng vẻ lo âu, thay vào đó là sự viên mãn, an lòng. Lâm phụ, đã ngồi vào bàn, đang nhâm nhi chén trà nóng, gương mặt rám nắng, khắc khổ nhưng ánh mắt lại chứa chan sự hiền lành, mãn nguyện. Ông nhìn hắn, khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu.
“Ca ca! Ca ca! Dậy chơi với Tiểu Nguyệt đi!” Tiểu Nguyệt thấy hắn, liền chạy ùa đến, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch.
Lâm Dịch mỉm cười, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Hắn khẽ xoa đầu em gái, giọng nói dịu dàng: “Tiểu Nguyệt ngoan, ca ca phải đi dạo một chút. Em cứ chơi đi, lát nữa ca ca sẽ về ăn sáng cùng.” Hắn không muốn từ chối sự hồn nhiên của em mình, nhưng hắn cần một khoảng lặng, cần được đắm mình vào cái không khí bình yên mà hắn đã nỗ lực kiến tạo. Hắn cần được chứng kiến nó, được cảm nhận nó một cách trọn vẹn nhất.
“Dạ!” Tiểu Nguyệt hơi bĩu môi nhưng cũng nhanh chóng vui vẻ trở lại, quay lại với trò đuổi bướm của mình.
Lâm Dịch bước ra khỏi nhà, hít một hơi thật sâu khí trời trong lành. Hắn cảm thấy mình như một kẻ lữ hành đã đi qua ngàn dặm bão tố, cuối cùng cũng tìm thấy bến đỗ bình yên. Nhưng bến đỗ này không phải là do trời ban, mà là do chính hắn, bằng trí tuệ và mồ hôi, đã dựng xây nên. Hắn biết, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và chính vì vậy, sự công bằng mà hắn có được ngày hôm nay càng trở nên quý giá. Hắn không mơ mộng, nhưng hắn cũng không bi quan. Hắn chỉ đơn giản là sống, và tận hưởng thành quả của mình.
Con đường đất nhỏ quanh co dẫn ra ngoại ô, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Gió th���i xào xạc, tạo nên những làn sóng xanh rì trên mặt ruộng, như một bức tranh thủy mặc sống động. Mùi đất tươi, mùi lúa non ngai ngái hòa quyện trong gió, mang theo cái hương vị mộc mạc, chân chất của đồng quê. Lâm Dịch bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từng dáng người đang cần mẫn lao động trên cánh đồng. Họ là những người dân từng phải chịu đói kém, áp bức, nhưng giờ đây, trên gương mặt họ là những nụ cười rạng rỡ, những giọt mồ hôi rơi xuống đất không còn là của sự tuyệt vọng mà là của hy vọng, của một tương lai no đủ.
Hắn nhìn thấy Đại Nương Lý, người hàng xóm thân thiết, đang khom lưng cấy lúa, miệng hát líu lo một câu dân ca cũ. Bà gầy đi nhiều so với trước đây, nhưng ánh mắt lại rạng ngời sức sống. Thấy Lâm Dịch, bà liền ngẩng đầu lên, vẫy tay chào: “Lâm đại nhân đi dạo sớm vậy? Cánh đồng hôm nay tươi tốt quá, nhờ phúc của đại nhân cả!”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nở một nụ cười đáp lại. Hắn không thích cái xưng hô “đại nhân”, nhưng hắn biết đó là cách người dân thể hiện sự kính trọng và biết ơn. Hắn không sửa, bởi hắn hiểu rằng, đôi khi, sự tôn kính ấy lại là động lực để hắn tiếp tục gánh vác trách nhiệm.
