Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 98: Hội Nghị Khẩn Cấp: Mưu Kế Phản Công

Ánh trăng vằng vặc treo trên đỉnh trời, đổ một màu bạc lạnh lẽo xuống con đường mòn cổ xưa, len lỏi qua từng tán cây cổ thụ đã chứng kiến bao mùa thay lá. Từng bước chân của Lâm Dịch dứt khoát đạp lên lớp đất ẩm và lá khô, tạo nên những tiếng lạo xạo đều đặn, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Hương đất ẩm, mùi lá mục và thoáng qua đâu đó là mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí se lạnh, tạo nên một bức tranh vừa hoang sơ vừa quen thuộc. Tuy nhiên, tâm trí Lâm Dịch lúc này lại không hề tĩnh lặng. Nó đang cuộn xoáy như một dòng sông chảy xiết, chứa đầy những tính toán, những lo âu và cả một quyết tâm sắt đá.

Thông tin anh vừa có được từ Cố lão bản, tựa như một thanh gươm hai lưỡi sắc bén. Một mặt, nó hé lộ con đường duy nhất để lật đổ Trần Thị Gia Tộc, giải thoát làng Sơn Cước khỏi ách áp bức đang ngày càng siết chặt. Mặt khác, nó cũng là một canh bạc sinh tử, một bước đi liều lĩnh có thể chôn vùi tất cả nếu thất bại. "Thông tin này... đủ để lật đổ Trần Thị, nhưng cũng đủ để chôn vùi cả làng nếu thất bại," anh tự nhủ, cảm nhận rõ sự nặng nề của gánh nặng trách nhiệm đang đè lên đôi vai gầy gò của mình.

Anh không phải là một người hùng được sinh ra với sứ mệnh vĩ đại. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại khắc nghiệt, với ưu tiên hàng đầu là sinh tồn và bảo vệ những người thân yêu. Nhưng số phận dường như không muốn anh có một cuộc sống bình dị. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở rằng anh phải tự mình giành lấy điều đó. Trần Thị Gia Tộc, với sự tham lam và tàn bạo của chúng, đã tự tay đẩy anh vào cuộc chiến này. Chúng đã biến anh từ một người chỉ muốn an phận thủ thường thành một kẻ mưu lược, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí lạnh tràn vào lồng ngực, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng đang cuộn trào bên trong. Anh biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, mỗi quyết định, mỗi hành động của anh sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến vận mệnh của cả làng. Không chỉ là sự sống còn của những người dân chất phác, mà còn là tương lai của Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt – những người anh thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá. "Nếu Trần Thị phát hiện ra mình là kẻ đã cung cấp thông tin, hậu quả sẽ thảm khốc hơn nhiều so với bất kỳ cuộc tấn công nào của thổ phỉ," anh nghĩ, đôi mắt sắc bén quét qua bóng tối xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Anh không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Vừa bước ra khỏi bìa rừng, một bóng người vạm vỡ đã hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo, dáng vẻ đứng thẳng như một cột đá. Đó là Vương Đại Trụ, đồng minh thân cận và người anh em luôn kề vai sát cánh cùng anh. Khuôn mặt chất phác của Đại Trụ hiện rõ vẻ lo lắng, vết sẹo nhỏ trên má căng ra dưới ánh sáng yếu ớt. Hắn tiến đến gần, giọng nói trầm thấp nhưng đầy gấp gáp: "Huynh đệ, mọi người đang đợi. Có tin tức gì rồi sao?"

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định nhìn vào Đại Trụ. "Có. Và tin tức này... đủ để thay đổi tất cả." Giọng anh trầm ổn, nhưng Vương Đại Trụ có thể cảm nhận được sự căng thẳng ẩn chứa bên trong. Hắn biết, Lâm Dịch sẽ không bao giờ để lộ sự yếu đuối, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng thông tin này chắc chắn không hề đơn giản. "Vậy thì mau đi thôi, huynh đệ. Lão Hồ, Giáo đầu Trương, Trưởng thôn và cả Nhị Cẩu đều đã tụ tập ở rừng trúc rồi. Bọn họ sốt ruột lắm." Vương Đại Trụ nói nhỏ, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Anh biết, những người này là những trụ cột của làng, những người đã đặt niềm tin vào anh, chấp nhận đi theo anh qua bao sóng gió. Giờ đây, anh phải cho họ thấy rằng niềm tin đó không đặt sai chỗ. Bước chân anh trở nên nhanh hơn, hướng về phía rừng trúc, nơi một cuộc họp định mệnh đang chờ đợi. Bóng anh đổ dài trên con đường mòn, hòa vào bóng đêm thăm thẳm, mang theo một gánh nặng vô hình nhưng cũng là một tia hy vọng mong manh cho tương lai của làng Sơn Cước.

