Lạc thế chi nhân - Chương 988: Hiệp Ước Tam Phương: Lời Thề Bình Yên Giữa Loạn Thế
Lâm Dịch đứng bên cửa sổ Yến Hội Đường, ánh trăng vằng vặc trải bạc lên cảnh vật, gió đêm mát lành mơn man trên khuôn mặt. Bên cạnh hắn, Tô Mẫn vẫn đứng đó, dáng người thanh tú nhưng ánh mắt đăm chiêu, dường như đang cân nhắc những điều nàng vừa nghe được. Ánh mắt nàng phản chiếu ánh trăng, tựa như hai hòn ngọc đen ẩn chứa một nỗi ưu tư không dễ tỏ bày.
“Thế nào, Tô Mẫn?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm lắng, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Hắn không cần nàng phải trả lời ngay, chỉ là một lời gợi mở, một cách để bắt đầu cuộc trao đổi mà hắn biết là không thể tránh khỏi.
Tô Mẫn khẽ thở dài, tiếng thở rất nhỏ, gần như tan vào tiếng gió. Nàng quay đầu lại, đôi mắt thông minh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Đề xuất này có vẻ có lợi cho chúng ta, đại nhân. Kênh giao thương, sự bảo hộ chung, những điều đó đều là thứ chúng ta cần. Nhưng…” Nàng ngập ngừng, như đang tìm kiếm từ ngữ chính xác nhất để diễn tả suy nghĩ của mình. “…cũng có nhiều ẩn chứa. Mộ Phong Thành chắc chắn muốn nhiều hơn là chỉ thương mại. Họ muốn sự ổn định của chúng ta để làm đối trọng với các thế lực khác, hoặc thậm chí là một căn cứ vững chắc ở biên thùy. Hơn nữa, việc họ chủ động tìm đến chúng ta, khi mà trước đây họ luôn giữ thái độ trung lập, cho thấy tình hình bên ngoài đã trở nên căng thẳng hơn nhiều so với những gì chúng ta vẫn thường biết.”
Lâm Dịch gật đầu. “Ta hiểu.” Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu những suy tư. “Nhưng chúng ta không thể từ chối hoàn toàn. Một kênh giao thương ổn định là cần thiết, đặc biệt là trong tình cảnh loạn lạc hiện nay. Vấn đề là, làm sao để hợp tác mà không bị lợi dụng, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh bá của họ.” Hắn nhìn ra xa, về phía những ngôi nhà đang chìm trong giấc ngủ yên bình, ánh đèn dầu còn le lói qua những khe cửa, tựa như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương đen tối. Hắn đã hứa với lòng mình sẽ kiến tạo một cuộc sống bình yên cho những người xung quanh, một cuộc sống mà họ có thể an tâm gieo trồng, học hành, sinh sôi nảy nở. Con đường này không dễ dàng, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn tin rằng, với tri thức, sự kiên cường và khả năng thích nghi của mình, hắn sẽ tìm ra con đường đúng đắn. Hắn cảm thấy một chút mãn nguyện len lỏi trong lòng, một sự mãn nguyện không phải vì quyền lực hay danh vọng, mà vì những gì hắn đã làm được cho vùng đất này. *Sự ngưỡng mộ và đề xuất hợp tác của Sứ giả Hoắc Liên cho thấy vùng đất của mình đang trở thành hình mẫu của sự ổn định và phát triển, có thể thu hút thêm nhiều sự chú ý (cả tích cực và tiêu cực) trong tương lai. Nhưng đây cũng là minh chứng rõ ràng cho sự thành công của con đường bình yên mà mình ��ã chọn.* Mặc dù vậy, sự cảnh giác vẫn không hề suy giảm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Để có được bình yên, phải tự mình giành lấy và bảo vệ nó.*
Ánh trăng vẫn trải bạc lên cảnh vật, Lâm Dịch cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, không phải là sự vắng bóng của thử thách, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn khi đối diện với chúng. Hắn biết mình không thể trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn có thể trở thành người kiến tạo, người bảo vệ, và người đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trong sự bình yên và hạnh phúc của những người xung quanh. Và đó, đối với hắn, là một sự lựa chọn vĩ đại hơn bất kỳ danh xưng nào.
