Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 103: Bão Tố Ập Đến: Khủng Bố Từ Trần Thị

Trong không khí se lạnh của chiều tà, dưới bóng tre xanh rì, những người dân làng vẫn miệt mài tập luyện. Những động tác vụng về dần trở nên có hình hài hơn, những ánh mắt lo sợ dần chuyển thành kiên định. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó đang dần cháy mạnh hơn, sưởi ấm những trái tim đã quen với sự lạnh giá của số phận. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu bước đi. Và hắn, một người đàn ông xuyên không từ thế giới hiện đại, sẽ dùng tất cả tri thức và mưu lược của mình để dẫn dắt họ vượt qua giông bão này, để chứng minh rằng, dù "thế giới này không nợ ai một sự công bằng", họ vẫn có thể tự tay giành lấy công bằng cho chính mình.

***

Bình minh ngày hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước thức giấc trong một vẻ yên bình giả tạo. Nắng vàng rót mật trên những mái nhà tranh, xua đi màn sương mỏng còn vương trên những bụi tre đầu làng. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng lạch cạch của những chiếc gáo múc nước và tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi chăn trâu. Khói bếp len lỏi từ các căn nhà, mang theo mùi cơm gạo mới đồ, mùi cá nướng và một chút hăng hắc của củi mục. Lâm Dịch đứng trước hiên nhà mình, hít thở làn không khí trong lành, nhưng trong lòng hắn, một dự cảm chẳng lành vẫn lởn vởn. Hắn đã ngủ không yên giấc, tâm trí không ngừng tính toán những kịch bản có thể xảy ra sau lá thư hắn gửi đi và kế hoạch trì hoãn đã được triển khai.

Bỗng nhiên, một tiếng chó sủa dữ dội vang lên từ phía cổng làng, tiếp theo là tiếng người la thất thanh. Âm thanh bình dị của buổi sáng nhanh chóng bị xé toạc bởi một sự hỗn loạn bất ngờ. Lâm Dịch nhíu mày, cảm giác bất an trong lòng trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn nhanh chóng bước ra sân, ánh mắt sắc bén lướt về phía phát ra âm thanh. Từ phía con đường đất dẫn vào làng, một đám người đông đúc, hung hãn đang tiến vào, bụi bay mù mịt.

Đứng đầu đoàn người là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, nhưng bước đi của hắn giờ đây lại mang vẻ kiêu căng lạ thường. Khuôn mặt hắn hằn rõ vẻ tức giận và khinh bỉ, đôi mắt ti hí đảo quanh làng như đang săn mồi. Bên cạnh hắn là Lão Cai, với dáng người thô kệch và vết sẹo dài trên trán, hắn cười khẩy một cách ghê rợn, tay lăm lăm một cây gậy gỗ to bằng bắp tay. Phía sau họ là hàng chục tay sai mới, những kẻ vạm vỡ, mặt mày dữ tợn, mặc quần áo rách rưới nhưng đầy vẻ hống hách, mỗi tên đều trang bị gậy gộc, dao kiếm thô sơ. Chúng không phải là những tên thu thuế quen thuộc mà dân làng thường gặp. Đây là những kẻ được thuê mướn, những kẻ chuyên làm những việc bẩn thỉu.

"Chúng nó đến rồi!" Một người dân làng hoảng hốt kêu lên.

Đám người Trần Thị không nói nhiều. Vừa đặt chân vào làng, chúng đã bắt đầu hành động. Một tên tay sai vung gậy đập đổ hàng rào tre của một căn nhà gần cổng làng, tiếp đó là tiếng đồ đạc bên trong bị vứt phá. Tiếng kêu khóc thảm thiết của một người phụ nữ vang lên. Những tên khác xông vào các căn nhà khác, cướp bóc lương thực, đổ vỡ các chum vại. Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra quá nhanh, khiến dân làng không kịp phản ứng. Từ sự bất ngờ ban đầu, nỗi sợ hãi tột độ nhanh chóng bao trùm Thôn Làng Sơn Cước.

