Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 101: Áp Lực Vô Hình và Kế Sách Đầu Tiên

Dưới ánh nắng gay gắt của trưa hè Đại Hạ, quảng trường trung tâm Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn đặc quánh không khí căng thẳng. Những lời Lâm Dịch vừa thốt ra như một tiếng sét đánh ngang tai, xé tan màn kịch giả tạo của cường quyền. Hắn đã không còn là thiếu niên gầy gò, rụt rè ngày nào. Giờ đây, đứng thẳng tắp giữa đám đông, mái tóc đen bù xù khẽ bay trong gió, đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch ánh lên vẻ kiên định, thách thức trực diện Lý Quản Sự đang tái mét mặt mày. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của hắn, đối lập hoàn toàn với vẻ hoảng loạn của Lý Quản Sự, đã củng cố niềm tin trong lòng dân làng một cách mạnh mẽ hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.

Lý Quản Sự, sau giây phút bàng hoàng, cố gắng gồng mình, nhưng chất giọng đã run rẩy không thể che giấu. “Ngươi… ngươi nói bậy! Bằng chứng gì? Ngươi dám vu khống Trần Thị Gia Tộc?!” Hắn gằn giọng, cố nặn ra vẻ hung hăng thường thấy, nhưng hai gò má đã giật giật không ngừng, đôi mắt láo liên liếc nhìn Binh trưởng Triệu đứng cách đó không xa. Trong sâu thẳm, Lý Quản Sự biết rõ, Trần Thị Gia Tộc có quá nhiều thứ cần che giấu, và cụm từ "Ngự Sử từ kinh đô" là một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tử huyệt. Nỗi sợ hãi bị vạch trần, bị triều đình trừng phạt, còn lớn hơn cả sự khinh miệt đối với đám dân đen này.

Lâm Dịch không thèm đáp lời Lý Quản Sự. Ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, lướt qua cái dáng vẻ bệ vệ đang đổ sụp của tên quản sự, rồi dừng lại ở Binh trưởng Triệu. Vị Binh trưởng này vẫn đứng đó, thân hình rắn rỏi trong bộ giáp trụ gọn gàng, khuôn mặt sạm nắng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Tuy nhiên, đôi mắt anh ta, vốn dĩ đã có chút nghi ngờ từ trước, giờ đây lại mang một tia sáng khác lạ, như thể đang cân nhắc, đánh giá lại mọi thứ. Anh ta lẩm bẩm từ "Ngự Sử" không phải dành cho ai khác, mà là một sự tự vấn, một lời nhắc nhở về những luật lệ và trật tự mà một người lính triều đình như anh ta phải tuân thủ. Anh ta hiểu rõ, Ngự Sử là tai mắt của triều đình, và một khi họ đã ra tay, dù là cường hào địa phương lớn mạnh đến đâu cũng khó lòng toàn mạng.

Bên cạnh Binh trưởng Triệu, một anh lính trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt, đang căng thẳng tột độ. Anh ta bỡ ngỡ nhìn qua nhìn lại giữa Lâm Dịch và Lý Quản Sự, bàn tay nắm chặt cán giáo, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh ta không hiểu hết những ẩn ý trong lời nói của Lâm Dịch, nhưng cái khí thế đối đầu trực diện với cường quyền của thiếu niên kia đã khiến anh ta vừa kinh ngạc, vừa có chút khâm phục. Anh ta nghe thấy Binh trưởng Triệu nói nhỏ bên tai mình, giọng trầm và đầy suy tư: “Ngươi thấy gì không? Tên tiểu tử kia không hề đơn giản.” Anh lính trẻ chỉ có thể lắp bắp, “Dạ… dạ, Binh trưởng…” nhưng trong lòng đã ghi nhớ sâu sắc hình ảnh Lâm Dịch đứng vững như núi giữa sóng gió.

