Lạc thế chi nhân - Chương 96: Mưu Kế Đổi Thời, Tìm Đường Cứu Vãn
Đêm dần trôi về khuya, mang theo hơi lạnh buốt giá. Nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã được nhen nhóm, sẵn sàng bùng cháy trước mọi phong ba bão táp.
Sáng hôm sau, ánh bình minh từ từ ló dạng, nhuộm hồng những đám mây phía chân trời, rồi từ từ lan tỏa xuống thung lũng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi vào gian phòng nhỏ của Lâm Dịch, hắt lên vách gỗ một vệt sáng vàng nhạt. Anh đã thức dậy từ rất sớm, không phải bởi tiếng gà gáy quen thuộc hay tiếng chân người lạo xạo ngoài sân, mà bởi dòng suy nghĩ miên man không ngừng nghỉ trong đầu. Anh đứng bên khung cửa sổ đã cũ kỹ, nơi những tấm ván gỗ thô ráp không thể hoàn toàn che chắn được hơi sương lạnh lẽo của đêm tàn.
Khung cảnh làng Sơn Cước hiện ra trước mắt anh, yên bình đến nao lòng. Tiếng trẻ con bắt đầu ríu rít từ xa, tiếng gà gáy vang vọng từ một góc vườn, hòa cùng tiếng lạch cạch của những chiếc cối xay thủ công đang bắt đầu công việc buổi sớm. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa mới nhen nhóm bay lên, quyện với mùi đất ẩm và mùi cỏ dại còn đọng sương, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng quê biên viễn. Đó là một bức tranh mà Lâm Dịch đã nỗ lực hết mình để bảo vệ, một cuộc sống giản dị mà anh khao khát được duy trì.
*Sự bình yên này... mong manh quá đỗi.* Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận sự thô ráp của lớp vải áo cũ kỹ. Chiến thắng đêm qua, dù đã mang lại niềm hy vọng và sự đoàn kết cho dân làng, nhưng trong mắt anh, đó chỉ là một lời cảnh báo. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này. Chúng sẽ trở lại, và lần này, chúng sẽ không chỉ phái vài tên lính đánh thuê. Sự liên kết với thổ phỉ đã là một minh chứng rõ ràng cho sự tàn độc và quyết tâm của chúng.
*Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai anh, nặng hơn bất kỳ gánh lúa hay gánh củi nào anh từng vác.* Anh không phải là một chiến binh bẩm sinh, không có thiên phú tu luyện hay sức mạnh siêu phàm. Anh chỉ có tri thức, sự tỉnh táo của một người đến từ thế giới hiện đại và một trái tim kiên định không chấp nhận số phận. Nhưng tri thức có đủ để chống lại đao kiếm, máu và sự tàn bạo? Anh nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói: "Quan trường đã thối nát từ lâu rồi. Quyền lực của Trần Thị ở vùng này quá lớn, chúng có thể che giấu mọi thứ. Chúng ta không thể trông chờ vào quan phủ." Điều đó đồng nghĩa với việc, làng Sơn Cước hoàn toàn đơn độc.
*Một mình anh... liệu có thể gánh vác số phận của cả làng? Liệu anh có thể dẫn dắt họ vượt qua kiếp nạn này mà không phải hy sinh quá nhiều?* Những câu hỏi đó vang vọng trong đầu anh, dằn vặt anh suốt cả đêm. Anh đã từng trải qua những tình huống hiểm nghèo trong quá khứ, đã từng đối mặt với cái chết cận kề, nhưng chưa bao giờ anh phải đưa ra những quyết định mà sự đúng sai của nó có thể ảnh hưởng đến sinh mạng của hàng trăm con người. Mối hiểm nguy không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn ẩn chứa ngay trong những quyết định của anh. Một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến thảm họa.