Lâm Dịch đứng từ xa quan sát, đôi mắt hắn quét qua từng gương mặt tay sai, ghi nhớ lại từng kẻ. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, phân tích tình hình. Đây không còn là hành động bóc lột có kiểm soát như trước nữa. Đây là một cuộc khủng bố trắng trợn, nhằm đập tan ý chí phản kháng của dân làng. Nắm đấm của hắn siết chặt, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hắn cảm nhận được một cơn giận dữ trào dâng trong lồng ngực, một cảm giác mà hắn đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay. "Lũ khốn nạn," hắn lẩm bẩm, giọng nói khản đặc.

"Dừng tay lại! Lũ khốn nạn!" Tiếng Vương Đại Trụ vang lên. Hắn lao ra từ đám đông, khuôn mặt chất phác giờ đây biến dạng vì phẫn nộ. Hắn vung một cây gậy tre, xông về phía những tên tay sai đang đập phá nhà cửa. Nhưng hắn chỉ có một mình, và đối thủ của hắn là cả một đám cường hào hung hãn.

Lý Quản Sự cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên Vương Đại Trụ. Hắn thản nhiên bước tới, chậm rãi nói, giọng nói khinh bỉ vang vọng khắp làng, át đi tiếng khóc than và tiếng đổ vỡ: "Luật lệ mới. Kế hoãn binh của lũ các ngươi chỉ khiến Trần gia càng thêm tức giận. Từ giờ, mọi thứ trong làng này đều thuộc về chúng ta, nếu không muốn thấy máu chảy!" Hắn liếc nhìn Lâm Dịch đang đứng từ xa, ánh mắt đầy sự khiêu khích.

Lão Cai tiến lên một bước, cái cười khẩy trên môi hắn càng rộng hơn, để lộ hàm răng ố vàng. "Thế nào, đám chuột nhắt các ngươi còn dám cãi lời sao? Để xem ai cứu được các ngươi lần này!" Hắn vung cây gậy trong tay, gõ mạnh xuống nền đất, tạo ra một tiếng động chát chúa. "Đám tiện dân các ngươi nghĩ rằng một bức thư vớ vẩn có thể lay chuyển được Trần Gia sao? Ngây thơ! Chúng ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là cái giá phải trả cho sự ngông cuồng!"

Vương Đại Trụ, dù bị vây quanh bởi mấy tên tay sai, vẫn không lùi bước. Hắn gầm lên: "Lũ chó săn! Dân làng chúng ta không dễ bị các ngươi ức hiếp!" Một tên tay sai giơ gậy lên, định giáng xuống đầu Vương Đại Trụ. Lâm Dịch thấy rõ điều đó. Hắn gần như muốn lao tới, nhưng một suy nghĩ lạnh lùng chợt lóe lên trong đầu. Lao ra lúc này chỉ là tự sát, và sẽ không giải quyết được gì. Hắn phải kiên nhẫn, phải quan sát. Hắn cần biết giới hạn của chúng là ở đâu, và chúng đang muốn gì.

Tiếng la hét, tiếng khóc than của phụ nữ, tiếng trẻ con sợ hãi vang vọng khắp làng. Mùi khói gỗ, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của sự sợ hãi hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt. Lâm Dịch cảm nhận được sự căng thẳng tột độ, không khí nóng bức của buổi trưa càng làm tăng thêm sự khó chịu. Hắn thấy Trưởng thôn Lão Vương run rẩy núp sau một gốc cây, đôi mắt lão tràn ngập sự tuyệt vọng. Hắn thấy Trần Nhị Cẩu, dù sợ hãi, vẫn cố gắng che chắn cho một vài đứa trẻ.