Tiến sâu hơn vào vùng trung tâm, hắn nghe thấy tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng cười nói rộn ràng từ khu chợ mới được mở rộng. Khu chợ này là một trong những thành quả rõ rệt nhất của “Hiệp Ước Tam Phương” mà hắn vừa ký kết. Hàng hóa từ Mộ Phong Thành và Bình Sơn Trấn đổ về, đa dạng và phong phú hơn bao giờ hết, đáp ứng nhu cầu của người dân. Người mua kẻ bán tấp nập, tạo nên một không khí hăng say lao động, tràn đầy sức sống và hy vọng.
Hắn thấy Trần Nhị Cẩu, quản lý công việc của hắn, đang hăng hái chỉ đạo một nhóm người bốc xếp hàng hóa từ những xe bò lớn. Trần Nhị Cẩu vẫn với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Hắn đang hét lớn: “Nhanh tay lên bà con! Hàng hóa hôm nay phải đưa đến kho trước buổi trưa! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy, không được chậm trễ!” Giọng nói của hắn tràn ��ầy năng lượng và sự tận tụy. Thấy Lâm Dịch, hắn liền chạy đến, cúi đầu chào: “Đại ca! Đại ca đến rồi! Hôm nay hàng hóa về nhiều lắm, đảm bảo đủ cung ứng cho dân làng và cả các vùng lân cận!”
Lâm Dịch vỗ vai Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đầy sự tin tưởng: “Làm tốt lắm, Nhị Cẩu. Cứ theo kế hoạch mà làm.” Hắn không cần phải nói nhiều, chỉ một ánh mắt, một cử chỉ cũng đủ để Trần Nhị Cẩu hiểu ý.
Xa hơn một chút, Vương Đại Trụ, phụ trách an ninh, cùng đội tuần tra của mình đang đi lại giữ trật tự. Thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, Vương Đại Trụ vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại rất đỗi an tâm. Hắn đảm bảo rằng không có kẻ gian nào dám quấy phá, rằng người dân được yên ổn làm ăn. Thấy Lâm Dịch, hắn chỉ khẽ gật đầu chào, rồi lại tiếp tục công việc của mình, không một lời khoa trương. Đó là phong cách của Vương Đại Trụ, một con người hành động nhiều hơn lời nói, một người đàn ông đáng tin cậy.
Những đứa trẻ trong làng, như A Cẩu con, và Tiểu Hoa, đang vô tư chạy nhảy, chơi đùa với những món đồ chơi đơn giản tự làm. Tiếng cười trong trẻo của chúng hòa lẫn vào tiếng ồn ào của chợ búa, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Chúng không biết chiến tranh là gì, không biết đói khổ là gì, bởi vì chúng được sinh ra và lớn lên trong một vùng đất đã được Lâm Dịch kiến tạo nên sự bình yên. Đó là tương lai mà hắn hằng mong muốn.
Lâm Dịch dừng lại bên một quán nước nhỏ, nơi Lão Hồ, trưởng lão làng, đang ngồi kể chuyện phiếm cho vài người dân. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, đang nhâm nhi chén trà bốc khói. “Thời buổi này mà được sống thế này, ai ngờ được chứ?” Lão Hồ nói, giọng trầm ấm, đầy vẻ hoài niệm. “Đúng vậy đó Lão Hồ!” Một người dân bên cạnh lên tiếng, “Ơn đức của Lâm đại nhân, chúng tôi mới có ngày hôm nay!”
Lâm Dịch chỉ lẳng lặng quan sát, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại lời chào của người dân. Hắn không muốn phá vỡ dòng chảy tự nhiên của cuộc sống nơi đây bằng sự hiện diện "đặc biệt" của mình. Hắn muốn được hòa mình vào nó, được cảm nhận nó một cách chân thực nhất. Hắn cảm nhận rõ ràng sự thay đổi lớn lao mà vùng đất này đã trải qua, từ một nơi biên thùy nghèo khó, bị lãng quên, trở thành một ốc đảo của sự phồn vinh và an lạc. Đây không phải là một giấc mơ. Đây là hiện thực, là thành quả của sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh.
