Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 99: Bóng Đêm Trần Thị: Quân Tình Khẩn Cấp

Bóng đêm đã lùi xa, nhường chỗ cho một ngày mới. Nhưng đối với Lâm Dịch và làng Sơn Cước, đây không chỉ là một ngày mới bình thường. Đây là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, một cuộc đấu tranh sinh tử để giành lấy quyền được sống, quyền được công bằng. Anh đã sẵn sàng.

Những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa kịp xé tan màn sương mù dày đặc, rải vàng trên những mái tranh đã bạc màu của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút se lạnh của đêm qua, mang theo mùi khói bếp bay ra từ những mái nhà đã nổi lửa, lẫn với hương đất ẩm và mùi cỏ cây còn đọng sương. Tiếng gà gáy lảnh lót từ xa, tiếng trẻ con í ới gọi nhau, và cả tiếng lạch cạch của những dụng cụ làm nông đang được chuẩn bị, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Bình yên đến mức, nếu không phải vì cuộc họp đêm qua, Lâm Dịch đã có thể tự lừa dối mình rằng đây chỉ là một buổi sáng như bao buổi sáng khác.

Nhưng sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ.

Lâm Dịch đứng ở hiên nhà, đôi mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh làng quê quen thuộc. Thân hình gầy gò của anh ẩn trong bộ y phục thô sơ, nhưng khí chất toát ra lại là sự trầm tĩnh đến lạ thường. Anh đang dùng chút nước còn lại trong ấm để rửa mặt, cảm nhận cái lạnh thấu da thịt, cố gắng xua đi những mệt mỏi sau một đêm dài suy tính. Vương Đại Trụ, với vóc dáng vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đã đợi sẵn ở sân từ lúc nào. Anh ta vác trên vai một bó củi khô, nhưng ánh mắt lại không hề tập trung vào công việc thường ngày, mà liên tục hướng về phía con đường mòn dẫn vào làng. Trưởng thôn Lão Vương, người đàn ông nhỏ thó với khuôn mặt khắc khổ, cũng đã có mặt. Ông ta đứng tựa vào cột nhà Lâm Dịch, bộ râu bạc phơ khẽ run lên, đôi tay nắm chặt lấy nhau, vẻ lo lắng hiện rõ mồn một trên gương mặt.

Chưa đầy khắc, những tiếng bước chân dồn dập bắt đầu vọng lại từ phía con đường chính. Một vài người dân đi làm đồng sớm, hay những kẻ ra chợ huyện từ mờ sáng, đang hối hả chạy về. Khuôn mặt họ tái mét, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập như vừa thoát chết.

“Lâm Dịch! Vương Đại Trụ! Trưởng thôn!” Một người đàn ông trung niên, tay vẫn cầm chiếc cuốc, vừa chạy vừa thở dốc, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. “Không ổn rồi! Trần Thị… Trần Thị!”

Lâm Dịch lập tức nhíu mày. Anh gật đầu ra hiệu cho Vương Đại Trụ trấn an đám đông đang bắt đầu tụ tập, còn mình bước ra giữa sân, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào người vừa báo tin. “Bình tĩnh, Lão Tam. Chuyện gì? Nói rõ ràng.” Giọng anh trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng nội tại, một sợi dây thép đang bị kéo căng đến cực hạn.

Lão Tam run rẩy, cố gắng hít thở sâu. “Hôm qua… hôm qua tôi đi thăm bẫy trong rừng phía Đông, gần con đường mòn cũ. Tôi thấy… tôi thấy một toán người lạ mặt, đông lắm, chừng mấy chục tên, mặc giáp sắt lấp lánh… Chúng di chuyển về phía dinh thự Trần Thị, nhưng không phải là dân đinh bình thường! Còn có cả… cả cờ hiệu nữa!”

Khuôn mặt Trưởng thôn Lão Vương trắng bệch như tờ giấy. Ông ta lắp bắp: “Cờ hiệu? Cờ hiệu gì?”

Lão Tam lắc đầu nguầy nguậy. “Tôi không nhìn rõ, chỉ thấy một màu đen kịt, có hình thù kỳ dị… Tôi sợ quá nên lén lút trốn về, không dám ở lại lâu.”

