Lạc thế chi nhân - Chương 95: Bình Minh Sau Trận Chiến: Lời Hứa Hẹn Của Bão Tố
Bình minh dần vén bức màn đen của màn đêm, nhuộm đỏ phía chân trời một sắc cam rực rỡ, nhưng đối với làng Sơn Cước, ánh sáng ấy mang theo cả sự bình yên sau cơn bão lẫn điềm báo về một cơn bão khác đang dần hình thành. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi sau một đêm mưa tầm tã, mang theo mùi ẩm của đất, mùi ngai ngái của cây cỏ và thoang thoảng mùi khói gỗ từ những bếp lửa vừa nhen nhóm. Dưới ánh nắng vàng nhạt đầu tiên, quang cảnh ngoại vi làng hiện ra rõ nét hơn, vẫn còn vương dấu vết của cuộc giao tranh ác liệt đêm qua. Những cạm bẫy bị phá hủy nằm chỏng chơ, dấu chân lộn xộn của lính đánh thuê và đội tự vệ còn in rõ trên nền đất mềm. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, xen lẫn tiếng chó sủa, tiếng trẻ con thức giấc ríu rít gọi nhau, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống thôn dã, nhưng hôm nay, nó mang một âm hưởng khác – âm hưởng của sự hồi sinh và niềm tự hào.
Lâm Dịch đứng ở vị trí cao nhất của tường rào đất, đôi mắt sắc bén quét một lượt khắp chiến trường nhỏ bé. Thân hình gầy gò của anh in rõ trên nền trời rạng đông, mái tóc đen bù xù khẽ bay trong gió sớm. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự kiên định lạ thường, ẩn chứa những suy tư phức tạp của một người đến từ thế giới khác. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào lồng ngực, rồi từ từ thở ra, như trút đi một phần gánh nặng vô hình.
Dưới chân anh, dân làng Sơn Cước, dù trải qua một đêm dài căng thẳng và mệt mỏi, vẫn đang hăng hái thu dọn chiến trường. Họ không còn vẻ sợ hãi, bàng hoàng như khi đối mặt với lính đánh thuê lần đầu. Thay vào đó, trên gương mặt rám nắng, khắc khổ là niềm tự hào và sự đoàn kết. Tiếng cười nói, tiếng động cụ kéo lê, tiếng đập vá cọc tre vang lên rộn rã. Vài người phụ nữ mang theo nồi cháo nóng hổi, nghi ngút khói, cùng những vò nước mát ra mời đội tự vệ. Ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch không chỉ có sự kính trọng mà còn là niềm tin tuyệt đối, như thể anh chính là trụ cột duy nhất có thể bảo vệ họ khỏi mọi hiểm nguy.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác vẫn còn lấm lem bùn đất, đang cùng Giáo đầu Trương kiểm tra những cạm bẫy bị hư hại nặng nề. Hắn ta vung tay chỉ đạo vài thanh niên khác di chuyển những mảnh gỗ vỡ, thu gom vũ khí bị bỏ lại của kẻ địch. Tiếng nói ồm ồm, mạnh mẽ của hắn ta vang vọng khắp nơi, mang theo sự tự tin và nhiệt huyết.
"Đại ca, ngài xem này!" Vương Đại Trụ gọi, giọng đầy phấn khích. "Cái bẫy chông này đã hạ được hai tên lính! Còn cái hố sập kia, Giáo đầu Trương nói nó làm gãy chân ít nhất một tên! Bọn chúng còn không kịp kêu la gì đã rơi xuống!"
Giáo đầu Trương, với vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày, gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự thận trọng. Ông ta đang chăm chú kiểm tra một mũi tên còn cắm sâu vào thân cây cổ thụ gần đó, cẩn thận rút nó ra và xem xét chất liệu. "Bọn chúng có vẻ không phải lính đánh thuê thông thường, Đại Trụ. Mũi tên này được rèn khá tinh xảo, không phải loại hàng chợ." Ông ta nói, giọng trầm tư. "Hơn nữa, cách thức phục kích của chúng cũng có bài bản, chỉ là chúng không ngờ chúng ta lại có chuẩn bị kỹ càng đến vậy."