***

Trong một khoảng trống nhỏ được bao quanh bởi những bụi trúc dày đặc, cao vút, thân tre xanh mướt phản chiếu ánh trăng lờ mờ, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa huyền bí. Tiếng lá tre xào xạc trong gió đêm như những lời thì thầm không dứt, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích từ khắp nơi trong rừng. Giữa không gian ấy, một đống lửa nhỏ bập bùng cháy, ánh lửa nhảy múa trên những khuôn mặt đang căng thẳng và đầy mong chờ. Mùi khói gỗ xen lẫn mùi tre tươi mát và đất ẩm ướt tạo nên một bầu không khí đặc trưng của núi rừng đêm. Sương đêm bắt đầu giăng mắc, làm cho không khí càng thêm se lạnh.

Lâm Dịch ngồi giữa vòng tròn, đối diện với những người thân tín nhất của mình: Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lão Hồ, Giáo đầu Trương và Trưởng thôn Lão Vương. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, dù anh biết trong lòng đang dậy sóng. Anh chậm rãi đưa mắt nhìn từng người, bắt đầu câu chuyện mà anh biết sẽ làm rung chuyển niềm tin và sự bình yên vốn có của họ.

"Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn bóc lột, họ còn đang biển thủ quân phí, buôn lậu tài nguyên. Và quan trọng hơn, một vị Ngự Sử từ kinh đô đang ở gần đây để điều tra." Giọng Lâm Dịch trầm ổn, từng lời nói như khắc vào không khí lạnh lẽo. Anh cố tình giữ giọng điệu khách quan, không thêm thắt cảm xúc cá nhân, để những thông tin trần trụi ấy tự nó gây ra tác động.

Ngay lập tức, một làn sóng chấn động lan truyền trong nhóm. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ thường trực nỗi lo lắng, tái nhợt đi trông thấy. Ông ta run rẩy thốt lên: "Biển thủ quân phí? Buôn lậu? Chuyện này... động đến tận triều đình, chúng ta làm sao dám nhúng tay vào!" Giọng ông ta lạc đi, ánh mắt đầy sợ hãi lướt qua mọi người, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. Đối với một người dân quê chất phác như Trưởng thôn, việc dính líu đến quan lại triều đình, đặc biệt là những vụ việc lớn như biển thủ quân phí, là điều không tưởng, thậm chí là một tai họa không thể tránh khỏi.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh lửa. Ông trầm ngâm vuốt bộ râu dài, vẻ mặt đầy suy tư. "Mượn dao giết người... Lâm Dịch, ngươi có chắc không?" Giọng ông ta không hẳn là hoài nghi, mà là một sự thận trọng sâu sắc. Ông đã trải qua đủ thăng trầm của cuộc đời để hiểu rằng, những kế sách liên quan đến quyền lực và âm mưu thường ẩn chứa những cạm bẫy chết người. Ông biết Lâm Dịch không phải kẻ bốc đồng, nhưng lần này, cược quá lớn.

Vương Đại Trụ, vạm vỡ và chất phác, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Hắn đấm mạnh tay xuống đất, giọng nói đầy phẫn nộ và kiên quyết: "Dù sao cũng phải chiến! Chẳng lẽ cứ ngồi yên chờ chết? Chúng nó đã muốn nuốt chửng cả làng, chúng ta còn sợ gì nữa!" Sự bộc trực của hắn như một tia lửa, thắp lên ý chí chiến đấu trong lòng những người khác. Dù ban đầu có chút hoảng sợ, nhưng bản năng sinh tồn và lòng căm thù Trần Thị Gia Tộc đã vượt lên trên tất cả.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy nhiệt huyết. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch đã nói lên tất cả sự tin tưởng tuyệt đối.

