Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 94: Phục Kích Đêm: Khúc Khải Hoàn Đầu Tiên

Trong đêm tối mịt mờ, khi vạn vật dường như chìm vào giấc ngủ sâu, chòi canh cao nhất của làng Sơn Cước lại là nơi duy nhất còn thức giấc, căng mình chống chọi với cái lạnh thấu xương và sự tĩnh lặng đến rợn người. Gió đêm vi vu thổi qua những khe hở của vách gỗ, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hăng hắc của cây rừng, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu nhưng đầy ám ảnh. Không trăng, không sao, màn đêm như một tấm màn nhung đen kịt bao phủ lấy tất cả, chỉ để lại những bóng hình lờ mờ của những rặng cây xa xa, giống như những con quái vật đang rình rập.

Lâm Dịch đứng tựa vào cột gỗ thô ráp, đôi mắt sâu thẳm quét qua màn đêm như chim ưng dò xét con mồi. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bóng tối, nhưng khí chất toát ra lại kiên định đến lạ thường. Anh mặc một bộ y phục vá víu, nhưng bên trong áo, tay anh vẫn nắm chặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách, như một người bạn đồng hành thầm lặng, một nguồn sức mạnh vô hình trong thời khắc sinh tử. Trái tim anh đập đều, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ, mỗi nhịp đập như một lời nhắc nhở về gánh nặng trách nhiệm đang đè lên đôi vai mình. Anh biết, đây là thời khắc quyết định. Sau những ngày ròng rã chuẩn bị, sau cuộc đối đầu căng thẳng với âm mưu mua chuộc của Trần Thị Gia Tộc, anh biết chúng sẽ không ngồi yên. Chúng sẽ đến, và đêm nay, rất có thể là đêm chúng ra tay.

Bên cạnh anh, Trần Nhị Cẩu rụt rè co mình lại, hai tay ôm chặt lấy thân thể. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày của cậu giờ đây trắng bệch, đôi mắt lấm lét đảo quanh, cố gắng xuyên thủng màn đêm dày đặc. Hơi thở của Nhị Cẩu gấp gáp hơn bình thường, và Lâm Dịch có thể cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ vai cậu. Nhị Cẩu đã không ngủ suốt mấy đêm liền, cùng anh và những người khác canh gác, củng cố phòng tuyến. Sự sợ hãi là điều tất yếu, nhất là khi phải đối mặt với những điều chưa biết, với một thế lực mạnh hơn gấp bội.

"Thế nào, Nhị Cẩu?" Lâm Dịch khẽ hỏi, giọng nói trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió, gần như không nghe thấy. "Có gì bất thường không?"

Nhị Cẩu giật mình, rụt cổ lại một chút. "Không... không có gì, Đại ca. Chỉ là... gió hơi lạnh." Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi run rẩy đã phản bội sự dũng cảm giả tạo đó. "Với lại... Hình như có tiếng gì đó... trong rừng." Cậu chỉ tay về phía Rừng Trúc Thanh Tịnh, nơi bóng đêm dường như đặc quánh hơn.

Lâm Dịch nheo mắt nhìn theo hướng tay Nhị Cẩu. Anh không nghe thấy gì ngoài tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá cây xào xạc quen thuộc. Nhưng anh không gạt bỏ lời của Nhị Cẩu. Đôi khi, sự nhạy cảm bản năng của những người sinh ra và lớn lên trong rừng lại chính xác hơn bất kỳ sự quan sát có ý thức nào. *Cảm giác luôn là thứ đến trước lý trí,* anh thầm nghĩ. *Nhất là khi sinh tồn bị đe dọa.*

"Tiếng gì?" Lâm Dịch hỏi lại, không rời mắt khỏi cánh rừng. "Ngươi nghe rõ không?"