Anh hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh đã biết điều đó từ lâu. Sống sót, bảo vệ những người anh yêu thương, đó là mục tiêu duy nhất. Và để làm được điều đó, anh phải mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn. Anh không có quyền để chùn bước. Anh là hy vọng duy nhất của họ. Ánh mắt anh quét qua ngôi làng thân thuộc, dừng lại ở căn nhà của Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Nụ cười hồn nhiên của em gái, sự lo lắng nhưng đầy yêu thương của cha mẹ... Tất cả những điều đó tiếp thêm cho anh sức mạnh.
Anh quay người, bước về phía chiếc bàn gỗ đơn sơ trong phòng. Đã đến lúc phải đối mặt với thực tế, đối mặt với những người đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc họp đã định với các lãnh đạo làng không thể trì hoãn. Anh vuốt nhẹ mái tóc đen bù xù của mình, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhủ. *Và bây giờ là lúc phải dùng nó.* Anh nhìn xuống bộ trang phục thô sơ, vá víu trên người, vẫn còn vương mùi khói và đất. Ngoại hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả không che giấu được ánh mắt sắc bén, ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại trong anh. Anh đã sẵn sàng.
***
Trong căn nhà nhỏ của Trưởng thôn Lão Vương, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng mặt trời đã lên cao hơn, nhưng vẫn chỉ có thể lọt qua khung cửa sổ nhỏ bé, hắt những vệt sáng lờ mờ lên tấm bản đồ vẽ tay thô sơ đang trải trên chiếc bàn gỗ giữa phòng. Bảy gương mặt căng thẳng, khắc khổ được chiếu sáng một cách mờ ảo, hằn rõ những nếp nhăn lo âu.
Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé và khuôn mặt luôn tỏ vẻ lo lắng, ngồi đối diện với Lâm Dịch. Bên cạnh ông là Giáo đầu Trương, thân hình rắn chắc, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi tay chai sạn đặt trên đầu gối. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi ở một bên, nét lo âu hiện rõ trên khuôn mặt chất phác của Đại Trụ, còn Nhị Cẩu thì liên tục nhìn Lâm Dịch với vẻ tin tưởng tuyệt đối. Lão Hồ, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại, trầm ngâm vuốt chòm râu bạc. Cả Lâm phụ và Lâm mẫu cũng có mặt, dù không tham gia vào các quyết sách, nhưng ánh mắt họ luôn dõi theo Lâm Dịch, vừa tự hào vừa lo lắng khôn nguôi.
Lâm Dịch, trong bộ trang phục giản dị nhưng tươm tất hơn một chút so với thường ngày, nhẹ nhàng đặt tay lên tấm bản đồ. Trên bản đồ, những đường gạch ngang tượng trưng cho các con đường mòn, những chấm nhỏ là các thôn làng lân cận, và một hình tròn lớn được đánh dấu "Sơn Cước", nằm gần một chấm đỏ lớn hơn, là "Trần Thị Gia Tộc".
"Chiến thắng vừa rồi, chỉ là một lời cảnh báo," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Anh dừng lại một chút, để những lời đó thấm vào tâm trí mọi người. "Trần Thị sẽ không dừng lại. Việc chúng liên kết với thổ phỉ cho thấy chúng đã không còn ngần ngại dùng đến những thủ đoạn tàn độc nhất. Chúng ta không thể mãi phòng thủ bị động."
Trưởng thôn Lão Vương khẽ thở dài, vẻ mặt càng thêm ủ rũ. "Nhưng Lâm công tử, chúng ta còn có thể làm gì? Dân làng đã cố gắng hết sức rồi. Vũ khí tự chế, cạm bẫy... đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm."
Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. "Không đủ. Chúng ta cần một chiến lược khác. Một chiến lược không chỉ để bảo vệ, mà còn để phản công."
Lão Hồ nheo mắt nhìn Lâm Dịch, giọng nói trầm khàn. "Phản công? Ngươi muốn mượn gió bẻ măng?"
Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một tia sắc bén. "Không chỉ là mượn gió bẻ măng, Lão Hồ. Mà là tự mình tạo ra cơn gió, và dùng chính ngọn gió đó để thổi bay kẻ thù." Anh chỉ vào tấm bản đồ. "Trần Thị Gia Tộc mạnh, nhưng không phải là không có kẻ thù. Quyền lực của chúng càng lớn, sự chèn ép càng nhiều, thì kẻ oán hận chúng cũng càng không ít."
Giáo đầu Trương cau mày, "Nhưng những kẻ đó ở đâu? Ai dám công khai đối đầu với Trần Thị ở vùng này?"
"Không phải công khai," Lâm Dịch đáp, giọng anh hạ thấp, đầy ẩn ý. "Trần Thị Gia Tộc đã làm giàu bằng cách bóc lột, cướp đoạt. Chắc chắn có những thương hội bị chúng chèn ép, có những gia tộc nhỏ bị chúng nuốt chửng, thậm chí là những quan chức địa phương tuy đã bị chúng mua chuộc nhưng vẫn còn giữ chút lương tâm, hoặc đơn giản là muốn thấy Trần Thị suy yếu để có cơ hội vươn lên."
Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, hăng hái lên tiếng: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nếu là đi dò la tin tức, Nhị Cẩu nhất định sẽ làm tốt!"
Lâm Dịch gật đầu động viên Nhị Cẩu, rồi quay sang Lão Hồ. "Lão Hồ, ngươi có mối quan hệ rộng. Ngươi có biết ai có thể giúp đỡ chúng ta trong tình thế này không? Có thế lực nào khác ở vùng này cũng căm ghét Trần Thị Gia Tộc, hoặc bị chúng chèn ép, và sẵn lòng hợp tác với chúng ta không?" Anh lặp lại lời hỏi từ đêm qua, nhưng lần này với một sự nhấn mạnh khác, một sự tin tưởng vào khả năng của Lão Hồ.
Lão Hồ trầm ngâm, vuốt râu. "Trong vùng này, thế lực của Trần Thị quá lớn. Người dám đối đầu với chúng không nhiều. Nhưng... ta biết một người. Cố lão bản. Hắn là chủ của Quán Trọ Lạc Nguyệt ở trấn Thiên Sơn. Hắn không có binh quyền, không có võ công, nhưng hắn có tai mắt khắp nơi, và quan trọng hơn, hắn biết cách kiếm tiền từ mọi loại tin tức."
"Cố lão bản?" Vương Đại Trụ nhíu mày, "Hắn ta là một tên cáo già, chỉ biết tiền thôi."
"Đúng vậy," Lão Hồ gật đầu. "Nhưng chúng ta không cần hắn ta chiến đấu cho chúng ta. Chúng ta cần thông tin. Thông tin về Trần Thị, về những kẻ thù của chúng, về những điểm yếu của chúng. Hơn nữa, Cố lão bản cũng không phải là người quá thân thiết với Trần Thị. Hắn giao dịch với tất cả mọi người, miễn là có lợi."
Lâm Dịch gật đầu. "Vậy thì tốt. Chúng ta cần một người như vậy. Nhưng Trưởng thôn Lão Vương, Trưởng thôn," anh quay sang vị trưởng thôn đang lo lắng, "việc này cần phải hết sức cẩn trọng. Ra ngoài lúc này... nguy hiểm vạn phần!"
Trưởng thôn Lão Vương lo lắng thốt lên. "Huống hồ, nếu ta đi, làng này... ai sẽ đứng ra trông nom?"
"Không phải Trưởng thôn đi," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Là ta sẽ đi."
Một làn sóng xôn xao nhỏ nổi lên trong căn phòng. Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn con trai với vẻ mặt kinh hãi. "Dịch nhi! Con không thể đi! Quá nguy hiểm!" Lâm mẫu nức nở.
Lâm Dịch nắm chặt bàn tay của cha mẹ, ánh mắt anh đầy quyết tâm. "Con biết là nguy hiểm, mẹ. Nhưng đây là con đường duy nhất. Con là người duy nhất có thể làm được việc này. Con có thể ẩn mình, con có thể suy luận, và con sẽ cẩn trọng. Làng Sơn Cước không thể chỉ ngồi chờ chết."