Trần Thị đã thay đổi chiến thuật. Từ bóc lột ngầm, chúng chuyển sang khủng bố công khai. Mục đích của chúng rõ ràng là dập tắt ý chí phản kháng của dân làng bằng bạo lực, để không ai dám hé răng nửa lời về bức thư thỉnh cầu mà Lâm Dịch đã gửi đi. Chúng muốn gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc đến mức không ai còn dám nghĩ đến việc chống đối nữa. *Kế hoãn binh của mình đã phản tác dụng,* Lâm Dịch nghiến răng. *Không phải nó thất bại, mà là nó đã kích động sự tàn bạo của chúng lên một tầm cao mới.*

Hắn biết, nếu dân làng không nhìn thấy bất kỳ hy vọng nào, họ sẽ sụp đổ. Một khi tinh thần bị đánh tan, mọi sự chuẩn bị, mọi kế hoạch đều trở nên vô nghĩa. Hắn phải làm gì đó, nhưng không phải bằng cách lao vào một cuộc đối đầu vô ích. Hắn cần một kế hoạch mới, táo bạo hơn, quyết liệt hơn. Hắn cần một đòn giáng trả đủ mạnh, như Lão Hồ đã từng ám chỉ. Nhưng trước hết, hắn phải để chúng tự bộc lộ hết sự tàn ác của mình. Một con hổ bị dồn vào đường cùng sẽ hung dữ hơn, nhưng cũng dễ bộc lộ sơ hở hơn.

Lý Quản Sự vẫn đứng đó, ngạo nghễ nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Hắn ra hiệu cho một tên tay sai, và tên này liền giật lấy một bao gạo từ tay một bà lão, sau đó thản nhiên xé toạc, đổ gạo ra đất. Bà lão chỉ biết khóc lóc, cố gắng gom lại từng hạt gạo đã lấm bùn. Cảnh tượng đó như một cú đấm giáng mạnh vào Lâm Dịch. Sự nhẫn tâm của chúng đã vượt quá giới hạn chịu đựng. *Mình không thể để điều này tiếp diễn*, hắn tự nhủ. *Không thể để những người vô tội này phải chịu đựng thêm nữa.*

"Này, cái thằng oắt con kia!" Lão Cai đột nhiên chỉ tay về phía Lâm Dịch. "Ngươi tưởng trốn được sao? Ra đây mà xem cái kết cục của lũ tiện dân dám chống đối Trần gia!"

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, từ từ bước ra khỏi bóng râm. Ánh nắng chói chang giữa trưa đổ xuống khuôn mặt hắn, khiến đôi mắt hắn càng thêm sắc lạnh. Hắn nhìn thẳng vào Lý Quản Sự và Lão Cai, không chút sợ hãi. "Các ngươi đang làm gì vậy?" Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đáng sợ.

Lý Quản Sự nhếch mép cười. "Lâm Dịch, ngươi cuối cùng cũng chịu ra mặt. Ngươi nghĩ rằng gửi một bức thư tố cáo vô căn cứ có thể làm gì được Trần gia sao? Ngươi đã đánh thức một con hổ đang ngủ đông. Bây giờ, ngươi và cái làng khốn nạn này sẽ phải trả giá!"

"Cái giá?" Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt hắn như xuyên thấu vào tâm can của Lý Quản Sự. "Các ngươi nghĩ rằng việc đập phá, cướp bóc và đánh đập những người vô tội sẽ khiến Trần gia các ngươi trở nên mạnh hơn sao? Hay là nó chỉ càng chứng minh sự thối nát và bất nhân của các ngươi trước mắt thiên hạ?"

Lời nói của Lâm Dịch khiến Lý Quản Sự thoáng giật mình, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ hung hăng. "Thiên hạ nào? Ở cái vùng biên thùy này, Trần gia chính là thiên hạ! Ai dám chống đối, thì chết!" Hắn ra hiệu cho Lão Cai. "Cho nó một bài học!"