Nhị Cẩu lắc đầu. "Không rõ lắm, Đại ca. Chỉ là... nó khác với tiếng rừng ban đêm bình thường. Giống như... tiếng bước chân, nhưng rất nhẹ. Hoặc là tiếng cành cây gãy vụn."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực. Anh ra hiệu cho Nhị Cẩu. "Ngươi xuống dưới, kiểm tra lại hệ thống báo động. Đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng. Và thông báo cho Giáo đầu Trương và Đại Trụ giữ vững vị trí." Anh tin tưởng vào sự chuẩn bị của mình, vào những cái bẫy đã được bố trí khéo léo, vào những hàng rào chắc chắn mà dân làng đã đổ mồ hôi công sức dựng lên. Nhưng anh cũng biết, kẻ thù sẽ không chỉ đơn thuần là những tên cướp vô tổ chức. Trần Thị Gia Tộc có lính đánh thuê, chúng có kinh nghiệm, và chúng sẽ tàn nhẫn hơn.

Nhị Cẩu gật đầu, đôi chân vẫn còn hơi run nhưng đã nhanh chóng leo xuống thang. Trước khi biến mất vào bóng tối, cậu quay lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ sự tin tưởng xen lẫn lo lắng. "Đại ca... Đại ca nhớ cẩn thận."

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh lại chìm vào suy nghĩ. *Niềm tin và sự đoàn kết của dân làng Sơn Cước, mặc dù đã được củng cố, vẫn sẽ là một điểm yếu mà Trần Thị sẽ tiếp tục khai thác.* Anh biết rõ điều đó. Dù họ đã đoàn kết, nhưng họ vẫn là những nông dân chất phác, chưa từng trải qua chiến trận. Những lời nói hùng hồn của anh ở chương trước có thể vực dậy tinh thần của họ, nhưng không thể biến họ thành những chiến binh chỉ sau một đêm. Huấn luyện của Giáo đầu Trương dù gắt gao đến đâu cũng chỉ là bước đầu. *Kinh nghiệm thực chiến mới là thứ tôi luyện con người.*

Anh nhớ lại những lời của Giáo đầu Trương, đôi mắt ông ta ánh lên sự lo lắng khi nhìn những thanh niên làng còn quá non nớt. "Bọn nhóc đã làm tốt hơn ta nghĩ. Nhưng kinh nghiệm thực chiến vẫn còn thiếu." Đó là một sự thật phũ phàng. Họ có thể dũng cảm, có thể đoàn kết, nhưng đối mặt với lưỡi kiếm thực sự, với cái chết cận kề, liệu họ có giữ vững được tinh thần? Liệu những cái bẫy, những hàng rào này có đủ sức ngăn cản sự tàn bạo của lũ lính đánh thuê?

Lâm Dịch hít thêm một hơi gió lạnh. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt, mà còn thấm vào tận xương tủy, nhắc nhở anh về sự khắc nghiệt của thế giới này. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh đã học được bài học đó từ lâu. Để tồn tại, anh không thể trông chờ vào điều gì ngoài chính bản thân mình và những người anh đã đặt niềm tin. Anh nhìn về phía xa, nơi những ánh lửa trại của Trần Thị Gia Tộc vẫn thấp thoáng, như những con mắt quỷ dữ đang nhìn chằm chằm vào ngôi làng nhỏ bé này. Chúng có lẽ đang chờ đợi, chờ đợi thời khắc thích hợp để ra tay. Hoặc có lẽ, chúng đã ra tay rồi, và những gì Nhị Cẩu nghe thấy không phải là ảo giác.

Anh đặt tay lên cán dao găm giắt ở thắt lưng, cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền qua da thịt. Anh không phải là một chiến binh, nhưng anh sẽ chiến đấu. Anh không có sức mạnh siêu phàm, nhưng anh có tri thức. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Anh đã dùng nó để xây dựng làng, để tổ chức dân làng, để bố trí phòng thủ. Và đêm nay, anh sẽ dùng nó để bảo vệ họ. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại toàn bộ sơ đồ phòng thủ, từng vị trí, từng cái bẫy, từng con đường mòn. Anh tự hỏi, nếu mình là kẻ địch, mình sẽ tấn công từ đâu? Anh đã lường trước mọi khả năng, nhưng anh biết, chiến trường luôn có những bất ngờ.