Chưa kịp tiêu hóa thông tin đó, một phụ nữ trung niên khác, trên tay vẫn còn giỏ rau, cũng vội vã chen lên, giọng the thé vì hoảng sợ. “Tôi cũng thấy! Sáng nay, khi tôi ra chợ sớm, tôi thấy từng đoàn xe ngựa chở đầy lương thực, vải vóc, còn có cả vũ khí nữa! Chúng chuyển về phía dinh thự Trần Thị, không ngừng nghỉ! Không phải là việc bình thường!”

Một lão nông khác, dáng người gầy gò, cũng chen vào: “Tôi còn nghe bọn phu khuân vác lén lút bàn tán, nói rằng Trần Gia đang tuyển mộ người, không chỉ là dân đinh mà còn có cả… cả những kẻ ăn mặc rách rưới, mặt mũi hung dữ, trông như thổ phỉ ấy!”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ghi nhận từng chi tiết. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt sợ hãi của dân làng đều như những mảnh ghép, dần dần hoàn thiện một bức tranh u ám trong đầu anh. Anh không hề ngạc nhiên. Những gì họ báo cáo đều khớp với dự đoán của anh, và càng củng cố thêm suy luận của Lão Hồ. Trần Thị Gia Tộc, vốn đã khét tiếng tàn ác, giờ đây đang lộ rõ bộ mặt hung bạo hơn bao giờ hết.

"Xem ra, chúng đã thực sự sốt ruột rồi," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Kế hoạch 'mượn dao giết người' của mình đã tạo ra áp lực đủ lớn để chúng không thể ngồi yên, nhưng đồng thời cũng đẩy chúng vào bước đường cùng, khiến chúng trở nên điên cuồng hơn." Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh là người đã đưa làng đến tình cảnh này, và cũng là người duy nhất có thể dẫn dắt họ vượt qua. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, nó cũng là ngọn lửa thiêu đốt chính mình."

Vương Đại Trụ trấn an dân làng bằng giọng nói trầm đục, đầy kiên định. “Mọi người cứ bình tĩnh. Có Lâm Dịch ở đây, chúng ta sẽ không sao đâu. Cứ về nhà lo công việc, tăng cường cảnh giác là được.” Anh ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt truyền đi sự tin tưởng tuyệt đối.

Trưởng thôn Lão Vương, sắc mặt vẫn trắng bệch, run rẩy. “Quân… quân đội? Thổ phỉ? Chẳng lẽ Trần Thị muốn… muốn san bằng làng chúng ta sao?” Nỗi sợ hãi hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ của ông ta. Ông ta đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo của Trần Thị, và hình dung về một cuộc tấn công quy mô lớn khiến ông ta rùng mình.

Lâm Dịch khẽ vỗ vai Trưởng thôn, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên định đến sắt đá. “Trưởng thôn, hãy tin tưởng vào con. Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra. Nhưng lúc này, việc quan trọng nhất là giữ bình tĩnh cho dân làng, và không để lộ bất kỳ sự bất thường nào cho tai mắt của Trần Thị.” Anh biết, sự hoảng loạn có thể dẫn đến những sai lầm chết người.

Anh quay sang Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, anh giúp Trưởng thôn trấn an mọi người. Đồng thời, bí mật cử người đi kiểm tra lại những con đường mòn, lối đi trong rừng, đặc biệt là phía Đông và phía Tây làng. Chỉ cần quan sát từ xa, không được lại gần, không được để lộ tung tích.”

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch. “Rõ, Lâm Dịch.” Anh ta bắt đầu hướng dẫn một vài thanh niên khỏe mạnh trong làng, dặn dò họ cẩn thận, không được gây ra bất kỳ động tĩnh nào.

Lâm Dịch quay người, bước vào nhà. Trước khi cánh cửa gỗ cũ kỹ khép lại, anh nhìn lần cuối ra phía đường làng. Những ánh mắt hoảng sợ, những khuôn mặt đầy lo âu của dân làng như in sâu vào tâm trí anh. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” anh tự nhủ. “Và mình cũng không mong đợi sự công bằng từ nó. Mình chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân trọng.” Anh biết, một trận chiến lớn đang đến gần, và anh phải chuẩn bị mọi thứ.

