Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 100: Sắc Lệnh Ác Nghiệt: Thôn Làng Trong Biển Lửa

Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người la hét từ xa vọng lại đã xé toang màn đêm tĩnh mịch của Thôn Làng Sơn Cước, kéo Lâm Dịch khỏi những suy tư nặng trĩu. Trái tim anh thắt lại, một dự cảm chẳng lành ập đến, nhưng anh vẫn cố trấn an cha mẹ và Tiểu Nguyệt bằng một nụ cười gượng gạo. Chưa kịp nói thêm lời nào, Vương Đại Trụ đã lao vào, khuôn mặt đầy mồ hôi và bụi bặm, giọng hổn hển báo tin: “Lâm Dịch! Nhị Cẩu đã về! Cậu ấy có tin tức khẩn cấp!”

Lâm Dịch không chần chừ, vội vã chạy ra ngoài, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh biết, những gì Nhị Cẩu mang về sẽ quyết định vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước, sẽ là mảnh ghép cuối cùng cho bức tranh hỗn loạn này. Anh không ngờ, thời khắc quyết định lại đến nhanh đến vậy.

***

Sáng sớm, ngay sau đêm dài căng thẳng, một khoảng trống nhỏ nằm sâu trong Rừng Trúc Thanh Tịnh trở thành nơi họp kín của nhóm cốt cán. Ánh sáng lờ mờ, yếu ớt xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán tre dày đặc, tạo nên những vệt sáng vàng nhạt nhảy múa trên nền đất ẩm. Không khí nơi đây mang một mùi tre tươi, mùi đất ẩm đặc trưng sau sương đêm, trong lành và tĩnh lặng đến lạ, đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng như dây đàn đang bao trùm những con người nơi đây. Tiếng lá tre xào xạc trong gió nhẹ, tiếng chim hót líu lo đâu đó vọng lại, chỉ càng làm nổi bật vẻ mặt căng thẳng, trầm tư của Lâm Dịch và những người xung quanh.

Lâm Dịch trải mảnh da Trần Nhị Cẩu mang về lên nền đất. Những nét vẽ nguệch ngoạc, những con số ước chừng và đặc biệt là hình vẽ cờ hiệu Bang Hắc Sa, tất cả đều được anh chăm chú phân tích. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng chi tiết, như thể đang cố gắng thấu hiểu từng mạch đập của kẻ thù. Trần Nhị Cẩu, dù đã thấm mệt sau một đêm dài trinh sát đầy hiểm nguy, vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh.

“Binh lực Trần Thị, cộng thêm Bang Hắc Sa,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng trầm thấp, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, “tổng cộng khoảng… một trăm người. Vũ khí tương đối tốt, có cả cung nỏ.” Anh ngừng lại một chút, ngón tay lướt trên mảnh da, nhấn mạnh vào hình ảnh lá cờ đen tuyền với rắn hổ mang. “Mục tiêu của chúng, không chỉ là uy hiếp, mà là chiếm đoạt. Chúng muốn dứt điểm hoàn toàn Thôn Làng Sơn Cước này.”

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, trầm tĩnh gật đầu. “Chúng đã không còn kiên nhẫn. Sự xuất hiện của Ngự Sử có lẽ đã khiến chúng muốn ‘dứt điểm’ mọi chuyện trước khi bị phanh phui. Chúng muốn tạo ra một sự đã rồi, để Ngự Sử dù có đến cũng không còn gì để điều tra.” Giọng ông mang một vẻ chua xót khó tả, như thấu hiểu sâu sắc sự mục ruỗng của hệ thống quyền lực này. “Chúng biết rằng một khi bị phanh phui, cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ. Nên thà ra tay trước còn hơn là ngồi chờ chết.”

