Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 102: Mưu Trí Trì Hoãn, Đồng Lòng Chuẩn Bị

Ánh đèn dầu leo lét, hắt những vệt sáng vàng vọt lên vách gỗ sần sùi của căn nhà Trưởng thôn Lão Vương. Ngoài kia, sương sớm vẫn còn giăng mắc, phủ một lớp màn mỏng lên những mái tranh cũ kỹ và con đường đất lầy lội, khiến khung cảnh Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một vẻ trầm mặc, u tịch. Tiếng gà gáy đâu đó xa xăm, cùng tiếng chó sủa vọng lại từ cuối làng, là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi bình minh. Hương khói bếp củi đã bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương se lạnh, tạo nên một thứ mùi vị đặc trưng của vùng quê biên viễn.

Trong căn phòng nhỏ, không khí vẫn còn đặc quánh sự căng thẳng và quyết tâm từ cuộc họp đêm qua. Lâm Dịch trải tấm bản đồ thô sơ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, những nét vẽ nguệch ngoạc của hắn hiện rõ dưới ánh đèn. Đó không chỉ là một tấm bản đồ địa lý, mà còn là bản đồ chiến lược của một cuộc chiến mà hắn không hề muốn, nhưng buộc phải tham gia. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự từng trải và sắc bén, dẫu cơ thể vẫn mang dáng vẻ gầy gò, hơi xanh xao do những tháng ngày lao động vất vả và thiếu thốn. Hắn đã nhập vào thân thể này quá lâu, đủ để cảm nhận sâu sắc sự yếu ớt của nó, nhưng cũng đủ để biết cách vận dụng tối đa những gì mình có.

“Kế sách này, không phải để thắng Trần Thị bằng vũ lực ngay lập tức,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm, rõ ràng, không vội vã nhưng đầy sức nặng, “mà là để mua thời gian. Chúng ta phải khiến chúng bận rộn với các quan hệ trên triều đình, không thể rảnh tay mà bóc lột chúng ta nữa.” Hắn chỉ ngón tay thon dài lên một điểm trên bản đồ, nơi có những con đường mòn phức tạp dẫn ra khỏi làng, xuyên qua những khu rừng rậm rạp. "Chúng ta không thể đối đầu trực diện với chúng. Đó là con đường chết. Nhưng chúng ta có thể dùng trí."

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt chòm râu lưa thưa. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn chằm chằm vào bản đồ, như thể đang cân nhắc từng con chữ, từng nét vẽ. "Văn bản thỉnh cầu phải đúng người, đúng thời điểm. Ta sẽ dùng mối quan hệ cũ để đảm bảo nó đến tay một vị Ngự Sử thanh liêm. Nhưng bằng chứng phải thật xác đáng. Nếu không, chỉ là ném đá ao bèo, còn rước họa vào thân." Ông dừng lại, ánh mắt chuyển sang Lâm Dịch, ẩn chứa sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được một chút lo lắng. "Ngươi đã chuẩn bị gì rồi?"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đưa tay lấy ra một tập giấy đã được viết kín chữ và một vài vật nhỏ được bọc trong vải bố. "Đây là tất cả những gì chúng ta có được cho đến nay: nhật ký ghi chép về các khoản thu tô thuế bất hợp lý, lời khai của một số dân làng đã bị Trần Thị cưỡng đoạt đất đai, và vài mảnh quặng sắt lẫn tạp chất mà chúng ta tìm thấy gần khu vực chúng khai thác lậu. Những mảnh quặng này, nếu được kiểm tra, sẽ cho thấy chúng đã cố tình bỏ qua những khoáng sản có giá trị thấp hơn để tập trung vào những mỏ giàu có, gây thất thoát tài nguyên quốc gia." Hắn giải thích tỉ mỉ, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Ta đã soạn sẵn một bức thư, nhưng cần một người đáng tin cậy mang nó đi, không chỉ để gửi thư mà còn để quan sát, đánh giá tình hình ở quận lỵ."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác của hắn hiện rõ vẻ nghiêm túc. "Để ta đi. Đường xá ta quen, lại có thể ứng biến. Ta sẽ đảm bảo bức thư đến đúng người." Hắn nói, giọng chắc nịch, đôi mắt kiên định không chút do dự. Vương Đại Trụ đã chứng kiến quá nhiều điều, đã trải qua quá nhiều khó khăn cùng Lâm Dịch, hắn biết Lâm Dịch sẽ không đẩy hắn vào chỗ chết một cách vô ích. Hắn tin vào sự tính toán của Lâm Dịch.