Lão Cai cười một tiếng ghê rợn, vung gậy lao về phía Lâm Dịch. Vương Đại Trụ cố gắng xông tới can thiệp, nhưng bị mấy tên tay sai khác giữ lại. Lâm Dịch không hề lùi bước. Hắn đứng yên, ánh mắt tập trung vào chuyển động của Lão Cai. Hắn không có sức mạnh tu luyện, không có kỹ năng võ thuật thượng thừa, nhưng hắn có tri thức, và hắn có khả năng quan sát. Hắn biết, lúc này, việc quan trọng nhất không phải là đánh bại Lão Cai, mà là thể hiện ý chí. Thể hiện rằng dân làng không còn là những con cừu non dễ dàng bị xẻ thịt.

Cây gậy của Lão Cai vung tới, mang theo một lực mạnh mẽ. Lâm Dịch nghiêng người tránh né, sau đó nhanh nhẹn lách qua bên cạnh Lão Cai. Hắn không phản công, chỉ né tránh, nhưng mỗi lần né tránh đều chuẩn xác và dứt khoát, khiến Lão Cai phải mất thăng bằng. Cảnh tượng này khiến đám tay sai ngạc nhiên, và Lý Quản Sự nhíu mày. Lão Cai, vốn tự cho mình là võ nghệ cao cường, giờ đây lại liên tục hụt hơi trước một thiếu niên gầy gò.

"Đồ vô dụng!" Lý Quản Sự gầm lên. "Tất cả xông lên! Cho ta đập nát cái làng này! Đừng để sót một thứ gì!"

Ngay lập tức, đám tay sai nhận lệnh, hò reo xông vào các căn nhà còn lại, tiếng đập phá vang dội hơn. Vương Đại Trụ, bị giữ chặt, gầm lên giận dữ. Dân làng, chứng kiến cảnh tượng này, dường như bị nỗi sợ hãi nuốt chửng. Một vài người ngã gục xuống đất, khóc không thành tiếng. Lâm Dịch biết, hắn không th�� ngăn cản chúng lúc này. Số lượng quá chênh lệch. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhủ, *nhưng đôi khi, tri thức cần có thời gian để phát huy tác dụng. Hiện tại, chúng ta đang ở thế yếu.* Hắn tránh né đòn đánh cuối cùng của Lão Cai, sau đó nhanh chóng lùi về phía sau, lẫn vào đám đông dân làng đang hoảng loạn, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát, ghi nhớ.

Đám người Trần Thị vẫn tiếp tục phá phách cho đến khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh nắng không còn gay gắt mà dịu đi, nhuộm một màu cam đỏ lên khung cảnh tan hoang của làng. Chúng cướp đi tất cả những gì có giá trị, đập phá những thứ không mang đi được. Sau khi đã thỏa mãn cơn giận dữ và gây ra một cảnh tượng đổ nát, Lý Quản Sự vung tay ra hiệu cho toàn bộ tay sai tập hợp.

"Nhớ kỹ!" Lý Quản Sự gằn giọng, ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt sợ hãi của dân làng. "Đây chỉ là lời cảnh cáo. Nếu còn dám chống đối, nếu còn dám gửi thư tố cáo vớ vẩn, thì lần sau, không chỉ là tài sản của các ngươi bị đập phá đâu. Mạng sống của các ngươi, của con cái các ngươi, sẽ không còn được đảm bảo nữa!" Hắn cười khẩy một tiếng, rồi quay người, dẫn đám tay sai rời đi, để lại phía sau một Thôn Làng Sơn Cước hoang tàn, chìm trong tiếng nức nở và nỗi tuyệt vọng. Tiếng vó ngựa và tiếng bước chân của chúng xa dần, trả lại cho làng một sự tĩnh lặng đến rợn người, nhưng đó là sự tĩnh lặng của cái chết.