Lâm Dịch bước xuống, đi đến bên cạnh họ. Anh đưa mắt nhìn Lão Hồ, người đang đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát mọi thứ xung quanh. Lão Hồ gầy gò, lưng hơi còng, nhưng lại là người thấu đáo nhất trong làng. Ông ta khẽ thở dài, khuôn mặt nhăn nheo ánh lên nỗi lo âu.
"Lão Hồ nói đúng. Trần Thị sẽ không bỏ qua đâu. Chúng ta phải chuẩn bị cho một đòn nặng hơn." Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ sức xuyên qua tiếng ồn ào của dân làng. Anh nhìn Vương Đại Trụ, rồi đến Giáo đầu Trương. "Mọi người đã làm rất tốt. Nhưng đừng quên, đây chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta cần cảnh giác cao độ hơn nữa. Trận chiến này, chúng ta chỉ mới thắng được một hiệp nhỏ. Đối thủ của chúng ta không phải là những kẻ dễ dàng buông bỏ."
Vương Đại Trụ vỗ ngực, giọng hùng hồn: "Đại ca nói đúng! Nhưng có đại ca chỉ huy, chúng ta không sợ! Lần này chúng ta đã cho lũ chó săn của Trần Gia biết thế nào là làng Sơn Cước!"
Giáo đầu Trương khẽ cau mày: "Lần này là may mắn, Đại Trụ. Chúng ta đã có sự chuẩn bị. Lần sau, chúng sẽ tinh quái hơn, tàn nhẫn hơn. Chúng ta cần phải huấn luyện thêm, củng cố phòng thủ. Và quan trọng nhất là phải tìm hiểu xem Trần Thị Gia Tộc còn có những con bài nào nữa."
Lâm Dịch gật đầu. Anh biết, chiến thắng này mang lại niềm tin và sự tự hào cho dân làng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc Trần Thị Gia Tộc sẽ coi họ là một mối đe dọa lớn hơn, khiến cuộc đối đầu leo thang. *Sự thành công ban đầu của làng sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc coi Lâm Dịch và làng Sơn Cước là một mối đe dọa lớn hơn, dẫn đến sự leo thang căng thẳng.* Anh không ảo tưởng về điều đó.
Lão Hồ bước đến gần hơn, đôi mắt đục ngầu nhìn sâu vào Lâm Dịch. "Lâm công tử đã tiên liệu như thần. Mọi cái bẫy, mọi vị trí đều phát huy tác dụng. Nếu không nhờ công tử, e rằng làng ta đã không thể chống đỡ nổi đêm nay." Ông ta nói, giọng đầy kính phục, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. "Nhưng Trần Thị Gia Tộc sẽ không để yên. Lần này chúng đã nếm mùi thất bại, lần sau chúng sẽ còn tàn nhẫn hơn. Ta lo ngại, chúng sẽ không chỉ dùng lính đánh thuê nữa đâu."
Lâm Dịch không trả lời ngay lập tức. Anh nhìn về phía xa, nơi những hàng cây cổ thụ xanh rì trải dài đến tận chân trời. Trong đầu anh, những mảnh ghép thông tin đang dần được ráp nối. Trần Thị Gia Tộc, một thế lực địa phương chuyên quyền, sẽ không chấp nhận thất bại trước một ngôi làng nhỏ bé như Sơn Cước. Sự kiêu ngạo của chúng sẽ bị tổn thương, và phản ứng của chúng sẽ càng tàn bạo hơn. Anh biết rõ bản chất của quyền lực và sự bóc lột trong cái thế giới cổ đại này. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh đã thấm thía điều đó từ lâu.
Anh quay lại, ra lệnh cho Vương Đại Trụ: "Vương Đại Trụ, tập hợp những người còn khỏe mạnh, tiếp tục thu dọn chiến trường. Kiểm tra kỹ lưỡng, đừng để sót bất cứ thứ gì có giá trị. Vũ khí của địch, kể cả những mũi tên này, cũng đều có ích. Giáo đầu Trương, ngươi hãy chăm sóc những người bị thương. Và hãy xem xét những kẻ bị thương của địch. Nếu chúng còn sống, hãy cố gắng cứu chữa để lấy thông tin. Chúng ta cần biết thêm về Trần Thị Gia Tộc."