Dân làng Sơn Cước, ban đầu còn kinh ngạc, sợ hãi trước lời lẽ táo bạo của Lâm Dịch, giờ đây nghe thấy cụm từ "Ngự Sử", niềm hy vọng bỗng bùng lên như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối. Tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu lan ra, không còn là những tiếng than khóc tuyệt vọng mà là những âm thanh của sự ngạc nhiên, rồi hy vọng. Lâm Dịch nhìn thấy những ánh mắt ấy, và trong lòng, hắn biết mình đã thành công bước đầu. Hắn đã gieo được hạt giống của sự phản kháng, nhưng quan trọng hơn, hắn đã thắp lên ngọn đèn của niềm tin.

“Hừ! Một tên nông phu dám cả gan ngông cuồng!” Lý Quản Sự cuối cùng cũng gằn giọng được thành lời, mặc dù vẻ uy quyền đã vơi đi quá nửa. Hắn đã biết mình không thể tiếp tục gây áp lực trong tình thế này. “Nhưng… lời ngươi nói không phải không có lý. Ta sẽ tạm thời không động đến làng này, cho đến khi ta có thể xác minh được cái gọi là ‘bằng chứng’ của ngươi. Nhưng đừng hòng qua mặt ta, Lâm Dịch!” Hắn cố gắng giữ lại chút sĩ diện cuối cùng, ánh mắt tóe lửa nhìn Lâm Dịch, như muốn xuyên thủng tâm can hắn. Hắn vẫy tay ra hiệu cho Lão Cai và đám lính của mình, “Thu sắc lệnh lại! Rút!” Lão Cai, vốn dĩ vẫn còn đứng sững sờ, vội vã cúi đầu, cùng đám lính thu lại tấm sắc lệnh đầy nghiệt ngã, rồi cuống quýt theo sau Lý Quản Sự rút lui trong sự ngỡ ngàng của dân làng. Vụ rút lui này không hề có vẻ đường hoàng, mà giống như một cuộc tháo chạy vội vã.

Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn hoang mang tột độ. Họ nhìn theo bóng Lý Quản Sự khuất dần, rồi lại quay về phía Lâm Dịch, ánh mắt vừa sợ hãi, vừa tràn đầy tin tưởng. Vương Đại Trụ đứng cạnh Lâm Dịch, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Anh ta không hiểu hết sự phức tạp của tình hình, nhưng anh ta tin vào Lâm Dịch. Lão Hồ vuốt râu, đôi mắt tinh anh nheo lại, vẻ mặt trầm tư. Trần Nhị Cẩu thì hớn hở, không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ dành cho đại ca.

Lâm Dịch quay lại đối mặt với những người dân của mình, giọng nói trầm ổn, vang vọng giữa quảng trường: “Dân làng, hãy tin tưởng ta! Chúng ta sẽ không chịu khuất phục. Hãy trở về nhà, và chuẩn bị cho cuộc họp vào tối nay tại nhà Trưởng thôn.” Lời nói của hắn không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời trấn an, một sự cam kết. Hắn biết, sự sợ hãi vẫn còn len lỏi trong từng người, nhưng hạt giống hy vọng đã được gieo. Hắn cần phải vun trồng nó, biến nó thành cây cổ thụ vững chắc để chống chọi với bão tố sắp tới.

Binh trưởng Triệu quan sát toàn bộ cảnh tượng. Anh ta thấy sự thay đổi trong ánh mắt của dân làng, từ tuyệt vọng đến một tia hy vọng mong manh. Anh ta thấy sự kiên định của Lâm Dịch, thấy sự hoảng loạn của Lý Quản Sự. Với tư cách một người lính, anh ta được huấn luyện để nhìn nhận sự thật, và sự thật lúc này là lời nói của Lâm Dịch, dù không có bằng chứng cụ thể trước mắt, lại có sức nặng hơn hẳn cái sắc lệnh đầy áp bức của Trần Thị. Anh ta ra hiệu cho đám lính của mình, trong đó có anh lính trẻ, giữ trật tự rồi cũng dẫn đội quân rời đi, nhưng trong đầu đã có một sự nghi ngờ sâu sắc về Trần Thị Gia Tộc. Sự trung lập của anh ta lúc này không phải là thờ ơ, mà là một sự quan sát đầy tính toán.