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ giờ đây run lên vì phẫn nộ, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. “Một trăm người? Chúng ta có bao nhiêu? Dân làng làm sao chống lại? Chúng ta chỉ có những lão già, phụ nữ và trẻ con, cùng vài thanh niên tay không tấc sắt!” Giọng anh đầy tuyệt vọng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, như thể chỉ cần Lâm Dịch ra lệnh, anh sẽ không ngần ngại xông vào biển lửa.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh và kiên định quét qua từng người một. “Chúng ta không đánh trực diện. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không có nghĩa là chúng ta phải cúi đầu chấp nhận số phận. Chúng ta có mưu kế, và chúng ta có bằng chứng.” Anh đặt bàn tay lên mảnh da, ngón tay miết nhẹ lên những nét vẽ của Nhị Cẩu. “Trọng tâm là câu chuyện về Ngự Sử và việc biển thủ quân phí. Chúng ta cần một màn kịch lớn để phanh phui chúng trước mắt quan trên.”

Anh nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, người thanh niên trẻ tuổi vẫn còn đó sự mệt mỏi nhưng ánh mắt rực cháy. “Nhị Cẩu, thông tin này của cậu là vô giá. Nó xác nhận tất cả những gì chúng ta đã dự đoán. Và nó cũng cho chúng ta biết, chúng ta không còn nhiều thời gian.”

Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, giọng đầy quyết tâm: “Đại ca cứ ra lệnh, Nhị Cẩu này thề sống chết theo đại ca! Cả đám huynh đệ trong đội trinh sát cũng đều nói vậy!”

Trưởng thôn Lão Vương, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ lo âu. “Nhưng Lâm Dịch à, nếu chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ chọc giận Trần Thị. Chúng ta sẽ đối mặt trực tiếp với chúng. Làng chúng ta… liệu có gánh nổi không?” Giọng ông run rẩy, nhưng vẫn có sự tin tưởng tiềm ẩn vào người thiếu niên trẻ tuổi trước mặt.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tre mát lạnh tràn vào phổi, giúp anh bình tĩnh lại. Anh biết, đây là một canh bạc. Một canh bạc sinh tử. Anh không có thiên phú tu luyện, cũng chẳng có bàn tay vàng nào để xoay chuyển càn khôn. Cái anh có, chỉ là tri thức từ thế giới cũ, khả năng suy luận logic và một ý chí sinh tồn mạnh mẽ. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” anh thầm nghĩ, “nhưng chúng ta có thể tự mình tạo ra công bằng cho mình.”

“Lão Vương, chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Lâm Dịch nói, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết. “Chấp nhận sắc lệnh của Trần Thị, chúng ta cũng sẽ chết, chết dần chết mòn trong sự bóc lột và đói khát. Chống lại chúng, chúng ta có cơ hội sống, sống một cuộc sống mà chúng ta tự lựa chọn. Chúng ta không thể để những thế lực cường quyền này muốn làm gì thì làm. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lần này, chúng ta sẽ dùng tri thức để tự bảo vệ mình.”

Anh vạch ra một vài đường trên nền đất ẩm, phác thảo sơ đồ phòng thủ tạm thời. “Vương Đại Trụ, anh hãy chuẩn bị cho dân làng. Tập hợp tất cả những người khỏe mạnh, hướng dẫn họ cách sử dụng những công cụ đơn giản để phòng thủ. Chúng ta sẽ không giao chiến trực diện, nhưng chúng ta cần tạo ra một thế trận đủ để răn đe, đủ để kéo dài thời gian. Lão Hồ, ông hãy dùng mạng lưới của mình để đảm bảo rằng thông tin về Ngự Sử và bằng chứng của chúng ta sẽ đến tai đúng người, vào đúng thời điểm. Trần Nhị Cẩu, cậu và đội của mình sẽ tiếp tục theo dõi, nhưng không được liều lĩnh. Sự an toàn của các cậu là quan trọng nhất.”