Đột nhiên, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên từ phía tây bắc, nơi Rừng Trúc Thanh Tịnh tiếp giáp với cánh đồng. Tiếng động tuy nhỏ, nhưng trong màn đêm tĩnh mịch, nó như tiếng sét đánh ngang tai. Ngay sau đó, là một tiếng la thất thanh, rồi một loạt tiếng chửi rủa vang lên.

*Đến rồi!*

Lâm Dịch mở bừng mắt, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. Anh nhanh chóng rút ra một chiếc còi nhỏ, đặt lên môi, thổi một tiếng dài, vang vọng khắp làng. Tiếng còi xé tan sự tĩnh mịch của màn đêm, là tín hiệu báo động đã được thống nhất từ trước. Ngay lập tức, từ các chòi canh khác, những tiếng còi đáp lại, liên tục, dồn dập.

Cảnh giới của anh đã được nâng lên mức cao nhất. Anh đưa tay ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu - người có lẽ vẫn đang ở dưới chân chòi canh - truyền lệnh xuống cho các đội phòng thủ. *Đây không phải là một cuộc tấn công thăm dò thông thường. Chúng đã quyết định ra tay thật sự.* Anh cảm nhận được điều đó qua sự hung hãn trong tiếng chửi rủa vọng lại. Cuộc chiến, đã thực sự bắt đầu.

Tiếng còi báo động vừa dứt, một tiếng la hét dữ dội vang lên từ phía Rừng Trúc Thanh Tịnh, cắt ngang màn đêm tĩnh mịch. "Giết! Xông lên! Tiêu diệt lũ dân làng khốn kiếp!" Hàng loạt bóng đen lao ra khỏi tán rừng dày đặc, như những con thú đói khát, hung hãn và tàn nhẫn. Đó là một nhóm lính đánh thuê, trang phục hỗn tạp, vũ khí thô sơ nhưng trông có vẻ thiện chiến hơn dân làng rất nhiều. Chúng không ngờ rằng, ngay khi vừa đặt chân ra khỏi bìa rừng, đã vấp phải một lớp cạm bẫy đầu tiên.

"Á!" Một tên lính hét lên đau đớn khi chân hắn giẫm phải một cái chông tre sắc nhọn, ghim sâu vào da thịt. Hắn ngã vật xuống, máu tươi nhanh chóng thấm ướt mặt đất. Đồng bọn phía sau chưa kịp phản ứng, lại có thêm vài tên nữa vướng vào những sợi dây chằng giăng ngang tầm mắt, té ngửa ra sau, tạo nên một sự hỗn loạn nhỏ ngay từ phút ban đầu. Mùi máu tươi tanh nồng nhanh chóng lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của đêm, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi sợ hãi.

Từ trên chòi canh, Lâm Dịch quan sát toàn bộ diễn biến với ánh mắt lạnh lùng. Anh cầm một chiếc cờ hiệu nhỏ màu trắng, phất mạnh xuống phía dưới theo một nhịp điệu đã được tập luyện. Đó là tín hiệu cho đội cung thủ của Giáo đầu Trương ở vị trí số một. Ngay lập tức, một loạt tiếng "vù vù" xé gió, hàng chục mũi tên tre được tẩm độc mỏng, thô sơ nhưng hiểm độc, bay ra từ phía các ụ đất ẩn nấp, găm vào đám lính đánh thuê đang hoảng loạn. Mặc dù không gây chết người ngay lập tức, nhưng những mũi tên này đã làm chậm bước tiến của chúng, gieo rắc thêm sự sợ hãi và làm rối loạn đội hình.