Sáng hôm sau, Chính Đường của vùng đất Lâm Dịch đã được chuẩn bị tề chỉnh cho phiên đàm phán cuối cùng. Không khí bên trong vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm vốn có của một nơi chốn quyền lực, nhưng hôm nay, sự trang nghiêm ấy lại được trộn lẫn với một chút căng thẳng khó tả. Ánh sáng mặt trời ban trưa chiếu xiên qua khung cửa sổ bằng gỗ mun, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền gạch bóng loáng, khiến những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí trở nên rõ ràng hơn, tựa như những vũ công nhỏ bé đang nhảy múa không ngừng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa cùng mùi giấy mới và mực tàu thoang thoảng, tạo nên một không gian vừa cổ kính, vừa ẩn chứa sự sắc bén của trí tuệ. Tiếng trò chuyện nhỏ, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng gõ nhẹ của chén trà sứ trên mặt bàn, tất cả những âm thanh ấy đan xen vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng, báo hiệu một sự kiện quan trọng sắp diễn ra.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện là Sứ giả Hoắc Liên từ Mộ Phong Thành, và lần này, bên cạnh Hoắc Liên còn có thêm một vị khách nữa. Đó là Đại sứ Trịnh Phong của Bình Sơn Trấn, một thế lực nhỏ hơn nhưng lại nằm ở vị trí chiến lược, nổi tiếng với các mỏ quặng quý và đội ngũ thợ rèn tài hoa. Trịnh Phong có dáng người trung bình, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt tinh anh, cảnh giác, thể hiện rõ sự cẩn trọng của một người đã trải qua nhiều thăng trầm trong thời loạn. Ông ta ăn vận giản dị hơn Hoắc Liên, nhưng phong thái vẫn toát lên vẻ kiên cường và quyết đoán. Hai bên là các cố vấn: Tô Mẫn và Chu Thiên của Lâm Dịch, cùng với một số thuộc hạ của Hoắc Liên và Trịnh Phong.
Phiên đàm phán bắt đầu với sự thận trọng cố hữu. Đại sứ Trịnh Phong ban đầu tỏ ra dè dặt, đôi lúc nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét, như thể đang cố gắng đọc vị con người trẻ tuổi này. Bình Sơn Trấn của ông ta đã từng bị các thế lực lớn hơn chèn ép, nên ông ta đặc biệt cảnh giác với mọi hình thức "hợp tác" có thể biến thành sự lệ thuộc.
Lâm Dịch, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, lên tiếng, giọng nói trầm ổn và rõ ràng, đủ để mọi người trong Chính Đường đều có thể nghe thấy. “Chư vị, hôm nay chúng ta tề tựu tại đây không chỉ để bàn về lợi ích riêng của từng thế lực. Lâm Dịch cho rằng, trong thời loạn lạc này, sự ổn định chung của khu vực mới là điều quan trọng nhất. Hiệp ước này không chỉ vì lợi ích của một bên, mà là vì sự ổn định chung. Chúng ta cam kết không can thi��p vào nội bộ lẫn nhau, đổi lại là sự tự do giao thương, sự bảo hộ lẫn nhau và an toàn cho nhân dân của cả ba vùng đất.”
Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng khuôn mặt, quan sát phản ứng của họ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, hắn thầm nhủ. *Và trong trường hợp này, tri thức về cách tạo ra một thể chế ổn định, công bằng mới là chìa khóa.* Hắn tiếp tục, giải thích cặn kẽ từng điều khoản mà Tô Mẫn và Chu Thiên đã cùng hắn soạn thảo trong đêm qua. “Chúng ta đề xuất thiết lập một tuyến đường thương mại an toàn chung, do cả ba bên cùng bảo vệ. Hàng hóa, đặc biệt là lương thực, thuốc men và nguyên liệu thô, sẽ được lưu thông tự do với mức thuế suất minh bạch, thống nhất. Đồng thời, chúng ta sẽ thiết lập một cơ chế giải quyết tranh chấp chung, đảm bảo quyền lợi cho thương nhân và người dân. Quan trọng nhất, chúng ta cam kết không động binh, không chứa chấp quân phiến loạn, và hỗ trợ lẫn nhau trong trường hợp thiên tai, dịch bệnh, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ nhân đạo, phi quân sự.”