***

Sau khi đoàn người Trần Thị tạm thời rút đi, để lại một khung cảnh tan hoang và nỗi sợ hãi tột độ, Lâm Dịch trở về nhà. Mùi khói gỗ ám vào không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và mùi của những vật liệu đổ nát. Ánh nắng chiều dịu vợi không thể làm ấm lên không khí lạnh lẽo của sự mất mát. Hắn bước qua những mảnh vỡ, những đồ đạc bị vứt ngổn ngang. Căn nhà của hắn may mắn không bị đập phá quá nặng nề, có lẽ vì hắn đã không trực tiếp đối đầu. Nhưng sự bình yên đó chỉ càng khiến hắn cảm thấy nặng trĩu.

Vừa bước vào sân, Lâm Tiểu Nguyệt đã lao đến ôm chặt lấy hắn, cơ thể nhỏ bé của con bé run rẩy bần bật. "Ca ca, họ hung dữ quá! Có phải chúng ta sẽ... sẽ bị đuổi khỏi làng không?" Giọng con bé nghẹn ngào, đôi mắt to tròn ngấn lệ, bám víu lấy hắn như một cái cây con bám vào thân cây cổ thụ trong cơn bão.

Lâm Dịch nhẹ nhàng vuốt tóc em gái, cảm nhận được sự sợ hãi tột độ của con bé. Hắn quỳ xuống, ôm chặt lấy Tiểu Nguyệt, cố gắng che giấu cơn giận dữ đang sôi sục trong lòng. "Sẽ không đâu. Ca ca sẽ không để chuyện đó xảy ra. Chúng ta sẽ tìm cách đối phó với bọn chúng." Giọng hắn kiên định, nhưng trong lòng hắn, một cơn bão tố đang gầm thét. Hắn hận sự bất lực của bản thân, hận cái thế giới tàn khốc này, và hận cái lũ cường hào bất nhân kia.

Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn hắn với ánh mắt vừa lo lắng vừa chứa đựng niềm tin. Khuôn mặt Lâm phụ khắc khổ hơn, ông cụ siết chặt tay, ánh mắt đầy vẻ bất lực. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn, đã ngồi sụp xuống ghế, đôi mắt đỏ hoe. "Dịch nhi, con có kế sách gì không? Lần này... chúng nó hung hãn quá. Chúng nó nói sẽ giết người nếu chúng ta còn chống đối..." Giọng bà run rẩy, đầy sự tuyệt vọng.

Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn cha mẹ mình, nhìn cô em gái đang bám víu. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được. Lần này, Trần Thị đã vượt quá giới hạn. Chúng ta phải phản công, và phản công một cách quyết liệt nhất." Hắn biết, kế hoạch trì hoãn ban đầu đã thất bại thảm hại. Nó không chỉ không mua được thời gian, mà còn khiến Trần Thị càng thêm hung hãn. Điều này chứng tỏ, chúng không sợ những lời tố cáo rỗng tuếch, mà chỉ sợ bạo lực, sợ những đòn giáng trả đau điếng.

"Cha, mẹ, Tiểu Nguyệt, đừng lo lắng quá. Con sẽ không để bất cứ ai làm hại gia đình chúng ta," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn, nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn. Hắn biết, để trấn an gia đình, hắn phải thể hiện sự kiên cường tuyệt đối. "Con cần phải suy nghĩ. Con sẽ đi gọi Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương đến đây. Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp."

Lâm phụ gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự tin tưởng vào con trai. "Được, con cứ làm đi. Cha sẽ trông chừng Tiểu Nguyệt."

Lâm Dịch rời khỏi nhà, bước đi trong ánh chiều tà. Không khí đã bắt đầu se lạnh, và một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của sự đổ nát. Hắn đi qua làng, chứng kiến những cảnh tượng tan hoang. Hàng rào đổ nát, đồ đạc vứt vương vãi, và những khuôn mặt thất thần, tuyệt vọng của dân làng. Những tiếng nức nở vẫn còn vang lên đây đó. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Hắn không thể để Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ.