Lâm Dịch ngước nhìn lên những tán tre xanh biếc, rồi quay lại nhìn mọi người, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Hôm nay, chúng sẽ đến. Chúng ta sẽ đón tiếp chúng. Và chúng ta sẽ cho chúng thấy, Thôn Làng Sơn Cước không dễ bị bắt nạt. Chúng ta sẽ dựng lên một ‘vở kịch’ thật lớn, một màn kịch mà không ai ngờ tới, để phanh phui bộ mặt thật của chúng trước ánh sáng công lý. Chúng ta phải bảo vệ gia đình, bảo vệ làng, bằng mọi giá.”

Cảm giác nặng nề vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt của Vương Đại Trụ, Lão Hồ, Trần Nhị Cẩu và cả Trưởng thôn Lão Vương, đã lóe lên một tia hy vọng. Họ biết, Lâm Dịch không nói suông. Anh luôn có một kế hoạch, luôn có một con đường để đi. Và họ, những người dân Sơn Cước chất phác, sẽ đặt niềm tin vào anh. Cuộc chiến, dẫu không có gươm đao khói lửa ngay lập tức, nhưng đã thực sự bắt đầu.

***

Giữa trưa, nắng gắt như thiêu như đốt đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước, khiến không khí trở nên oi bức ngột ngạt. Bụi đất bay mù mịt theo từng cơn gió nóng, quyện vào mùi mồ hôi và sự lo lắng của dân làng. Tại khu vực giếng làng và sân đình, nơi thường ngày là trung tâm sinh hoạt cộng đồng, giờ đây đông nghịt người, nhưng không phải vì lễ hội hay chợ phiên, mà là vì một nỗi sợ hãi bao trùm.

Một đoàn người hùng hổ tiến vào làng, giày xéo lên con đường đất quen thuộc. Dẫn đầu là Lý Quản Sự của Trần Thị Gia Tộc, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường ngày giờ đây biến thành vẻ kiêu ngạo, hống hách. Bên cạnh hắn là Lão Cai, một gã tay sai thô kệch, vẻ mặt hung ác với vết sẹo dài trên trán, tay lăm lăm chiếc roi da. Theo sau họ là một toán lính của Đại Hạ, áo giáp sáng loáng dưới nắng, do Binh trưởng Triệu chỉ huy. Anh ta có dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, vẻ mặt nghiêm nghị, kỷ luật. Tuy nhiên, xen lẫn trong đội hình chỉnh tề ấy, Lâm Dịch dễ dàng nhận ra những kẻ ăn mặc rách rưới, gương mặt hung tợn, xăm trổ đầy mình, tay cầm binh khí thô sơ – những tên thổ phỉ của Bang Hắc Sa, giờ đây khoác lên mình bộ quân phục cẩu thả, giả dạng lính đánh thuê.

Dân làng tụ tập, ánh mắt sợ hãi và căm phẫn đan xen. Họ co rúm lại, nép vào nhau, những tiếng khóc thút thít của trẻ con bị dập tắt bởi cái nhìn đầy đe dọa của Lão Cai. Lâm Dịch đứng ở phía trước đám đông, bên cạnh anh là Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Lâm phụ siết chặt tay, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ lo âu nhưng ánh mắt vẫn hướng về con trai như một điểm tựa. Lâm mẫu ôm chặt Tiểu Nguyệt, nước mắt lưng tròng, đôi vai nhỏ run lên bần bật. Cô bé Tiểu Nguyệt, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ tái mét, bám chặt lấy vạt áo mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt.

Lý Quản Sự bước ra giữa sân đình, hắng giọng, vẻ mặt vênh váo đến cực điểm. Giọng hắn the thé, chói tai, vang vọng khắp cả làng: “Dân đen Sơn Cước nghe đây! Theo lệnh của Trần Gia Tộc, từ nay thuế má sẽ tăng gấp đôi! Ngoài ra, mỗi hộ phải nộp ba phần tư sản lượng thu hoạch, và mỗi tháng phải cung cấp một lao dịch cho mỏ đá của gia tộc. Ai chống đối sẽ bị xử tội chết, cả làng sẽ bị san bằng!” Hắn quét ánh mắt khinh miệt qua đám đông, nhếch mép cười một cách đắc thắng.