Lâm Dịch đưa mắt tìm kiếm cha mẹ và em gái. Lâm phụ, Lâm mẫu đứng nép mình trong đám đông, Lâm Tiểu Nguyệt bám chặt vào vạt áo mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn anh trai. Lâm Dịch gật đầu nhẹ với họ, như một lời trấn an rằng mọi chuyện vẫn ổn, mặc dù trong lòng hắn biết, đây chỉ là một sự tạm hoãn đầy mong manh. **Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu**, và để sinh tồn, hắn đã phải đặt một ván cờ lớn, mà tiền cược là mạng sống của cả làng. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện, chỉ có **tri thức là vũ khí mạnh nhất** của người hiện đại, và một bộ óc luôn vận hành hết công suất. Hắn thầm nghĩ, **thế giới này không nợ ai một sự công bằng**, và công bằng, nếu có, phải do chính mình giành lấy.

Chiều tối, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Sau một ngày dài căng thẳng, căn nhà nhỏ của Lâm Dịch trở về với vẻ yên bình thường nhật, nhưng không khí bên trong lại nặng trĩu những lo âu. Trong gian nhà bếp nhỏ, mùi cơm gạo thô và rau dại luộc thoang thoảng, một bữa tối đạm bạc như mọi khi, nhưng hôm nay lại chất chứa nhiều nỗi niềm. Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nét mặt ai cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Lâm Tiểu Nguyệt nép sát vào lòng Lâm mẫu, đôi mắt to tròn vẫn còn thoáng vẻ sợ hãi của buổi sáng. Con bé dường như cảm nhận được sự bất an của người lớn, dù không hiểu hết chuyện gì đang xảy ra.

Lâm Dịch bước vào nhà, thân hình gầy gò của hắn dường như còn gầy hơn sau những căng thẳng ban ngày. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi khó che giấu. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt người thân, đặc biệt là Lâm mẫu, nhưng hắn cũng cảm nhận được niềm tin vững chắc mà họ đặt vào mình. Đó là một gánh nặng vô hình, nhưng cũng là nguồn động lực lớn nhất.

“Dịch nhi, con làm vậy có ổn không?” Lâm mẫu cất tiếng, giọng nói run run, đôi mắt đã đỏ hoe vì lo lắng. Bà đặt tay lên tay con trai, bàn tay thô ráp vì lam lũ. “Lời nói đó… liệu có chọc giận Trần Thị hơn không? Mẫu thân sợ lắm, sợ chúng sẽ…” Bà nghẹn lại, không dám nói hết câu. Hình ảnh Lý Quản Sự hung hăng và đám lính dữ tợn vẫn còn ám ảnh trong tâm trí bà.

Lâm Dịch nhẹ nhàng đặt tay lên vai mẹ, siết nhẹ, đôi mắt nhìn thẳng vào bà, cố gắng trấn an. “Mẫu thân, chúng ta không còn đường lùi. Nếu chúng ta cứ mãi cúi đầu, Trần Thị sẽ không buông tha. Thà đối mặt còn hơn chết dần chết mòn trong sự bóc lột của chúng. Con đã có kế sách, mọi người đừng quá lo lắng.” Giọng nói của hắn trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn biết, sự trấn an này là cần thiết, không chỉ cho gia đình mà còn cho chính bản thân hắn.

Lâm phụ, vốn dĩ trầm ngâm từ nãy, cuối cùng cũng cất tiếng. Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng, xen lẫn một chút tự hào và lo lắng. “Dịch nhi nói đúng. Chúng ta đã tin tưởng nó đến tận bây giờ, thì không lẽ giờ lại đổi ý? Nếu không có Dịch nhi, chắc giờ này chúng ta đã…” Ông không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý ông. Những ngày tháng khốn khó trước đây, khi Trần Thị còn chưa lộ rõ bộ mặt hung ác như vậy, chính Lâm Dịch đã tìm mọi cách để giúp gia đình vượt qua, để làng dần dần có được chút hơi thở.