Trong ánh nắng gay gắt của giữa trưa, Rừng Trúc Thanh Tịnh vẫn giữ được vẻ thanh tịnh, mát mẻ như tên gọi của nó. Những thân tre cao vút, xanh mướt đung đưa theo làn gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng xào xạc êm tai. Ánh nắng mặt trời xuyên qua tán lá dày đặc, rải thành những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy lá tre khô. Mùi tre tươi, đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ.

Nhưng trong một khoảng trống nhỏ, được bao bọc bởi những bụi tre dày đặc, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Lâm Dịch cùng với nhóm cốt cán của mình – Lão Hồ, Giáo đầu Trương, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu – đang tụ tập tại đây. Dù ánh sáng tự nhiên bao phủ, nhưng nó không thể xua đi vẻ lo âu hằn sâu trên khuôn mặt của mỗi người.

Lâm Dịch ngồi xổm trên mặt đất, trải ra một tấm bản đồ thô sơ của Thôn Làng Sơn Cước và khu vực xung quanh. Bản đồ này là do anh tự tay vẽ, dựa trên những quan sát tỉ mỉ của anh và thông tin từ những người dân địa phương. Nó đánh dấu các con đường mòn, các điểm yếu phòng thủ, các con suối, và cả những khu rừng rậm có thể làm nơi ẩn nấp hoặc phục kích.

“Tất cả những dấu hiệu mà dân làng báo cáo sáng nay, kết hợp với thông tin của Lão Hồ, chỉ ra một điều…” Lâm Dịch nói, giọng trầm xuống, ngón tay anh chỉ vào một khu vực gần dinh thự Trần Thị trên bản đồ. “Trần Thị không chỉ muốn bóc lột nữa. Chúng muốn nuốt chửng làng chúng ta. Chúng đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn.”

Lão Hồ xoa nhẹ bộ râu bạc, ánh mắt tinh anh nheo lại. Ông ta vừa trở về sau một buổi “dạo chơi” trong chợ huyện, nơi ông ta có những mối quan hệ đặc biệt để nghe ngóng tin tức. “Ta nghe ngóng được, chúng không chỉ huy động dân đinh. Còn có cả binh lính địa phương, những kẻ vốn được triều đình cử đến giữ gìn an ninh biên giới, vậy mà giờ lại công khai cấu kết với Trần Gia. Và…” Ông ta dừng lại, ánh mắt tràn đầy vẻ lo âu. “Còn có cả những kẻ lạ mặt, ăn mặc hung tợn, có vẻ là thổ phỉ được chúng thuê mướn. Chúng ta đã nghe tin đồn về Bang Hắc Sa trong khu vực này, và có lẽ chúng đã bắt tay với Trần Gia.”

Nghe đến binh lính triều đình và thổ phỉ, sắc mặt của mọi người đều trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Điều này vượt xa những gì họ từng đối mặt.

Giáo đầu Trương, thân hình rắn chắc, vẻ mặt nghiêm nghị, nắm chặt tay. “Nếu vậy, lực lượng của chúng sẽ rất lớn. Chúng ta cần chuẩn bị đối phó với một cuộc tấn công quy mô lớn, không chỉ là vài tên côn đồ nữa.” Ông ta hình dung ra cảnh những người dân chất phác của mình phải đối đầu với những kẻ được huấn luyện bài bản, mang theo vũ khí. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán ông.

“Chính xác.” Lâm Dịch gật đầu. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện với lực lượng đó. Chúng ta phải dựa vào địa hình, vào sự đoàn kết và vào mưu lược.” Anh chạm tay vào chiếc *Cẩm Nang Kế Sách* ẩn trong túi áo, một thói quen mỗi khi anh cần trấn tĩnh và tập trung suy nghĩ.

“Cái mà chúng ta có, Trần Thị không có,” Lâm Dịch nói tiếp, ánh mắt quét qua từng người. “Đó là sự đoàn kết thực sự và tri thức.” Anh nhìn Lão Hồ. “Lão Hồ, ông tiếp tục giữ liên lạc với các mối quan hệ, đặc biệt là những tin tức về Ngự Sử và bất kỳ động tĩnh nào từ phía kinh đô. Chúng ta cần biết liệu Ngự Sử có thực sự hành động hay không, và khi nào.”