Sau khi đi khắp các ngõ ngách, chiêm ngưỡng sự sống động của những con người đang dựng xây cuộc sống, Lâm Dịch tìm đến Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi anh vẫn thường đến để suy tư. Buổi chiều tà, mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời. Làn gió nhẹ mơn man qua mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu rả rích từ xa, và hương hoa sen thoang thoảng trong gió, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng, thanh bình, giúp tâm hồn thư thái.
Một ông già câu cá, mặc áo tơi, đội nón lá, ngồi bất động bên bờ, dáng vẻ ung dung tự tại. Lão ta dường như đã ngồi đó từ bao giờ, hòa mình vào cảnh vật, như một phần của bức tranh thủy mặc. Lâm Dịch khẽ khàng bước đến, ngồi xuống một tảng đá gần đó, không làm kinh động đến sự yên tĩnh của không gian. Hắn nhìn mặt hồ, nhìn những cánh sen đang nở rộ, rồi lại nhìn về phía ông già câu cá, người dường như cũng đang tận hưởng sự bình yên tuyệt đối.
“Nước trong, cá cũng dễ cắn câu hơn, phải không đại nhân?” Ông già câu cá bỗng lên tiếng, giọng nói trầm lắng, nhưng không hề quay đầu lại nhìn hắn. Đó là một câu nói ẩn ý, không chỉ về việc câu cá, mà còn về sự trong sạch, bình yên của vùng đất này, nơi mà mọi thứ dường như đều trở nên dễ dàng và thuận lợi hơn.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Hắn hiểu ý ông lão. Hắn im lặng, để mặc những suy nghĩ trôi qua trong tâm trí. Hắn hồi tưởng lại những lời mời gọi quyền lực, những cuộc đấu đá tranh giành thiên hạ. Hắn nhớ về những ngày tháng đầy rẫy hiểm nguy, những quyết định khó khăn, những lúc hắn phải dấn thân vào vòng xoáy quyền lực để b���o vệ những người hắn yêu thương. Hắn nghĩ về những lựa chọn anh đã đưa ra, những hy sinh và nỗ lực. Không phải lúc nào hắn cũng đúng, không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ, nhưng hắn chưa bao giờ từ bỏ mục tiêu cuối cùng của mình: tạo ra một nơi mà mọi người có thể sống yên bình.
Giờ đây, khi nhìn thấy cuộc sống an lành của những người xung quanh, từ gia đình hắn cho đến những người dân lam lũ, hắn biết mình đã đi đúng đường. Hắn đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn cũng không xưng bá thiên hạ. Nhưng hắn đã tạo ra một điều vĩ đại hơn: một ốc đảo bình yên giữa biển cả loạn lạc của thời đại. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của sự mãn nguyện, của một người đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.
“Đây mới chính là điều mình hằng mong muốn. Không danh vọng, không quyền lực, chỉ là bình yên...” Hắn thầm nhủ trong lòng. Những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất của thế giới rộng lớn kia vẫn còn đ��, lẩn khuất đâu đó ngoài tầm mắt của hắn. Nhưng hiện tại, chúng không còn là mối bận tâm hàng đầu của hắn. Hắn đã lựa chọn con đường của mình, và con đường đó đã dẫn hắn đến đây, đến khoảnh khắc này.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở thật sâu không khí trong lành, mang theo hương sen thoang thoảng. Anh cảm nhận sự bình yên thấm vào từng tế bào, xóa tan mọi lo âu, củng cố niềm tin vào con đường đã chọn. Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, tô điểm cho vùng đất một màu vàng cam ấm áp. Ánh hoàng hôn bao trùm lên những cánh đồng lúa, những mái nhà, những con người, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng. Hắn biết, bình yên không phải là điểm đến, mà là một hành trình không ngừng nghỉ, một giá trị cần được kiến tạo và bảo vệ từng ngày. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng cho hành trình ấy, mãi mãi.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.