Lạc thế chi nhân - Chương 97: Điểm Yếu Trần Thị: Manh Mối Từ Kinh Đô
Cố lão bản mỉm cười hiền hậu, nụ cười ấy như một bức màn che giấu đi vô vàn tính toán và sự tinh ranh. "Được thôi. Mời tiểu huynh đệ theo lão hủ lên lầu." Ông ta xoay người, dẫn lối lên cầu thang gỗ đã cũ kỹ, kêu kẽo kẹt dưới mỗi bước chân. Lâm Dịch theo sau, bước chân không nhanh không chậm, nhưng mỗi một thớ thịt trên người anh đều căng lên như dây đàn. Anh biết, ván cờ này vừa mới bắt đầu, và đối thủ của anh không chỉ là Cố lão bản, mà là cả một thế giới đầy rẫy những cạm bẫy và mưu mô.
Cầu thang dẫn lên tầng hai, nơi không khí có vẻ tĩnh lặng hơn tầng trệt ồn ào. Tiếng cười nói, tiếng chén bát va chạm, tiếng rao hàng từ dưới vọng lên chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, bị lớp gỗ dày và khoảng cách làm cho nhạt nhòa. Hành lang tối hơn, chỉ có vài chiếc đèn lồng nhỏ treo dọc theo vách, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, lập lòe. Mùi thức ăn và rượu nồng đậm ở tầng dưới đã được thay thế bằng mùi gỗ ẩm mục và một chút hương trầm thoang thoảng, có lẽ từ một góc thờ nào đó. Cố lão bản dừng lại trước một căn phòng ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ khép hờ. Ông ta đẩy nhẹ, ra hiệu cho Lâm Dịch bước vào trước.
Căn phòng không quá lớn, bài trí đơn giản nhưng gọn gàng. Một bộ bàn ghế gỗ lim được đặt ngay giữa phòng, với bốn chiếc ghế tựa lưng cao. Trên bàn là một ấm trà sứ trắng và vài chén trà đã được chuẩn bị sẵn, hơi ấm vẫn còn bốc lên nhè nhẹ, cho thấy nơi này vừa được dùng hoặc đang chờ đón khách. Một cửa sổ nhỏ nhìn ra phía sau quán trọ, nơi có một khoảng sân hẹp và vài chậu cây cảnh xanh tốt. Ánh chiều tà hắt qua khung cửa, vẽ nên những vệt sáng cam đỏ trên nền tường trắng, tạo nên một không gian vừa kín đáo vừa có chút ấm cúng.
Lâm Dịch bước vào, ánh mắt nhanh chóng quét một lượt quanh phòng, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất, thói quen nghề nghiệp của một người luôn phải đề phòng mọi thứ. Anh cảm nhận được sự im lặng bao trùm, một sự im lặng khác hẳn với vẻ náo nhiệt của tầng dưới. Đây là nơi những bí mật được trao đổi, những giao dịch ngầm được thực hiện. Nơi đây như một cái rốn hút hết mọi tạp âm, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào cuộc đối thoại sắp diễn ra.
"Mời tiểu huynh đệ ngồi," Cố lão bản nói, giọng vẫn giữ vẻ niềm nở quen thuộc, nhưng Lâm Dịch có thể cảm nhận được một sự sắc bén tiềm ẩn trong đôi mắt ti hí của ông ta. Ông ta ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, rót trà cho cả hai, động tác chậm rãi, ung dung. Tiếng nước trà chảy vào chén nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Lâm Dịch cầm chén trà lên, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Anh không vội vàng uống, mà chỉ đưa lên mũi ngửi nhẹ hương trà thanh khiết. *Sự thận trọng là chìa khóa.* Anh tự nhủ. "Cố lão bản quả nhiên là người chu đáo. Nơi này thật yên tĩnh, rất thích hợp để bàn chuyện."
Cố lão bản cười tủm tỉm, khẽ vuốt chòm râu lưa thưa. "Tiểu huynh đệ đã quá lời. Chốn làm ăn buôn bán, khó tránh khỏi ồn ào. Nhưng có những chuyện, ồn ào lại không hay. Vậy tiểu huynh đệ muốn bàn chuyện gì mà phải đích thân tìm đến lão hủ thế này? Chuyện làng Sơn Cước của ngươi sao?" Đôi mắt ông ta nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn xuyên thấu tâm can anh.