Giáo đầu Trương vỗ vai Lâm Dịch. "Lâm công tử, nếu ngươi đã quyết, ta tin tưởng ngươi. Nhưng ngươi phải cẩn thận. Bên ngoài làng không giống như ở đây đâu."
"Ta biết," Lâm Dịch đáp, giọng anh khẽ run lên vì xúc động trước sự tin tưởng của mọi người. *Sự cô độc trong việc đưa ra những quyết định sinh tử này, chỉ mình anh gánh chịu.* Anh cảm thấy áp lực lớn từ trách nhiệm bảo vệ gia đình và dân làng, nhưng cũng chính áp lực đó lại thôi thúc anh tiến lên.
"Vậy thì, kế hoạch là thế này." Lâm Dịch trở lại với tấm bản đồ. "Đầu tiên, Nhị Cẩu sẽ tiếp tục theo dõi động tĩnh của Trần Thị và đám thổ phỉ. Cố gắng tìm hiểu xem bọn chúng sẽ hành động khi nào, và mục tiêu chính của chúng là gì. Mọi mảnh thông tin đều quan trọng."
Trần Nhị Cẩu đứng phắt dậy, vẻ mặt hăng hái. "Nhị Cẩu hiểu rồi, đại ca! Nhất định sẽ không phụ lòng đại ca!"
"Giáo đầu Trương, Đại Trụ," Lâm Dịch tiếp tục, "hai ngươi hãy phân công người đi tuần tra cả ngày lẫn đêm, tăng cường các chốt gác bí mật. Củng cố phòng thủ, nhưng không chỉ là cạm bẫy mà còn là hệ thống cảnh báo sớm. Chúng ta cần rèn đúc thêm vũ khí, áo giáp đơn giản. Ta cần các ngươi nghĩ cách tìm kiếm thêm sắt thép, gỗ tốt. Chúng ta không thể chiến đấu tay không được."
"Chúng ta sẽ cố gắng hết sức," Giáo đầu Trương nói, giọng nghiêm nghị. Vương Đại Trụ cũng gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt chất phác hiện rõ sự kiên định.
"Và ta," Lâm Dịch nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt, "sẽ đích thân đến trấn Thiên Sơn, tìm gặp Cố lão bản. Ta cần thông tin, ta cần những mối liên hệ mà Trần Thị Gia Tộc không thể với tới. Ta cần tìm hiểu xem liệu có thể mượn tay ai đó để đối phó với chúng, hoặc ít nhất là tìm ra điểm yếu chí mạng của chúng."
Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tinh anh ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Ngươi phải cẩn thận. Trần Thị Gia Tộc có tai mắt khắp nơi. Đặc biệt là ở các trấn lớn như Thiên Sơn."
"Ta sẽ cẩn trọng," Lâm Dịch khẳng định. "Ta sẽ cải trang thành một khách lữ hành bình thường, một thương nhân nhỏ lẻ. Ta sẽ không để lộ thân phận." Anh ngừng lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh. "Chúng ta không thể chỉ phòng thủ. Chúng ta phải có kế hoạch phản công. Chúng ta phải biến nguy thành an. Không chỉ là bảo vệ làng, mà còn là... bảo vệ tương lai của chúng ta."
Cả nhóm nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không chỉ có sự lo lắng mà còn là niềm tin mãnh liệt, một niềm tin vào khả năng của người đàn ông trẻ tuổi này. Họ biết, đây là một cuộc chiến không thể lùi bước, một cuộc chiến sinh tử. Và họ sẽ chiến đấu đến cùng, dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch.