Sứ giả Hoắc Liên, ng��ời đã có ấn tượng tốt đẹp về Lâm Dịch, gật đầu liên tục khi nghe hắn trình bày. Ban đầu ông ta có vẻ ngạc nhiên trước tầm nhìn xa và sự chi tiết trong các điều khoản của Lâm Dịch, nhưng sau đó ánh mắt ông ta dần chuyển sang vẻ thán phục. “Ngài Lâm đã suy nghĩ thấu đáo. Điều khoản về ‘hỗ trợ nhân đạo phi quân sự’ trong trường hợp thiên tai hay dịch bệnh cũng thể hiện tầm nhìn nhân văn. Điều này cho thấy sự khác biệt rõ rệt so với các liên minh chỉ vì quyền lợi quân sự đơn thuần.”
Đại sứ Trịnh Phong vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt tinh anh không ngừng phân tích. Ông ta là một người thực tế, đã chứng kiến quá nhiều lời hứa suông và những hiệp ước bị xé bỏ như tờ giấy lộn. Nhưng những điều Lâm Dịch nói, đặc biệt là về cơ chế giải quyết tranh chấp và sự minh bạch trong giao thương, lại chạm đúng vào những nỗi lo của Bình Sơn Trấn. Vùng đất của ông ta cần sự ổn định để phát triển kinh tế, cần sự bảo hộ để không bị các thế lực lớn hơn thôn tính.
Tô Mẫn, với vẻ mặt tập trung và chuyên nghi���p, bổ sung thêm chi tiết. “Về thuế suất và quyền lợi thương nhân, chúng ta cần một cơ chế minh bạch, đảm bảo không có sự chèn ép từ bất kỳ phía nào. Chúng ta cũng đề xuất một hệ thống ghi chép giao dịch chung, có sự kiểm soát của đại diện ba bên, để tránh tình trạng tham nhũng hoặc lợi dụng. Điều này sẽ tạo môi trường kinh doanh công bằng, thu hút thêm nhiều thương nhân đến với khu vực của chúng ta, giúp tất cả cùng thịnh vượng.” Nàng nói năng đanh thép, từng lời từng chữ đều có trọng lượng, không để lọt bất kỳ sơ hở nào.
Chu Thiên, trong trang phục thư sinh giản dị, râu dài, đôi mắt sau cặp kính toát lên vẻ uyên bác, cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục. “Trong lịch sử Đại Hạ, những liên minh quân sự thường đổ vỡ vì lòng tham và sự nghi kỵ. Nhưng những liên minh kinh tế, dựa trên sự phụ thuộc lẫn nhau và lợi ích chung, lại có khả năng bền vững hơn. Hiệp ước này không phải là một liên minh quân sự, mà là một hiệp ước về ổn định khu vực và phát triển kinh tế. Nó tạo ra một ‘vùng đệm’ an toàn, nơi cả ba bên đều có lợi khi duy trì hòa bình, và đều chịu thiệt hại nếu một bên phá vỡ cam kết. Đây là một sự cân bằng mong manh, nhưng lại là sự cân bằng thực tế nhất trong thời loạn.” Ông ta chỉ vào một tấm bản đồ được trải rộng trên bàn, vẽ những đường nét tượng trưng cho các tuyến giao thương tiềm năng. “Nếu ba vùng đất chúng ta liên kết, chúng ta sẽ kiểm soát một tuyến đường huyết mạch, đủ sức chống lại sự quấy phá từ bên ngoài, và quan trọng hơn, đủ sức tạo dựng một chuẩn mực mới về trật tự.”
Các đại diện thảo luận sôi nổi, đôi khi có tranh cãi nhỏ về những chi tiết cụ thể, như tỷ lệ đóng góp cho đội tuần tra chung, hay quy định về việc di chuyển của dân cư giữa các vùng. Nhưng Lâm Dịch, bằng sự kiên nhẫn và khả năng suy luận sắc bén của mình, luôn đưa ra những giải pháp dung hòa, có lợi cho tất cả. Hắn không tìm cách áp đặt, mà tìm cách xây dựng sự đồng thuận dựa trên lợi ích chung. Hắn hiểu rằng, để một hiệp ước tồn tại, nó phải được xây dựng trên sự tin tưởng và công bằng, chứ không phải trên sức mạnh.