"Tiến lên! Giữ vững trận địa! Đẩy lùi chúng!" Giọng của Giáo đầu Trương vang vọng, trầm hùng và đầy uy lực. Ông ta, với thân hình rắn chắc và vẻ mặt nghiêm nghị, đứng ở tuyến đầu, tay cầm một cây giáo tre lớn, sẵn sàng đối mặt với bất cứ kẻ thù nào. Bên cạnh ông là Vương Đại Trụ, vạm vỡ và chất phác, nhưng lúc này lại tràn đầy dũng khí. Ánh lửa đuốc chập chờn từ phía sau lưng họ hắt lên gương mặt kiên định của đội tự vệ, những người nông dân chân lấm tay bùn nhưng lúc này lại cầm chắc vũ khí trong tay, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Vì làng, vì gia đình!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng nhưng không mất đi sự mãnh liệt. Hắn là người đầu tiên xông lên, cây giáo tre của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén, nhằm thẳng vào những tên lính đánh thuê đang cố gắng vượt qua hàng rào chông. Tiếng vũ khí va chạm "cạch, loảng xoảng" vang lên liên hồi, tiếng kim loại chạm vào gỗ, tiếng đá va vào áo giáp thô sơ, tạo nên một bản hòa tấu hỗn loạn và chết chóc.

Lâm Dịch tiếp tục chỉ huy từ xa, đôi mắt anh không ngừng quét qua chiến trường. Anh không chỉ nhìn vào kẻ địch, mà còn nhìn vào dân làng của mình. Anh quan sát cách họ phản ứng, cách họ di chuyển, cách họ hợp tác. Anh thấy sự sợ hãi trong ánh mắt của một vài thanh niên trẻ, nhưng anh cũng thấy sự kiên định của những người lớn tuổi, những người đã thề sẽ bảo vệ ngôi làng này bằng mọi giá. Anh thấy những gì Giáo đầu Trương đã huấn luyện họ đang phát huy tác dụng. Dù còn non nớt, nhưng họ đã biết cách giữ đội hình, biết cách lợi dụng địa hình và những công sự đã được xây dựng.

Tiếng còi của Lâm Dịch lại vang lên, lần này là một chuỗi ba tiếng ngắn, ra hiệu cho đội mai phục ở cánh phải. Ngay lập tức, từ một gò đất nhỏ được ngụy trang khéo léo, hàng loạt tảng đá lớn nhỏ được lăn xuống, chặn đứng đường tiến của một nhóm lính đánh thuê đang cố gắng bọc hậu. Những tên lính này không kịp phản ứng, bị đá đè bẹp hoặc bị thương nặng, tiếng kêu đau đớn vang vọng trong màn đêm. Mùi máu tươi trở nên đậm đặc hơn, kích thích bản năng sinh tồn của cả hai bên.

Một tên lính đánh thuê, hung hãn và có vẻ là thủ lĩnh, gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn ta rút ra một thanh đao lớn, chém phăng những sợi dây chằng, rồi lao thẳng về phía Giáo đầu Trương. "Mấy con chuột nhắt này! Dám chống đối Trần Gia! Tao sẽ xé xác chúng mày!" Hắn ta mạnh mẽ, có kinh nghiệm chiến đấu hơn hẳn những người nông dân. Nhưng Giáo đầu Trương không phải là một người dễ đối phó. Ông ta là một người lính đã từng nếm mùi chiến trận, và kinh nghiệm của ông ta đã được tôi luyện qua thời gian.

"Hừ! Lũ chó săn của Trần Gia!" Giáo đầu Trương khinh bỉ. Ông ta đỡ lấy nhát chém của tên thủ lĩnh bằng cây giáo tre, thân thể tuy không còn trẻ nhưng vẫn nhanh nhẹn tránh né, sau đó phản công bằng một cú đâm hiểm hóc vào sườn đối thủ. Tên thủ lĩnh kêu lên một tiếng, lùi lại, nhìn Giáo đầu Trương với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tức giận. Hắn không ngờ rằng, trong cái làng nhỏ bé này lại có một kẻ khó nhằn đến vậy.