*Lời nói của Lão Hồ về 'trận chiến định đoạt số phận của làng' nhấn mạnh tầm quan trọng của cuộc đối đầu sắp tới.* Lâm Dịch biết, chuyến đi này không chỉ là một sự mạo hiểm, mà còn là một canh bạc. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh siết chặt tấm bản đồ trong tay, cảm nhận độ thô ráp của giấy cũ. Anh sẽ không bỏ cuộc.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Gió nhẹ lướt qua mặt, mang theo hơi lạnh của buổi chiều tà. Lâm Dịch, trong bộ trang phục giản dị của một khách lữ hành bình thường – một chiếc áo vải thô màu xám tro, quần ống rộng và đôi giày vải đã sờn – bước vào Quán Trọ Lạc Nguyệt ở trấn Thiên Sơn. Anh đã đi bộ gần như cả ngày, xuyên qua những con đường mòn gập ghềnh, tránh xa những con đường lớn để không bị chú ý. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén và đầy cảnh giác.
Quán Trọ Lạc Nguyệt đúng như Lão Hồ miêu tả, là một nơi sôi động và náo nhiệt. Tòa nhà gỗ hai tầng được thắp sáng bằng những chiếc đèn lồng giấy màu vàng cam, hắt ra thứ ánh sáng lờ mờ, ấm cúng. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói và cả tiếng chén rượu cụng nhau chan chát vang lên không ngớt. Mùi thức ăn chiên xào, mùi rượu nồng và mùi khói gỗ từ bếp lò quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của quán trọ đường xa.
Lâm Dịch nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng kẽo kẹt của bản lề cũ vang lên trong chốc lát rồi chìm nghỉm vào mớ âm thanh hỗn độn bên trong. Anh không vội vàng, không hấp tấp. Anh biết rõ mục đích của mình, và cũng biết sự cẩn trọng là điều tiên quyết. Anh bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt nhanh chóng lướt qua những gương mặt lạ lẫm đang tụ tập quanh các bàn. Đây đó là những thương nhân với trang phục chỉnh tề, những lính đánh thuê với vẻ mặt bặm trợn, vài gã giang hồ với thanh kiếm đeo bên hông, và cả những người dân địa phương đang tận hưởng bữa tối muộn. Anh quan sát từng cử chỉ, từng ánh mắt, cố gắng nắm bắt không khí chung của nơi đây.
*Thế giới này, dù ở đâu, cũng vận hành bởi những quy tắc ngầm.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Và ở một nơi như thế này, thông tin quý hơn vàng bạc.* Anh chọn một chiếc bàn khuất ở góc phòng, gần cửa sổ, nơi có thể bao quát được hầu hết không gian quán mà không quá nổi bật. Vị trí chiến lược này cho phép anh vừa quan sát, vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm, những tin tức được truyền tai nhau.
Một tiểu nhị với chiếc khăn vắt vai nhanh nhẹn đến bên bàn anh. "Khách quan dùng gì?"
"Một chén trà nóng, và một đĩa bánh bao," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm, đúng như một lữ khách bình thường. Anh không gọi rượu, tránh làm mất đi sự tỉnh táo. Anh cảm nhận độ thô ráp của mặt bàn gỗ dưới lòng bàn tay, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể.
Khi tiểu nhị rời đi, Lâm Dịch tiếp tục quan sát. Anh biết Cố lão bản không phải là người sẽ đích thân ra mặt tiếp khách. Ông ta thường ngồi ở một vị trí đặc biệt, hoặc đôi khi chỉ xuất hiện thoáng qua như một cái bóng. Anh kiên nhẫn chờ đợi, lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc lọt vào tai. Chuyện về một vụ cướp bóc ở thôn nọ, chuyện về giá cả lúa gạo tăng vọt, chuyện về một vị quan lớn mới được bổ nhiệm... Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, có thể hữu ích hoặc vô dụng.
Ánh mắt anh lướt đến một góc khuất hơn, nơi có một người đàn ông thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đang ngồi bên một bàn lớn hơn, xung quanh là vài ba kẻ với vẻ mặt nịnh nọt. Đó chính là Cố lão bản. Lâm Dịch đã được Lão Hồ mô tả kỹ càng về ngoại hình và phong thái của ông ta. Cái vẻ ngoài phúc hậu, hiền lành ấy lại ẩn chứa một bộ óc khôn khéo và thực dụng bậc nhất.