Lão Hồ gật đầu. “Ta hiểu. Việc này phải hết sức khéo léo, như gió thoảng mây bay. Một sơ sẩy nhỏ thôi cũng đủ để chúng ta bị nghi ngờ.”

Lâm Dịch quay sang Giáo đầu Trương. “Giáo đầu, các đội phòng vệ phải được huấn luyện tăng cường. Tập trung vào việc sử dụng địa hình, các bẫy đơn giản, và cách rút lui có trật tự. Mục tiêu là cầm chân, gây thiệt hại, chứ không phải đánh bại chúng trong một trận chiến tổng lực.” Anh vẽ những đường cong trên bản đồ, chỉ ra những vị trí phục kích tiềm năng, những con đường hẹp mà địch khó lòng dàn trận. “Đồng thời, hãy chuẩn bị các hầm trú ẩn cho phụ nữ và trẻ em. Chúng ta không thể để bất kỳ ai bị tổn hại.”

Giáo đầu Trương nghiêm nghị đáp: “Rõ. Ta sẽ biến mỗi bụi cây, mỗi khe đá thành một cái bẫy. Chúng sẽ phải trả giá đắt nếu dám đặt chân vào làng của chúng ta.”

Đến lượt Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, Lâm Dịch nhìn họ với ánh mắt đầy tin tưởng. “Đại Trụ, Nhị Cẩu. Nhiệm vụ của hai người là cực kỳ quan trọng. Chúng ta cần bằng chứng cụ thể về việc Trần Thị cấu kết với binh lính triều đình và thổ phỉ. Càng nhiều càng tốt. Nhị Cẩu, cậu có mắt tinh, chân nhanh, hãy cùng một vài thanh niên tháo vát lén lút tiếp cận các khu vực mà Trần Thị đang tập trung quân, hoặc những nơi chúng khai thác gỗ, mỏ đá. Cố gắng ghi lại mọi thứ có thể: số lượng binh lính, loại vũ khí, cờ hiệu, thậm chí là những gương mặt quen thuộc của binh lính biên phòng nếu có thể nhận diện. Sử dụng bút than và mảnh da mà ta đã chuẩn bị cho các ngươi. Nhớ kỹ, an toàn là trên hết. Không được để lộ tung tích, dù là nhỏ nhất.”

Vương Đại Trụ gật đầu. “Chúng ta sẽ tìm ra chúng, Lâm Dịch. Ta sẽ đi cùng Nhị Cẩu để đảm bảo an toàn cho nó. Chúng ta sẽ dò la những khu vực mà Trần Thị khai thác mỏ đá và gỗ, tìm kiếm những dấu vết, những chứng cứ vật chất. Có thể có những phiến đá bị vỡ, những cây gỗ bị đốn hạ trái phép, hoặc thậm chí là những công cụ khai thác mà chúng bỏ lại.” Anh ta đã sẵn sàng cho nhiệm vụ nguy hiểm này.

Trần Nhị Cẩu, dù có chút căng thẳng, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên vẻ kiên quyết. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ đi sâu vào rừng hơn, đến những nơi mà dân làng ít lui tới. Biết đâu, chúng ta sẽ tìm thấy những điều bất ngờ.” Cậu bé cảm thấy tự hào khi được giao phó một nhiệm vụ quan trọng như vậy.

Lâm Dịch lắng nghe từng người, cảm nhận được sự gắn kết và tin tưởng đang lớn dần. Anh biết, anh không đơn độc. Anh có những con người kiên cường này ở bên cạnh. Dù họ không có thiên phú tu luyện, không có quyền lực, nhưng họ có lòng trung thành, sự dũng cảm và niềm tin vào anh. Đó chính là tài sản quý giá nhất của anh trong thế giới khắc nghiệt này.

Anh nhìn tấm bản đồ một lần nữa, ngón tay lướt qua những đường kẻ phức tạp. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công. Chúng ta sẽ dùng chính những tội lỗi của Trần Thị để chôn vùi chúng.” Ý chí chiến đấu trong anh bùng lên mãnh liệt. “Dù có phải đối mặt với binh lính triều đình hay thổ phỉ khát máu, chúng ta cũng không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu.”