Lâm Dịch chờ đợi cho đến khi những lời bàn tán nhỏ dần, rồi mới tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ thường. "Ta hiểu nỗi lo lắng của mọi người. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Trần Thị không chỉ muốn thu thuế nặng, chúng còn muốn chiếm đoạt đất đai, nguồn tài nguyên của chúng ta. Chúng đã liên kết với thổ phỉ để gây ra hỗn loạn, nhằm che giấu tội ác và đổ lỗi cho việc thiếu hụt ngân sách quân sự. Nếu chúng ta không hành động, sớm muộn gì làng Sơn Cước cũng sẽ bị nuốt chửng."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Vị Ngự Sử này là cơ hội duy nhất của chúng ta. Ông ta được cử xuống để điều tra tham nhũng. Nếu chúng ta có thể cung cấp đủ bằng chứng về việc Trần Thị cấu kết với quan lại địa phương, binh lính biên phòng để biển thủ quân phí, buôn lậu tài nguyên từ các mỏ đá và gỗ, thì triều đình sẽ ra tay trừng trị chúng."

Giáo đầu Trương, với vẻ mặt nghiêm nghị và thân hình rắn chắc, lên tiếng, giọng nói trầm khàn: "Nhưng làm sao chúng ta có thể có được những bằng chứng đó, Lâm Dịch? Trần Thị giấu giếm rất kỹ, và chúng ta chỉ là những người dân quê, không có quyền lực." Vết chai trên tay ông ta càng hằn rõ dưới ánh lửa, minh chứng cho cuộc đời gắn liền với luyện tập và phòng thủ.

"Đó chính là mấu chốt của kế hoạch," Lâm Dịch đáp, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. "Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện. Chúng ta sẽ thu thập bằng chứng. Lão Hồ, kinh nghiệm của người sẽ là vô giá. Người có thể thăm dò những người già trong làng, những người từng làm việc cho Trần Thị hoặc có mối quan hệ với những thương nhân buôn bán tài nguyên. Biết đâu họ từng thấy những điều bất thường." Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, tin tưởng vào khả năng quan sát và những mối quan hệ ngầm mà ông cụ đã tích lũy trong suốt cuộc đời. "Nhưng phải cẩn trọng, Trần Thị có tai mắt khắp nơi. Chúng ta không thể để lộ bất kỳ dấu vết nào."

Lão Hồ gật đầu chậm rãi, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Ta sẽ cố gắng tìm hiểu, nhưng cần thời gian và sự tinh tế." Ông biết, đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, đòi hỏi sự khôn ngoan và kiên nhẫn.

"Giáo đầu Trương," Lâm Dịch tiếp tục, quay sang người đàn ông rắn rỏi, "việc phòng thủ làng vẫn là ưu tiên hàng đầu. Người hãy tăng cường luyện tập cho dân làng, đề phòng bất trắc. Nếu kế hoạch của chúng ta không thành, hoặc nếu Trần Thị phát hiện ra, chúng ta vẫn phải có khả năng tự vệ. Quân sĩ của Trần Thị có thể sẽ được điều động đến, và những tên thổ phỉ kia cũng sẽ hung hãn hơn."

Giáo đầu Trương gật đầu nghiêm trang. "Ta hiểu. Ta sẽ tăng cường luyện tập cho dân làng, và phân công canh gác cẩn mật hơn. Nhưng nếu Trần Thị biết chúng ta động vào họ, hậu quả sẽ khôn lường." Nỗi lo lắng hiện rõ trong giọng nói của ông, nhưng ông cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất.

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi sẽ giúp ta thu thập những bằng chứng nhỏ nhất. Bằng chứng về việc Trần Thị khai thác mỏ đá và gỗ trái phép, về những chuyến hàng buôn lậu, về việc chúng cấu kết với quan lại để biển thủ. Có thể là những con số ghi chép, những chứng cứ về các giao dịch mờ ám, hoặc những lời khai của những người bị bóc lột." Anh nhớ lại thông tin Cố lão bản cung cấp về việc Trần Thị khai thác tài nguyên, đó là một điểm yếu có thể bị khai thác. Vùng núi quanh làng Sơn Cước có thể ẩn chứa nhiều bí mật hơn họ tưởng.