Hắn nhanh chóng tìm thấy Vương Đại Trụ đang cố gắng giúp một bà lão dựng lại hàng rào bị phá. Khuôn mặt Vương Đại Trụ lem luốc bụi bẩn và mồ hôi, nhưng ánh mắt hắn vẫn bừng lên sự phẫn nộ. "Đại Trụ huynh," Lâm Dịch gọi, giọng trầm. "Đến nhà ta ngay. Triệu tập Nhị Cẩu, Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương nữa. Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp."

Vương Đại Trụ gật đầu không chút do dự. "Ta biết mà. Chúng ta không thể để lũ khốn đó lộng hành được nữa. Ta đang sôi máu đây!"

Trần Nhị Cẩu, khi nghe thấy lời triệu tập, cũng nhanh chóng rời bỏ công việc giúp đỡ dân làng, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng rất tin tưởng nhìn Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nói, giọng có chút run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, đang đứng lặng lẽ bên một gốc cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh của ông dõi theo từng ngóc ngách của làng. Ông đã chứng kiến tất cả. Khi Lâm Dịch đến, ông chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ trầm tư. "Lão phu biết, đã đến lúc rồi."

Trưởng thôn Lão Vương thì ngược lại, ông vẫn còn bàng hoàng, sợ hãi. Khi Lâm Dịch và Vương Đại Trụ tìm đến, ông đang ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm đầu. "Dịch nhi, chúng ta phải làm sao đây? Chúng nó sẽ giết người mất! Chúng ta không thể chống lại được chúng đâu!" Giọng ông run rẩy, gần như tuyệt vọng.

"Trưởng thôn," Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. "Nếu chúng ta không chống lại, chúng ta cũng sẽ chết. Chết trong nhục nhã, chết trong sự bóc lột. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Hãy đến nhà ta. Chúng ta cần bàn bạc kỹ lưỡng."

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong bóng tối, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét từ những căn nhà còn nguyên vẹn. Nhưng trong bóng tối đó, một tia hy vọng mong manh đang được thắp lên, một quyết tâm mới đang dần nhen nhóm trong lòng những con người khốn khổ. Lâm Dịch biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Đêm nay, họ sẽ phải đưa ra những quyết định quan trọng, những quyết định có thể thay đổi số phận của cả làng.

***

Trong căn nhà nhỏ của Trưởng thôn Lão Vương, ánh đèn dầu leo lét soi sáng gương mặt căng thẳng của những người đàn ông đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Bên ngoài, gió lạnh đêm khuya rít qua khe cửa, mang theo tiếng lá cây xào xạc và đôi khi là tiếng chó sủa vọng từ xa, tạo nên một bản giao hưởng u ám. Mùi khói đèn dầu trộn lẫn với mùi đất ẩm và mùi trà thảo mộc đang bốc hơi nghi ngút từ chiếc ấm đặt giữa bàn. Bầu không khí trong phòng nặng trĩu, đầy sự lo lắng và phẫn nộ.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt hắn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa quyết tâm. Hắn nhìn lướt qua từng người. Lão Hồ trầm ngâm, đôi mắt tinh anh nheo lại, dường như đang suy tính điều gì đó. Trưởng thôn Lão Vương vẫn còn run rẩy, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì lộ rõ vẻ phẫn nộ, nắm đấm của họ siết chặt, sẵn sàng bùng nổ.

Lâm Dịch hít một hơi sâu, phá vỡ sự im lặng kéo dài. "Kế hoãn binh đã thất bại." Giọng hắn trầm, rõ ràng, vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Trần Thị đã cho thấy chúng không còn kiên nhẫn. Lần này, chúng ta không thể lùi bước nữa. Chúng ta phải phản công."

Trưởng thôn Lão Vương lắp bắp: "Phản công... phản công thế nào? Chúng ta... chúng ta chỉ là dân làng, làm sao có thể chống lại Trần gia? Chúng nó... chúng nó có vũ khí, có người đông, lại còn hung hãn như vậy..." Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của ông.