Anh biết, việc chữa trị cho kẻ thù là một việc làm khó chấp nhận đối với nhiều người dân làng, nhưng anh cần thông tin. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong cuộc chiến này, mọi mảnh thông tin đều có giá trị. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Anh không thể để cảm xúc cá nhân xen vào những quyết định quan trọng. Mọi thứ đều phải vì sự tồn vong của làng.
Lâm phụ, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy tự hào, mang đến cho anh một bát cháo nóng. "Con ăn một chút đi, Dịch nhi. Cả đêm con thức trắng rồi." Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự yêu thương và lo lắng.
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, cũng ôm chầm lấy anh, nước mắt cuối cùng cũng trào ra. "Con trai ta... con đã làm được rồi!" Bà nói trong tiếng nức nở, vừa mừng rỡ vừa đau lòng. Bà biết con trai bà đã phải chịu đựng những gì để bảo vệ gia đình, bảo vệ ngôi làng này.
Lâm Tiểu Nguyệt, với đôi mắt to tròn, ngây thơ, nhìn anh trai như một vị anh hùng. Con bé túm lấy vạt áo anh, khẽ kéo. "Anh Dịch thật giỏi!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trong những ngày qua. Anh cảm nhận được hơi ấm của gia đình, cảm nhận được sự tin yêu của những người dân làng. Đó chính là động lực lớn nhất của anh. *Thương vong dù nhỏ trong trận chiến này sẽ nhắc nhở Lâm Dịch về sự cần thiết của việc củng cố lực lượng và tìm kiếm các giải pháp lâu dài hơn, không chỉ là phòng thủ.* Anh biết, đây không thể chỉ là một cuộc chiến phòng thủ thụ động. Anh cần phải có những bước đi táo bạo hơn, cần phải nghĩ xa hơn. Sự bảo vệ này không chỉ dừng lại ở những hàng rào, những cạm bẫy. Nó phải là một chiến lược toàn diện, bền vững. Anh vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Tiểu Nguyệt, ánh mắt nhìn ra xa, về phía cánh rừng xanh thẳm, nơi những kẻ địch còn sống sót đã tháo chạy vào màn sương mù dày đặc. Anh biết, chúng sẽ trở lại. Và lần sau, chúng sẽ không đến một mình. Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ ý định của chúng. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Nhưng ít nhất, đêm nay, làng Sơn Cước đã đứng vững. Và đó là một chiến thắng, một khúc khải hoàn đầu tiên trong cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt này. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ khung cảnh chiến trường tàn khốc. Trên ngực, cuốn Cẩm Nang Kế Sách vẫn nằm yên, như một lời hứa hẹn cho những trận chiến sắp tới, những mưu tính sẽ không thể thiếu để đối phó với những thử thách ngày càng cam go.
***
Cùng lúc đó, trong dinh thự nguy nga của Trần Thị Gia Tộc, không khí không thể đối lập hơn với sự bình yên của làng Sơn Cước. Ánh nắng gắt của buổi sáng không tài nào xuyên thấu vào gian phòng lớn, nơi Trần Thị Gia Chủ đang nổi trận lôi đình. Căn phòng vốn sang trọng, với những đồ đạc được chạm khắc tinh xảo, những bức tranh sơn thủy quý giá, giờ đây biến thành một đống đổ nát ngổn ngang. Chiếc bình sứ men xanh mà hắn ta vẫn thường dùng để ngắm hoa đã vỡ tan tành trên nền đá cẩm thạch. Chiếc bàn gỗ lim bóng loáng giờ hằn rõ vết nứt từ một cú đấm giận dữ. Hương trầm đắt tiền vẫn còn thoang thoảng trong không khí, nhưng bị át đi bởi mùi tức giận và sự sợ hãi.
Trần Thị Gia Chủ, một gã đàn ông trung niên với thân hình phốp pháp và khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn, giờ đây đỏ gay, gân xanh nổi rõ trên trán. Đôi mắt hắn ta trừng trừng, hằn lên những tia máu. Mái tóc đen bóng vẫn được búi gọn gàng, nhưng vài sợi đã bung ra, rũ xuống trán, càng tăng thêm vẻ điên cuồng. Hắn ta mặc một bộ gấm thêu rồng, nhưng giờ đây nó trông lố lăng trên cơ thể đang run rẩy vì thịnh nộ của hắn.