Lời tuyên bố của Lý Quản Sự như một gáo nước lạnh tạt vào mặt những người dân làng đang run rẩy. Một làn sóng xì xào, rồi tiếng khóc than bùng lên. “Sao có thể như vậy?! Chúng ta sẽ chết đói mất thôi!” một người phụ nữ run rẩy kêu lên. “Ba phần tư thu hoạch? Vậy chúng ta còn gì để ăn?” một lão nông khác tuyệt vọng hỏi.

Lão Cai lập tức gầm lên, vung chiếc roi da trong tay quất mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng “chát!” khô khốc. “Còn không mau nghe lệnh? Ai dám cãi lời?! Kẻ nào dám hé răng, đừng trách lão gia không khách khí!” Hắn giơ roi lên, ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm vào đám đông, khiến mọi người lùi lại, tiếng khóc than nghẹn lại trong cổ họng.

Lâm mẫu ôm chặt Tiểu Nguyệt hơn nữa, thút thít trong sợ hãi. “Trời ơi, con ơi là con… Chúng ta rồi sẽ sống sao đây?” Bà thì thầm, nước mắt lăn dài trên gò má. Lâm phụ siết chặt tay mình, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng dán chặt vào Lâm Dịch, một cái nhìn không lời nhưng chứa đựng tất cả sự lo lắng, niềm tin và hy vọng của một người cha.

Lâm Dịch, mặc dù đứng giữa vòng xoáy của sự sợ hãi và phẫn nộ, vẫn giữ được vẻ mặt trầm tĩnh. Anh nhìn chằm chằm vào Lý Quản Sự và Lão Cai, rồi liếc nhanh qua Binh trưởng Triệu. Anh đã chuẩn bị cho điều này. Anh biết Trần Thị sẽ làm gì đó tàn bạo, nhưng nghe trực tiếp cái sắc lệnh này vẫn khiến anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Chết đói… hay chết trong công việc khổ sai… không phải là lựa chọn,” anh thầm nghĩ. “Đây là hành vi cướp bóc trắng trợn, không khác gì thổ phỉ. Thậm chí còn tệ hơn, bởi chúng núp dưới danh nghĩa của quan phủ.” Anh cảm thấy lòng mình sục sôi một ngọn lửa phẫn nộ, nhưng anh biết, đây không phải lúc để bộc lộ cảm xúc cá nhân. Anh cần phải là trụ cột, là ánh sáng dẫn đường cho những con người đang tuyệt vọng này.

Binh trưởng Triệu, người chỉ huy toán lính Đại Hạ, đứng yên ở một bên, ánh mắt nghiêm nghị quan sát toàn bộ sự việc. Anh ta không can thiệp, nhưng cũng không thể hiện sự nhiệt tình ủng hộ Lý Quản Sự. Trong lòng anh ta, một dòng suy nghĩ khác đang cuộn trào. “Thật tàn nhẫn… Cái sắc lệnh này… Chẳng khác nào ép dân vào đường cùng.” Anh ta nhận ra sự vô lý và tàn bạo của những điều Lý Quản Sự vừa tuyên bố. Anh ta cũng không thể không để ý đến những kẻ giả dạng lính trong đoàn, những tên thổ phỉ của Bang Hắc Sa mà Lâm Dịch đã nhắc đến. Cái vẻ hung tợn, bộ quân phục cẩu thả không thể che giấu bản chất của chúng. “Lại còn cả đám thổ phỉ này nữa,” anh ta thầm nghĩ, một tia nghi ngờ về Trần Thị Gia Tộc bắt đầu nhen nhóm trong lòng người binh trưởng vốn trọng kỷ luật và phép tắc. Anh ta đã nghe phong thanh về sự thối nát của quan lại địa phương, nhưng chưa bao giờ chứng kiến trực tiếp sự tàn bạo công khai đến thế.