Cuộc giao tranh diễn ra ác liệt. Tiếng vũ khí va chạm "loảng xoảng", tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng đá rơi, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh chiến trường đầy bạo lực và khốc liệt. Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt anh không chớp, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Anh biết, đội tự vệ của mình đang chiến đấu dũng cảm, nhưng họ không phải là những cỗ máy. Sự mệt mỏi, sự sợ hãi sẽ dần bào mòn ý chí của họ. Anh cần phải kết thúc trận chiến này thật nhanh, trước khi kẻ địch có thể tập hợp lại hoặc tìm ra điểm yếu.

Anh lại thổi một tiếng còi dài, lần này là tín hiệu cho một cuộc tấn công tổng lực. Đội tự vệ của Vương Đại Trụ, vốn đang giữ vững phòng tuyến, bất ngờ xông lên, cùng với các đội ẩn nấp khác, tạo thành một gọng kìm. Họ ném đá, dùng giáo tre đâm, dùng cung tên bắn, tận dụng mọi lợi thế địa hình và số lượng. Những tên lính đánh thuê, vốn đã bị suy yếu tinh thần bởi các cạm bẫy và những mũi tên tẩm độc, giờ đây đối mặt với sự phản công dữ dội của dân làng, bắt đầu hoảng loạn. Chúng không ngờ rằng, những người nông dân này lại có thể chiến đấu kiên cường đến vậy.

Một tên lính đánh thuê bị mắc kẹt trong một cái hố sâu, cố gắng vùng vẫy thoát ra. Một tên khác bị thương ở chân, lê lết trên mặt đất, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Tiếng rên rỉ, tiếng kêu cứu bắt đầu vang lên từ phía kẻ địch. Chúng bắt đầu bỏ chạy, không còn giữ được sự kiêu ngạo ban đầu. Tiếng hò reo chiến thắng của dân làng bắt đầu át đi tiếng kêu la của kẻ thù. Mùi khói từ những ngọn đuốc, mùi máu và mùi sợ hãi vẫn còn nồng nặc trong không khí, nhưng giờ đây, một mùi hương khác bắt đầu lan tỏa – mùi của hy vọng và chiến thắng.

Trong khi trận chiến ác liệt đang diễn ra ở ngoại vi làng, tại trung tâm Thôn Làng Sơn Cước, bầu không khí lại đặc quánh sự lo âu và căng thẳng. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng kêu đau đớn từ xa vọng lại, nghe như những âm thanh ma quái trong màn đêm đen kịt, xuyên qua lớp tường đất và vách gỗ, len lỏi vào từng ngóc ngách của những căn nhà nhỏ bé. Mỗi tiếng động mạnh như một nhát dao cứa vào trái tim của những người đang trú ẩn.

Trong căn nhà của Lâm Dịch, Lâm mẫu ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt vào lòng, đôi mắt bà đỏ hoe và sưng húp vì lo lắng, nhưng không có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Bà đã khóc cạn nước mắt từ nhiều ngày nay, khi nghe tin Trần Thị Gia Tộc sắp tấn công. Giờ đây, tiếng chiến trận vang vọng đã khiến mọi cảm xúc dường như đông cứng lại, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng. Bà siết chặt con gái, cảm nhận hơi ấm bé bỏng của Tiểu Nguyệt, như một lời cầu nguyện thầm lặng cho sự bình an của cả gia đình, đặc biệt là Lâm Dịch, người đang ở tuyến đầu.

"Dịch nhi... con phải bình an trở về..." Lâm mẫu thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng. Bà không dám nói to, sợ rằng sẽ khiến Tiểu Nguyệt sợ hãi hơn, hay làm lung lay ý chí của những người xung quanh. Bà nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lâm Dịch đứng một mình trên chòi canh cao nhất, đối mặt với hiểm nguy. Bà chỉ là một người phụ nữ lam lũ, cả đời quanh quẩn với ruộng đồng và bếp núc, chưa từng đối mặt với bất cứ điều gì kinh hoàng như thế này. Nhưng vì con cái, vì gia đình, bà phải kiên cường.