"Không, Đại Trụ ca. Ngươi đi một mình sẽ nguy hiểm," Trần Nhị Cẩu hăng hái chen vào. Vóc dáng trung bình, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, hắn luôn muốn chứng tỏ bản thân. "Ta sẽ đi cùng Đại Trụ ca. Ta có thể dò la tin tức thêm, và có thể giúp đỡ nếu có bất trắc." Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy nhiệt huyết, như muốn nói "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!".

Lâm Dịch nhìn hai người, rồi lại nhìn Lão Hồ và Trưởng thôn. Hắn biết, cử Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đi là một quyết định mạo hiểm. Một bước đi sai lầm có thể khiến họ mất mạng, hoặc tệ hơn, kế hoạch sẽ bị bại lộ. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. "Được, nhưng phải hết sức cẩn trọng. Tránh mọi rắc rối không cần thiết. Nhiệm vụ của các con là mang tin tức đi và trở về an toàn. Mạng sống là quan trọng nhất." Hắn nhấn mạnh, ánh mắt quét qua từng người. "Nhớ kỹ, **sinh tồn là ưu tiên hàng đầu**."

Lão Hồ cầm lấy tập giấy, cẩn thận xem xét từng trang. "Những mảnh quặng này rất quan trọng. Nó cho thấy Trần Thị không chỉ bóc lột dân đen mà còn làm thất thoát tài nguyên quốc gia, một tội danh đủ lớn để triều đình phải để mắt tới. Ta sẽ viết một phong thư riêng, dùng mật ngữ của giới ẩn sĩ, để vị Ngự Sử kia biết đây không phải là lời tố cáo vu vơ." Ông nói, giọng trầm tĩnh, ánh mắt lóe lên sự khôn ngoan của một người từng trải. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Ta tin rằng vẫn còn những quan lại có lương tri."

Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, thở dài một tiếng nặng nề. "Rồi sau đó thì sao? Nếu họ vẫn không buông tha? Nếu Ngự Sử không tin chúng ta, hoặc bị Trần Thị mua chuộc?" Giọng ông đầy lo âu, nỗi sợ hãi về cường quyền đã ăn sâu vào tâm trí những người dân như ông.

"Thì chúng ta phải tự bảo vệ mình," Lâm Dịch đáp, giọng nói không chút do dự, ánh mắt nhìn thẳng vào Trưởng thôn. "Khi ấy, không còn đường lui nữa. Mọi người phải chuẩn bị. Chúng ta không thể mãi cúi đầu chờ chết. **Thế giới này không nợ ai một sự công bằng**, nhưng chúng ta có quyền giành lấy sự công bằng cho chính mình." Hắn nói, trong đầu hắn vẫn văng vẳng những câu nói quen thuộc của cố nhân ở thế giới cũ, rằng không có con đường nào trải hoa hồng, rằng công lý phải tự mình đấu tranh mà có.

Hắn lại nhìn vào bản đồ. "Trong lúc chờ đợi tin tức từ quận lỵ, chúng ta phải tăng cường phòng thủ. Trưởng thôn, ông cần phải huy động dân làng. Ta sẽ hướng dẫn cách xây dựng các công sự phòng thủ đơn giản nhưng hiệu quả. Chúng ta sẽ không biến làng mình thành một pháo đài bất khả xâm phạm, nhưng ít nhất, chúng ta có thể khiến Trần Thị phải trả giá đắt nếu chúng dám động thủ."

Trưởng thôn Lão Vương gật đầu, khuôn mặt bớt đi vẻ khắc khổ, thay vào đó là một tia hy vọng mới được thắp lên. Ông đã sống cả đời trong sự cam chịu, nhưng những lời nói của Lâm Dịch, dù không hứa hẹn một tương lai tươi sáng, lại vẽ ra một con đường, một lựa chọn mà trước đây ông chưa từng nghĩ đến. "Được! Ta sẽ làm theo những gì ngươi nói, Lâm Dịch. Ta sẽ huy động dân làng."

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Kế hoạch đã được vạch ra, những bước đi đầu tiên đã được xác định. Giờ đây, chỉ còn là vấn đề thực hiện và chờ đợi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có những người đồng chí tin tưởng, và quan trọng hơn, hắn có một mục tiêu rõ ràng: **sinh tồn** và bảo vệ những người hắn yêu quý.

