Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 987: Hòa Ước Thịnh Vượng: Sứ Giả Từ Phương Xa

Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên sâu sắc đang lan tỏa trong tâm hồn. Bình yên không phải là sự vắng bóng của bão tố, mà là sự tĩnh lặng trong tâm giữa phong ba. Hắn chấp nhận rằng không thể giải quyết mọi bí ẩn của thế giới, mà tập trung vào những gì mình có thể kiểm soát và tạo dựng. Mỗi viên gạch được đặt, mỗi con kênh được đào, mỗi cuộn vải được dệt, mỗi trang sách được mở ra đều là một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Con đường của một người kiến tạo, một người bảo vệ, một người đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trong sự bình yên và hạnh phúc của những người xung quanh.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên đỉnh núi phía đông, nhuộm vàng những mái ngói của khu hành chính, một âm thanh lạ bắt đầu vọng đến từ phía cổng thành. Không phải tiếng lạch cạch quen thuộc của xe bò chở nông sản, cũng không phải tiếng gầm gừ của xe ngựa vận chuyển vật liệu xây dựng. Đó là một âm thanh trang trọng hơn, đều đặn hơn, như một hồi trống dồn dập báo hiệu sự xuất hiện của một điều gì đó trọng đại. Tiếng vó ngựa dứt khoát, tiếng bánh xe lạch cạch trên con đường đất đã được gia cố vững chắc, nối dài từ cổng làng đến tận trung tâm khu hành chính, mang theo một vẻ uy nghi khác thường.

Trần Nhị Cẩu, trong bộ giáp da đơn giản nhưng sạch sẽ, đã đứng chờ sẵn ở cổng cùng với Vương Đại Trụ và mười lăm binh lính địa phương khác, tất cả đều trong tư thế cảnh giác cao độ. Ánh mắt của họ lướt qua những hàng cây xanh tốt được trồng thẳng hàng hai bên đường, nơi gió sớm vẫn còn xào xạc nhẹ, mang theo mùi đất mới ẩm ướt và thoang thoảng hương lúa chín từ những cánh đồng đang vào vụ gặt xa xa. Không khí trong lành, nhưng lại mang theo một sự căng thẳng vô hình, một sự mong đợi mà ai cũng cảm nhận được.

“Đến rồi,” Vương Đại Trụ trầm giọng nói, bàn tay vạm vỡ của hắn siết chặt lấy chuôi trường đao bên hông. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây hiện rõ sự nghiêm nghị, đôi mắt nhỏ hẹp nheo lại dưới ánh nắng ban mai, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào của đoàn người đang tiến đến.

Trần Nhị Cẩu gật đầu, cố giữ vẻ bình tĩnh. Dù đã có nhiều kinh nghiệm tiếp đón các đoàn thương nhân nhỏ lẻ hay những người tị nạn, nhưng một phái đoàn chính thức từ một thế lực lớn như Mộ Phong Thành thì khác. Hắn nhớ rõ lời Lâm Dịch dặn dò: "Giữ thể diện, nhưng không được lơ là cảnh giác. Chúng ta là chủ nhà, nhưng cũng là mục tiêu thăm dò." Trong lòng hắn, Lâm Dịch đại ca luôn là người tài giỏi nhất, nhìn xa trông rộng nhất. Mọi sự sắp đặt của đại ca đều có lý do của nó.

Đoàn người ngựa từ phương xa d���n hiện rõ. Cờ xí mang biểu tượng của Mộ Phong Thành – hình một ngọn núi sừng sững bên dòng suối – tung bay phấp phới trong gió, nhuộm một màu xanh đậm. Đó là một phái đoàn khá đông, gồm ba cỗ xe ngựa lớn được che rèm kín đáo, đi kèm là hơn ba mươi kỵ sĩ hộ vệ trong bộ giáp nhẹ, khí chất tinh anh, không phô trương nhưng toát lên sự chuyên nghiệp và kỷ luật của một thế lực có tổ chức. Mỗi người lính đều cầm chắc vũ khí, ánh mắt quét nhìn xung quanh, thăm dò từng ngóc ngách của vùng đất lạ.