"Một lũ tiện dân... tiện dân hèn mọn!" Hắn ta gầm lên, giọng nói khản đặc vì quát tháo. "Dám chống lại Trần Thị ta? Dám khiến ta phải nếm mùi thất bại nhục nhã này?"
Lý Quản Sự, một gã tay sai thân cận, với thân hình thấp bé và khuôn mặt bợm trợn, đang quỳ rạp dưới đất, run như cầy sấy. Bên cạnh hắn là vài tên lính đánh thuê còn sống sót, mặt mày tái mét, vết thương băng bó sơ sài. Chúng không dám ngẩng đầu lên, hơi thở hổn hển, nghe tiếng quát tháo của Gia Chủ mà tim đập thình thịch.
"Chúng... chúng ta đã đánh giá thấp chúng, thưa Gia Chủ." Lý Quản Sự lắp bắp, cố gắng tìm lời bào chữa. "Làng Sơn Cước... chúng có sự chuẩn bị kỹ càng, lại có tên Lâm Dịch kia chỉ huy, mưu trí xảo quyệt. Chúng đã dùng cạm bẫy, phục kích... khiến chúng ta không kịp trở tay."
"Mưu trí? Xảo quyệt?" Trần Thị Gia Chủ cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự giận dữ tột độ. "Một lũ nông dân bẩn thỉu, nghèo hèn mà cũng dám nói đến mưu trí? Ta thấy đó chỉ là chút tiểu xảo hèn hạ! Còn tên Lâm Dịch đó... Ta muốn hắn phải chết không toàn thây! Ta muốn hắn phải quỳ gối cầu xin dưới chân ta trước khi chết!" Hắn ta lại vung tay, đập mạnh xuống chiếc bàn đã nứt, khiến một chén trà bằng ngọc bích rơi xuống đất vỡ vụn.
Lý Quản Sự rụt cổ lại, không dám ho he. Hắn biết, khi Gia Chủ đã nổi giận đến mức này thì không ai có thể can ngăn.
"Những tên lính đánh thuê vô dụng này!" Trần Thị Gia Chủ trừng mắt nhìn những tên lính đang quỳ rạp. "Các ngươi được ta thuê bằng bạc trắng, được ta cung cấp vũ khí, lương thảo, vậy mà lại để thua một lũ nông dân không hơn không kém? Các ngươi có xứng đáng với danh hiệu 'lính đánh thuê tinh nhuệ' không?"
Một tên lính đánh thuê, thân hình to lớn, cắn răng nói: "Thưa Gia Chủ, không phải chúng tôi không cố gắng. Nhưng bọn chúng... chúng quá đông, lại được chỉ huy chặt chẽ. Hơn nữa, cạm bẫy khắp nơi, chúng tôi không thể nào lường trước được. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thể đột phá."
"Cố gắng hết sức?" Trần Thị Gia Chủ cười gằn. "Kết quả là gì? Kẻ chết, kẻ bị thương, kẻ chạy trối chết? Ngươi có biết ta đã tốn bao nhiêu bạc để thuê các ngươi không? Bao nhiêu công sức để lôi kéo các ngươi về đây không? Chỉ để đổi lấy một thất bại nhục nhã như thế này sao?"
Hắn ta quay sang Lý Quản Sự. "Ngươi, Lý Quản Sự! Ngươi nghĩ chúng ta nên làm gì để trừng phạt cái làng khốn kiếp đó? Ngươi có đề xuất gì không?"
Lý Quản Sự run rẩy, cố gắng giữ cho giọng mình không run bần bật. "Thưa Gia Chủ, chúng ta không nên đánh giá thấp tên Lâm Dịch kia nữa. Hắn ta quả thật có chút thủ đoạn. Tôi e rằng, nếu cứ tiếp tục dùng lính đánh thuê thì sẽ hao binh tổn tướng mà không đạt được kết quả mong muốn." Hắn ngừng lại một chút, nuốt nước bọt. "Thưa chủ nhân, chúng ta có nên liên lạc với 'bên đó' không? Nghe nói đám thổ phỉ ở Lạc Thạch Sơn gần đây hoạt động rất mạnh, lại rất khát máu. Nếu chúng ta kết hợp với chúng..."