"Chúng ta không thể chống lại chúng bằng sức mạnh vũ phu thuần túy, Trưởng thôn," Lâm Dịch đáp, ánh mắt hắn kiên định. "Nhưng chúng ta có thể chống lại bằng mưu trí, bằng sự đoàn kết, và bằng cách đánh vào điểm yếu của chúng." Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào từng người. "Bức thư mà ta gửi đi đã kích động chúng. Điều đó chứng tỏ chúng sợ bị phanh phui trước triều đình. Nhưng chúng cũng nhận ra rằng một bức thư đơn độc thì không đủ sức nặng. Chúng muốn dập tắt ý chí của chúng ta bằng bạo lực."

Lão Hồ khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Trần Thị đã dồn chúng ta vào chân tường. Cần phải có một đòn giáng trả đủ mạnh để chúng phải chùn bước. Một đòn mà chúng không thể lường trước, một đòn mà sẽ khiến chúng phải cân nhắc cái giá phải trả nếu còn dám động vào Thôn Làng Sơn Cước."

Vương Đại Trụ đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc. "Lâm Dịch huynh nói gì, chúng ta làm nấy! Cùng lắm là chết, còn hơn sống trong nhục nhã! Ta thà chết đứng còn hơn sống quỳ gối cho lũ khốn đó dẫm đạp!"

Trần Nhị Cẩu cũng hưởng ứng: "Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu sẽ theo đến cùng!"

Lâm Dịch nhìn vào ánh mắt của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, thấy được ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm. Hắn biết, đây là thứ hắn cần nhất lúc này: ý chí chiến đấu. "Chúng ta không thể chỉ phòng thủ nữa. Chúng ta phải tấn công. Nhưng không phải tấn công bằng cách đối đầu trực diện, mà là tấn công vào cái mà chúng coi trọng nhất: quyền lực và danh tiếng." Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch của mình, giọng nói chậm rãi, rõ ràng, nhưng mỗi lời đều như một nhát búa đóng vào khối đá cứng.

"Chúng ta sẽ không chỉ gửi một bức thư. Chúng ta sẽ gửi hàng trăm bức thư. Không chỉ lên Ngự Sử, mà còn lên các quan chức khác, lên cả thương hội, lên bất cứ ai có thể nghe thấy lời tố cáo của chúng ta." Lâm Dịch vạch ra. "Nhưng quan trọng hơn, chúng ta cần bằng chứng không thể chối cãi. Bằng chứng về việc chúng đã cướp bóc, đập phá, đánh đập dân làng ngày hôm nay. Chúng ta cần những nhân chứng, cần những lời khai chi tiết. Chúng ta cần thu thập tất cả những gì chúng đã làm."

Trưởng thôn Lão Vương ngập ngừng: "Nhưng ai sẽ đi gửi những bức thư đó? Và nếu chúng ta làm vậy, Trần Thị sẽ còn trả thù tàn bạo hơn nữa!"

"Đó là lý do chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta sẽ dùng mạng lưới của Lão Hồ để gửi thư đi một cách bí mật. Và chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho một cuộc đối đầu vũ trang."

Vương Đại Trụ trừng mắt: "Huynh định làm gì? Dùng rìu và gậy tre chống lại dao kiếm của chúng sao?"

"Không phải trực diện," Lâm Dịch lắc đầu. "Chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài. Chúng ta sẽ đào hố chông, đặt bẫy, xây dựng các công sự phòng thủ thô sơ. Chúng ta sẽ huấn luyện dân làng cách sử dụng vũ khí một cách hiệu quả hơn, không chỉ để tự vệ mà còn để tấn công khi cần thiết. Lão Hồ, ông có thể giúp ta liên hệ với các thương hội hoặc các nhóm giang hồ nhỏ lẻ có mối thù với Trần Thị không? Chúng ta cần đồng minh, cần thông tin, và có thể là cả vũ khí."