Trần Nhị Cẩu không chút do dự, hồ hởi đáp: "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ làm đến nơi đến chốn! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Ánh mắt hắn tràn đầy sự nhiệt huyết và lòng trung thành.

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. "Huynh đệ cứ tin tưởng chúng ta. Chúng ta sẽ không phụ lòng huynh."

Trưởng thôn Lão Vương vẫn còn do dự, nhưng nhìn thấy sự kiên quyết của Lâm Dịch và sự đồng lòng của những người khác, ông ta đành thở dài một tiếng, cuối cùng cũng gật đầu. "Vậy thì... ta cũng sẽ cố gắng hết sức mình. Nhưng phải thật cẩn trọng, Lâm Dịch. Đừng để cho làng của chúng ta gặp họa lớn hơn." Giọng ông ta yếu ớt, nhưng đã chứa đựng sự chấp thuận.

Lâm Dịch cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng một sự đồng lòng đã được thiết lập. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu, và con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai. Anh không có sự bảo hộ của thiên phú tu luyện, cũng không có bất kỳ 'bàn tay vàng' nào như những kẻ xuyên không khác. Vũ khí duy nhất của anh là tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của người hiện đại.

Anh nhìn ngọn lửa đang dần lụi tàn, những tia lửa tàn bắn lên không trung rồi biến mất vào bóng tối. "Chúng ta không thể để Trần Thị tiếp tục hoành hành. Đây là cuộc chiến vì sự sống còn của chúng ta." Giọng anh khẽ nhưng kiên định, như một lời thề.

***

Sương mù dày đặc bao phủ rừng trúc khi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua kẽ lá. Không khí lạnh buốt, và hơi ẩm từ sương đọng lại trên từng ngọn tre, trên từng sợi tóc của những người đang ngồi xung quanh đống lửa đã tàn. Cuộc họp đã kéo dài suốt đêm, và dù không khí vẫn còn nặng nề bởi sự lo lắng, nhưng một sự đồng lòng và quyết tâm mới đã nhen nhóm trong tim mỗi người. Lâm Dịch nhìn những khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên nghị, cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè trên vai mình, nhưng cũng cảm thấy một tia hy vọng mong manh.

Anh hít một hơi thật sâu, mùi tre tươi, đất ẩm và sương đêm còn vương vấn trong không khí. "Kế hoạch này đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và tuyệt đối bí mật," anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Chúng ta không có chỗ cho sai lầm. Mỗi người hãy làm tốt phần việc của mình, và tuyệt đối không được để lộ bất kỳ thông tin nào ra bên ngoài. Sự an nguy của cả làng phụ thuộc vào sự cẩn trọng của chúng ta."

Trưởng thôn Lão Vương, sau một đêm dài đấu tranh nội tâm, cuối cùng cũng đã chấp nhận số phận. Ông ta biết, Lâm Dịch không phải là kẻ bốc đồng, và những phân tích của Lâm Dịch đã chỉ ra một sự thật đau lòng: họ không thể trốn tránh mãi. "Ta hiểu rồi, Lâm Dịch," ông ta nói, giọng đã bớt run rẩy hơn. "Ta sẽ thông báo cho dân làng về việc tăng cường cảnh giác, nhưng sẽ không tiết lộ chi tiết kế hoạch. Chỉ nói là... chúng ta cần chuẩn bị cho một mùa đông khắc nghiệt hơn." Đó là cách để ông ta trấn an dân làng mà không gây ra hoảng loạn không cần thiết.

Lão Hồ xoa nhẹ bộ râu bạc, ánh mắt tinh anh nhìn sâu vào Lâm Dịch. "Mạng lưới tai mắt của Trần Thị không đơn giản. Chúng ta sẽ cần tạo ra những 'tin đồn' giả, hoặc đánh lạc hướng để chúng không chú ý đến những hành động thực sự của chúng ta. Đồng thời, ta sẽ tìm cách tiếp cận những người có thể biết chuyện, nhưng phải khéo léo như gió thoảng mây bay." Lão Hồ vốn là người từng trải, ông hiểu rõ sự phức tạp của thế gian này. Việc can dự vào chính trường và các thế lực cấp cao như Ngự Sử hay triều đình là vô cùng nguy hiểm, không chỉ đơn thuần là mưu mẹo làng xã.