Khi mặt trời đã ngả về phía Tây, ánh sáng bắt đầu yếu dần, nhuộm vàng những ngọn tre cao vút. Cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa trong không khí, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. Nhóm cốt cán rời khỏi Rừng Trúc Thanh Tịnh, mỗi người mang trong lòng một gánh nặng và một nhiệm vụ riêng, nhưng tất cả đều chung một quyết tâm sắt đá. Lâm Dịch đứng đó thêm một lúc, đôi mắt anh dõi theo bóng dáng họ khuất dần. Anh biết, cuộc chạy đua với thời gian đã bắt đầu.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Con Đường Mòn Cổ, vốn đã ít người qua lại, giờ đây càng trở nên hoang vắng và u tịch. Những cây cổ thụ già nua vươn cành khẳng khiu, đổ bóng dài, kỳ dị trên nền đất. Tiếng lá khô sột soạt dưới chân, tiếng côn trùng rả rích, và tiếng gió rít qua những khe đá tạo nên một bản nhạc ma quái, khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn như sóc, cùng hai thanh niên khác trong làng đang lén lút di chuyển dọc theo con đường mòn. Họ ẩn mình trong những bụi cây rậm rạp, những lùm cỏ cao, mỗi bước chân đều cẩn trọng đến tột độ, gần như không để lại tiếng động. Mùi đất ẩm, lá mục và nhựa cây rừng đặc quánh trong không khí, khiến từng hơi thở cũng trở nên nặng nề.

“Cẩn thận, Nhị Cẩu. Phía trước kia là khu vực canh gác của chúng rồi,” một trong hai thanh niên thì thầm, giọng căng thẳng đến nghẹn.

Nhị Cẩu gật đầu, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của cậu bé quét qua từng ngóc ngách. Cậu nhớ lời dặn dò của Lâm Dịch: “An toàn là trên hết. Không được để lộ tung tích.” Dù có chút sợ hãi, nhưng lòng trung thành và ý chí muốn giúp đỡ Lâm Dịch đã lấn át tất cả. “Đại ca nói đúng, đây là một cuộc chiến, và mình phải đóng góp.”

Họ tiến sâu hơn, men theo một con lạch nhỏ, ẩn mình dưới những tảng đá rêu phong. Càng gần mục tiêu, tiếng người nói chuyện, tiếng vó ngựa lọc cọc, và cả tiếng leng keng của giáp sắt càng trở nên rõ ràng hơn. Tim Nhị Cẩu đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu bé ra hiệu cho đồng đội dừng lại, rồi tự mình bò lên một gò đất cao, nơi có một bụi cây rậm rạp che khuất tầm nhìn.

Từ vị trí ẩn nấp đó, Nhị Cẩu nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Phía dưới, trong một thung lũng nhỏ được Trần Thị Gia Tộc dùng làm nơi tập kết, có hàng trăm người đang di chuyển. Ánh sáng lập lòe từ những ngọn đuốc thắp sáng cả một góc rừng, phơi bày rõ ràng lực lượng đáng sợ của kẻ thù.

“Lão Đại nói đúng… chúng thật sự muốn làm lớn,” Nhị Cẩu thì thầm với chính mình, giọng run run nhưng ánh mắt vẫn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. “Nhìn xem, cả binh lính biên phòng cũng có mặt!” Cậu bé nhận ra những bộ giáp sắt quen thuộc, những huy hiệu của quân đội triều đình trên cánh tay của một số người. Điều này cho thấy mức độ cấu kết sâu rộng hơn giữa Trần Thị Gia Tộc và quan lại địa phương, làm trầm trọng thêm sự mục ruỗng của hệ thống.

Trong số đám đông hỗn tạp ấy, Nhị Cẩu còn thấy rất nhiều kẻ ăn mặc rách rưới, gương mặt hung tợn, xăm trổ đầy mình, tay cầm những loại binh khí thô sơ nhưng đầy sát khí. Chúng không phải là dân đinh bình thường. Và đáng sợ hơn cả, ở giữa đám người đó, cậu bé nhìn thấy một lá cờ lớn, màu đen tuyền, với hình một con rắn hổ mang đang nuốt chửng mặt trời. “Cờ hiệu của Bang Hắc Sa!” Nhị Cẩu thốt lên trong đầu. Tin đồn về việc Trần Thị liên kết với các thế lực giang hồ khét tiếng đã được xác thực. Điều này làm tăng mức độ nguy hiểm của cuộc đối đầu sắp tới lên gấp bội.

Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu bé đưa tay vào túi áo, lấy ra một mảnh da nhỏ và một cây bút than mà Lâm Dịch đã chuẩn bị. Với bàn tay run rẩy nhưng đầy quyết tâm, cậu bắt đầu phác thảo sơ đồ đội hình của địch, ước chừng số lượng, ghi chú lại các loại vũ khí mà chúng mang theo. Cậu cố gắng nhận diện những gương mặt quan trọng, những tên chỉ huy, dù chỉ là thoáng qua. Mùi mồ hôi lạnh toát ra trên người cậu, nhưng cậu không hề nao núng. “Phải quay về báo cho Lâm Dịch ca ca càng sớm càng tốt!”

Sau khi ghi chép xong, Nhị Cẩu cùng đồng đội nhanh chóng và cẩn thận rút lui. Họ không dám đi theo con đường cũ, mà chọn một con đường vòng qua rừng sâu hơn, cố gắng tránh mọi cặp mắt tuần tra của Trần Thị. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Tiếng gió rít mạnh hơn, khiến những tán lá cây lao xao như những lời thì thầm đầy đe dọa. Mỗi tiếng động nhỏ, mỗi bóng cây lay động đều khiến tim họ đập thót lên. Cảm giác căng thẳng bao trùm, như thể cái chết đang rình rập ở mỗi bước chân.

Họ chạy thục mạng, không ngừng nghỉ, chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu: mang thông tin này về làng. Mảnh da với những nét vẽ nguệch ngoạc, những con số ước chừng, và đặc biệt là cờ hiệu của Bang Hắc Sa, sẽ là bằng chứng sống động nhất cho Lâm Dịch.

Về phía làng Sơn Cước, màn đêm đã buông xuống. Mùi khói bếp đã tàn, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Anh có thể cảm nhận được cái lạnh lẽo của không khí khi đêm xuống, và một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Anh biết, Nhị Cẩu và các trinh sát đang làm một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.

Anh vẫn đang phân tích lại kế hoạch trong đầu. Sự tham gia của binh lính biên phòng và Bang Hắc Sa đã làm phức tạp thêm mọi thứ, nhưng cũng xác nhận rằng Trần Thị đã thực sự rơi vào bước đường cùng và đang liều lĩnh. Đây là cơ hội, nhưng cũng là một canh bạc sinh tử.

Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập, cùng tiếng người la hét. Lâm Dịch lập tức căng thẳng. Anh biết, đó không phải là tiếng vó ngựa của dân làng. Một dự cảm chẳng lành ập đến. Tim anh thắt lại. “Có chuyện gì vậy, Lâm Dịch?” Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt đã thức giấc, lo lắng nhìn anh. Lâm phụ và Lâm mẫu hiện rõ vẻ lo âu trên khuôn mặt khắc khổ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng vào con trai. Lâm Tiểu Nguyệt, dù còn ngây thơ, nhưng cũng cảm nhận được không khí căng thẳng bao trào, nép mình vào mẹ.

Lâm Dịch quay lại, cố gắng trấn an họ bằng một nụ cười nhẹ. “Không có gì đâu, cha mẹ, Tiểu Nguyệt. Chỉ là có vài việc cần giải quyết thôi.” Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa bùng lên. Anh biết, thời điểm không còn nhiều nữa. Cuộc chiến đã đến rất gần. Anh phải bảo vệ gia đình mình, bằng mọi giá.

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ bên ngoài. Vương Đại Trụ lao vào, khuôn mặt đầy mồ hôi và bụi bặm. “Lâm Dịch! Nhị Cẩu đã về! Cậu ấy có tin tức khẩn cấp!”

Lâm Dịch không nói một lời, vội vã chạy ra ngoài, trái tim đập thình thịch. Anh biết, những gì Nhị Cẩu mang về sẽ quyết định vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free