Lâm Dịch không hề né tránh ánh mắt đó. Anh biết, Cố lão bản đã sớm đoán được mục đích của mình. "Chuyện làng Sơn Cước, cố nhiên là có. Nhưng không chỉ là chuyện làng. Ta tin rằng, những gì ta muốn trao đổi, có thể sẽ khiến Cố lão bản phải 'hứng thú' hơn những tin tức vặt vãnh mà lão bản thường thu thập." Anh nhấn mạnh từ "hứng thú", một cách khéo léo ám chỉ giá trị của thông tin mà anh sắp đưa ra.
Cố lão bản nhấp một ngụm trà, vẫn không nói gì, chỉ chờ đợi. Sự im lặng của ông ta càng làm tăng thêm áp lực trong không khí. Lâm Dịch không vội. Anh biết mình đang ở thế yếu, là người cần thông tin, nhưng anh cũng có vũ khí của riêng mình: sự kiên nhẫn và khả năng phân tích. Anh tin rằng, Cố lão bản là người thông minh, sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để kiếm lời, dù đó là từ thông tin.
"Nghe nói gần đây, Thành Thiên Phong có một vị khách quý từ kinh đô ghé thăm?" Lâm Dịch mở lời, giọng điệu bình thản như đang nói về một chuyện không liên quan. Anh quan sát kỹ sắc mặt Cố lão bản.
Đôi mắt ti hí của Cố lão bản thoáng co lại một chút, rồi lại giãn ra, nhưng Lâm Dịch không bỏ lỡ sự biến đổi nhỏ nhoi đó. "Aiya, tiểu huynh đệ quả nhiên là tin tức linh thông. Chuyện này vốn là bí mật, không nhiều người biết đâu." Cố lão bản đặt chén trà xuống, vẻ mặt có vẻ nghiêm túc hơn một chút. "Đúng là có một vị Ngự Sử đại nhân từ kinh đô xuống. Nghe nói là đến để 'thăm viếng' tình hình biên cương, xem xét cuộc sống của bá tánh. Nhưng thực chất..." Cố lão bản hạ giọng, ánh mắt liếc nhìn ra cửa sổ, như thể sợ có ai đó nghe thấy. "...là để tra xét chuyện 'thu chi không rõ ràng' của các thế gia địa phương. Đặc biệt là những kẻ đã bám rễ ở đây hàng trăm năm."
Lâm Dịch giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng anh đã dậy sóng. *Ngự Sử!* Đây là một vị quan lớn, có quyền lực giám sát bách quan. Việc một Ngự Sử đích thân xuống biên cương để điều tra tài chính là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm đối với bất kỳ thế gia nào có hành vi khuất tất. Và Trần Thị Gia Tộc, với sự bóc lột trắng trợn của chúng, chắc chắn không thể nằm ngoài danh sách này.
"Ngự Sử?" Lâm Dịch lặp lại, cố ý thể hiện sự ngạc nhiên vừa phải. "Vậy thì quả là chuyện lớn. Trần Thị Gia Tộc có vẻ đang gặp rắc rối lớn rồi. Lão bản có biết cụ thể là chuyện gì không? Ta nghe nói gần đây bọn họ càng ngày càng hung hãn, không biết có liên quan gì không?" Anh khéo léo kết nối thông tin để Cố lão bản thấy rằng anh không phải người ngoài cuộc, và những gì ông ta sắp kể có ý nghĩa trực tiếp đến anh.
Cố lão bản nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lóe lên một tia tính toán. Ông ta biết Lâm Dịch không đơn giản, và những thông tin này không phải là vô giá trị. Ông ta lấy tay vuốt ve chòm râu, rồi khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng. "Chuyện này... vốn là tuyệt mật, chỉ có vài ba kẻ thân tín của lão hủ mới biết. Nhưng tiểu huynh đệ đã hỏi, và lại là người của làng Sơn Cước... ta cũng không giấu làm gì." Ông ta nói, nhưng ánh mắt vẫn dò xét. "Chuyện liên quan đến quân phí biên cương. Nghe đồn Trần Thị đã làm giả sổ sách quân phí, biển thủ ngân khố quốc gia bằng cách khai khống số lượng binh lính, vũ khí, và thậm chí cả việc buôn lậu tài nguyên khai thác từ các vùng núi hiểm trở. Ngự Sử chính là đang nhắm vào những điểm này, và có vẻ như, những chứng cứ ban đầu đã khá rõ ràng."
Lâm Dịch nghe đến đây, trong lòng không khỏi kinh hãi. *Biển thủ quân phí, khai khống binh lính, buôn lậu tài nguyên!* Đây không chỉ là tham nhũng thông thường. Đây là tội phản quốc, làm suy yếu lực lượng phòng thủ biên cương, gây nguy hiểm cho toàn bộ Đại Hạ. Hóa ra, Trần Thị Gia Tộc không chỉ là một đám cường hào địa phương ỷ thế hiếp người, chúng còn là những con sâu làm rầu nồi canh, ăn vào xương tủy của vương triều. Sự hung hãn gần đây của chúng, có lẽ là do chúng biết mình đang bị điều tra, nên muốn vơ vét càng nhiều càng tốt trước khi mọi chuyện vỡ lở, hoặc dùng sự hung hãn để che đậy hành vi tội ác.