Cỗ xe ngựa đầu tiên, được chạm khắc tinh xảo với những đường nét hoa văn cổ kính, dừng lại nhẹ nhàng trước cổng. Một tùy tùng nhanh nhẹn bước xuống, kéo rèm xe. Từ bên trong, một người đàn ông trung niên chậm rãi bước ra. Đó là Sứ giả Hoắc Liên.

Ông ta là một thương nhân lớn tuổi, râu tóc đã điểm bạc, được cắt tỉa gọn gàng. Khuôn mặt ông ta không còn trẻ, nhưng đôi mắt lại tinh anh một cách lạ thường, như có thể nhìn thấu mọi thứ xung quanh. Dáng vẻ ông ta đạo mạo, trang phục tơ lụa màu nâu đất tuy không quá phô trương nhưng lại toát lên vẻ quyền quý và từng trải của một người có địa vị cao. Hoắc Liên không lập tức nói gì, chỉ đứng đó, đưa mắt quét một vòng thật chậm rãi khắp cổng thành, từ những bức tường đá được xây kiên cố nhưng không quá đồ sộ, đến những ngôi nhà lợp ngói đỏ gạch ẩn hiện phía sau hàng cây, rồi dừng lại ở những con đường sạch sẽ không một cọng rác. Một nụ cười nhạt chợt nở trên môi ông ta, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa.

Trần Nhị Cẩu tiến lên một bước, chắp tay, giọng nói rõ ràng nhưng không hề mất đi sự khiêm tốn: “Mời Sứ giả Hoắc Liên. Chủ nhân của chúng tôi đã chờ.”

Hoắc Liên khẽ gật đầu, đôi mắt tinh tường dừng lại trên gương mặt còn chút non nớt của Nhị Cẩu nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, lanh lợi. “Ngài Trần không cần khách sáo,” ông ta đáp, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng. “Vùng đất của ngài Lâm Dịch quả nhiên phồn thịnh, danh bất hư truyền. Trật tự này, e rằng ngay cả kinh đô Đại Hạ trước đây cũng khó sánh bằng.” Lời khen ngợi nghe có vẻ chân thành, nhưng lại mang theo một sự so sánh ngầm đầy ẩn ý, như muốn thăm dò phản ứng của người đối diện. Ông ta muốn xem, một vùng đất tự trị ở biên thùy, liệu có dám so sánh mình với cựu kinh đô của một đế chế đã sụp đổ hay không.

Vương Đại Trụ, đứng thẳng lưng như một pho tượng đá, tay vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm. Ánh mắt hắn không rời khỏi phái đoàn, đặc biệt là những hộ vệ đi kèm Hoắc Liên. Hắn nhận thấy sự chuyên nghiệp trong từng cử động của họ, không kém cạnh những binh lính tinh nhuệ nhất mà hắn từng thấy. Điều này càng khiến hắn không thể lơ là.

Trần Nhị Cẩu không để lộ cảm xúc. Hắn chỉ mỉm cười nhẹ, tiếp tục giữ khoảng cách vừa phải, dẫn đường. “Sứ giả quá lời rồi. Vùng đất này chỉ là một nơi nhỏ bé, nhờ ơn Lâm đại nhân dẫn dắt mà dân chúng được an cư lạc nghiệp. Mời Sứ giả theo ta vào Chính Đường. Lâm đại nhân và các cố vấn đang đợi.” Hắn không phản bác lời so sánh của Hoắc Liên, cũng không thừa nhận. Một câu nói khách sáo nhưng lại khéo léo tránh đi những cái bẫy ngôn từ mà Hoắc Liên vừa giăng ra.

Sứ giả Hoắc Liên không nói thêm, chỉ khẽ nhếch mép cười, ánh mắt đầy suy tư. Ông ta bước đi chậm rãi, để cho đôi mắt mình tiếp tục quan sát. Ông ta thấy những con đường lát đá phẳng phiu, những ngôi nhà được xây dựng ngay ngắn, những khu vườn nhỏ xanh mướt rau cỏ. Ông ta thấy những người dân lao động đang trên đường đi làm, ai nấy đều ăn mặc tươm tất, trên mặt không có vẻ đói khổ hay lo âu, thay vào đó là sự bình yên, thậm chí là một chút tự hào. Ông ta cũng không bỏ qua những binh lính canh gác ở những điểm trọng yếu, tuy số lượng không nhiều nhưng lại tỏ ra kỷ luật và cảnh giác cao độ. *Quả nhiên, danh tiếng của Lâm Dịch không phải là hư truyền,* Hoắc Liên thầm nghĩ. *Một vùng đất tự trị nhỏ bé mà lại có thể đạt đến trình độ này giữa thời loạn, thật sự đáng kinh ngạc.*