***

Khoảng sân trống lớn nhất làng, thường ngày là nơi trẻ con chơi đùa hay dân làng tụ tập buôn chuyện, giờ đây lại chật kín người. Trời đã quang mây, nắng nhẹ trải vàng lên những mái nhà tranh, xua tan đi cái lạnh se của buổi sớm. Nhưng trong không khí, không phải là sự yên bình thường nhật, mà là một sự căng thẳng vô hình, một nỗi lo âu hiển hiện trên từng khuôn mặt lam lũ. Tiếng trẻ con vẫn còn văng vẳng đâu đó, nhưng không còn là tiếng cười giòn giã mà là những tiếng gọi nhau thì thầm, như cảm nhận được sự khác lạ trong tâm trạng người lớn. Mùi khói bếp củi vẫn vương vất, nhưng không thể xua đi cái mùi của sự sợ hãi và bất an.

Lâm Dịch đứng trên một khối đá cao, đối mặt với hàng trăm ánh mắt. Ánh mắt của họ dao động giữa sự hoang mang, sợ hãi, và một tia hy vọng mong manh. Hắn có thể cảm nhận được áp lực vô hình từ những cái nhìn đó, từ gánh nặng của niềm tin mà họ đặt vào hắn. Hắn không có vẻ ngoài của một vị tướng quân uy phong, chỉ là một thiếu niên gầy gò với bộ quần áo thô sơ, nhưng khi hắn cất tiếng, giọng nói trầm và rõ ràng của hắn lại có sức mạnh xuyên thấu đến tận tâm can.

"Hỡi những người dân của Thôn Làng Sơn Cước!" Lâm Dịch bắt đầu, không dùng lời lẽ hoa mỹ hay những câu từ đao to búa lớn. Hắn nói thẳng vào vấn đề, bởi hắn biết, dân làng không cần những lời hứa suông mà là sự thật. "Chúng ta đã có một chút thời gian quý báu từ khi Lý Quản Sự rút lui. Nhưng đây không phải là lúc để ngủ yên. Trần Thị sẽ không bỏ qua dễ dàng. Chúng sẽ quay lại, và chúng sẽ tàn bạo hơn trước. Chúng ta phải tự cứu lấy mình, tự bảo vệ ngôi làng này, bảo vệ gia đình chúng ta!"

Một làn sóng xì xào nổi lên trong đám đông. Một dân làng trung niên, với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn, ngập ngừng cất lời, giọng run run: "Nhưng chúng ta chỉ là dân thường, Lâm Dịch! Làm sao có thể chống lại binh lính của Trần Thị? Chúng ta không có vũ khí, không có kinh nghiệm chiến đấu!" Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của họ, nỗi sợ hãi trước cường quyền và sự bất lực.

Lâm Dịch nhìn khắp lượt, ánh mắt hắn chạm vào từng người, như muốn truyền cho họ một phần sức mạnh và quyết tâm của mình. "Chúng ta không cần trở thành binh lính, nhưng chúng ta cần biết cách bảo vệ chính mình, bảo vệ những người chúng ta yêu thương. Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn chúng cướp bóc, đánh đập, hay tệ hơn nữa là giết chóc những người thân của mình hay sao?" Hắn dừng lại một chút, cho những lời nói đó thấm vào tâm trí họ. "Từ nay, mỗi người đàn ông, mỗi người phụ nữ khỏe mạnh đều sẽ là một phần của sự phòng thủ. Chúng ta sẽ làm theo cách của chúng ta. Chúng ta sẽ dùng những gì chúng ta có: cuốc, xẻng, rìu, gậy gộc... và tinh thần đoàn kết!"

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn và vẻ mặt hung dữ thường ngày, bước tới đứng cạnh Lâm Dịch. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị. Hắn là một trong số ít người có kinh nghiệm chiến đấu, dù chỉ là những trận đấu nhỏ với thú rừng hay thổ phỉ. Giọng hắn khàn khàn nhưng đầy uy lực: "Ta sẽ hướng dẫn bọn họ. Dù sức yếu, nhưng biết cách cầm cuốc, cầm rìu thì vẫn hơn không. Mấy tên lính của Trần Thị, chưa chắc đã mạnh hơn một người dân làng biết dùng sức và có ý chí!" Lời nói của Lý Hổ như một luồng gió mới, thổi bùng lên một tia hy vọng trong lòng dân làng. Họ biết Lý Hổ không nói suông.