"Khai khống số lượng binh lính?" Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Điều đó có nghĩa là... lực lượng biên phòng ở đây yếu hơn nhiều so với sổ sách?"
Cố lão bản gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. "Chính xác. Không chỉ yếu hơn, mà còn có rất nhiều 'binh lính ma' chỉ tồn tại trên giấy tờ, còn lương bổng thì chảy vào túi những kẻ có quyền. Vũ khí cũng là đồ cũ nát, hoặc số lượng không đủ. Ngân khố cấp xuống thì bị biển thủ. Thậm chí, việc khai thác mỏ đá quý, gỗ quý ở các vùng núi giáp biên, đáng lẽ phải nộp về triều đình, cũng bị chúng buôn lậu ra ngoài, kiếm lời bất chính."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Thông tin này còn nặng ký hơn anh tưởng tượng. Nó không chỉ là điểm yếu của Trần Thị, mà là một vết thương hở của cả vương triều. Nếu thông tin này được xác thực và công khai, Trần Thị Gia Tộc sẽ không chỉ mất đi quyền lực, mà có lẽ còn bị tru di tam tộc. Đây là cơ hội nghìn năm có một để loại bỏ mối họa Trần Thị, nhưng cũng là một ván cờ cực kỳ nguy hiểm. Anh phải hành động hết sức cẩn trọng, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến anh và cả làng Sơn Cước bị cuốn vào vòng xoáy chết chóc.
"Cố lão bản, những thông tin này... quả là vô cùng quý giá." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. Anh đưa tay vào trong túi áo, lấy ra một túi vải nhỏ, bên trong có tiếng bạc lẻ va vào nhau lanh canh. Anh nhẹ nhàng đặt túi bạc lên bàn, đẩy về phía Cố lão bản. "Đây là chút lòng thành của ta, xem như là thù lao cho sự 'hứng thú' mà lão bản đã chia sẻ."
Cố lão bản nhìn túi bạc, đôi mắt ti hí của ông ta lóe lên vẻ hài lòng. Ông ta không vội vàng cầm lấy, mà chỉ khẽ gật đầu, như thể đây là một giao dịch ngầm đã được mặc định. "Tiểu huynh đệ quả nhiên là người hiểu chuyện. Nhưng những thông tin này, không phải ai cũng có thể giữ kín đâu. Ngự Sử đại nhân đang điều tra rất gắt gao, và Trần Thị Gia Tộc cũng đang ráo riết bịt đầu mối. Nếu có bất kỳ sơ hở nào, hậu quả sẽ khôn lường."
"Ta hiểu." Lâm Dịch đáp, giọng trầm hơn. Anh biết Cố lão bản đang cảnh báo anh về sự nguy hiểm, đồng thời cũng ngầm thăm dò xem anh sẽ làm gì với thông tin này. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Nhưng vũ khí ấy có thể đốt cháy cả người sử dụng nếu không biết cách điều khiển. "Thông tin này, với ta, là một con dao hai lưỡi. Nhưng đôi khi, để bảo vệ những gì mình trân trọng, người ta phải dám mạo hiểm."
Cố lão bản cuối cùng cũng vươn tay, cầm lấy túi bạc. Ông ta khẽ siết chặt, cảm nhận sức nặng của nó. Một nụ cười bí ẩn nở trên môi ông ta. "Tiểu huynh đệ quả là một người thú vị. Lão hủ mong rằng, con dao này sẽ giúp tiểu huynh đệ đạt được mục đích, mà không làm tổn thương chính mình."
Lâm Dịch đứng dậy, khẽ chắp tay. "Đa tạ Cố lão bản đã chỉ giáo. Ta xin cáo từ."
"Không tiễn." Cố lão bản đáp, giọng nói đã trở lại vẻ thờ ơ thường ngày, như thể cuộc nói chuyện vừa rồi chỉ là một cuộc trao đổi tầm phào. Ông ta lại nhấp một ngụm trà, đôi mắt ti hí lại lướt qua cửa sổ, hòa vào ánh chiều tà đang dần buông.