Đôi mắt Trần Thị Gia Chủ sáng lên một tia tàn nhẫn. Hắn ta suy nghĩ một lát, rồi nhếch mép cười một cách ghê rợn. "Thổ phỉ Lạc Thạch Sơn... Ngươi nói không sai. Một lũ tiện dân thì phải dùng phương pháp tiện dân mà đối phó. Lính đánh thuê còn biết chút quy củ, nhưng đám thổ phỉ thì không. Chúng không có lương tri, không có nguyên tắc. Chúng chỉ biết cướp bóc, giết chóc. Chúng sẽ là món quà tuyệt vời dành cho làng Sơn Cước!"
Hắn ta vỗ mạnh vào tay Lý Quản Sự, nhưng lực đạo quá mạnh khiến gã ta rụt người lại. "Cứ làm đi! Ngươi hãy đích thân đi gặp Thổ phỉ đầu lĩnh, nói với hắn ta rằng Trần Thị ta sẽ trả giá hậu hĩnh. Không chỉ tài nguyên, ta muốn làng Sơn Cước phải biến mất khỏi bản đồ! Ta muốn tên Lâm Dịch kia phải thấy tận mắt những người thân yêu của hắn bị xé xác, bị cướp đoạt, rồi sau đó mới đến lượt hắn!"
Ánh mắt hắn ta đầy vẻ cuồng loạn, hằn lên sự thù hận sâu sắc. "Một lũ tiện dân... dám chống đối ta? Ta sẽ cho chúng nếm mùi địa ngục! Ta sẽ cho chúng biết, Trần Thị Gia Tộc không phải là thứ mà bọn chúng có thể đụng vào!" Tiếng gầm gừ của hắn ta vang vọng khắp căn phòng đổ nát, mang theo một lời nguyền rủa tàn khốc, báo hiệu một tai họa khôn lường sắp giáng xuống làng Sơn Cước.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, phủ một lớp màu cam đỏ lên những mái nhà tranh của làng Sơn Cước, mang theo cơn gió heo may se lạnh, không khí trong làng dần trở nên tĩnh lặng hơn. Tiếng trẻ con chơi đùa đã thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích. Mùi khói gỗ từ những bữa cơm tối, mùi thức ăn nấu chín thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác ấm cúng, nhưng cũng không thể xua đi nỗi lo lắng ngầm ẩn trong lòng mỗi người dân.
Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ ô cửa sổ. Lâm Dịch đang ngồi bên bàn, tay cầm một mảnh gỗ nhỏ, chậm rãi khắc lên đó một ký hiệu gì đó, đôi mắt sâu thẳm vẫn không ngừng suy tư. Vương Đại Trụ và Lão Hồ ngồi đối diện, vẻ mặt cũng không giấu được sự trầm tư.
Bỗng nhiên, cánh cửa hé mở, Trần Nhị Cẩu lao vào, mặt mày tái mét, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm. Đôi mắt nhanh nhẹn của cậu ta giờ đây đầy vẻ hoảng loạn. "Đại ca! Đại ca ơi! Tin tức... tin tức không tốt!"
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nét mặt trầm xuống khi thấy vẻ hốt hoảng của Nhị Cẩu. Anh đặt mảnh gỗ xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cậu ta. "Có chuyện gì mà ngươi lại hốt hoảng đến vậy, Nhị Cẩu? Cứ bình tĩnh mà nói."
Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng giọng nói vẫn run rẩy: "Đại ca, Trần Thị... Trần Thị Gia Tộc đã điên tiết rồi. Chúng không những không bỏ cuộc, mà còn đang ráo riết chuẩn bị một cuộc tấn công quy mô lớn hơn! Chúng cho người đi thu thập lương thảo, vũ khí, tập hợp thêm lính đánh thuê... Nhưng tệ hơn nữa... tệ hơn nữa là chúng đã liên lạc với một băng thổ phỉ khét tiếng ở Lạc Thạch Sơn!"
Lời của Nhị Cẩu như một tiếng sét đánh ngang tai. Vương Đại Trụ đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy. "Thổ phỉ? Bọn Trần Thị lại dám cấu kết với đám cướp bóc đó sao? Chúng không sợ trời tru đất diệt à?"