Đoàn người đi qua những con phố sạch sẽ, không có cảnh người ăn xin hay đổ rác bừa bãi. Những đứa trẻ chơi đùa bên đường, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian. Mùi bánh nướng thơm lừng từ m���t tiệm nhỏ, mùi thảo mộc từ một hiệu thuốc, tất cả đều là những dấu hiệu của một cuộc sống đang dần hồi sinh và thịnh vượng. Hoắc Liên, một người đã đi qua biết bao vùng đất hoang tàn, chứng kiến biết bao cảnh ly tán trong thời loạn, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên và có chút ngưỡng mộ.

Trần Nhị Cẩu vẫn đi trước một bước, thỉnh thoảng quay lại chỉ dẫn Hoắc Liên những hướng đi hay giới thiệu sơ qua về một số công trình. Hắn làm đúng theo những gì Lâm Dịch đã dặn, không quá nhiệt tình nhưng cũng không quá lạnh nhạt, đủ để thể hiện sự hiếu khách của chủ nhà nhưng vẫn giữ được sự thận trọng cần thiết. Vương Đại Trụ cùng đội hộ vệ của mình thì im lặng đi phía sau, ánh mắt như chim ưng dõi theo từng cử động của phái đoàn.

Trong lòng Trần Nhị Cẩu, một cảm giác tự hào dâng lên. Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi vùng đất này còn hoang sơ, đói kém, đầy rẫy bất công. Lâm Dịch đại ca đã thay đổi tất cả. Từ một thiếu niên gầy gò, Lâm Dịch đã trở thành một người lãnh đạo uy tín, được dân chúng kính trọng. Chính sách của đại ca không chỉ mang lại no ấm mà còn gieo vào lòng mỗi người dân một niềm tin vững chắc vào tương lai. Hắn tin rằng, bất kể Hoắc Liên này mang theo ý đồ gì, Lâm Dịch đại ca cũng sẽ có cách đối phó. *Sống sót là ưu tiên hàng đầu, nhưng giờ đây, chúng ta đã có đủ khả năng để bảo vệ sự sinh tồn đó và phát triển nó lên một tầm cao mới,* Nhị Cẩu nghĩ thầm, ánh mắt kiên định.

Họ cuối cùng cũng đến Chính Đường, một tòa nhà ba tầng được xây dựng bằng gỗ lim và đá xanh, mang phong cách kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, toát lên vẻ trang nghiêm. Cánh cửa gỗ lim nặng nề được mở ra, để lộ không gian rộng lớn bên trong.

***

Chính Đường được thiết kế để đón ánh sáng tự nhiên một cách tối đa. Nắng dịu buổi trưa tràn vào qua những ô cửa sổ lớn, chiếu sáng những cột gỗ được chạm khắc tinh xảo và những bức tường quét vôi trắng. Không khí bên trong tràn ngập hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa từ một lư hương đặt ở góc phòng, quyện lẫn với mùi gỗ mới của nội thất và thoang thoảng hương hoa sen từ Hồ Sen Tĩnh Mịch gần đó, mang lại cảm giác thanh tịnh và trang nghiêm.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, một chiếc bàn gỗ lim lớn được kê ở trung tâm căn phòng. Hắn không mặc trang phục quá phô trương, chỉ là một bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, đơn giản nhưng sạch sẽ và gọn gàng, phù hợp với phong thái điềm đạm của hắn. Dù vậy, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ sắc bén và từng trải, không thể che giấu. Khuôn mặt hắn vẫn còn một chút gầy gò, nhưng không còn vẻ xanh xao của những ngày tháng vật lộn với sinh tồn ở vùng biên thùy. Thay vào đó là sự điềm tĩnh và tự tin, một chút mãn nguyện với những gì mình đã kiến tạo.

Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, nàng ngồi thẳng lưng, vẻ mặt chuyên nghiệp, trên tay cầm một cuộn giấy và bút lông, sẵn sàng ghi chép. Đôi mắt nàng sắc sảo, không ngừng quan sát mọi động thái của phái đoàn từ Mộ Phong Thành. Nàng cũng mặc một bộ y phục nhã nhặn, màu xanh lam dịu mát, càng làm tôn lên vẻ thanh tú và thông minh của mình.

Đối diện họ là Sứ giả Hoắc Liên, cùng với hai tùy tùng của ông ta. Họ đã được mời ngồi trên những chiếc ghế gỗ có đệm mây, trà thơm được dâng lên từ những chén sứ trắng ngà. Tiếng trà rót nhẹ nhàng vào chén, tạo nên một âm thanh thanh thoát duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ban đầu của buổi gặp mặt. Chu Thiên, với bộ râu dài và chiếc kính tre trên mũi, ngồi ở một ghế phụ gần đó, nhấp trà một cách chậm rãi, ánh mắt trầm tư quan sát, đôi khi lại lướt qua một cuốn sách cũ trên tay. Ông là người tạo không khí ngoại giao, dùng tri thức uyên bác của mình để giữ cho cuộc trò chuyện không quá căng thẳng.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoắc Liên. “Hoắc Liên tiên sinh đường sá xa xôi, vất vả rồi. Mời dùng trà.” Hắn nói, giọng điệu bình thản, không có vẻ vội vàng hay nôn nóng.

Hoắc Liên cúi đầu đáp lễ, cử chỉ lịch thiệp. “Không dám, không dám. Được tận mắt chứng kiến kỳ tích của ngài Lâm Dịch là vinh hạnh của hạ quan. Quả thật, vùng đất này đúng là một ốc đảo bình yên và trật tự giữa thời loạn lạc.” Ông ta nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi khẽ gật đầu tán thưởng hương vị của trà. Ông ta không quên đưa mắt nhìn xung quanh Chính Đường, các đường nét kiến trúc, sự sắp xếp đồ đạc, tất cả đều toát lên một vẻ giản dị nhưng tinh tế, không hề thua kém bất kỳ phủ đệ quan lại nào mà ông ta từng thấy.

Tô Mẫn khẽ nhích lại gần Lâm Dịch hơn một chút, đủ để nói nhỏ vào tai hắn mà không làm gián đoạn không khí. “Ông ta rất khéo ăn nói, nhưng lời nào cũng có ẩn ý. Từ ‘kỳ tích’ đến ‘ốc đảo’, đều là để thăm dò vị thế và tham vọng của chúng ta.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu đã hiểu. Hắn đã quá quen thuộc với những màn thăm dò tâm lý như th�� này. Trong thế giới cũ, những cuộc đàm phán thương mại hay ngoại giao cũng không khác là bao. Lời khen đôi khi là một con dao hai lưỡi, nó có thể là lời tán dương thật lòng, nhưng cũng có thể là một mũi tên tẩm độc được bọc trong đường mật, chờ đợi thời cơ để ghim sâu vào lòng đối phương. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và những lời khen ngợi cũng vậy,* hắn thầm nghĩ. *Chúng chỉ là công cụ để đạt được mục đích.*

Chu Thiên, sau khi nhấp trà xong, khẽ đặt chén xuống, giọng nói trầm ấm vang lên. “Người xưa có câu, ‘kẻ sĩ biết thời thế mới là tuấn kiệt’. Ngài Hoắc Liên có vẻ là một người hiểu rõ thời cuộc.” Ông ta đưa mắt nhìn Hoắc Liên, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sắc sảo của một học giả lão luyện.

Hoắc Liên nghe vậy thì cười lớn, vuốt bộ râu bạc. “Chu tiên sinh quá khen. Hạ quan chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, làm sao dám sánh với bậc tuấn kiệt. Tuy nhiên, hạ quan có thể thấy rõ, tại vùng đất này, tri thức được trân trọng, nhân tài được trọng dụng, và quan trọng nhất là, dân chúng được ấm no. Đó là điều mà hạ quan chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác trong thời loạn này.” Ông ta lặp lại lời khen, nhưng lần này lại tập trung vào những giá trị mà Lâm Dịch đã xây dựng, không còn ẩn ý so sánh với quá khứ nữa, mà tập trung vào hiện tại và những thành tựu có thật.

Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận từng lời của Hoắc Liên, ánh mắt vẫn phân tích từng cử chỉ, từng nét mặt của ông ta. Hắn thấy sự chân thành trong lời nói của Hoắc Liên, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một sự tính toán lạnh lùng ẩn sâu bên trong. Hoắc Liên không phải là một người đơn thuần đến để ca ngợi. Mục đích của ông ta chắc chắn là sâu xa hơn nhiều.

“Lời tiên sinh nói, Lâm Dịch xin ghi nhận,” Lâm Dịch đáp, giọng vẫn bình thản. “Chúng tôi chỉ cố gắng hết sức để bảo vệ những gì mình có, và tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân. Trong thời loạn lạc này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất để đạt được điều đó.” Hắn nhấn mạnh hai câu nói quen thuộc của mình, như một lời khẳng định về triết lý quản lý của vùng đất. Hắn muốn cho Hoắc Liên thấy rằng, sự thịnh vượng của vùng đất này không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của một triết lý rõ ràng và sự nỗ lực không ngừng.

Hoắc Liên gật đầu tán thành. “Tri thức là cội nguồn của sức mạnh, quả không sai. Hạ quan đã được nghe danh tiếng về hệ thống giáo dục đặc biệt của ngài Lâm Dịch, nơi không chỉ dạy chữ, mà còn truyền bá những kỹ thuật canh tác, những phương pháp sản xuất mới mẻ. Ngay cả những người già, người tàn tật cũng có thể tìm thấy chỗ đứng và ý nghĩa cuộc sống ở đây. Điều này thực sự khiến hạ quan vô cùng kính phục.” Ông ta nói, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ. Có lẽ, những lời này không hoàn toàn là xã giao.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn biết rằng, danh tiếng của vùng đất này đã lan xa. Sự phồn thịnh và những dự án hạ tầng kiên cố đã tạo tiền đề cho vùng đất của hắn trở thành một trung tâm quan trọng, một ‘điểm sáng’ giữa thời loạn. Và chính điều đó đã thu hút sự chú ý của Mộ Phong Thành. *Không ai tự nhiên đến đây chỉ để thăm thú, đặc biệt là trong bối cảnh loạn lạc này. Chắc chắn có điều gì đó lớn hơn đang chờ đợi,* hắn nghĩ.

Cuộc trò chuyện ban đầu diễn ra nhẹ nhàng, với những lời khen ngợi và thăm dò. Chu Thiên thỉnh thoảng xen vào vài câu chuyện về văn hóa, địa lý địa phương, tạo không khí bớt căng thẳng, đồng thời ngầm thăm dò đối phương về kiến thức và tầm nhìn của họ. Tô Mẫn thì vẫn chăm chú ghi chép, đôi lúc lại liếc nhìn Hoắc Liên, ánh mắt sắc bén như muốn đọc vị đối phương. Lâm Dịch thì vẫn giữ vẻ bình thản, lắng nghe và suy nghĩ. Hắn biết, màn kịch dạo đầu đã sắp kết thúc, và phần chính của buổi gặp gỡ sẽ sớm bắt đầu. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống, mọi lời đề nghị, và mọi sự thăm dò ẩn ý.

***

Khi màn đêm buông xuống, một buổi yến tiệc được tổ chức tại Yến Hội Đường, một không gian rộng rãi nhưng ấm cúng, được trang trí bằng những chiếc đèn lồng lung linh, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo. Tiếng nhạc d��n gian nhẹ nhàng, du dương vang lên từ một góc phòng, hòa quyện với tiếng chén đũa va chạm thanh thoát và tiếng cười nói vừa phải của các quan chức và tùy tùng. Mùi hương của những món ăn đặc sản địa phương hấp dẫn, mùi rượu gạo thoang thoảng, kết hợp với hương hoa tươi trang trí, tạo nên một bầu không khí thân mật hơn buổi gặp mặt ban ngày, nhưng vẫn không kém phần trang trọng và tính toán của một buổi tiệc ngoại giao.

Lâm Dịch vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là Tô Mẫn. Hôm nay nàng đã thay một bộ y phục màu xanh ngọc, trông càng thêm phần đoan trang và quý phái. Hoắc Liên cùng các tùy tùng của ông ta ngồi đối diện. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cùng một số binh lính vẫn túc trực bên ngoài, đảm bảo an ninh tuyệt đối cho buổi yến tiệc.