Giáo đầu Trương nghiêm nghị gật đầu. "Ta sẽ tổ chức các buổi luyện tập vào ban đêm, dưới danh nghĩa rèn luyện sức khỏe cho dân làng. Đồng thời, các đội tuần tra sẽ được tăng cường ở các lối vào làng và khu vực rừng núi. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống, kể cả việc Trần Thị có thể phản công bất ngờ." Ông biết, sức mạnh vũ lực là yếu tố cuối cùng để bảo vệ làng, và ông sẽ không tiếc công sức để rèn luyện những người dân chất phác này thành những chiến binh kiên cường.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu tràn đầy nhiệt huyết. "Chúng ta sẽ dò la những khu vực mà Trần Thị khai thác mỏ đá và gỗ, tìm kiếm những dấu vết, những chứng cứ vật chất," Vương Đại Trụ nói. "Có thể có những phiến đá bị vỡ, những cây gỗ bị đốn hạ trái phép, hoặc thậm chí là những công cụ khai thác mà chúng bỏ lại." Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên vẻ phấn khích. "Chúng ta sẽ đi sâu vào rừng hơn, đến những nơi mà dân làng ít lui tới. Biết đâu, chúng ta sẽ tìm thấy những điều bất ngờ." Ý nghĩ về việc khám phá những nguồn tài nguyên quý giá mà Trần Thị đang thèm muốn, những mỏ đá, những khu rừng gỗ có giá trị, đã nhen nhóm trong tâm trí họ một niềm hy vọng về sự phát triển của làng trong tương lai, sau khi loại bỏ được Trần Thị.

Lâm Dịch lắng nghe từng người, cảm nhận được sự gắn kết và tin tưởng đang lớn dần. Anh biết, anh không đơn độc. Anh có những con người kiên cường này ở bên cạnh. Dù họ không có thiên phú tu luyện, không có quyền lực, nhưng họ có lòng trung thành, sự dũng cảm và niềm tin vào anh. Đó chính là tài sản quý giá nhất của anh trong thế giới khắc nghiệt này.

"Tốt," Lâm Dịch khẽ nói, ánh mắt quét qua từng người một lần nữa. "Hãy nhớ, mỗi bằng chứng nhỏ, mỗi thông tin dù vụn vặt cũng có thể là chìa khóa để lật đổ Trần Thị. Chúng ta phải hành động như những bóng ma, không để lại dấu vết."

Khi những tia nắng đầu tiên của mặt trời xé tan màn sương mù, chiếu rọi những giọt sương lấp lánh trên kẽ lá trúc, cuộc họp kết thúc. Mọi người đứng dậy, vươn vai sau một đêm dài. Không khí vẫn se lạnh, nhưng trong lòng mỗi người đã có một ngọn lửa nhỏ được thắp lên: ngọn lửa của hy vọng và ý chí chiến đấu. Họ không phải những kẻ mộng mơ muốn xưng bá thiên hạ, họ chỉ là những người dân thường muốn bảo vệ ngôi làng, bảo vệ những gì họ trân trọng.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người đồng đội của mình tản đi trong sương sớm. Anh biết, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng. Trần Thị Gia Tộc có thể có những mối quan hệ sâu rộng và quyền lực hơn nhiều so với những gì anh đã biết, nhưng anh cũng có vũ khí của riêng mình: tri thức, mưu lược và sự đoàn kết. Anh không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng anh sẽ là người bảo vệ làng Sơn Cước, bằng mọi giá.

Bóng đêm đã lùi xa, nhường chỗ cho một ngày mới. Nhưng đối với Lâm Dịch và làng Sơn Cước, đây không chỉ là một ngày mới bình thường. Đây là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, một cuộc đấu tranh sinh tử để giành lấy quyền được sống, quyền được công bằng. Anh đã sẵn sàng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free