Lão Hồ, người vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh, giờ đây cũng không giấu được vẻ mặt lo lắng. Ông ta khẽ thở dài, đôi mắt tinh anh nhìn xa xăm, như thể đang hình dung ra viễn cảnh tàn khốc. "Đám thổ phỉ ở Lạc Thạch Sơn... đó là nỗi khiếp sợ của cả vùng này. Chúng là một băng nhóm lớn, tàn bạo, không từ thủ đoạn. Chúng sẽ không tha cho ai đâu."
Lâm Dịch lắng nghe, sắc mặt trầm hẳn xuống. Anh đã dự đoán được Trần Thị sẽ phản công, nhưng không ngờ chúng lại tàn bạo đến mức cấu kết với thổ phỉ. *Thổ phỉ... Điều này còn tệ hơn cả lính đánh thuê. Chúng không có nguyên tắc, không có lương tri.* Lính đánh thuê ít ra còn có mục tiêu là tiền bạc, còn biết cân nhắc lợi hại. Nhưng thổ phỉ thì khác. Chúng chỉ biết cướp bóc, giết chóc, hãm hiếp. Đối với chúng, mạng người không có giá trị. Điều này sẽ khiến cuộc chiến trở nên tàn khốc và khó lường hơn rất nhiều.
"Ngươi... ngươi có biết gì về băng thổ phỉ đó không, Nhị Cẩu?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh một cách đáng sợ, trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn của Trần Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Thưa Đại ca, con có nghe loáng thoáng từ những thương nhân đi qua. Tên đầu lĩnh của chúng là một kẻ khát máu, không từ thủ đoạn. Hắn ta thân hình vạm vỡ, vẻ mặt bặm trợn, râu ria xồm xoàm. Hắn ta luôn khoác lác về những chiến tích cướp bóc, giết người của mình. Băng của hắn rất đông, lại rất tinh quái. Chúng chuyên ẩn náu trong rừng núi Lạc Thạch Sơn hiểm trở, bất ngờ xuất hiện cướp bóc các làng mạc nhỏ, các đoàn buôn đi qua, rồi lại biến mất không dấu vết."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh một kẻ hung tợn, không có nhân tính. Anh mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. "Tình hình nghiêm trọng hơn ta nghĩ. Trần Thị Gia Tộc đã thực sự nổi điên. Chúng không chỉ muốn chiếm đoạt tài nguyên, mà còn muốn hủy diệt chúng ta."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. "Đại ca, vậy chúng ta phải làm sao? Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được! Cho dù có là thổ phỉ, chúng ta cũng phải chiến đấu đến cùng!"
Lão Hồ khẽ thở dài. "Đây sẽ là một trận chiến định đoạt số phận của làng. Không có đường lùi. Nếu chúng ta thua, làng Sơn Cước sẽ bị xóa sổ, và những người dân vô tội sẽ phải chịu cảnh lầm than." Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Chỉ có Lâm công tử mới có thể dẫn dắt chúng ta vượt qua kiếp nạn này."
Lâm Dịch trầm ngâm. *Sự liên kết của Trần Thị Gia Tộc với Thổ phỉ đầu lĩnh báo hiệu một cuộc tấn công tàn bạo, quy mô lớn hơn, có thể là sự kiện ở Chương 100.* Anh biết rõ điều này. Anh đã nhìn thấy những làng mạc khác bị tàn phá bởi chiến tranh, bởi thổ phỉ trong những câu chuyện kể. Anh không thể để điều đó xảy ra với làng Sơn Cước, với gia đình anh.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Gió lạnh luồn qua khe cửa, thổi tung mái tóc anh. Anh cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Bảo vệ làng này không chỉ là bảo vệ bản thân anh, mà còn là bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào anh, những con người chất phác, kiên cường. Anh phải tìm ra một lối thoát, một chiến lược để biến nguy thành an. *Lâm Dịch nhận thức được sự cần thiết của việc không chỉ phòng thủ mà còn phải có kế hoạch 'biến nguy thành an', gợi ý về một chiến lược táo bạo hơn trong tương lai.*
"Đêm nay, chúng ta phải họp khẩn cấp." Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát, cắt đứt bầu không khí nặng nề. "Triệu tập Trưởng thôn Lão Vương và Giáo đầu Trương đến đây. Chúng ta cần phải bàn bạc kỹ lưỡng, lên kế hoạch đối phó. Đây không chỉ là cuộc chiến phòng thủ nữa, đây là cuộc chiến sinh tồn."