Trưởng thôn Lão Vương, đứng bên cạnh Lâm Dịch, cũng lên tiếng ủng hộ. "Lâm Dịch nói đúng! Chúng ta không còn đường lui. Hoặc là chiến đấu, hoặc là cam chịu đến chết đói. Thà một lần đứng lên còn hơn sống cả đời trong sợ hãi!" Giọng ông tuy yếu ớt nhưng chứa đựng sự kiên quyết.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng đứng đó, ánh mắt kiên định, là minh chứng sống cho sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Sự hiện diện của họ, cùng với lời nói của Lý Hổ và Trưởng thôn, dần dần xua tan đi sự hoang mang, sợ hãi trong lòng dân làng. Tiếng xì xào bắt đầu chuyển từ lo lắng sang bàn tán sôi nổi hơn, rồi dần dần là những tiếng gật gù đồng tình. Họ đã quen với việc bị áp bức, bị bóc lột, nhưng họ chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể đứng lên. Lâm Dịch đã cho họ thấy một con đường.

"Ngày hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện tự vệ," Lâm Dịch tiếp tục. "Không phải để chúng ta trở thành những chiến binh, mà là để chúng ta không còn là những con cừu non chờ bị xẻ thịt. Chúng ta sẽ xây dựng các công sự phòng thủ, chúng ta sẽ cử người canh gác, chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một nơi mà Trần Thị phải suy nghĩ kỹ trước khi đặt chân tới!" Hắn nhìn khắp lượt, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ dùng **tri thức là vũ khí mạnh nhất** của mình để chiến đấu, để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng!"

Những lời nói của Lâm Dịch như một ngọn lửa, thắp sáng lên những đôi mắt đã quen với sự u ám. Nỗi sợ hãi chưa biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã nhường chỗ cho một thứ cảm xúc mạnh mẽ hơn: Quyết tâm. Dân làng bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt không còn tuyệt vọng mà đã có sự trao đổi, động viên. Họ biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ không còn đơn độc. Họ có Lâm Dịch, có Lý Hổ, có Trưởng thôn, và họ có nhau.

***

Chiều muộn, khi mặt trời đã ngả về tây, hắt những tia nắng vàng óng qua kẽ lá, Rừng Trúc Thanh Tịnh lại đón một nhóm khách lạ. Thường ngày, đây là nơi yên tĩnh, chỉ có tiếng lá tre xào xạc trong gió, tiếng chim hót líu lo và mùi tre tươi mát. Nhưng hôm nay, không khí nơi đây trở nên sôi động hơn hẳn. Một nhóm dân làng đầu tiên, bao gồm cả phụ nữ và một vài người già còn khỏe mạnh, đang tập trung dưới những hàng tre xanh rì, ánh mắt vừa tò mò vừa căng thẳng. Mùi đất ẩm đặc trưng của rừng, hòa lẫn với mùi mồ hôi của những người đang tập trung cao độ, tạo nên một thứ hương vị lạ lẫm.

Lý Hổ, lúc này không còn vẻ mặt hung dữ thường ngày mà thay vào đó là sự nghiêm túc đến đáng sợ, đứng giữa vòng tròn. Hắn cầm một cây gậy tre đã được vót nhọn một đầu, làm mẫu cho những động tác cơ bản. "Nâng cao rìu lên! Không phải để bổ củi, mà là để chặn đòn! Nhớ kỹ, chúng ta không yếu, chúng ta chỉ chưa biết cách dùng sức của mình!" Hắn hét lớn, giọng khàn khàn nhưng vang vọng khắp khu rừng tre. "Cầm chắc vào! Giả sử đây là một tên lính của Trần Thị, các ngươi sẽ làm gì? Đánh! Đánh vào chỗ hiểm! Đánh vào chân, vào tay! Đừng sợ hãi!"