Lâm phụ ngồi bên cạnh, gương mặt khắc khổ của ông hằn rõ vẻ lo âu. Đôi tay thô ráp của ông siết chặt lại, gân guốc nổi lên, như thể ông đang cố gắng bóp nát nỗi sợ hãi trong lòng mình. Ông quay sang nhìn Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt, ánh mắt hiền lành thường ngày giờ đây lại ánh lên sự quyết tâm. Ông biết, nhiệm vụ của ông là bảo vệ họ, bảo vệ mái nhà này.

"Đừng sợ, mẹ nó," Lâm phụ cố gắng trấn an, giọng ông cũng khàn đi, nhưng vẫn giữ được sự vững vàng. "Thằng Dịch nó có bản lĩnh. Nó đã chuẩn bị rất kỹ rồi. Trời phù hộ cho làng ta..." Ông nói, nhưng chính ông cũng không biết những lời đó có trấn an được chính mình hay không. Ông liên tục kiểm tra các chốt cửa, đảm bảo không có kẻ nào có thể đột nhập vào nhà. Mỗi tiếng động lạ từ bên ngoài đều khiến ông giật mình, vội vàng nhìn ra cửa sổ nhỏ.

Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ đây tái nhợt vì sợ hãi. Đôi mắt to tròn của em mở lớn, nhìn chằm chằm vào mẹ, rồi lại nhìn ra cửa sổ, như thể có thể nhìn thấy những gì đang diễn ra bên ngoài. Em không hiểu hết sự nguy hiểm, nhưng em cảm nhận được nỗi sợ hãi của người lớn, và điều đó khiến em run rẩy. Em rúc sâu vào lòng mẹ, bám chặt lấy vạt áo bà, không dám cất tiếng khóc. Em nhớ lời anh trai đã dặn: "Khi nghe tiếng còi, con phải ở yên trong nhà, không được ra ngoài. Phải tin tưởng anh, anh sẽ bảo vệ con."

Trong những căn nhà khác, dân làng cũng đang trong tình trạng tương tự. Có tiếng khóc thút thít của trẻ con bị dỗ nín vội vã, tiếng cầu nguyện thì thầm của những người già, tiếng bước chân vội vã của những người đàn ông đang kiểm tra lại các chốt cửa, các hàng rào tạm bợ bên trong nhà. Mùi khói từ bếp lửa đã tắt ngấm, mùi sợ hãi của con người, và cả mùi mồ hôi lạnh lẽo của sự chờ đợi, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Một lão già, tóc bạc phơ, tay run run cầm chuỗi hạt, liên tục niệm Phật, cầu mong cho tai qua nạn khỏi. Một người phụ nữ trẻ tuổi, ôm con nhỏ vào lòng, đôi mắt cô dán chặt vào chồng mình, người đang đứng canh gác ở cửa ra vào, tay cầm một cây gậy gỗ. Nỗi sợ hãi là một thứ cảm xúc lan truyền, nhưng niềm tin cũng vậy. Và đêm nay, niềm tin vào Lâm Dịch, vào sự đoàn kết của làng, là sợi dây mỏng manh nhưng kiên cường níu giữ họ lại.

Lâm phụ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Ông nhớ lại những lời của Lâm Dịch trong cuộc họp cuối cùng. "Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ làng Sơn Cước này, bảo vệ gia đình chúng ta, bảo vệ cuộc sống mà chúng ta đã vất vả tạo dựng." Ông tin tưởng vào con trai mình. Ông chưa bao giờ thấy Lâm Dịch quyết đoán và thông minh đến vậy. Kể từ khi thằng bé "lớn lên" sau trận ốm thập tử nhất sinh, nó đã thay đổi hoàn toàn, trở thành trụ cột vững chắc của gia đình và giờ là của cả làng.