***
Đêm khuya, trời tối đen như mực, gió lạnh vẫn không ngừng thổi. Trong căn nhà của Lâm Dịch, ánh đèn dầu càng trở nên yếu ớt hơn, như muốn phản chiếu sự mong manh của tình thế hiện tại. Không khí đặc quánh sự căng thẳng và trầm trọng. Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài, hòa cùng tiếng gió hú qua kẽ cửa, tạo nên một bản nhạc u ám.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện anh là Vương Đại Trụ, Lão Hồ, Giáo đầu Trương và Trưởng thôn Lão Vương. Năm người đàn ông, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều chất chứa sự lo lắng và quyết tâm. Họ đều là những trụ cột của làng, và giờ đây, số phận của cả làng Sơn Cước đang đặt nặng trên vai họ.
Lâm Dịch không nói vòng vo. Anh trình bày những tin tức mới nhất về mối đe dọa kép từ Trần Thị Gia Tộc và băng thổ phỉ Lạc Thạch Sơn một cách rành mạch, không bỏ sót chi tiết nào. Anh phân tích rõ ràng về bản chất tàn bạo của đám thổ phỉ, sự khác biệt giữa chúng và lính đánh thuê.
"Chúng ta đã thắng một trận nhỏ, nhưng cuộc chiến lớn chỉ mới bắt đầu." Lâm Dịch nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Trần Thị sẽ không tha, và giờ có thêm đám thổ phỉ. Điều này có nghĩa là chúng sẽ không chỉ tấn công để chiếm đoạt tài nguyên, mà chúng còn muốn hủy diệt chúng ta, tàn phá làng mạc, cướp bóc của cải, và thậm chí là... những điều tồi tệ hơn."
Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Ai nấy đều hiểu lời Lâm Dịch nói có ý nghĩa gì. Nỗi sợ hãi về những gì đám thổ phỉ có thể gây ra đã in sâu vào tâm trí của những người dân vùng biên ải này. Đó là những câu chuyện kinh hoàng về những làng bị đốt phá, những người phụ nữ bị hãm hiếp, những người đàn ông bị giết hại dã man.
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm. "Đại ca nói gì, chúng ta làm nấy! Kẻ nào dám động vào làng, ta sẽ liều mạng với chúng!" Giọng hắn ta đầy căm phẫn và quyết liệt.
Giáo đầu Trương, vẻ mặt nghiêm nghị, gật đầu đồng tình. "Ta đã huấn luyện đội tự vệ hết sức có thể. Nhưng kinh nghiệm chiến đấu của chúng ta vẫn còn hạn chế. Hơn nữa, vũ khí của chúng ta không thể nào so sánh được với đám lính đánh thuê và thổ phỉ có vũ trang đầy đủ." Ông ta nói, giọng chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng không kém phần kiên cường. "Nếu chúng tấn công quy mô lớn, chúng ta sẽ rất khó chống đỡ."
Trưởng thôn Lão Vương, người đàn ông lớn tuổi nhất trong nhóm, với bộ râu bạc phơ, khẽ thở dài. "Trần Thị Gia Tộc đã vượt quá giới hạn rồi. Chúng không còn giữ bất kỳ đạo lý nào nữa. Cấu kết với thổ phỉ... đây là hành động mà ngay cả quan lại cũng sẽ không dung thứ."
Lão Hồ, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào ngọn đèn dầu đang lay động. "Không dung thứ thì sao? Quan trường đã thối nát từ lâu rồi. Quyền lực của Trần Thị ở vùng này quá lớn, chúng có thể che giấu mọi thứ. Chúng ta không thể trông chờ vào quan phủ." Ông ta quay sang Lâm Dịch. "Lâm công tử, chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, nhưng cũng phải nghĩ cách để biến nguy thành an. Đây là cơ hội cuối cùng của làng ta."