Lâm Dịch rời khỏi phòng, bước xuống cầu thang, những tiếng kẽo kẹt dưới chân anh dường như vang vọng hơn trong tâm trí anh. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt, từng nhịp đập của trái tim. Anh biết mình vừa có được một kho báu, nhưng cũng là một gánh nặng khổng lồ. Anh cần phải xử lý nó một cách khéo léo nhất. Anh không thể để bất kỳ ai biết rằng anh đã có được thông tin này, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc.
Khi bước ra khỏi Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh hoàng hôn đã bắt đầu bao phủ Thành Thiên Phong. Những tia nắng cuối cùng rọi qua các mái nhà, tạo nên những bóng đổ dài và kỳ ảo. Không khí đã dịu mát hơn, mang theo hơi ẩm của đêm sắp xuống. Mùi thức ăn vẫn phảng phất, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại từ những góc phố vắng vẻ. Con đường phố đã bớt ồn ào hơn một chút so với buổi trưa, nhưng vẫn còn khá đông người qua lại. Lâm Dịch cố gắng hòa mình vào dòng người, giữ cho vẻ mặt mình không biểu lộ bất kỳ điều gì bất thường. Anh đi bộ một cách chậm rãi, như một lữ khách bình thường đang dạo phố, nhưng trong đầu anh, một cơn bão tư duy đang cuộn xoáy.
Anh không quay về quán trọ mà anh đã thuê. Anh cần một không gian tĩnh lặng hơn, nơi anh có thể sắp xếp lại mớ thông tin hỗn độn trong đầu mà không bị gián đoạn hay để lộ bất kỳ điều gì. Anh rẽ vào một con hẻm nhỏ, xuyên qua những con đường phụ ít người qua lại hơn. Anh phát hiện ra một quán trà nhỏ, nằm khuất trong một con ngõ hẻo lánh, chỉ có vài ba chiếc bàn gỗ đơn sơ và một bảng hiệu đã bạc màu. Có vẻ như quán trà này không mấy khi có khách, hoặc chỉ phục vụ một vài khách quen. Đây chính là nơi anh cần.
Bước vào quán trà, không khí khác hẳn với sự ồn ào của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Chỉ có tiếng nước sôi lục bục từ ấm trà cổ, tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, và mùi hương trà mộc mạc, thanh khiết. Một lão già gầy gò, tóc bạc phơ đang ngồi sau quầy, lim dim mắt như đang ngủ. Lâm Dịch chọn một chiếc bàn ở góc khuất nhất, cạnh cửa sổ nhìn ra một bức tường rêu phong. "Cho ta một ấm trà Thiết Quan Âm," anh gọi, giọng nói trầm tĩnh.
Lão chủ quán khẽ mở mắt, nhìn Lâm Dịch một cái rồi gật đầu. Ông ta không nói gì, chỉ chậm rãi pha trà. Lâm Dịch cảm thấy thoải mái hơn một chút trong không gian yên tĩnh này. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Khi ấm trà được đặt xuống bàn, Lâm Dịch rót một chén, từ từ nhấp từng ngụm nhỏ. Vị trà chát nhẹ, thanh mát, giúp đầu óc anh trở nên tỉnh táo hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã hoàn toàn tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, và vầng trăng lưỡi liềm mờ ảo treo lơ lửng.
*Biển thủ quân phí, buôn lậu tài nguyên... Trần Thị Gia Tộc không chỉ là cường hào địa phương đơn thuần. Họ đang ăn vào xương tủy của Đại Hạ Vương Triều.* Lâm Dịch thầm nghĩ, từng câu từng chữ của Cố lão bản vang vọng trong đầu anh. Đây không phải là một vụ án nhỏ. Đây là một vụ đại án, có thể làm rung chuyển cả triều đình. Việc Trần Thị khai khống số lượng binh lính và biển thủ quân phí đã tạo ra một lỗ hổng nghiêm trọng trong hệ thống phòng thủ biên giới. Nếu có chiến tranh, hậu quả sẽ khôn lường. Và việc Ngự Sử đích thân xuống điều tra cho thấy triều đình đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
*Ngự Sử đến, đây không phải là một cuộc điều tra nhỏ lẻ. Đây là cơ hội trời cho để loại bỏ họ, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi.* Lâm Dịch biết rằng, nếu anh có thể khéo léo đưa thông tin này đến tai Ngự Sử, Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ bị trừng trị thích đáng. Đây là một cơ hội vàng để "mượn dao giết người," loại bỏ mối họa lớn nhất cho làng Sơn Cước mà không cần phải đối đầu trực diện bằng vũ lực. Tuy nhiên, rủi ro cũng tỷ lệ thuận với cơ hội. Nếu kế hoạch thất bại, hoặc nếu Trần Thị phát hiện ra anh là người cung cấp thông tin, thì không chỉ anh mà cả gia đình và làng Sơn Cước sẽ phải gánh chịu hậu quả thảm khốc hơn nhiều so với bất kỳ cuộc tấn công nào của bọn thổ phỉ.