Lâm Dịch cầm bát cơm, ăn vội vàng. Cổ họng hắn khô khốc, nhưng hắn cố nuốt trôi từng hạt cơm, từng miếng rau. Hắn biết, bữa tối này là nguồn năng lượng cần thiết cho cuộc họp quan trọng sắp tới. “Phụ thân, mẫu thân, tối nay con phải đi họp ở nhà Trưởng thôn. Mọi người cứ nghỉ ngơi sớm. Tiểu Nguyệt, con ở nhà ngoan với phụ mẫu, đừng ra ngoài.” Hắn xoa đầu em gái, nhìn thấy ánh mắt lo sợ của con bé dần dịu lại khi được anh trai vỗ về. Hắn dặn dò Lâm phụ và Lâm mẫu chăm sóc Tiểu Nguyệt, rồi nhanh chóng đứng dậy. Hắn mặc thêm chiếc áo vải thô đã sờn cũ, cảm nhận cái se lạnh của buổi tối bắt đầu len lỏi.

Bước ra khỏi nhà, Lâm Dịch ngước nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu lấp lánh những vì sao. Gió đêm mơn man trên mặt, mang theo mùi đất ẩm và mùi khói bếp còn vương vấn. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Trong đầu hắn, những mảnh ghép thông tin về Trần Thị, về Binh trưởng Triệu, về dân làng, và cả về cái "Ngự Sử" mà hắn đã khéo léo đưa vào, đang dần được sắp xếp lại. Cuộc đối đầu này không thể giải quyết bằng sức mạnh cơ bắp, mà phải bằng mưu trí và sự kiên nhẫn. Hắn phải biến cái thế yếu của mình thành cái bẫy chết người cho kẻ thù. **Tri thức là vũ khí mạnh nhất**, và hắn sẽ dùng nó đến cùng. Hắn lặng lẽ bước đi, hướng về phía nhà Trưởng thôn Lão Vương, nơi những ánh đèn dầu đã bắt đầu le lói, báo hiệu một cuộc họp quan trọng đang chờ đợi.

Đêm khuya, gió lạnh luồn qua những khe cửa sổ của căn nhà Trưởng thôn Lão Vương, mang theo hơi sương ẩm ướt của vùng sơn cước. Trong căn phòng nhỏ, ngọn đèn dầu lay lắt, hắt những vệt sáng vàng vọt lên những gương mặt trầm tư. Không khí nặng nề, nhưng không phải là sự tuyệt vọng, mà là sự căng thẳng của những người đang chuẩn bị cho một trận chiến. Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Lão Hồ, Trần Nhị Cẩu và chính Trưởng thôn Lão Vương ngồi quây quần quanh chiếc bàn gỗ đã cũ, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về Lâm Dịch, chờ đợi.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, nhấp một ngụm trà nóng, cố gắng xua đi cái lạnh và nỗi lo âu. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa tin tưởng vừa đầy sợ hãi. “Lâm Dịch à, hôm nay con làm ta hú hồn. Nhưng… nhưng quả thực, nếu con không nói vậy, chắc chúng ta đã…” Ông bỏ lửng câu nói, thở dài.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh vẫn nheo lại, vuốt râu trầm ngâm. “Lâm Dịch nói không sai. Trần Thị muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng cũng không muốn rước họa vào thân nếu bị triều đình để mắt. Vấn đề là, chúng ta có gì để khiến triều đình để mắt?” Lão Hồ nhấp một ngụm trà, hơi nước bốc lên làm mờ ảo gương mặt từng trải của ông. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự mục ruỗng của quan trường, quá nhiều lần dân làng bị chèn ép, nên niềm tin vào công lý từ triều đình đã hao mòn theo năm tháng.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Anh ta không giỏi ăn nói, nhưng lòng trung thành và ý chí chiến đấu thì không ai sánh bằng. “Lâm huynh, huynh cứ nói, chúng ta sẽ làm theo! Dù có phải liều mạng!” Giọng anh ta trầm đục, đầy kiên quyết. Bên cạnh, Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”

Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt sắc bén lướt qua những gương mặt đầy kỳ vọng và lo lắng. Hắn hít một hơi sâu, rồi cất tiếng, giọng trầm, rõ ràng, vang vọng trong căn phòng nhỏ. “Tình hình đã quá rõ ràng. Trần Thị Gia Tộc sẽ không buông tha chúng ta. Chúng ta không thể đánh trực diện, vì chúng có binh lính, có vũ khí, có quyền lực. Nhưng cũng không thể ngồi yên chờ chết. Điểm yếu của chúng là sự tham lam, và sợ hãi quyền lực lớn hơn. Chúng ta sẽ đánh vào đó.”

Hắn trải một tấm bản đồ thô sơ của vùng lên bàn. Đó là tấm bản đồ hắn đã tự vẽ lại dựa trên những thông tin thu thập được từ dân làng, từ những chuyến đi săn, và đặc biệt là từ Trần Nhị Cẩu. Trên bản đồ, những khu vực rừng núi, đường đi, và cả những dấu hiệu về hoạt động của Trần Thị đều được đánh dấu cẩn thận. Ngọn đèn dầu hắt bóng Lâm Dịch lên tường, khiến cái bóng của hắn trở nên cao lớn và mạnh mẽ một cách lạ thường.

“Trần Thị dựa vào cái gì để lộng hành?” Lâm Dịch đặt câu hỏi, rồi tự trả lời. “Dựa vào sự cấu kết với quan lại địa phương, dựa vào việc biển thủ quân phí, dựa vào việc liên kết với thổ phỉ Bang Hắc Sa để uy hiếp dân lành và độc chiếm tài nguyên. Và quan trọng nhất, dựa vào sự im lặng và sợ hãi của chúng ta.” Hắn dùng một cành cây khô nhỏ chỉ vào các điểm trên bản đồ. “Đây là những tuyến đường vận chuyển lậu, đây là các cứ điểm của Bang Hắc Sa mà Trần Nhị Cẩu đã thám thính được, và đây là những mỏ khoáng sản mà Trần Thị đang khai thác trái phép, dưới danh nghĩa ‘phục vụ triều đình’ nhưng thực chất là làm giàu cho túi riêng.”

Lão Hồ gật gù, vuốt râu. “Lâm Dịch nói không sai. Trần Thị đã ăn sâu bám rễ, như một khối u ác tính. Nhưng muốn nhổ tận gốc, không dễ dàng. Chúng ta không có quyền lực, cũng không có tiền bạc để mua chuộc.”

Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định. “Chúng ta không có quyền lực, nhưng chúng ta có sự thật. Chúng ta không có tiền bạc, nhưng chúng ta có tri thức và mưu lược. Triều đình có Ngự Sử, là những người chuyên điều tra và giám sát quan lại. Lời nói của ta buổi sáng nay không phải là vu khống. Ta đã cử người gửi một bức mật thư đến Ngự Sử tuần án vùng này, tố cáo tội trạng của Trần Thị. Nhưng chỉ một bức thư không đủ. Chúng ta cần bằng chứng thép, và chúng ta cần tạo ra áp lực đủ lớn để Ngự Sử phải vào cuộc.”

Trưởng thôn Lão Vương hoảng hốt. “Ngươi… ngươi đã gửi thư rồi sao? Vậy lỡ chúng ta không có bằng chứng, thì Trần Thị sẽ…”

“Nếu chúng ta không có bằng chứng, thì dù không gửi thư, chúng cũng sẽ không buông tha chúng ta. Chúng ta đã không còn đường lui rồi.” Lâm Dịch ngắt lời Trưởng thôn, giọng nói không hề run rẩy. “Đầu tiên, chúng ta cần ‘mua’ thêm thời gian. Lý Quản Sự sợ Ngự Sử, nên hắn sẽ tạm thời không động vào làng chúng ta để ‘xác minh’ thông tin. Đó là cơ hội vàng để chúng ta hành động.”

Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những con đường mòn xuyên qua rừng rậm. “Ta sẽ cử người… tiếp tục thu thập thêm bằng chứng. Trần Nhị Cẩu, con đã làm rất tốt khi ghi lại sơ đồ đội hình và số lượng lực lượng địch. Giờ đây, ta cần con và Vương Đại Trụ, cùng một vài người tin cậy khác, bí mật thâm nhập sâu hơn vào khu vực mà Trần Thị khai thác mỏ, hoặc những nơi chúng thường xuyên trao đổi với thổ phỉ. Cố gắng ghi lại mọi thứ có thể: số lượng người, loại hàng hóa, bất kỳ tài liệu nào cho thấy sự cấu kết. Nhớ kỹ, không được mạo hiểm sinh mạng. **Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu**.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, ánh mắt rực sáng. “Rõ!” Họ đồng thanh đáp, đầy nhiệt huyết.

Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói chậm rãi, rõ ràng từng lời, như một vị tướng quân đang vạch ra chiến lược cho trận đánh quyết định. “Thứ hai, chúng ta cần tìm kiếm sự hỗ trợ từ bên ngoài. Trần Thị không phải là bất khả chiến bại. Chúng có kẻ thù, hoặc ít nhất là những kẻ không ưa chúng. Ta đã nghe Lão Hồ nhắc đến một vài thương hội lớn ở quận lỵ, vốn dĩ không hài lòng với việc Trần Thị độc chiếm tài nguyên và thị trường. Chúng ta có thể tìm cách liên lạc với họ, cung cấp cho họ thông tin về những hành động phi pháp của Trần Thị, để họ cũng có lợi ích trong việc lật đổ Trần Thị.”

Lão Hồ nheo mắt, trầm ngâm. “Đó là một ý hay. Các thương hội lớn vốn dĩ không muốn đắc tội với cường hào địa phương, nhưng nếu có lợi ích đủ lớn, và nếu triều đình có thể can thiệp, họ sẽ không bỏ qua cơ hội.”

“Và cuối cùng,” Lâm Dịch nói, “chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Trần Thị có thể sẽ không đợi Ngự Sử đến. Chúng có thể sẽ hành động trước. Chúng ta phải tăng cường phòng thủ cho làng, huấn luyện dân làng cách tự vệ, và chuẩn bị các phương án sơ tán nếu cần. Trưởng thôn, ông cần phải huy động dân làng, ta sẽ hướng dẫn cách xây dựng các công sự phòng thủ đơn giản nhưng hiệu quả.”

Trưởng thôn Lão Vương ban đầu lo lắng, nhưng dần dần bị thuyết phục bởi sự logic và quyết đoán của Lâm Dịch. Những lời nói của hắn không phải là lời hứa suông, mà là một kế hoạch cụ thể, rõ ràng từng bước. Ông gật đầu, khuôn mặt bớt đi vẻ khắc khổ, thay vào đó là một tia hy vọng. “Được! Ta sẽ làm theo những gì ngươi nói, Lâm Dịch.”

Ánh đèn dầu lay lắt, hắt bóng những con người kiên cường lên tường. Ngoài kia, đêm đã về khuya, gió lạnh càng thêm phần buốt giá. Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, cùng với quyết tâm sắt đá. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, hiểm nguy rình rập. Nhưng ít nhất, hắn đã có một kế hoạch, và quan trọng hơn, hắn đã có những người đồng chí tin tưởng và sẵn sàng chiến đấu bên cạnh. Cuộc chiến không phải là để xưng bá, mà là để **sinh tồn**, để bảo vệ những gì họ trân trọng. Và để làm được điều đó, họ phải dùng **tri thức là vũ khí mạnh nhất** của mình để đối đầu với cường quyền. Hắn tin rằng, dù **thế giới này không nợ ai một sự công bằng**, nhưng họ có thể tự tay giành lấy công bằng cho chính mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free