Ánh nắng vẫn tiếp tục thiêu đốt, và mùi bụi đất, mồ hôi cùng nỗi sợ hãi cứ thế bốc lên, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Dân làng như những con cừu non đang bị dồn vào chân tường, tuyệt vọng và bất lực. Nhưng họ vẫn còn một tia hy vọng cuối cùng, một niềm tin thầm lặng đặt vào người thanh niên trẻ tuổi đang đứng ở phía trước, người đã từng nhiều lần giúp họ vượt qua khó khăn. Lâm Dịch cảm nhận được ánh mắt cầu khẩn của cha, cái ôm siết chặt của mẹ và em gái, anh biết, thời điểm để anh hành động đã đến.

***

Trong khoảnh khắc hỗn loạn, khi tiếng khóc than của dân làng hòa lẫn với tiếng quát tháo của Lão Cai, Lâm Dịch bước lên phía trước. Từng bước chân của anh trầm ổn, dứt khoát, cắt ngang qua biển người đang co rúm trong sợ hãi. Ánh nắng gắt gao giữa trưa chiếu thẳng vào khuôn mặt gầy gò của anh, làm nổi bật sự trầm tư, kiên định trong đôi mắt sâu thẳm. Anh đứng đối mặt với Lý Quản Sự và Lão Cai, thân hình có vẻ nhỏ bé hơn nhiều so với đám lính và thổ phỉ hung hãn, nhưng khí thế lại không hề thua kém.

“Dân làng Sơn Cước, hãy bình tĩnh!” Giọng Lâm Dịch không quá lớn, nhưng lại vang vọng một cách lạ thường, rõ ràng và kiên định, như một tiếng sấm giữa bầu trời oi bức. “Đừng sợ hãi! Sắc lệnh này là của Trần Thị, không phải của triều đình Đại Hạ! Chúng ta không thể chấp nhận sự bóc lột vô lý này!”

Lời nói của anh như một luồng gió mát thổi qua đám đông đang hoảng loạn, khiến những tiếng khóc than chợt im bặt. Mọi ánh mắt, từ dân làng đang tuyệt vọng cho đến Lý Quản Sự đang kiêu ngạo, đều đổ dồn vào Lâm Dịch.

Lý Quản Sự trợn tròn mắt, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Hắn chưa từng nghĩ sẽ có kẻ nào dám đứng ra cãi lời hắn, huống chi là một thiếu niên gầy gò như Lâm Dịch. “Ngươi là ai mà dám cãi lời?! Lão Cai, cho hắn một trận! Dám chống đối quan phủ, tội chết không dung!”

Lão Cai lập tức gầm lên, vung roi định xông lên. Nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Anh ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào Lý Quản Sự, rồi lướt qua Binh trưởng Triệu đang đứng bất động ở một bên.

“Quan phủ ư?” Lâm Dịch chất vấn, giọng anh mang một vẻ châm biếm nội tâm. “Kẻ nào dám nhân danh quan phủ để biển thủ quân phí, cấu kết với thổ phỉ Bang Hắc Sa, và lũng đoạn quan trường địa phương?” Lời nói của anh như những mũi tên sắc bén, nhắm thẳng vào tim đen của Trần Thị Gia Tộc. “Chúng ta có bằng chứng!”

Cả sân đình bỗng chốc im lặng như tờ. Dân làng nín thở, không dám chớp mắt. Lý Quản Sự và Lão Cai đứng sững sờ, vẻ mặt tái mét. Sự tự tin và kiêu ngạo của Lý Quản Sự tan biến như băng tuyết gặp nắng. Hắn bắt đầu run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ.

“Ngươi… ngươi nói bậy! Bằng chứng gì?” Lý Quản Sự lắp bắp, cố gắng lấy lại vẻ hung hăng nhưng giọng nói đã run rẩy không kiểm soát. “Ngươi dám vu khống Trần Thị Gia Tộc?!”