Món ăn được dọn ra đều là những sản vật tươi ngon nhất của vùng đất: nào cá nướng thơm lừng từ sông, nào gà quay da giòn rụm từ trang trại, nào rau củ quả tươi xanh mơn mởn, và đặc biệt là những bát cơm trắng ngần, dẻo thơm từ giống lúa mới của Lâm Dịch. Tất cả đều là minh chứng sống động cho sự phồn thịnh của vùng đất. Hoắc Liên không tiếc lời khen ngợi, ông ta nếm thử từng món ăn một cách chậm rãi, như thể đang thẩm định một báu vật.

“Hương vị này, quả là hiếm có,” Hoắc Liên nói, đặt chiếc đũa xuống. “Thực sự, hạ quan đã đi qua nhiều vùng đất, nhưng chưa từng thấy nơi nào có thể duy trì được sự no đủ và những sản vật chất lượng đến vậy trong thời loạn. Ngài Lâm Dịch, ngài đã tạo ra một phép màu.”

Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn biết những lời khen này không chỉ là xã giao. Chúng là màn dạo đầu cho điều mà Hoắc Liên thực sự muốn nói. *Phép màu? Không có phép màu nào ở đây cả. Chỉ có tri thức, sự cần cù, và hệ thống quản lý hiệu quả,* hắn thầm nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và nó đang được chứng minh bằng những bữa ăn thịnh soạn này.*

Sau khi dùng bữa xong, không khí trong phòng dần trở nên nghiêm túc hơn. Sứ giả Hoắc Liên khẽ đặt chén rượu xuống, đứng dậy, và nâng chén về phía Lâm Dịch. Khuôn mặt ông ta không còn vẻ thư thái như khi dùng bữa, mà thay vào đó là sự trang trọng và quyết đoán.

“Ngài Lâm Dịch,” Hoắc Liên cất giọng, tiếng nói vang vọng trong Yến Hội Đường. “Mộ Phong Thành chúng tôi vốn trọng giao thương. Nhìn thấy sự phồn thịnh, trật tự và những sản vật độc đáo của quý địa, chúng tôi chân thành mong muốn thiết lập một mối quan hệ đối tác lâu dài, cùng có lợi, để cùng nhau vượt qua thời loạn này.” Ông ta nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt kiên định, không hề né tránh.

Lâm Dịch đặt chén rượu xuống, ánh mắt vẫn bình thản. Hắn đã dự đoán được điều này. Danh tiếng của vùng đất đã quá lớn để có thể tiếp tục ẩn mình. “Hoắc Liên tiên sinh có thể nói rõ hơn về đề xuất này không? Lợi ích chung là điều mà Lâm Dịch luôn hướng tới.” Hắn đáp, giọng điệu không nhanh không chậm, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn muốn nghe chính xác những gì Mộ Phong Thành muốn, và những gì họ có thể cống hiến.

Tô Mẫn, ngồi bên cạnh, đã nhanh chóng ghi chép lại lời của Hoắc Liên. Đôi mắt nàng sắc bén, tập trung cao độ vào từng chi tiết mà vị sứ giả này sẽ trình bày. Nàng biết, đây là thời khắc quan trọng, một bước ngoặt tiềm năng cho vùng đất.

Hoắc Liên gật đầu, vẻ mặt hài lòng trước sự điềm tĩnh và thái độ hợp tác của Lâm Dịch. “Tuyệt vời. Với sự cho phép của ngài Lâm Dịch, hạ quan xin được trình bày chi tiết.” Ông ta quay sang một trong hai tùy tùng, người này lập tức mở một cuộn da dê được buộc cẩn thận.

“Đầu tiên, Mộ Phong Thành chúng tôi đề xuất mở rộng và đảm bảo an toàn cho tuyến đường thương mại hiện có giữa hai vùng. Chúng tôi sẽ cử binh lính tinh nhuệ tuần tra thường xuyên, dẹp bỏ các ổ cướp bóc, đảm bảo hàng hóa và thương nhân của cả hai bên đều được an toàn tuyệt đối. Đổi lại, chúng tôi mong muốn vùng đất của ngài Lâm Dịch cũng đóng góp lực lượng để duy trì trật tự trên tuyến đường này, đặc biệt là ở những khu vực gần lãnh thổ của quý địa.”

Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, ánh mắt không rời khỏi Hoắc Liên. Đây là một điểm mấu chốt. Mộ Phong Thành muốn hắn chịu một phần trách nhiệm về an ninh, nhưng đó cũng là một sự đảm bảo cho chính vùng đất của hắn. *Một con đường an toàn không chỉ có lợi cho họ, mà còn là huyết mạch cho sự phát triển của chúng ta,* hắn nghĩ.

Hoắc Liên tiếp tục: “Thứ hai, về loại hàng hóa trao đổi. Chúng tôi cần lương thực, đặc biệt là giống lúa mới của ngài, cũng như các loại nông sản chất lượng cao khác. Ngoài ra, vải vóc từ xưởng dệt của quý địa cũng rất được ưa chuộng. Đổi lại, Mộ Phong Thành chúng tôi có thể cung cấp các mặt hàng khan hiếm mà quý địa có thể đang thiếu, như sắt thép chất lượng cao, muối, một số loại khoáng sản quý, và cả các loại dược liệu quý hiếm từ vùng núi phía Bắc. Chúng tôi có thể cam kết giá cả ổn định và nguồn cung lâu dài.”

Tô Mẫn ghi chép nhanh chóng, đôi mắt nàng sáng lên. Đây là những mặt hàng mà vùng đất của họ rất cần. Sắt thép để chế tạo công cụ, muối là nhu yếu phẩm, dược liệu để chữa bệnh. Sự trao đổi này có thể giải quyết nhiều vấn đề tồn đọng của vùng đất.

“Thứ ba,” Hoắc Liên nói, giọng điệu có chút hạ thấp, “chúng tôi cũng mong muốn được học hỏi kinh nghiệm quản lý, canh tác, và những kỹ thuật sản xuất tiên tiến của quý địa. Chúng tôi sẵn sàng gửi những học giả và kỹ sư đến để học tập, và đổi lại, chúng tôi sẽ chia sẻ những tri thức mà Mộ Phong Thành đang nắm giữ về xây dựng thành trì, về khai thác mỏ, hoặc bất kỳ điều gì mà ngài Lâm Dịch thấy cần thiết.”

Đến đây, Lâm Dịch không khỏi nhếch mép cười nhẹ. Đây mới là điều mà Hoắc Liên thực sự muốn. Họ không chỉ muốn thương mại, mà còn muốn tri thức. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và họ đã nhận ra điều đó,* hắn thầm nghĩ. *Nhưng không phải tri thức nào cũng có thể dễ dàng trao đổi.*

“Và cuối cùng,” Hoắc Liên kết thúc, “chúng tôi đề xuất một cơ chế bảo hộ chung cho các đoàn thương nhân. Nếu bất kỳ đoàn thương nhân nào của một trong hai bên bị tấn công hoặc cướp bóc trên tuyến đường đã được cam kết an toàn, bên kia có nghĩa vụ phải hỗ trợ điều tra và truy bắt tội phạm. Điều này sẽ củng cố lòng tin và sự ổn định cho mối quan hệ của chúng ta.”

Sứ giả Hoắc Liên lùi lại một bước, cung kính cúi đầu. “Trên đây là những đề xuất sơ bộ của Mộ Phong Thành. Hạ quan tin rằng, một mối quan hệ hợp tác như vậy sẽ mở ra một kỷ nguyên thịnh vượng mới cho cả hai bên, giúp chúng ta cùng nhau đứng vững trong thời loạn lạc này.”

Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, đôi lúc trao đổi ánh mắt với Tô Mẫn, ngầm ra hiệu cho nàng chú ý đến các chi tiết quan trọng và những điểm chưa rõ ràng. Hắn không vội vàng trả lời ngay. Trong đầu hắn, hàng loạt suy nghĩ và tính toán đang diễn ra.