Lâm Dịch dùng ngón tay vẽ nguệch ngoạc trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, phác thảo một sơ đồ đơn giản. Trung tâm là Trần Thị Gia Tộc. Từ đó, anh vẽ ra các nhánh liên kết: quan lại địa phương (tri huyện, nha môn), binh lính biên phòng (chỉ huy, binh lính), thương nhân buôn lậu (tài nguyên, vũ khí), và cả băng thổ phỉ (có thể là tay sai của Trần Thị để gây rối, che mắt). Đây là một mạng lưới phức tạp, ăn sâu bám rễ, và việc chặt đứt nó không hề dễ dàng.
*Vấn đề là làm sao để thông tin đến tai Ngự Sử mà không để lộ dấu vết của mình?* Lâm Dịch trầm ngâm. Anh không thể trực tiếp gặp Ngự Sử. Một thiếu niên vô danh từ một làng quê hẻo lánh sẽ không được tiếp kiến một quan lớn như vậy, và việc cố gắng tiếp cận có thể gây nghi ngờ. Anh cần một kênh trung gian, một cách gián tiếp để cung cấp thông tin.
Anh nghĩ đến những người có thể giúp đỡ. Lão Hồ? Ông ta có thể có những mối quan hệ ngầm, nhưng quá lộ liễu. Các thương nhân khác ở Thành Thiên Phong? Họ có thể bị mua chuộc hoặc sợ hãi Trần Thị. Lâm Dịch cần một người trung lập, hoặc một người có động cơ riêng để chống lại Trần Thị, và quan trọng nhất là phải có khả năng tiếp cận với Ngự Sử hoặc những người xung quanh ông ta.
*Sự yếu kém của quan trường địa phương và sự tàn bạo của Trần Thị Gia Tộc đã đẩy anh đến bước đường này.* Lâm Dịch cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc. Anh không muốn trở thành một kẻ anh hùng, anh chỉ muốn bảo vệ làng của mình, nhưng hoàn cảnh đã buộc anh phải đối mặt với những thế lực vượt xa sức tưởng tượng. Áp lực thời gian là rất lớn. Ngự Sử sẽ không ở lại đây mãi. Anh cần hành động nhanh chóng và dứt khoát.
Anh nhớ lại lời Cố lão bản về việc Trần Thị khai thác và buôn lậu tài nguyên từ các mỏ đá và gỗ ở vùng núi. Điều này gợi ý rằng vùng núi xung quanh làng Sơn Cước có thể chứa đựng những tài nguyên quý giá mà Trần Thị đang thèm muốn. Đây không chỉ là một nguồn lợi để chúng biển thủ, mà còn là một điểm yếu có thể bị khai thác. Nếu anh có thể chứng minh được những hành vi phi pháp này, hoặc tìm ra bằng chứng vật chất, nó sẽ là một đòn chí mạng vào Trần Thị.
Lâm Dịch xoa trán, cảm thấy đầu óc mình căng như dây đàn. Anh biết rằng, cuộc chiến sắp tới không chỉ là cuộc chiến bằng gươm đao, mà là cuộc chiến của trí tuệ, của mưu lược. Anh không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', nhưng anh có tri thức và khả năng thích nghi của người hiện đại. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh phải tự mình giành lấy công bằng cho làng Sơn Cước.
Anh nhấp cạn chén trà cuối cùng, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, mang theo chút vị chát đắng. Bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng đối với Lâm Dịch, một chương mới đã mở ra, đầy rẫy hiểm nguy và cơ hội. Anh đã có được thông tin quan trọng nhất, giờ là lúc biến thông tin ấy thành vũ khí sắc bén nhất. Kế hoạch đã bắt đầu hình thành trong tâm trí anh, một kế hoạch phức tạp, đòi hỏi sự tỉ mỉ và táo bạo.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi quán trà, hít thở bầu không khí lạnh lẽo của đêm. Anh nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn đầy quyết tâm. *Đây là một cuộc chiến không khoan nhượng. Và anh, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước.* Anh sẽ tìm mọi cách để lật đổ Trần Thị Gia Tộc, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì những người anh yêu thương, vì tương lai của làng Sơn Cước. Những bí mật về thế lực tu hành và bản chất của thế giới có thể dần được hé lộ, nhưng trọng tâm vẫn là yếu tố con người và sự lựa chọn của Lâm Dịch. Và lúc này, sự lựa chọn của anh là chiến đấu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.