Lâm Dịch gật đầu. *Gánh nặng trách nhiệm khi phải bảo vệ cả làng khỏi mối đe dọa ngày càng lớn; sự căng thẳng giữa việc duy trì sự bình yên và chuẩn bị cho một cuộc chiến tàn khốc; liệu anh có thể dẫn dắt dân làng vượt qua kiếp nạn này mà không phải hy sinh quá nhiều?* Những câu hỏi đó vang vọng trong đầu anh, nhưng anh biết mình không có quyền để chùn bước. Anh là hy vọng duy nhất của họ.
"Chúng ta không thể chỉ phòng thủ bị động mãi được." Lâm Dịch bắt đầu nói, giọng nói của anh đầy kiên định, mang theo một sức mạnh kỳ lạ, khiến mọi người đều phải lắng nghe. "Trần Thị sẽ không buông tha cho chúng ta cho đến khi chúng đạt được mục đích. Việc chúng liên kết với thổ phỉ cho thấy chúng đã không còn ngần ngại dùng đến những thủ đoạn tàn độc nhất. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn, có thể là sự kiện ở Chương 100, như những gì ta đã dự đoán." Anh không giải thích về "Chương 100", nhưng ánh mắt kiên định của anh khiến mọi người tin rằng anh đã có những tính toán riêng.
"Ta đã suy nghĩ về một vài phương án." Lâm Dịch tiếp tục. "Đầu tiên, chúng ta phải tiếp tục củng cố phòng thủ, không chỉ là cạm bẫy mà còn là hệ thống cảnh báo sớm. Giáo đầu Trương, ngươi và Đại Trụ hãy phân công người đi tuần tra cả ngày lẫn đêm, tăng cường các chốt gác bí mật. Nhị Cẩu sẽ tiếp tục theo dõi động tĩnh của Trần Thị và đám thổ phỉ. Mọi mảnh thông tin đều quan trọng."
"Thứ hai, chúng ta cần vũ khí. Không chỉ là cung tên, giáo mác tự chế. Ta cần các ngươi nghĩ cách tìm kiếm thêm sắt thép, gỗ tốt, để chúng ta có thể rèn đúc thêm vũ khí, áo giáp đơn giản. Chúng ta không thể chiến đấu tay không được."
"Thứ ba, chúng ta cần tìm kiếm đồng minh." Lâm Dịch nhìn Lão Hồ. "Lão Hồ, ngươi có mối quan hệ rộng. Ngươi có biết ai có thể giúp đỡ chúng ta trong tình thế này không? Có thế lực nào khác ở vùng này cũng căm ghét Trần Thị Gia Tộc, hoặc bị chúng chèn ép, và sẵn lòng hợp tác với chúng ta không?"
Lão Hồ trầm ngâm một lát, rồi khẽ gật đầu. "Ta sẽ thử. Nhưng e rằng, trong vùng này, thế lực của Trần Thị quá lớn. Người dám đối đầu với chúng không nhiều."
Lâm Dịch gật đầu. "Ta biết. Nhưng chúng ta phải thử. Không thể bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Và cuối cùng..." Anh ngừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong căn phòng, ánh lên sự quyết đoán. "Chúng ta không thể chỉ phòng thủ. Chúng ta phải có kế hoạch phản công. Chúng ta phải biến nguy thành an. Không chỉ là bảo vệ làng, mà còn là... bảo vệ tương lai của chúng ta."
Cả nhóm nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không chỉ có sự lo lắng mà còn là niềm tin mãnh liệt, một niềm tin vào khả năng của người đàn ông trẻ tuổi này. *Lời nói của Lão Hồ về 'trận chiến định đoạt số phận của làng' nhấn mạnh tầm quan trọng của cuộc đối đầu sắp tới.* Họ biết, đây là một cuộc chiến không thể lùi bước, một cuộc chiến sinh tử. Và họ sẽ chiến đấu đến cùng, dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch.
"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc." Lâm Dịch khẳng định, giọng nói đầy kiên cường, như một lời thề. Anh nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo số phận của làng Sơn Cước. Anh biết, con đường phía trước còn rất chông gai, đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng anh không đơn độc. Anh có gia đình, có những người dân làng kiên cường tin tưởng anh. Và chừng nào họ còn niềm tin, chừng đó anh còn phải chiến đấu.
Đêm dần trôi về khuya, mang theo hơi lạnh buốt giá. Nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã được nhen nhóm, sẵn sàng bùng cháy trước mọi phong ba bão táp.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.