Sau nhiều giờ đồng hồ cân nhắc và điều chỉnh, cuối cùng, một bản hiệp ước hoàn chỉnh đã được thống nhất. Đại sứ Trịnh Phong, người ban đầu đầy cảnh giác, giờ đây đã lộ rõ vẻ hài lòng trên khuôn mặt khắc khổ. Ông ta đứng dậy, cúi đầu trước Lâm Dịch. “Lâm đại nhân, tài năng và tầm nhìn của ngài thực sự khiến Trịnh Phong đây kính phục. Bình Sơn Trấn chúng tôi đã quá quen với việc bị chèn ép, bị lợi dụng. Hiệp ước này… nó mang lại hy vọng thật sự cho dân chúng của tôi. Chúng tôi nguyện tuân thủ nghiêm ngặt.”
Sứ giả Hoắc Liên cũng đứng dậy, tươi cười. “Mộ Phong Thành rất vui mừng được là một phần của ‘Hiệp Ước Tam Phương’ này. Chắc chắn, đây sẽ là nền tảng cho một kỷ nguyên thịnh vượng mới của khu vực biên thùy.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhưng lộ rõ vẻ kiên quyết. “Tốt. Vậy thì, chư vị, chúng ta hãy cùng ký kết.”
***
Buổi chiều hôm đó, quảng trường trung tâm của vùng đất tự trị Lâm Dịch chật kín người. Sau khi hiệp ước được ký kết, một buổi lễ công bố trang trọng được tổ chức, thu hút toàn bộ dân chúng đổ về. Nắng vàng trải đều trên những mái nhà ngói đỏ tươi và những con đường lát đá sạch sẽ, khiến khung cảnh trở nên rực rỡ và sống động. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của thức ăn đường phố – mùi bánh nướng thơm lừng, mùi xôi vò béo ngậy, và hương hoa dại nở ven đường. Tiếng reo hò, tiếng cười nói của đám đông hòa cùng tiếng trống chiêng vang dội từ một góc quảng trường, tạo nên một bản giao hưởng của niềm vui và hy vọng. Không khí hân hoan, tràn đầy sức sống, lan tỏa khắp nơi.
Trên lễ đài được dựng tạm bằng gỗ thông, ba lá cờ lớn đang tung bay phấp phới trong gió. Lá cờ của vùng đất Lâm Dịch với biểu tượng cây cầu đá và dòng sông, lá cờ của Mộ Phong Thành với hình ảnh ngọn núi sừng sững, và lá cờ của Bình Sơn Trấn với hình ảnh búa và đe, tượng trưng cho nghề rèn. Ba biểu tượng ấy, giờ đây, không còn đại diện cho những thế lực riêng lẻ, mà là một lời tuyên bố về sự hợp tác và hòa bình.
Lâm Dịch, trong trang phục vải thô sơ nhưng sạch sẽ, đứng ở giữa, bên cạnh là Sứ giả Hoắc Liên với vẻ mặt rạng rỡ và Đại sứ Trịnh Phong với ánh mắt trầm tư nhưng ẩn chứa niềm hy vọng. Phía sau họ là Tô Mẫn, Chu Thiên, và Binh trưởng Triệu, tất cả đều mang vẻ mặt trang trọng. Phía dưới lễ đài, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng gác, vẻ mặt nghiêm túc và cảnh giác, nhưng đôi mắt của Nhị Cẩu vẫn không giấu được niềm tự hào khi nhìn Lâm Dịch. Vương Đại Trụ thì đứng sừng sững như một pho tượng, ánh mắt kiên định dõi theo Lâm Dịch, sẵn sàng bảo vệ người anh em của mình bằng mọi giá.
Khi Lâm Dịch bước tới trước khán đài, tiếng trống chiêng ngừng hẳn, cả quảng trường chìm vào một sự im lặng đáng kinh ngạc, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Hắn giơ cao bản hiệp ước đã được ký kết, cuộn lại bằng một dải lụa đỏ. Ánh nắng chiều chiếu vào, làm nổi bật những nét chữ thảo trên giấy.
“Hôm nay, chúng ta cùng nhau đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới của sự hợp tác và bình yên!” Giọng nói của Lâm Dịch trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường mà không cần đến loa đài, tựa như một lời tuyên ngôn được khắc sâu vào lòng người. “Hiệp ước này là lời thề của chúng ta, rằng con người có thể sống cùng nhau trong hòa thuận, ngay cả giữa loạn lạc. Chúng ta không tìm kiếm quyền bá chủ, không tìm kiếm chiến tranh. Chúng ta chỉ tìm kiếm một cuộc sống bình yên, no đủ cho con cháu chúng ta, một tương lai nơi mỗi người dân đều có thể an tâm lao động, học tập và phát triển.”