Lâm Dịch không thèm để ý đến sự phản bác yếu ớt của hắn. Anh tiếp tục, giọng nói vang vọng và đanh thép, như một lời tuyên án: “Ngự Sử từ kinh đô đang trên đường đến đây để điều tra tất cả những tội ác của Trần Thị Gia Tộc! Các ngươi nghĩ sắc lệnh này sẽ được chấp nhận sao? Hay nó sẽ là bằng chứng cuối cùng để phanh phui bộ mặt thật của các ngươi trước triều đình Đại Hạ?”

Cả dân làng kinh ngạc. “Ngự Sử? Thật sao?” Tiếng xì xào bắt đầu lan ra, không còn là tiếng khóc than tuyệt vọng mà là những âm thanh của sự ngạc nhiên, rồi hy vọng bùng cháy. Niềm tin vào một tia công lý bất ngờ xuất hiện, xua tan đi sự u ám đang bao trùm.

Trong khi đó, phản ứng của Binh trưởng Triệu là điều mà Lâm Dịch đặc biệt chú ý. Nghe thấy từ “Ngự Sử”, ánh mắt nghiêm nghị của Binh trưởng Triệu lập tức thay đổi. Đồng tử anh ta co lại, một tia kinh ngạc thoáng qua, rồi nhanh chóng biến thành vẻ đánh giá sâu sắc. Anh ta nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Lý Quản Sự đang tái mét mặt mày. “Ngự Sử…?” Anh ta lẩm bẩm, một câu hỏi không phải dành cho ai khác mà là cho chính mình, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Sự nghi ngờ về Trần Thị Gia Tộc, vốn đã nhen nhóm, giờ đây bùng lên mạnh mẽ. Một người lính kỷ luật như anh ta hiểu rõ ý nghĩa của việc một Ngự Sử từ kinh đô đích thân xuống điều tra. Đó không phải là chuyện nhỏ.

Lý Quản Sự, với vẻ mặt sợ hãi tột độ, quay sang Lão Cai, ra hiệu bằng ánh mắt đầy hoảng loạn. Hắn biết, nếu tin tức về Ngự Sử là thật, và nếu Lâm Dịch thực sự có bằng chứng, thì Trần Thị Gia Tộc sẽ đối mặt với một cơn bão lớn, đủ sức cuốn phăng tất cả.

“Dân làng Sơn Cước!” Lâm Dịch quay lại, đối mặt với những người dân của mình, ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định và niềm tin. “Chúng ta sẽ không đầu hàng! Chúng ta sẽ không để họ chà đạp lên nhân phẩm và sự sống còn của chúng ta! Hãy tin tưởng ta! Chúng ta sẽ cùng nhau đoàn kết, bảo vệ làng và vạch trần tội ác của Trần Thị!”

Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là một lời kêu gọi, mà là một lời tuyên bố, một lời hứa. Nó như một ngọn lửa nhỏ, thổi bùng lên tinh thần phản kháng trong lòng mỗi người dân Sơn Cước. Mùi mồ hôi và sợ hãi dần nhường chỗ cho mùi bụi đất và một khí thế mới, một sự kiên cường vừa được đánh thức. Những ánh mắt tuyệt vọng giờ đây rực cháy hy vọng, những bàn tay run rẩy giờ đây nắm chặt lại, không còn là sự bất lực mà là sự quyết tâm.

Lâm Dịch biết, anh đã thành công trong việc gieo hạt giống của sự phản kháng. Nhưng anh cũng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Một lời tuyên bố, dù mạnh mẽ đến đâu, liệu có đủ để đối đầu với cường quyền, với một thế lực đã ăn sâu bám rễ như Trần Thị Gia Tộc? Liệu Ngự Sử có thực sự đến kịp, và liệu những bằng chứng mà anh có, dù là sự thật, có đủ sức nặng để lay chuyển một triều đình đã mục ruỗng? Cuộc chiến, giờ đây, không chỉ là sinh tồn, mà còn là cuộc chiến của tri thức, của mưu lược, và của ý chí. Lâm Dịch đã thổi bùng lên ngọn lửa phản kháng trong lòng dân làng, nhưng liệu ngọn lửa ấy có đủ lớn để soi sáng con đường giữa biển lửa sắp tới?

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free