Những người dân làng lúng túng làm theo. Một người phụ nữ trung niên, tay cầm một chiếc rìu bổ củi còn dính bùn đất, cố gắng nâng lên theo hướng dẫn của Lý Hổ, nhưng cánh tay cô run rẩy. Vương Đại Trụ, với dáng vẻ kiên nhẫn hiếm thấy, bước đến bên cạnh cô. "Đúng rồi, giữ chắc tay. Nếu không có vũ khí, thì gậy cũng được, hòn đá cũng được! Quan trọng là ý chí!" Hắn nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế cho cô, giọng nói khích lệ. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh nhẹn chạy khắp nơi, giúp đỡ những người khác, đôi lúc lại làm mẫu một cách vụng về nhưng đầy nhiệt tình. Tiếng bước chân lạo xạo trên đất, tiếng gậy tre va vào nhau lạch cạch, cùng tiếng thở dốc của những người đang tập luyện, tạo nên một bản hòa tấu đặc biệt trong lòng rừng.

Lâm Dịch đứng từ xa quan sát, cùng với Trưởng thôn Lão Vương. Hắn không trực tiếp tham gia huấn luyện, bởi hắn biết, hắn không thể chiến đấu bằng sức mạnh thể chất. Vai trò của hắn là chiến lược, là định hướng. Ánh mắt hắn quét qua từng người, nhìn những khuôn mặt lấm lem mồ hôi, những động tác còn vụng về nhưng đầy quyết tâm. Hắn nhìn những người phụ nữ, những người đàn ông đã quen với việc cầm cuốc, cầm xẻng, giờ đây đang cố gắng làm quen với việc cầm vũ khí.

"Chúng ta không thể biến họ thành binh lính, Trưởng thôn," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh, hướng mắt về phía những hàng tre xanh mướt. "Nhưng chúng ta có thể biến họ thành những người biết tự vệ. Điều quan trọng nhất là tinh thần. Một khi họ đã có ý chí chiến đấu, thì chúng ta có thể làm được nhiều hơn là chỉ phòng thủ." Hắn suy nghĩ trong lòng. *Tự vệ chỉ là bước đầu. Để đối phó với một thế lực như Trần Thị, chúng ta cần nhiều hơn thế. Vũ khí. Công sự phòng thủ. Lương thực dự trữ. Và quan trọng nhất, một mạng lưới thông tin đáng tin cậy.*

Trưởng thôn Lão Vương gật đầu, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ ngạc nhiên và hy vọng. "Ta chưa bao giờ nghĩ rằng dân làng có thể đoàn kết như thế này. Nỗi sợ hãi đã làm họ cam chịu quá lâu rồi."

"Nỗi sợ hãi chỉ có thể bị xua tan bởi một nỗi sợ hãi lớn hơn, hoặc một hy vọng đủ mạnh," Lâm Dịch đáp, mắt vẫn dõi theo Lý Hổ đang hướng dẫn một cụ già cách dùng gậy tre để chống đỡ. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng chấp nhận việc bị thách thức. Chúng sẽ phản ứng, và phản ứng của chúng có thể sẽ rất tàn bạo. Đó là điều mà Lâm Dịch phải chuẩn bị. Hắn đã gửi bức mật thư đến Ngự Sử, đã cử người đi thu thập bằng chứng, đã bắt đầu liên hệ với các thương hội. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là kế hoạch trên giấy. Thực tế có thể khắc nghiệt hơn rất nhiều.

Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói về sự thối nát của quan trường, về quyền lực của Trần Thị. Kế hoạch này là một canh bạc lớn. Nếu thành công, Thôn Làng Sơn Cước có thể có một cơ hội sống sót. Nếu thất bại, thì đây sẽ là nơi chôn vùi tất cả. Nhưng dù sao đi nữa, hắn không còn lựa chọn nào khác. **Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu**, và để sinh tồn, đôi khi người ta phải đứng lên chiến đấu, dù chỉ với một cây rìu cùn hay một cây gậy tre.

Trong không khí se lạnh của chiều tà, dưới bóng tre xanh rì, những người dân làng vẫn miệt mài tập luyện. Những động tác vụng về dần trở nên có hình hài hơn, những ánh mắt lo sợ dần chuyển thành kiên định. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó đang dần cháy mạnh hơn, sưởi ấm những trái tim đã quen với sự lạnh giá của số phận. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu bước đi. Và hắn, một người đàn ông xuyên không từ thế giới hiện đại, sẽ dùng tất cả tri thức và mưu lược của mình để dẫn dắt họ vượt qua giông bão này, để chứng minh rằng, dù **thế giới này không nợ ai một sự công bằng**, họ vẫn có thể tự tay giành lấy công bằng cho chính mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free