*Thỏa thuận thương mại với Mộ Phong Thành này sẽ mở ra một kênh giao thương quan trọng, tiếp tục củng cố sự thịnh vượng và danh tiếng của vùng đất mình, biến nó thành một trung tâm kinh tế khu vực, thu hút thêm nhiều người dân và thương nhân từ khắp nơi,* hắn tự nhủ. *Điều này là tốt. Nó phù hợp với mục tiêu phát triển bền vững của mình. Nhưng mình phải đảm bảo không bị cuốn vào những tranh chấp quyền lực của họ, không trở thành một con tốt trên bàn cờ của bất kỳ thế lực nào.*

Hắn nhìn Hoắc Liên, người đang chờ đợi câu trả lời của hắn với vẻ mặt đầy mong đợi. *Sự ngưỡng mộ và đề xuất hợp tác của Sứ giả Hoắc Liên cho thấy vùng đất của mình đang trở thành hình mẫu của sự ổn định và phát triển, có thể thu hút thêm nhiều sự chú ý (cả tích cực và tiêu cực) trong tương lai. Nhưng đây cũng là minh chứng rõ ràng cho sự thành công của con đường bình yên mà mình đã chọn.* Lâm Dịch cảm thấy một chút mãn nguyện len lỏi trong lòng, nhưng sự cảnh giác vẫn không hề suy giảm.

“Đề xuất của Hoắc Liên tiên sinh rất hấp dẫn,” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn. “Tuy nhiên, Lâm Dịch cần thời gian để xem xét kỹ lưỡng từng điều khoản, thảo luận với các cố vấn của mình. Chúng tôi sẽ sớm đưa ra câu trả lời cuối cùng.” Hắn không từ chối, cũng không chấp thuận ngay lập tức. Đó là cách ngoại giao khôn ngoan nhất, giữ cho mình quyền chủ động và không để lộ bài.

Hoắc Liên không tỏ vẻ thất vọng. Ông ta đã dự đoán được điều n��y. “Đương nhiên rồi, Lâm đại nhân. Hạ quan và phái đoàn sẽ lưu lại quý địa vài ngày để chờ đợi hồi đáp. Trong thời gian đó, nếu Lâm đại nhân hoặc các cố vấn có bất kỳ thắc mắc nào, xin đừng ngần ngại hỏi.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, trong vài ngày tới, sẽ có rất nhiều cuộc thảo luận nội bộ, rất nhiều sự phân tích và tính toán. Hắn sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng, đảm bảo rằng mọi quyết định đều phục vụ cho lợi ích tối cao của vùng đất và người dân của hắn.

Buổi yến tiệc kết thúc, Hoắc Liên và phái đoàn được đưa về chỗ nghỉ. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ Yến Hội Đường, nhìn ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đêm, gió mát lành thổi qua khuôn mặt hắn. Tô Mẫn vẫn đứng bên cạnh, ánh mắt đăm chiêu.

“Thế nào, Tô Mẫn?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm lắng.

“Đề xuất này có vẻ có lợi cho chúng ta, đại nhân,” nàng đáp, “nhưng cũng có nhiều ẩn chứa. Mộ Phong Thành chắc chắn muốn nhiều hơn là chỉ thương mại. Họ muốn sự ổn định của chúng ta để làm đối trọng với các thế lực khác, hoặc thậm chí là một căn cứ vững chắc ở biên thùy.”

“Ta hiểu,” Lâm Dịch thở dài một hơi. “Nhưng chúng ta không thể từ chối hoàn toàn. Một kênh giao thương ổn định là cần thiết. Vấn đề là, làm sao để hợp tác mà không bị lợi dụng, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh bá của họ.” Hắn nhìn ra xa, về phía những ngôi nhà đang chìm trong giấc ngủ yên bình. Hắn đã hứa với lòng mình sẽ kiến tạo một cuộc sống bình yên cho những người xung quanh. Con đường này không dễ dàng, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn tin rằng, với tri thức, sự kiên cường và khả năng thích nghi của mình, hắn sẽ tìm ra con đường đúng đắn.

Ánh trăng trải bạc lên cảnh vật, Lâm Dịch cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, không phải là sự vắng bóng của thử thách, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn khi đối diện với chúng. Hắn biết mình không thể trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn có thể trở thành người kiến tạo, người bảo vệ, và người đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trong sự bình yên và h��nh phúc của những người xung quanh. Và đó, đối với hắn, là một sự lựa chọn vĩ đại hơn bất kỳ danh xưng nào.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free