Cố lão bản dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của Lâm Dịch, đôi mắt ti hí của ông ta khẽ nheo lại, lướt qua anh một cách kín đáo rồi quay lại với cuộc trò chuyện của mình. Một nụ cười ẩn ý khẽ nở trên môi Cố lão bản. Ông ta rõ ràng đã nhận ra điều gì đó bất thường từ vị khách lạ này, hoặc ít nhất là sự chú ý mà anh dành cho ông ta.
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Anh tự nhủ. Để sống sót, anh phải mạo hiểm. Để bảo vệ làng, anh phải tìm kiếm những đồng minh tiềm năng, dù đó có là một tên cáo già như Cố lão bản. Anh biết Cố lão bản là một kho tàng tin tức, và đó là thứ mà làng Sơn Cước đang thiếu trầm trọng.
Sau khoảng khắc chờ đợi, Cố lão bản đứng dậy, cáo từ những người đang vây quanh ông ta. Ông ta bước đi chậm rãi, thong dong, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Khi đi ngang qua bàn của Lâm Dịch, ông ta bất ngờ dừng lại, mỉm cười hiền hậu.
"Aiya, tiểu huynh đệ," Cố lão bản cất tiếng, giọng nói có vẻ thân thiện nhưng ẩn chứa sự dò xét. "Lâu rồi không gặp. Có chuyện gì mà khiến công tử Lâm Dịch phải đích thân hạ cố đến Quán Trọ Lạc Nguyệt của lão hủ thế này?"
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản đối diện với Cố lão bản. Anh không hề ngạc nhiên khi bị lộ thân phận. Lão Hồ đã nói, Cố lão bản có tai mắt khắp nơi, và khả năng nhận biết người của ông ta cũng thuộc hàng thượng thừa. "Cố lão bản quả nhiên là danh bất hư truyền," Lâm Dịch đáp, giọng anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. "Chỉ là muốn nghe Cố lão bản kể vài chuyện phiếm... và có lẽ, cũng muốn trao đổi một vài thông tin mà lão bản có thể cảm thấy hứng thú."
Một nụ cười càng thêm sâu sắc nở trên môi Cố lão bản. "Chuyện phiếm thì nhiều, nhưng chuyện hứng thú... lại khó tìm. Tiểu huynh đệ có gì muốn trao đổi với lão hủ đây?" Ánh mắt tinh tường của ông ta quét qua Lâm Dịch một lần nữa, như muốn xuyên thấu tâm can anh.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, hơi cúi người. "Có lẽ, chúng ta nên tìm một nơi kín đáo hơn để bàn chuyện, Cố lão bản?" Anh không nói thẳng, nhưng ẩn ý đã quá rõ ràng.
Cố lão bản gật đầu, nụ cười vẫn không tắt. "Được thôi. Mời tiểu huynh đệ theo lão hủ lên lầu." Ông ta xoay người, dẫn lối lên cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt.
Lâm Dịch đứng dậy, theo sau Cố lão bản, trong lòng không khỏi dấy lên một sự căng thẳng tột độ. Anh biết rằng, bước chân này không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà là khởi đầu cho một ván cờ lớn, một ván cờ mà anh phải dùng toàn bộ trí lực và mưu lược để giành lấy chiến thắng, để bảo vệ những người thân yêu và tương lai của làng Sơn Cước. *Đây là một chiến lược phức tạp, không chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực mà còn vào mưu trí và khả năng thao túng tình thế.* Anh biết mình đang mạo hiểm, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. *Sự yếu kém của quan trường địa phương và sự tàn bạo của Trần Thị Gia Tộc đã đẩy anh đến bước đường này.* Anh sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để tìm ra điểm yếu của chúng, để lật ngược thế cờ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.