Hắn nói tiếp, ánh mắt bao quát khắp đám đông, chạm đến từng khuôn mặt. “Trong nhiều năm qua, chúng ta đã phải đối mặt với đói nghèo, với áp bức, với những cuộc chiến vô nghĩa. Nhưng giờ đây, chúng ta đã chứng minh rằng có một con đường khác. Con đường của sự hợp tác, của tri thức, của lòng người. Hiệp ước này không phải là một giải pháp vĩnh viễn cho mọi vấn đề, nhưng nó là một khởi đầu. Nó là bằng chứng cho thấy, khi con người biết đồng lòng, biết đặt lợi ích chung lên trên hết, thì dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, chúng ta vẫn có thể kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn.”
Khi Lâm Dịch hạ tay xuống, cả quảng trường bỗng vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội, như sóng biển dâng trào. Tiếng vỗ tay như sấm, tiếng hoan hô như bão. Nhiều người dân vẫy tay, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui và sự tin tưởng.
Trong đám đông, Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn Lâm Dịch trên lễ đài. Khóe mắt ông rưng rưng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Ông không kìm được xúc động, khẽ lẩm bẩm. “Mấy chục năm rồi, ta mới lại thấy được cảnh này! Con cháu ta có thể sống yên ổn rồi! Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lâm đại nhân không phải là người ham danh lợi, nhưng cái tâm của ngài ấy… lớn lắm.”
Bên cạnh Lão Hồ, một người phụ nữ trẻ đang ôm con nhỏ, cũng không kìm được nước mắt. Nàng từng chứng kiến chồng mình bị bắt đi lính, rồi không trở về. Nàng đã sống trong sợ hãi và lo âu quá lâu. Giờ đây, những lời nói của Lâm Dịch, và bản hiệp ước được ký kết, như một tia sáng hy vọng rực rỡ, xua tan đi bóng tối trong lòng nàng.
Trần Nhị Cẩu, nhìn thấy cảnh tượng đó, cảm thấy lồng ngực mình căng phồng vì tự hào. Hắn quay sang Vương Đại Trụ, người vẫn đang giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhìn xem, Đại Trụ huynh, dân chúng vui mừng đến nhường nào!”
Vương Đại Trụ chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt kiên định của hắn đã nói lên tất cả. Hắn đã đi theo Lâm Dịch từ những ngày đầu khó khăn nhất, chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên gầy gò, xanh xao trở thành người kiến tạo nên vùng đất phồn vinh này. Hắn hiểu rằng, sự bình yên này không dễ dàng mà có được, và nó sẽ cần được bảo vệ bằng mọi giá.
Buổi lễ kết thúc trong không khí tưng bừng, nhưng trong lòng mỗi người dân, một niềm tin mới đã được gieo mầm. Niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, vào một cuộc sống không còn cảnh lầm than, chiến tranh. Và trên tất cả, niềm tin vào Lâm Dịch, người đã mang đến cho họ tất cả những điều ấy.
***
Tối muộn, sau buổi lễ, một sự tĩnh lặng bao trùm khắp vùng đất. Ánh đèn dầu từ những ngôi nhà giờ đây đã tắt gần hết, nhường chỗ cho ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Gió đêm mát mẻ thổi nhè nhẹ qua cửa sổ phòng làm việc của Lâm Dịch, mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích từ khu vườn phía sau, tạo nên một bản nhạc tự nhiên, êm ái.
Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc bằng gỗ lim, một tách trà nóng nghi ngút khói đặt cạnh một chồng tài liệu và bản đồ. Mùi trà nóng hòa quyện với mùi giấy cũ và mùi gỗ đánh bóng, tạo nên một không gian quen thuộc, ấm cúng. Hắn không vội vã, chỉ nhẹ nhàng lật giở một vài bản đồ, đôi khi chỉ tay vào những tuyến đường thương mại mới được đảm bảo bởi ‘Hiệp Ước Tam Phương’.