Đột nhiên, tiếng chiến trận bên ngoài có vẻ yếu dần. Tiếng la hét của lính đánh thuê thưa thớt hơn, thay vào đó là tiếng hò reo chiến thắng của đội tự vệ, mặc dù vẫn còn lẫn tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương. Lâm phụ vội vàng ghé mắt nhìn qua khe cửa. Ông không thể nhìn thấy gì rõ ràng trong màn đêm, nhưng ông cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

Lâm mẫu cũng nhận ra điều đó. Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng. "Tiếng ồn... nó nhỏ dần rồi, phải không ông?"

Lâm phụ gật đầu, môi ông khẽ nhếch lên thành một nụ cười yếu ớt. "Có lẽ... có lẽ chúng ta đã đẩy lùi được chúng." Một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa khắp căn nhà, nhưng vẫn còn đó sự căng thẳng, sự chờ đợi một tín hiệu xác nhận. Dù tiếng ồn đã giảm, nhưng nỗi sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Họ biết, đây có thể chỉ là một hiệp đấu, và cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước. Nhưng ít nhất, cho đến giờ phút này, họ đã sống sót.

Khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu ló rạng ở phía chân trời, xua đi màn đêm đen đặc và lớp sương mù dày đặc bao phủ ngoại vi làng Sơn Cước, cảnh tượng trước mắt Lâm Dịch là một bức tranh hỗn độn của chiến trường. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi khói từ những ngọn đuốc cháy dở, tạo nên một cảm giác vừa kinh tởm vừa lạnh lẽo. Trên mặt đất, rải rác là những xác chết của lính đánh thuê, nằm bất động với ánh mắt trợn trừng nhìn lên bầu trời xám xịt. Một vài kẻ khác thì đang rên rỉ đau đớn, quằn quại trong vũng máu của chính mình, cố gắng níu kéo sự sống.

Lâm Dịch từ từ bước xuống từ chòi canh, cảm giác mệt mỏi và căng thẳng vẫn còn bủa vây anh, nhưng trong ánh mắt anh lại ánh lên sự quyết đoán và một chút nhẹ nhõm. Anh đến bên cạnh Vương Đại Trụ, người đang thở dốc, tay vẫn nắm chặt cây giáo tre nhuốm máu. Gương mặt vạm vỡ của Đại Trụ lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt hắn lại tràn đầy tự hào.

"Đại Trụ, ngươi có sao không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm thấp.

Vương Đại Trụ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Ta không sao, Lâm công tử. Chỉ là... hơi mệt thôi. Bọn chúng... bọn chúng đã bị đánh cho tan tác rồi." Hắn nhìn về phía những xác chết ngổn ngang, trong lòng vẫn còn vương vấn sự căm phẫn.

Giáo đầu Trương, với vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày, đang kiểm tra tình hình thương vong của đội tự vệ. "Chúng ta có ba người bị thương nhẹ, một người bị thương nặng ở vai. Kẻ địch... có vẻ như chúng đã bỏ lại gần hai mươi tên, cả chết lẫn bị thương." Ông ta nói, giọng pha chút tự hào nhưng cũng đầy cảnh giác. "Bọn nhóc đã làm tốt hơn ta nghĩ. Nhưng kinh nghiệm thực chiến vẫn còn thiếu. Nhiều người vẫn còn hoảng loạn khi đối mặt với kiếm thật, giáo thật."

Lâm Dịch gật đầu. "Chúng ta đã đẩy lùi được chúng. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu, Giáo đầu. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng từ bỏ." Anh nhìn về phía xa, nơi ánh bình minh đang dần chiếu rọi, xua tan bóng đêm, nhưng không thể xua tan những mối lo trong lòng anh. *Sự thành công ban đầu của làng sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc coi Lâm Dịch và làng Sơn Cước là một mối đe dọa lớn hơn, dẫn đến sự leo thang căng thẳng.* Anh biết rõ điều đó.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò và đôi mắt tinh anh, cũng bước đến. Ông ta nhìn khắp chiến trường, khẽ thở dài. "Lâm công tử đã tiên liệu như thần. Mọi cái bẫy, mọi vị trí đều phát huy tác dụng. Nếu không nhờ công tử, e rằng làng ta đã không thể chống đỡ nổi đêm nay." Lão Hồ nói, giọng đầy kính phục. "Nhưng Trần Thị Gia Tộc sẽ không để yên. Lần này chúng đã nếm mùi thất bại, lần sau chúng sẽ còn tàn nhẫn hơn."

Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh ra lệnh cho đội tự vệ. "Vương Đại Trụ, tập hợp những người còn khỏe mạnh, thu dọn chiến trường. Kiểm tra kỹ lưỡng, đừng để sót bất cứ thứ gì có giá trị. Giáo đầu Trương, ngươi hãy chăm sóc những người bị thương. Và hãy xem xét những kẻ bị thương của địch. Nếu chúng còn sống, hãy cố gắng cứu chữa để lấy thông tin. Chúng ta cần biết thêm về Trần Thị Gia Tộc."

Anh biết, việc chữa trị cho kẻ thù là một việc làm khó chấp nhận đối với nhiều người dân làng, nhưng anh cần thông tin. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong cuộc chiến này, mọi mảnh thông tin đều có giá trị. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.*

Trần Nhị Cẩu, mặt mày lem luốc, chạy đến bên Lâm Dịch. "Đại ca! Chúng ta thắng rồi! Chúng ta đã đánh bại lũ chó săn của Trần Gia!" Cậu ta reo lên, giọng nói đầy phấn khích, nhưng đôi mắt vẫn còn vương vấn sự sợ hãi.

Lâm Dịch đặt tay lên vai Nhị Cẩu, khẽ vỗ nhẹ. "Đúng vậy, Nhị Cẩu. Chúng ta đã thắng một trận. Nhưng cuộc chiến vẫn còn dài." Anh nhìn những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy tự hào của dân làng đang dần tập trung lại. Họ đã chứng minh được sự kiên cường và lòng dũng cảm của mình. Họ đã vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu và cùng nhau chiến đấu.

Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt cũng đã ra khỏi nhà, bước đến bên Lâm Dịch. Lâm mẫu ôm chầm lấy anh, nước mắt cuối cùng cũng trào ra. "Con trai ta... con đã làm được rồi!" Bà nói trong tiếng nức nở, vừa mừng rỡ vừa đau lòng.

Lâm phụ vỗ vai anh, ánh mắt đầy tự hào. "Con đã lớn thật rồi, Dịch nhi."

Lâm Tiểu Nguyệt, với đôi mắt to tròn, nhìn anh trai như một vị anh hùng. "Anh Dịch thật giỏi!"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trong những ngày qua. Anh cảm nhận được hơi ấm của gia đình, cảm nhận được sự tin yêu của những người dân làng. Đó chính là động lực lớn nhất của anh. *Thương vong dù nhỏ trong trận chiến này sẽ nhắc nhở Lâm Dịch về sự cần thiết của việc củng cố lực lượng và tìm kiếm các giải pháp lâu dài hơn, không chỉ là phòng thủ.* Anh biết, đây không thể chỉ là một cuộc chiến phòng thủ thụ động. Anh cần phải có những bước đi táo bạo hơn, cần phải nghĩ xa hơn.

Anh quay lại nhìn về phía cánh rừng, nơi những kẻ địch còn sống sót đã tháo chạy vào màn sương mù dày đặc. Anh biết, chúng sẽ trở lại. Và lần sau, chúng sẽ không đến một mình. Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ ý định của chúng. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Nhưng ít nhất, đêm nay, làng Sơn Cước đã đứng vững. Và đó là một chiến thắng, một khúc khải hoàn đầu tiên trong cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt này. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ khung cảnh chiến trường tàn khốc. Trên ngực, cuốn Cẩm Nang Kế Sách vẫn nằm yên, như một lời hứa hẹn cho những trận chiến sắp tới.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free