Lão Hồ trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu. "Lão phu có một vài mối quan hệ cũ. Trần Thị không phải là không có kẻ thù. Nhưng điều đó sẽ rất nguy hiểm."

"Nguy hiểm hơn việc ngồi yên chịu chết sao?" Lâm Dịch hỏi ngược lại, ánh mắt hắn sắc như dao. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự tay giành lấy sự công bằng cho chính mình. Chúng ta phải cho Trần Thị biết rằng Thôn Làng Sơn Cước không phải là nơi chúng có thể tùy ý giẫm đạp."

Trưởng thôn Lão Vương, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông vẫn còn sợ hãi, nhưng đã có thêm một tia quyết tâm. "Ta... ta sẽ giúp các ngươi. Ta sẽ kêu gọi dân làng. Họ đã quá khổ rồi."

Lâm Dịch nhìn vào Trưởng thôn, thấy được sự thay đổi trong ông. Đây chính là điều hắn muốn. Sự đồng lòng của toàn thể dân làng. "Tốt. Vậy thì chúng ta sẽ chia nhau ra. Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai ngươi tiếp tục tập trung vào việc huấn luyện dân làng. Lần này không chỉ là phòng thủ, mà còn là các kỹ năng tấn công cơ bản, cách phối hợp nhóm. Lão Hồ, ông hãy bí mật liên hệ với các mối quan hệ của mình. Tìm kiếm đồng minh, tìm kiếm thông tin về Trần Thị, và quan trọng nhất, tìm kiếm nguồn cung cấp vũ khí."

"Vũ khí?" Vương Đại Trụ ngạc nhiên. "Chúng ta lấy đâu ra tiền mà mua vũ khí?"

"Đó là việc của ta," Lâm Dịch đáp, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói về sự thối nát của quan trường và quyền lực của Trần Thị. Hắn cần một đòn giáng trả đủ mạnh, một đòn mà Trần Thị sẽ không thể lường trước. "Chúng ta sẽ không chỉ đối phó với Trần Thị. Chúng ta sẽ lật đổ chúng."

Nghe lời nói dứt khoát của Lâm Dịch, tất cả đều im lặng. Một sự im lặng đầy căng thẳng, nhưng cũng đầy hy vọng. Họ biết, con đường phía trước sẽ vô cùng chông gai, có thể phải đổ máu, nhưng Lâm Dịch đã cho họ thấy một con đường, một cơ hội để thoát khỏi kiếp nô lệ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch nhắc lại trong thâm tâm. "Nhưng để sinh tồn một cách có phẩm giá, đôi khi, người ta phải trở thành kẻ săn mồi." Hắn đã gửi bức mật thư đến Ngự Sử, đã cử người đi thu thập bằng chứng, đã bắt đầu liên hệ với các thương hội. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là kế hoạch trên giấy. Thực tế có thể khắc nghiệt hơn rất nhiều, và bây giờ, thực tế đã chứng minh điều đó.

Lời nói của Lão Hồ về "đòn giáng trả đủ mạnh" đã ám ảnh Lâm Dịch. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng giáng đòn đó. Sự tàn bạo và hung hãn của các tay sai Trần Thị đã đẩy hắn vào đường cùng, và một khi bị dồn vào chân tường, một người đàn ông hiện đại như hắn, với tri thức và mưu lược của mình, sẽ trở nên nguy hiểm hơn bất kỳ con thú hoang nào.

Đêm dần khuya, gió lạnh càng thổi mạnh. Nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên, cháy bùng lên trong ánh mắt của những người đàn ông đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Họ biết, một cuộc đối đầu trực diện, gay gắt hơn giữa Thôn Làng Sơn Cước và Trần Thị Gia Tộc đã không thể tránh khỏi. Và Lâm Dịch, người lãnh đạo bất đắc dĩ, sẽ dùng tất cả những gì hắn có để đảm bảo rằng lần này, những kẻ áp bức sẽ phải trả giá.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free