Tô Mẫn và Chu Thiên vẫn còn ở lại, cùng hắn thảo luận về những diễn biến sắp tới. Họ không cần phải nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của họ cũng đủ để Lâm Dịch cảm thấy yên tâm. Họ là những trụ cột vững chắc, những người hiểu rõ tầm nhìn của hắn và có khả năng biến tầm nhìn ấy thành hiện thực.
Tô Mẫn, sau khi nhấp một ngụm trà, lên tiếng, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự sắc bén. “Hiệp ước này sẽ tạo ra một lá chắn đáng kể cho vùng đất của chúng ta, ít nhất là trong vài năm tới. Nó sẽ giúp chúng ta củng cố kinh tế, thu hút thêm nhân tài và thương nhân. Nhưng chúng ta không thể lơ là các thế lực khác. Các thế lực lớn mạnh hơn, những kẻ ham quyền lực, có thể sẽ không hài lòng khi thấy một ‘liên minh hòa bình’ như chúng ta hình thành. Họ có thể sẽ tìm cách phá vỡ hoặc lợi dụng nó.” Nàng đặt tách trà xuống, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ lo lắng.
Chu Thiên gật đầu đồng tình. “Sự cân bằng mong manh này đòi hỏi sự khéo léo không ngừng. Liệu những thế lực mới nổi khác có học theo Mộ Phong Thành và Bình Sơn Trấn, hay sẽ tìm cách phá vỡ? Việc chúng ta trở thành một hình mẫu về sự ổn định và thịnh vượng cũng có thể biến chúng ta thành mục tiêu của những kẻ tham lam. Chúng ta cần phải liên tục củng cố phòng vệ, không chỉ về quân sự mà còn về kinh tế và ngoại giao.” Ông ta chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một thế lực hùng mạnh khác đang dần nổi lên ở phía xa. “Kẻ thù có thể không ở ngay trước mắt, nhưng họ vẫn luôn tồn tại.”
Lâm Dịch khẽ thở dài, nhưng lại mỉm cười nhẹ. Đó là nụ cười của một người đã chấp nhận gánh vác trách nhiệm, một nụ cười pha lẫn sự hài lòng với thành quả đạt được và sự cảnh giác không ngừng trước những thử thách tiềm ẩn. Hắn rót thêm trà cho Tô Mẫn và Chu Thiên, cử chỉ chậm rãi, điềm đạm.
“Chúng ta đã vạch ra ranh giới của mình,” Lâm Dịch nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. “Và chúng ta đã thiết lập nền tảng để bảo vệ nó. Hiệp ước này không phải là một chiếc áo giáp bất khả xâm phạm, mà là một lời tuyên bố. Một lời tuyên bố rằng vùng đất này sẽ không dễ dàng bị khuất phục, rằng dân chúng nơi đây sẽ được sống yên bình. Giờ là lúc củng cố nó. Bình yên không tự đến, mà phải được kiến tạo và bảo vệ từng ngày.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc, soi rõ từng đường nét kiến trúc của những công trình mới được xây dựng. Chúng vững chãi, kiên cố, như một minh chứng cho những gì hắn đã làm được.
“Chúng ta đã có một khởi đầu tốt,” Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt tĩnh lặng quay về phía hai người cộng sự. “Và chúng ta sẽ tiếp tục xây dựng, tiếp tục bảo vệ. Cuộc đời này, không phải ai cũng có thể trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Nhưng mỗi người đều có thể tìm thấy ý nghĩa của mình. Đối với Lâm Dịch này, ý nghĩa đó chính là tạo ra và giữ gìn sự bình yên này.”
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Dưới ánh trăng, cả vùng đất chìm trong giấc ngủ, yên bình đến lạ thường. H���n biết, đây chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng giữa dòng chảy loạn lạc của thế giới. Nhưng chính những khoảnh khắc như thế này, những khoảnh khắc được kiến tạo bằng trí tuệ và sự kiên cường, mới là thứ đáng giá nhất. Hắn không mơ mộng về một thế giới hoàn hảo, bởi hắn biết *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*. Nhưng hắn có thể tạo ra một góc nhỏ của sự công bằng, một ốc đảo của bình yên. Và đó, đối với hắn, là đủ. Những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất của thế giới rộng lớn kia vẫn còn đó, nhưng hiện tại, chúng không còn là mối bận tâm hàng đầu của hắn. Giờ đây, chỉ có sự bình yên trước mắt, và trách nhiệm bảo vệ nó.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.